Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 14: Kẻ đồ tể thành phố sương mù
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ngài nói… Henry bé là tên sát nhân kia ư?”
Thuê một chiếc xe ngựa từ thị trấn DeLand, Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn đã kịp trở về phố Whitechapel trước tám giờ tối.
Theo lời Ninh Chuẩn, việc xuất hiện tại bữa tối Pandora là do ý thức của họ. Trong lúc bữa tối diễn ra, cơ thể vật lý của họ sẽ rơi vào trạng thái hôn mê và bất động tại chỗ.
Nơi ở đóng vai trò như một lớp bảo vệ tự nhiên, giúp người chơi không bị tấn công trong suốt thời gian bữa tối diễn ra.
Nếu người chơi tiến vào bữa tối Pandora từ bên ngoài nơi ở, thì khoảng thời gian này sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm. Một khi bị người chơi khác khiến NPC giết chết cơ thể vật lý, người chơi sẽ biến mất không một tiếng động.
Lê Tiệm Xuyên được hộp ma của Ninh Chuẩn dẫn đường, vì thế ở một mức độ nào đó, hắn cũng được coi là người đi kèm của Ninh Chuẩn. Cả chỗ ở của hắn và Ninh Chuẩn đều có tác dụng bảo vệ, vì vậy họ phải quay về số 3 phố Whitechapel trước tám giờ tối.
Tám giờ đúng.
Một luồng ánh sáng quen thuộc lóe lên.
Vẫn là chiếc bàn dài ấy, ba ngọn nến cháy bập bùng.
Lê Tiệm Xuyên quen thuộc ngồi xuống, đảo mắt quanh bàn liền thấy mười ba chiếc ghế tròn đã trống hơn một nửa.
Tính cả hắn thì chỉ còn lại bốn người.
Người chơi thích gây náo động ngồi bên tay trái hắn vẫn còn, người chơi ở ghế thứ nhất và thứ hai cũng vậy.
Nhận thấy số lượng người chơi đã giảm đi đáng kể sau một ngày một đêm, chỉ trong chốc lát đã mất sáu người, ba người chơi còn lại đều ngẩng đầu quan sát những người khác.
“Xem ra phố Pride tối qua và thị trấn DeLand hôm nay rất náo nhiệt.”
Người chơi ở ghế thứ nhất cười hì hì nói.
“Đêm nay sẽ náo nhiệt hơn.”
Số 10 ngồi bên tay trái Lê Tiệm Xuyên chậm rãi nói, giọng cười khàn khàn như cát sỏi xước vào nhau: “Chỉ cần chết thêm một người ở đây là chúng ta sẽ đạt được điều kiện vượt qua màn chơi mà không cần tiếp tục tìm đáp án. Có điều, nếu có thể tồn tại đến lúc này thì e rằng chẳng dễ giết chút nào.”
Số 10 cứ thế bàn luận ý định giết người ngay trước mặt người khác.
Trong giọng nói mang theo ngạo mạn và biếng nhác.
Số 1 lại ôn hòa mỉm cười: “Có hai vị chạy thoát được lưỡi dao của kẻ đồ tể thì hiển nhiên không dễ giết chút nào rồi. Chẳng qua thay vì giết chóc, tôi thích tìm đáp án để vượt qua màn chơi hơn.”
“Nếu như ba người sẵn sàng hợp tác với tôi, tôi đảm bảo sẽ không đụng đến bất kỳ người nào.”
Số 1 vẫy vẫy dao ăn trong tay: “Trong tay tôi có rất nhiều manh mối, tôi hy vọng sống sót rời khỏi nơi này, nhưng không phải chỉ một mình tôi. Giết chóc có nghĩa gì đâu, phải không?”
“Tuyệt vời,” số 10 mỉm cười nâng ly, dáng vẻ cùng chung chí hướng, “Tôi cũng có ý đó.”
“Vậy thì may mắn quá.” Số 1 cười nói.
Hai ly rượu đỏ cụng ly vào nhau từ xa, bầu không khí vô cùng hữu nghị.
Lê Tiệm Xuyên im lặng nhìn hai người diễn kịch, cắt một miếng thịt bò.
Hắn đang suy nghĩ số lượng người chơi.
Ngoại trừ việc bị người chơi khác giết chết, những tình huống khác dẫn đến cái chết của người chơi sẽ không được hệ thống thông báo. Nói cách khác, ngoại trừ Lily và Anna chết dưới tay hắn, hắn không thể xác định những người còn lại là ai.
Bữa tối ngày hôm qua có mười người.
Lily và Anna chết ở thị trấn DeLand, còn lại tám người. Tối hôm qua có bốn thi thể được mang ra từ phố Pride, nếu như cũng là người chơi thì số lượng vừa đúng.
Thế nhưng, câu nói ban nãy của số 1
“Có hai vị chạy thoát khỏi lưỡi dao của kẻ đồ tể”
khiến Lê Tiệm Xuyên nảy sinh nghi ngờ: liệu rằng bốn thi thể ở phố Pride đều là người chơi thật sao?
Cuộc tàn sát của Jack nhằm vào tất cả những sinh vật sống xuất hiện trên đường phố.
Nếu thật sự có người trốn thoát được Jack Đồ tể, vậy chứng tỏ phố Pride vốn nên có năm thi thể, trong đó có NPC.
Việc người chơi có thể trốn thoát khỏi tay kẻ đồ tể trong trạng thái bùng phát khiến Lê Tiệm Xuyên cảm thấy khó bề lý giải. Bởi vì hắn từng đối đầu trực diện với kẻ đồ tể nên hiểu rất rõ thực lực của gã. Ở trạng thái bình thường mà hắn còn thảm hại đến thế, nếu như đối mặt với kẻ đồ tể bùng phát thì Lê Tiệm Xuyên không nghĩ mình có thể sống sót.
Ngoại trừ Lily và Anna thì hẳn còn có người chơi khác chết ở dinh thự Gilbert.
Hắn có nghi ngờ vài người, chỉ là bọn họ đều đã chết trong dinh thự kỳ quái nên không thể nào kiểm chứng.
“Tôi đề nghị nên đến thị trấn DeLand xem thử, có lẽ sẽ có thu hoạch bất ngờ đấy.”
Kết thúc cụng ly, số 1 nói với số 10.
Số 10 vui vẻ nói: “Để đổi lại, tôi tiết lộ phố Lust có lẽ sẽ có thứ quan trọng… là giọt nước làm tràn ly cũng không biết chừng.”
Số 10 khẽ cười, cho một miếng thịt bò vào miệng, chậm rãi nhai nuốt.
“Đây quả là một tin tức tốt.” Số 1 trả lời.
Hai người kẻ tiến người lùi, giọng điệu giả dối làm Lê Tiệm Xuyên nổi hết da gà.
Bọn họ trao đổi thông tin thật giả lẫn lộn, lời nói cũng phải cẩn thận phân biệt, Lê Tiệm Xuyên nghe xong thấy có hơi đau đầu.
Nhưng hai người này trò chuyện rất ăn ý, cứ như đối phương thật sự là bạn bè thân thiết vậy. Thoạt đầu nhìn như không giấu diếm gì nhau, vô cùng thẳng thắn và vô tư, nhưng suy nghĩ tỉ mỉ thì toàn là những lời lẽ ẩn ý.
Thỉnh thoảng như có thông tin sơ hở, giống như miếng mồi dụ người sa bẫy, tràn ngập nguy hiểm.
Cho đến khi Nam tước Harry ngồi vào chỗ, hai kẻ giả tạo này mới chịu dừng lại.
Bữa tối lần này Nam tước đến hơi muộn, đồng thời cũng không có tâm trạng dùng bữa, chỉ nhìn quanh bàn dài một vòng, sắc mặt khó coi, tay bóp trán.
Đôi mắt của ông ta nổi đầy tơ máu, quầng mắt thâm quầng rất dễ nhận thấy.
Ông ta trễ khóe miệng, vẻ mặt âm u nói: “Quỷ tha ma bắt! Các vị không nên đến thị trấn DeLand… đó là một dinh thự tham lam nuốt chửng con người. Nó chẳng giúp được gì cho việc bắt Jack của các vị đâu…”
“Các vị đã lãng phí sinh mệnh và thời gian quý báu!”
Nam tước Harry tức giận nói.
Ông ta lần lượt nhìn chằm chằm vào bốn người chơi: “Tôi hy vọng các vị hiểu rằng chúng ta không còn nhiều thời gian. Đợi đến ngày thứ bảy, chúng ta sẽ hoàn toàn mất mạng!”
Nói xong, Nam tước Harry không dùng bữa mà trực tiếp rời đi.
Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm vào bóng lưng khuất dần vào bóng tối của Nam tước Harry, ánh sáng xanh nhạt trong đáy mắt dần ảm đạm.
“Ông ta quả là một kẻ nóng vội.” Số 10 bật cười.
Chín giờ, bữa tối của bốn người kết thúc đúng giờ.
Lê Tiệm Xuyên trở lại số 3 phố Whitechapel, cùng Ninh Chuẩn nghỉ ngơi một tiếng rồi mới rời nhà đi tuần tra.
Đêm thứ tư, Ninh Chuẩn chọn con phố Lust được đề cập trên bàn ăn.
Phố Lust, tên như nghĩa, là một con phố đèn đỏ của khu Whitechapel.
Sau mười giờ, không giống như những con phố khác với cảnh sắc ảm đạm, tĩnh mịch và người đi đường thưa thớt, cả con phố Lust cực kỳ sôi động.
Dưới ánh sáng lờ mờ của đèn đường, đứng dọc theo phố là một vài người phụ nữ với tuổi tác và phong thái khác nhau. Đôi lúc cũng sẽ có vài thiếu niên, nhưng cũng mặc váy và trang điểm đậm như Ninh Chuẩn.
Trong những người này có người ngậm xì gà, cố làm ra vẻ lẳng lơ; có người thờ ơ dựa vào cửa, ánh mắt quyến rũ xuyên qua làn sương mù, lia tới lia lui trên những người đàn ông qua lại trên đường.
Cơ thể cao to rắn rỏi của Lê Tiệm Xuyên thu hút không ít ánh mắt.
Hắn mặc áo khoác nâu sẫm, cổ áo dựng thẳng che khuất nửa gương mặt, vành nón cũng được kéo thấp, gương mặt mập mờ trong bóng tối, chỉ có thể loáng thoáng nhìn thấy hình thể rắn chắc, đẹp đẽ và cực kỳ mang vẻ uy hiếp.
Có cô gái bán hoa nóng lòng muốn tiếp cận, bèn định chặn đường hắn.
Song còn chưa đến gần thì đã nhìn thấy nửa gương mặt của người mặc chiếc đầm chiết eo đang được hắn ôm trong lòng.
Mái tóc vàng mượt có hơi ảm đạm, nhưng lại tỏa ra vẻ u ám sa ngã dưới ánh đèn lờ mờ này. Một bên mắt khép hờ lộ ra dưới mái tóc, hơi nhấc lên, vẻ quyến rũ lan tràn.
Bước chân của cô gái bán hoa chợt dừng lại, rồi chợt bừng tỉnh, ngạc nhiên bụm miệng: “Luis? Ối, là cậu ư, Luis?”
Thế mà lại gặp người quen.
Lê Tiệm Xuyên nghe được câu nói này, cuối cùng mới nhớ ra ngày đầu tiên Ninh Chuẩn có nói thân phận của cậu ta là trai bao. Nếu đúng như thế thì việc quen biết gái bán hoa ở phố đèn đỏ là rất bình thường.
Lê Tiệm Xuyên đang muốn nghiêng đầu nhìn phản ứng của Ninh Chuẩn thì bên tai chợt vang lên giọng nói của hắn.
“Xin lỗi, tiểu thư xinh đẹp. Luis thấy khó chịu nên tôi muốn đưa cậu ấy về nhà.”
Lê Tiệm Xuyên biết Ninh Chuẩn đang sử dụng kỹ thuật lồng tiếng, bèn phối hợp nâng mắt lên nhìn cô gái nọ.
Cô gái nọ có hơi bất ngờ, mỉm cười nói: “Ngài khách sáo quá rồi, cứ gọi tôi là Jenny. Luis ở ngay cuối phố, không xa lắm đâu, tôi có thể dẫn ngài đến đó.”
Cô gái vừa xoay người dẫn đường, vừa nói: “Luis bị bệnh à? Cậu ấy không đi làm vài hôm rồi…”
Xem ra thân phận này của Ninh Chuẩn cũng có chỗ ở tại phố đèn đỏ.
Hơn nữa còn có người quen.
Lê Tiệm Xuyên vẫn chưa quên trọng điểm là thân phận người chơi và đáp án có liên quan với nhau. Nhưng hiện tại, hắn và Ninh Chuẩn đều không tìm được bất kỳ liên hệ nào giữa thân phận của họ và Jack cả. Đêm hôm nay có lẽ là một cơ hội.
Nhờ Jenny dẫn đường, Lê Tiệm Xuyên ôm Ninh Chuẩn thuận lợi tìm được một căn nhà trọ núp sâu trong con hẻm tối đen.
Ninh Chuẩn lấy ra một chùm chìa khóa từ trên người, thử vài lần mới mở được cửa nhà trọ.
Tiếng động bên này đã quấy rầy căn nhà trọ sát vách.
Cửa nhà trọ sát vách mở ra, một bác gái tóc bạc nửa đầu mặc chiếc váy cũ kỹ xuất hiện ở cửa, nhìn về phía bên này.
“Dì Irene!”
Jenny phất tay, khẽ hô: “Luis về rồi ạ!”
“Ồ, Luis bé nhỏ về rồi à…”
Dì Irene ngạc nhiên, quay vào nhà trọ xách theo một cái làn rồi lại vội vã mở rộng cửa đi tới.
Mọi người đi vào căn nhà trọ nhỏ của Ninh Chuẩn.
Jenny còn bận đi làm nên nói lời chào rồi rời đi.
Dì Irene ở lại, rất tháo vát giúp Ninh Chuẩn dọn dẹp nhà trọ, xem ra từng làm nhiều lần. Ánh mắt của dì thi thoảng rơi vào người Lê Tiệm Xuyên: “Ngài là khách hàng gần đây của Luis ư? Nó là một cậu bé ngoan…”
Ninh Chuẩn mượn giọng Lê Tiệm Xuyên, hỏi: “Dì vẫn luôn chăm sóc cậu ấy à?”
Dì Irene bưng tới một ly nước nóng vừa đun xong, trả lời: “Đúng vậy.”
“Dì sống ở đây đã lâu. Vậy dì có gặp qua những cô gái bán hoa trong vụ án giết người liên hoàn ở phố Whitechapel không?”
Ninh Chuẩn hỏi: “Dì đừng hiểu lầm, tôi là thám trưởng Conn. Tôi vẫn luôn điều tra Jack Đồ tể, hy vọng có thể được dì giúp đỡ. Đây cũng vì sự an toàn của Luis.”
Dì Irene hoảng loạn, cố gắng bình tĩnh nói: “Gái bán hoa trong con phố này rất nhiều, tôi cũng chẳng rõ ai là người chết.”
Dì dừng lại một chút: “Tôi biết ngài, thám trưởng Conn. Cảm ơn ngài đã sẵn lòng che chở Luis. Việc làm ăn gần đây của phố Lust ế ẩm đi nhiều, ai cũng sợ bị kẻ đồ tể tìm tới… Gã quả là một kẻ giết người không chớp mắt! Tôi xin lỗi, có lẽ tôi không giúp được ngài đâu.”
“Đối tượng của Jack chỉ là gái bán hoa.”
Ninh Chuẩn tiếp tục câu chuyện bằng giọng nói của Lê Tiệm Xuyên: “Dì thử nghĩ xem người nào sẽ căm hận phụ nữ như vậy? Có một số thám tử cảnh sát suy đoán rằng Jack rất hận gái bán hoa, gã sẽ móc ruột gái bán hoa, cắt nát bào thai chưa thành hình, tất cả là vì mẹ của gã là gái bán hoa.”
Lê Tiệm Xuyên từng nghe qua lập luận này.
Suy cho cùng, Jack Đồ tể là một vụ án mạng kéo dài nhiều năm chưa có lời giải. Có rất nhiều chuyên gia sử dụng đủ loại phương pháp để điều tra thân phận thật sự của Jack Đồ tể. Có một suy đoán cho rằng có lẽ Jack là con của gái bán hoa, vì thế gã gặp phải rất nhiều bất hạnh, từ đó gã rất oán hận mẹ của gã cũng như thân phận của bà ta.
Hành hạ gái bán hoa đến chết chính là sự trả thù vặn vẹo của gã.
Nhưng dì Irene lại lắc đầu.
“Không có người phụ nữ nào ở con phố này có khả năng nuôi nấng con cái cả.”
Dì Irene nói: “Nếu có lỡ mang thai thì rất ít ai chịu sinh con, hầu hết đều chọn cách phá thai. Thà đau một lần còn hơn để ảnh hưởng đến công việc sau này. Nhưng nếu chọn sinh con thì đây sẽ là một gánh nặng. Con phố này không có bí mật đâu.”
“Có vài đứa rất thính tai, ngay cả người khác đêm nay có bao nhiêu khách mà bọn nó cũng nghe biết hết. Chuyện con cái sẽ gặp phải sự ngăn trở từ rất nhiều người, không đứa nào dám làm đâu.”
Dì Irene: “Tôi ở đây hơn ba mươi năm, chỉ gặp qua một đứa bé sinh ra ở nơi này, nhưng nó đã rời khỏi đây lâu lắm rồi…”
Trong đầu của Lê Tiệm Xuyên lóe lên một giả thuyết táo bạo.
Hắn không đợi Ninh Chuẩn thăm dò tiếp, đã giơ tay móc ra nửa tấm ảnh kẹp trong quyển nhật ký của phu nhân Molly.
Ninh Chuẩn lập tức hiểu ý, dùng giọng của hắn hỏi: “Dì có biết người trong ảnh không?”
Lê Tiệm Xuyên mấp máy môi theo, sau đó đưa tấm ảnh cho dì Irene.
Dì Irene khó hiểu cầm lấy.
Nương theo ánh sáng từ ngọn đèn khí đốt, dì Irene vừa nhìn liền thốt lên: “Đây chẳng phải là Henry bé ư?”
Dì kinh hãi: “Đây là đứa bé mà tôi vừa nói tới, ôi, trông nó chẳng khác gì hồi bé. Sau khi mẹ nó qua đời lúc nó mười tuổi, nó cũng rời khỏi nơi này, không ai biết nó đi đâu cả. Căn nhà trọ này của Luis chính là nhà của Henry bé và mẹ nó ngày trước chứ đâu.”
Dì Irene sững người, lúc này mới phản ứng: “Thám trưởng Conn, ngài nói… Henry bé là tên sát nhân kia ư?”
“Không, hiển nhiên không phải.”
Ninh Chuẩn trả lời: “Dì đừng lo lắng. Luis có hơi khó chịu, chắc cần phải nghỉ ngơi.”
Dì Irene thấp thỏm liếc nhìn Lê Tiệm Xuyên, thả tấm ảnh xuống, đứng lên nói: “Vậy làm phiền ngài chăm sóc cho Luis.”
“Không cần khách sáo. Hy vọng dì có thể giữ bí mật những gì chúng ta nói trong đêm nay.”
Ninh Chuẩn dặn dò câu cuối cùng.
Lê Tiệm Xuyên đứng lên đưa dì Irene về căn nhà trọ sát vách, lại đưa cho dì vài tờ bảng Anh, dì Irene nhìn hắn một chút nhưng không từ chối.
Trở về nhà trọ, Lê Tiệm Xuyên thấy Ninh Chuẩn đã không còn vẻ tàn tật nữa, đang nhàn nhã bước đi quanh phòng, tìm tòi kiểm tra vài chỗ.
Lê Tiệm Xuyên và cậu ta phân công, một trên lầu, một dưới lầu.
Nếu nơi này từng là nhà của Henry và mẹ gã, vậy thì có thể sẽ lưu lại một chút manh mối. Mặc dù đã nhiều năm trôi qua, dấu vết quá khứ đã tan biến rất nhiều.
Bọn họ phát hiện một vài chữ viết và ký hiệu trên vách tường ở đầu giường.
Góc phòng tắm âm u kỳ lạ.
Lê Tiệm Xuyên khắc sâu những chi tiết này trong đầu.
Khi mọi chuyện xong xuôi thì đã là nửa đêm.
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn nghỉ ngơi một chốc, đang định trở lại phố Whitechapel thì bên ngoài bỗng truyền đến một tràng tiếng gõ cửa nặng nề, nghe rất rõ trong đêm khuya yên tĩnh.
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn liếc nhìn nhau, không ai cử động.
Lực gõ cửa này không phải của dì Irene, mà là của một người đàn ông trưởng thành.
Tiếng gõ cửa vang lên một lúc, người bên ngoài như thể mất kiên nhẫn, giọng nói cà lơ phất phơ vô duyên vô cớ cách ván cửa truyền vào: “Luis, anh biết em đã về. Lần này anh có mang đủ tiền, có cả rượu trái cây em thích nữa này, mở cửa cho anh đi, anh nhớ em lắm.”
Vừa nghe giọng điệu này, Lê Tiệm Xuyên lập tức nhận ra.
Là khách làng chơi à?
Ánh mắt của hắn hơi tối lại.
Ninh Chuẩn nhướng mày, tựa lên người Lê Tiệm Xuyên, chuẩn bị một lúc rồi đột nhiên hét lên: “A…”
Tiếng hét này dọa cho Lê Tiệm Xuyên suýt nữa hất văng người, động tĩnh bên ngoài cũng im bặt.
Tiếng hét bị áp chế này chuyển thành tiếng thở dốc gợi tình một cách tự nhiên: “Dùng sức đi anh… Ưm…”
Âm thanh mờ ám tràn khắp nhà.
Có tiếng chửi bới vang lên bên ngoài, người nọ đạp cửa căn nhà trọ rồi hùng hổ bỏ đi.
Lê Tiệm Xuyên giơ tay bịt miệng Ninh Chuẩn lại.
Ninh Chuẩn mở to con mắt lành lặn nhìn hắn, đầu lưỡi quẹt một vòng ở lòng bàn tay hắn.
Tay Lê Tiệm Xuyên cứng đờ, lạnh lùng liếc Ninh Chuẩn, trong mắt ẩn chứa cảnh cáo.
Kêu cho đã vào rồi tự đỏ mặt, vẻ xuân tình tràn lan, đúng là yêu nghiệt mà.
“Đi thôi.”
Ninh Chuẩn rời khỏi người Lê Tiệm Xuyên, đầy ẩn ý liếc nhìn đũng quần hơi nhô lên của Lê Tiệm Xuyên: “Về rồi lại chỉnh đốn tôi.”
Lê Tiệm Xuyên không thừa nhận mình có phản ứng với hai tiếng rên kia.
Hắn giơ tay lên, muốn bày ra dáng vẻ hung ác để dạy dỗ tên nhóc lẳng lơ này một trận, song khi nhìn thấy nửa bên mặt bọc băng gạc của Ninh Chuẩn, rốt cuộc không ra tay được. Chỉ có thể dùng đầu ngón tay chọc vào chóp mũi Ninh Chuẩn cho có lệ, chẳng giống dạy bảo chút nào, ngược lại như là đánh không được mắng cũng không xong, vô cùng thân thiết.
Ninh Chuẩn bị chọc đến sửng sốt, sắc mặt lại có chút ngẩn ngơ.
Lê Tiệm Xuyên mặc kệ, nhảy cửa sổ rời đi.
Rời khỏi cánh cửa nhà trọ, gã khách làng chơi có mùi rượu nồng nặc lảo đảo rời khỏi con phố đèn đỏ, cẩn thận nhìn quanh rồi quẹo vào một con hẻm.
Có một người đang đứng đó chờ gã.
“Luis quả thật đã trở về, còn đang tiếp khách ở trong đó.” Người đàn ông nồng nặc mùi rượu lười biếng nói, rồi chìa tay về phía người kia.
Người kia lấy ra phong bì tiền đặt vào tay người đàn ông.
Người đàn ông lập tức mở ra đếm, sau khi xác nhận con số thì hôn một cái chụt lên phong bì, lại vẫy tay với người kia rồi xoay người rời đi.
Nhưng chưa đi được hai bước thì đôi mắt của người đàn ông chợt trợn trừng, trong cổ họng phát ra tiếng nghẹn ngào thảm thiết không rõ ràng, phần cổ lệch qua một bên, mềm oặt ngã xuống mặt đất.
Phong bì siết chặt trong tay bị rút đi.
Kẻ cầm phong bì lạnh lùng liếc nhìn thi thể trên mặt đất, vạt váy lướt nhẹ trên mặt đất, đi vào trong con hẻm tối om.
Lê Tiệm Xuyên thu hết tất cả vào mắt, xoay người trở về nhà.