Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng
Giấc Mộng và Ám Sát
Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm hôm đó không còn giấc mộng nào hiện ra nữa. Tôi ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, mãi cho đến khi hoàng thượng đích thân triệu tôi đến.
"Cái gương ấy, thật sự chẳng soi rõ được gì sao?"
Lý Tuyên cầm chiếc gương tròn trong tay, giờ đây đã phản chiếu rõ ràng dung mạo của hắn.
Tôi ngồi phía dưới, gật đầu:
"Đúng vậy. Mỗi khống mộng sư đều đặt một chiếc gương như thế tại mộng tâm, tấm gương ấy vĩnh viễn chẳng thể soi rõ. Dùng để phân biệt đâu là mộng, đâu là thực.”
"Dĩ nhiên, cũng có người đặt một chiếc gương thật trong phòng ngủ, soi vào đó, thấy mình rõ ràng mới biết bản thân đã tỉnh."
Lý Tuyên tự mình nói: "Thế gian này thật sự có người không thể thoát khỏi mộng sao?"
Tôi mỉm cười: "Chuyện gì cũng có thể xảy ra."
Mấy ngày sau đó, tôi chuyên tâm dạy Lý Tuyên tu luyện khống mộng thuật.
Ban ngày, ngoài việc xử lý chính sự, hắn đều tranh thủ ngủ bù để thực hành.
Hậu cung bị hắn lạnh nhạt đến tận cùng.
Ninh quý phi mấy lần tới tẩm điện tìm, đều gặp cảnh hắn đang nghỉ ngơi.
"Gần đây bệ hạ không khỏe sao?"
Thái giám thân cận đáp lại:
"Bệ hạ gần đây hay buồn ngủ, chỉ có Tiêu mỹ nhân và Khương cô nương là còn gặp mặt được."
Cuối cùng, Ninh quý phi đích thân chờ tôi dưới hành lang.
Lần trước gặp, có mặt hoàng đế, nàng ta không nói được gì.
Lần này, nàng ta bước thẳng tới.
"Thật ra ánh mắt và khí chất của Khương cô nương, rất giống một cố nhân của bản cung. Chỉ tiếc vị cố nhân ấy đã c.h.ế.t rồi."
Tôi không hề giấu diếm: "Trùng hợp thật, tôi đến đây cũng là vì vị cố nhân ấy."
Lạc Ninh hơi biến sắc.
Tôi nhìn chằm chằm nàng, từng bước tiến lại gần, ánh mắt lạnh lùng:
"Vị cố nhân của tôi, đã trốn suốt mười năm, ngay cả mộng cũng không dám. Tôi chỉ đành tự mình tìm tới tận nơi."
Nàng dõi mắt nhìn tôi, không biểu cảm, chậm rãi nhếch môi cười lạnh.
"Nhưng nơi đây là hoàng cung. Dù ngươi có tìm thấy, thì sao chứ?"
Tôi đưa tay chạm vào trán nàng.
Lạc Ninh toàn thân cứng đờ, cung nữ phía sau định xông lên, nhưng nàng lạnh giọng ngăn lại.
"Đương nhiên là để ôn chuyện cũ cho thật kỹ rồi."
Tôi chỉ khẽ vén sợi tóc rơi trước trán nàng, như thể lúc đó mới nhận ra nàng đang căng thẳng đến mức nào, không nhịn được khẽ cười:
"Sao thế, nương nương sợ à?"
Lạc Ninh sắc mặt trắng bệch.
Ta đã cùng Lý Tuyên vào mộng suốt nửa tháng trời.
Hắn đã học được cách tùy tâm sở dục trong mộng, cũng học được cách khi mộng cảnh sụp đổ thì trở về mộng tâm để tìm lại ý thức.
Chúng ta từng đứng trên tầng mây cao nhất ngắm hoàng hôn, cũng từng ngồi trên mỏm đá giữa biển lắng nghe gió lớn sóng cuộn, lại từng ngắm ngàn ngựa phi qua đồng tuyết thảo nguyên.
Chỉ cần cảnh tượng nào hiện lên trong đầu, liền có thể hóa thành thật ngay trước mắt.
Nhưng chẳng bao lâu sau, Lý Tuyên bắt đầu cảm thấy chán.
Lên trời, xuống biển, đến tận hoàng tuyền, tất cả không còn khiến hắn cảm thấy mới lạ.
Hắn nằm nghiêng trên một chiếc bè tre trôi giữa sông, gối tay nghỉ ngơi, mắt khép hờ.
"Bệ hạ còn muốn gì nữa không?"
Lý Tuyên mở một mắt: "Thứ gì cũng được sao?"
Tôi chống sào chèo nước, bè trôi nhẹ theo sóng.
Làn nước xanh biếc lăn tăn như lụa gấm thượng hạng, sóng gợn lấp lánh.
Chỉ chớp mắt, tôi và hắn đã ở trong một tòa cung điện.
Điện trống trải, chỉ có một chiếc giường, được ngăn cách bởi màn lụa.
Bên ngoài là màn trắng trong suốt, bên trong là màn lụa xanh thẫm, rèm châu xanh nhạt, đung đưa va vào nhau tạo thành tiếng lanh lảnh dồn dập.
"Bệ hạ muốn gặp ai sao?"
Lý Tuyên đưa tay vuốt nhẹ rèm châu, hơi thở khẽ dồn dập:
"Người trẫm muốn gặp, thật sự có thể xuất hiện sao?"
Tôi đứng phía sau hắn, gật đầu:
"Chỉ cần bệ hạ nghĩ đến nàng, nàng sẽ xuất hiện."
Lý Tuyên hơi cúi đầu, vén rèm lên, bên trong có một nữ nhân đoan trang xinh đẹp, đang dịu dàng mỉm cười nhìn hắn.
Lý Tuyên khựng lại tại chỗ.
Tôi chưa từng gặp người này, nhưng khí chất và nhan sắc nàng ta vượt xa mọi phi tần trong cung.
Tôi vừa định bước đến nhìn kỹ hơn, thì bên tai vang lên một tiếng chuông rất nhỏ, nhẹ như có một cánh lông vũ luồn vào tai, lập tức kéo toàn bộ tâm trí của tôi.
Tôi cúi đầu nhìn ngực mình, một cảm giác lạnh buốt tràn lên.
"Bệ hạ."
Giấc mộng bắt đầu chập chờn sáng tối.
Lý Tuyên bị tôi gọi tỉnh, quay đầu nhìn: "Sao vậy?"
Tôi che ngực, ngước mắt nhìn hắn, gương mặt không biểu cảm, thân thể trong mộng dần trở nên trong suốt.
"Có người đang ám sát tôi."
Tôi mở mắt tỉnh dậy.
Bóng người in trên tường, một lưỡi d.a.o sáng loáng đang đ.â.m về phía ngực tôi.
Tôi giơ tay chụp lấy lưỡi d.a.o đang rơi xuống, kéo chăn cuộn người lăn mạnh về phía trong giường.
Tên thích khách không ngờ tôi tỉnh dậy, khựng lại nửa giây, rồi rút d.a.o về, lực kéo khiến tôi đập mạnh vào tường.
Tay bị lưỡi d.a.o rạch sâu, m.á.u tươi nhuộm đầy lên chăn, in thành dấu tay đẫm m.á.u rõ mồn một, toàn thân đau buốt, tôi co người lại, run rẩy.
Tên thích khách vừa định xông tới, thì nghe tiếng bước chân gấp gáp từ xa, vội vàng định quay người bỏ chạy.
Hắn vừa trèo lên cửa sổ, liền bị kéo ngược trở lại, ngã rầm xuống bên cạnh giường, phát ra tiếng rên đau đớn nặng nề.
Chuỗi rèm va vào nhau leng keng không ngớt. Cả chiếc giường cũng bị rung mạnh.
Trong bóng tối, một bóng người chống tay lên bậu cửa, nhẹ nhàng nhảy vào trong, tiếng đáp đất hầu như không có.
Tôi hít sâu một hơi, xuống giường, nhặt lấy con d.a.o găm.
Người kia vén rèm lên, đúng lúc đụng mặt tôi.
Dưới ánh trăng yếu ớt, cả hai cùng nhìn rõ đối phương.
"Là ngươi sao?"
Lưỡi d.a.o xé toạc màn châu, châu ngọc văng tung tóe khắp đất, tạo thành một tràng âm thanh hỗn loạn.
Ngay giây đó, Sở Vô Yếm khẽ cau mày, lật cổ tay tôi, giật lấy d.a.o găm, ném sang một bên.
Dao cắm sâu vào khung cửa.
Cổ tôi chợt bị một bàn tay nóng rực bóp chặt, tôi bị ép lùi liên tiếp, cho đến khi lưng đập mạnh vào tủ, không còn đường lui.