Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 16: Kẻ Đồ Tể Thành Phố Sương Mù
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Một suy luận vô cùng xuất sắc!”
Nam tước Harry không hề tỏ vẻ ngạc nhiên, trái lại còn có chút phấn khích nói: “Tất nhiên rồi. Tôi biết cô, Laura, tiệm bánh phố Pride cô làm việc rất tốt.”
“Cảm ơn ngài đã khen ngợi.”
Laura cười nói.
Cô ta có dáng người thấp bé, với một gương mặt bình thường, mái tóc xoăn màu nâu đỏ và chiếc váy xanh xám luôn tỏa ra mùi thơm ngọt ngào của bánh mì, trông chẳng khác gì những người phụ nữ bình thường trên đường phố London.
Lúc Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy cô ta lần đầu tiên ở tiệm bánh số 13 phố Pride, hắn cứ nghĩ cô ta là khách đến mua bánh, nào ngờ lại là nhân viên của tiệm.
Tuy nhiên, nếu là thế thì có rất nhiều chuyện được sáng tỏ.
Nam tước Harry giục giã, “Cô thật sự biết danh tính thật của Jack Đồ Tể sao, Laura? Tôi không thể chờ đợi để bắt tên ác ma đó.”
“Tất nhiên rồi, thưa Nam tước.”
Laura nở một nụ cười kiêu ngạo: “Thực ra thì hầu hết mọi người ở khu Whitechapel đều từng gặp Jack Đồ Tể. Gã chính là chủ tiệm bánh số 13 phố Pride, ông Gilbert.”
Vẻ mặt điềm tĩnh và uy nghiêm của Nam tước Harry biến sắc: “Là ông ta ư?”
Hơi thở của Nam tước Harry có chút dồn dập, “Laura, Gilbert là ông chủ của cô, cô đã làm việc với ông ta nhiều năm, những lời cô vừa nói cần có bằng chứng xác thực.”
“Tất nhiên là tôi có bằng chứng.”
Laura tự tin rằng những suy luận và bằng chứng của mình là hoàn hảo, không một kẽ hở.
Cô ta vừa lấy ra thứ gì đó từ trong chiếc túi đeo sau lưng, vừa liếc nhìn hai người đàn ông ngồi ở hàng sau. Khi bọn họ nghe được cái tên Gilbert, bọn họ đã để lộ vẻ ngạc nhiên.
Xem ra bọn họ không đoán được danh tính của Jack.
Một câu đố nhỏ như vậy mà lại làm khó số Hai, Laura không khỏi có chút thất vọng. Cô ta nghĩ mình đã tìm được một đối thủ xứng tầm, nhưng té ra chỉ là một kẻ may mắn vô tích sự.
Laura đặt từng món đồ lên bàn, cuối cùng dốc ngược túi vải, đổ ra một con chuột nhỏ đen như mực.
Con chuột nhỏ đảo mắt nhìn quanh, nhanh chóng trèo dọc theo cánh tay của Laura lên đến đầu vai.
“Chúa ơi…”
Nam tước Harry giật mình kinh hãi, mặt nhăn nhó, hình như đang cố kiềm chế để không né tránh.
Laura không bận tâm.
Nam tước Harry là NPC hướng dẫn mà mọi màn chơi đều có. Cô ta không cần bận tâm đến ý kiến của ông ta.
“Liên quan đến danh tính của Jack, tôi nghĩ cần phải nói từ lúc bắt đầu.”
Vẻ mặt của Laura bình tĩnh trở lại, một khí chất nghiêm cẩn toát ra từ vẻ ngoài bình thường của cô ta, so với Lê Tiệm Xuyên lười nhác và bất cần đời, cô ta trông như một nhân viên công kiểm pháp, “Trước khi giải thích, tôi muốn nói cho các vị biết năng lực đặc biệt của tôi.”
Cô ta chạm nhẹ vào con chuột nhỏ trên đầu vai: “Điều khiển động vật, đồng thời có thể giao tiếp với chúng.”
Nam tước Harry dường như không nghe thấy lời Laura nói, vẻ mặt nghiêm túc chờ đợi.
Lê Tiệm Xuyên lại biết thêm về cái gọi là dị năng trong trò chơi Hộp Ma. Điều khiển động vật và giao tiếp với động vật, nếu sử dụng tốt năng lực này thì sẽ rất siêu phàm. Tuy nhiên, theo Ninh Chuẩn nói thì dị năng này có hạn chế, có lẽ Laura cũng không thể điều khiển được nhiều loại động vật.
“Thảo nào.”
Ninh Chuẩn nhấc mí mắt, cười như không cười, “Có con chuột nhắt theo dõi chúng ta.”
Laura nhướng mày: “Xem ra cậu đã đoán ra rồi. Đúng vậy, lúc Conn đến tiệm bánh lần đầu tiên thì tôi đã đoán ra 90% anh ta là người chơi, hoặc là có một người chơi đang điều khiển anh ta. Lợi dụng mối quan hệ với NPC, khiến NPC hành động cũng là một phương pháp mà nhiều người chơi thường dùng.”
“Và phép thử có mục đích này đã chứng minh phe của Conn chắc chắn nắm giữ manh mối, vì thế tôi bảo con chuột nhỏ này bám theo Conn.”
Sự theo dõi của con người dù sao cũng dễ để lộ dấu vết và thu hút sự chú ý.
Nhưng một con chuột đen nhỏ xuất hiện khắp nơi trong cống rãnh London thế này thì lại giống như một con kiến, hoàn toàn không gây chú ý. Một con chuột biết theo dõi người, cho dù khả năng phản trinh sát của Lê Tiệm Xuyên có tuyệt vời đến đâu cũng không thể ngờ được điểm này.
Vẻ mặt Lê Tiệm Xuyên có chút khó coi.
Hắn thật sự không phát hiện.
Laura tiếp tục: “Sau khi rời tiệm bánh, Conn đã đến cửa hiệu quần áo và tiệm sách Hoa Hồng. Biểu hiện của anh ta ở hai cửa hàng này càng khiến tôi khẳng định anh ta là người chơi. Và tôi cũng nhận được manh mối thứ nhất từ cuộc trò chuyện giữa hai người: Nghi thức Giáng sinh tà ác.”
“Tối hôm đó, Conn nhận được một mảnh ren đen do oán linh kia để lại, rồi bị kẻ đồ tể truy sát mà không rõ lý do. Tôi gọi chuột nhỏ trở về, cứ nghĩ sẽ nghe tin Conn bị giết chết vào tối hôm đó, phải biết rằng chết bởi bẫy rập của người chơi khác cũng sẽ được thông báo.”
“Nhưng không ngờ anh ta lại trốn thoát được.”
Đôi mắt Laura sáng rực nhìn về phía Lê Tiệm Xuyên.
“Tôi vốn đoán anh ta có thể là một người mới không có dị năng, nhưng sau đêm đó, tôi đã thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi cảm nhận được giá trị của anh ta, vì vậy tôi đã để chuột nhỏ tiếp tục theo dõi anh ta.”
“Đồng thời, tôi tự mình điều tra nhóm gái mại dâm ở quảng trường Whitechapel, do thường xuyên giao bánh mì nên tôi quen biết rất nhiều người ở phố Lust. Sau manh mối về nghi thức Giáng sinh và váy ren đen, tôi lại có được manh mối thứ ba: Vài thập kỷ trước, từng có một đứa bé được sinh ra ở phố Lust, tên là Henry.”
“Tôi dám đoán Henry này chính là Jack mà chúng ta vẫn luôn tìm kiếm.”
“Nhưng Henry không để lại bất kỳ bức ảnh nào, vì thế tôi không thể hỏi người giúp nhận dạng. Lúc tôi nghĩ rằng manh mối sắp đứt đoạn thì số Ba đã bày cho tôi một con đường.”
Laura bước tới một bước, cười khẩy đầy âm trầm, đôi mắt ánh lên vẻ lạnh lùng: “Đêm thứ ba là đêm tàn sát của Kẻ Đồ Tể. Trò chơi Hộp Ma sẽ không để người chơi tiếp tục chần chừ, mà chỉ liên tục thúc đẩy các sự kiện khủng khiếp để loại bỏ người chơi, buộc họ phải tìm ra sự thật hoặc vượt qua màn chơi.”
“Đêm thứ ba rõ ràng là một điểm mấu chốt.”
“Tôi đã đến thăm dò phố Pride vào tối hôm đó.”
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn liếc nhìn nhau, vô cùng ăn ý nhướng mày.
Có vẻ như một trong hai người trốn thoát khỏi Jack Đồ Tể là Laura, cũng chính là số Một. Thảo nào trong bữa tối cô ta lại nói một cách khẳng định:
“Có hai người chơi chạy thoát khỏi tay của Kẻ Đồ Tể.”
Ninh Chuẩn nhìn Laura với ánh mắt dò xét.
“Cô không quá mạnh, dị năng cũng vô dụng trong chiến đấu. Nếu tôi không đoán sai thì dị năng điều khiển động vật của cô chỉ có thể điều khiển một con vật nhỏ ở mỗi màn… Đừng ngạc nhiên, hiểu biết của tôi về dị năng phong phú hơn cô nhiều. Nếu dị năng này không được tiến hóa nhiều lần thì yếu là chuyện rất bình thường.”
Ninh Chuẩn thản nhiên nhấc cằm, thờ ơ không thèm để ý.
Vẻ mặt của Laura hơi thay đổi, nhưng không hề hoảng hốt.
Lúc này, Nam tước Harry vẫn đang cẩn thận lắng nghe, tò mò và lo lắng nói: “Vậy thì Laura, cô thoát khỏi tên quỷ đó như thế nào? Chuyện này thật sự rất nguy hiểm, tôi biết gã đã tàn sát toàn bộ người đi đường trên phố Pride vào đêm đó.”
Laura mỉm cười: “Đây là việc ngoài ý muốn, vì vậy tôi muốn cảm ơn số Ba.”
“Số Ba trên bàn ăn nói chuyện rất tài tình. Có người chơi nghe xong thì cho rằng số Ba cố tình hướng dẫn những người chơi khác chọn ba con phố mà Jack từng giết qua, nhưng lại có người chơi khác hiểu rằng đó là ba con phố dễ vượt mức số người chơi nhất, vì thế bốn con phố còn lại sẽ an toàn hơn.”
“Tôi không may mắn lắm khi đụng phải ba tên ngốc trên phố Pride.”
Laura nói: “Trong ba người kia chắc chắn có một người là số Ba, bởi vì người chơi chết trên phố Pride đã bị ảnh hưởng gián tiếp bởi lời nói của số Ba, nên sẽ có thông báo được phát ra. Thế nhưng, đêm đó không hề có thông báo, vậy chứng tỏ rằng kẻ mượn dao giết người cũng đã chết.”
“Muốn bẫy người nhưng lại thành bẫy chết mình, đúng là ngu xuẩn hết sức.”
Laura khinh bỉ và chế nhạo, lại có chút vui vẻ nói, “Về cách tôi trốn thoát, ngay cả tôi còn thấy khó tin.”
“Sự lợi hại của Kẻ Đồ Tể khi gã bùng phát vốn là điều con người không thể tưởng tượng. Vào đêm đó, gã đã đạt đến năng lực cực mạnh, có thể dịch chuyển tức thời trong cự ly ngắn.”
Laura nghĩ lại mà rùng mình: “Không ai có thể thoát khỏi con dao của gã, gã giống như một cái bóng, trong chớp mắt con dao mổ kia sẽ đâm vào bụng anh, cọc gỗ quỷ dị kia sẽ ép anh há miệng, anh muốn la lên cũng không được. Gã nhanh chóng giết chết đám người kia, tôi cùng đường bí lối nên chạy vọt vào số 13 phố Pride, tiệm bánh nơi tôi làm việc.”
“Tôi không biết mình đã nghĩ gì vào lúc đó, có lẽ là ôm suy nghĩ liều mạng, có lúc tôi còn nghĩ mình chết chắc rồi.”
“Nhưng Kẻ Đồ Tể lại không đuổi theo.”
“Tôi không thể tin được mình đã trốn thoát, bởi vì ba tên ngốc chết trước đó từng cố gắng chạy trốn vào những cửa tiệm khác, nhưng vẫn bị giết đấy thôi.”
Đôi mắt cô ta ánh lên ánh sáng lạnh lẽo và hưng phấn, “Tôi phát hiện lẽ nào tiệm bánh này có gì đặc biệt. Conn từng đến đây điều tra, mà hiện tại Jack lại bỏ qua nó. Tôi quyết định lục soát toàn bộ tiệm bánh. Sau đó, tôi tìm thấy thứ này trong phòng ngủ của ông chủ.”
Một chiếc váy ren đen được cô ta nhấc lên từ trên bàn.
Đó là một trong những bằng chứng cô ta lấy ra từ túi vải.
“Tôi liên tưởng đến lý do tại sao Conn lại bị truy đuổi, mảnh vải ren đen kia.” Laura nói, “Tôi đoán mảnh vải kia có thể rơi ra từ một chiếc váy đen tương tự.”
Harry nhìn chiếc váy đẫm máu ở mép váy, vẻ mặt biến đổi, lắc đầu nói: “Điều này không đủ để làm bằng chứng cho thấy gã là Jack.”
“Không chỉ có vậy.”
Laura thản nhiên nói: “Thật ra lúc tôi nảy ra liên tưởng này, tôi không hề nghi ngờ ông chủ của tôi chính là Jack. Nhưng lúc tôi muốn cầm váy rời khỏi tiệm bánh thì ông chủ của tôi đột nhiên quay lại. Ông ta mặc một chiếc áo choàng kín kẽ, thế là tôi bị kẹt trong cửa hàng. Ồ, may mắn thay không phải là phòng ngủ của ông ta, bằng không tôi đã không có cơ hội đứng đây để vạch trần sự thật này.”
“Ông ta hỏi tôi tại sao lại ở trong tiệm bánh. Tôi lấy ra cuộn len của mình và trả lời rằng tôi đến để lấy đồ mình làm rơi. Ông ta nhìn chằm chằm tôi rất lâu, cuối cùng nói với tôi lời chúc ngủ ngon.”
“Ánh mắt của ông ta làm tôi sởn hết gai ốc.”
Giọng Laura có chút lạnh lẽo: “Tôi đột nhiên nghĩ đến một chuyện bị mọi người xem nhẹ: Theo tin tức tôi nhận được, nhóm gái mại dâm ở phố Lust hiếm khi rời khỏi khu đèn đỏ và đến làm ăn ở những con phố khác, ngoại trừ đi mua sắm một số nhu yếu phẩm. Hơn nữa, vụ án của Jack đã xảy ra một quãng thời gian, tiếng tăm chuyên giết gái mại dâm của gã đã lan truyền khắp nơi, vì thế bọn họ sẽ vô cùng cẩn thận và cảnh giác, sẽ không đi lại một mình cũng như không tiếp khách lạ.”
“Thế thì ngoại trừ đêm đầu tiên, tại sao bọn họ lại rời khỏi khu đèn đỏ và đi đến những con đường khác một mình?”
Vẻ mặt Ninh Chuẩn thoáng thay đổi.
Laura mỉm cười: “Tôi mạnh dạn phỏng đoán đó chính là người quen gây án, hoặc là nói vào một buổi tối nào đó, Jack sẽ mặc một chiếc váy ren đen, giả trang thành trai bao, xuất hiện ở một nơi vắng lặng không người rồi nhờ nạn nhân đi cùng mình đến con phố khác để mua vài thứ.”
“Đây không phải là đi ra ngoài một mình.”
“Bọn họ làm cùng một nghề, mà tên trai bao đáng thương này cũng sợ Jack Đồ Tể, vì thế các cô sẽ không nỡ lòng để gã rời khỏi con phố này một mình. Mặt khác, vị trí của phố Lust khá tốt, khoảng cách giữa nó và những con phố khác cũng không xa lắm, một lần đi sẽ không mất quá nhiều thời gian…”
“Tất nhiên, cũng có lúc những cô gái mại dâm này phải rời khỏi phố Lust để mua vật phẩm, và tên trai bao đáng thương đó sẽ chủ động đi cùng, còn gì tốt hơn nữa đây.”
“Thế nhưng, những cô gái mại dâm được nhờ vả không hề biết rằng người đi cùng bọn họ chẳng phải là bạn đồng hành, mà là một thần chết. Jack sẽ đưa họ đến một góc hẻo lánh rồi giết chết họ một cách tàn nhẫn. Sau đó, gã sẽ nhẹ nhàng rời đi mà không gây ra bất cứ sự chú ý nào. Đợi khi cảnh sát đến nơi, bọn họ chỉ nhìn thấy một thi thể đã bị mổ xẻ. Gã rất cẩn thận, không để lại dấu vết hay nhân chứng nào cả.”
Laura dừng lại và từ từ thở ra.
“Quá trình đại khái là vậy, nhưng đây chỉ là suy đoán vô căn cứ. Trùng hợp là vào sáng sớm sau đêm đó…” Mắt Laura sáng như đuốc nhìn về phía Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn, “Các người đi đến thị trấn DeLand.”
Ninh Chuẩn nhếch môi: “Con chuột nhỏ của cô theo chúng tôi vào dinh thự ư?”
“Tất nhiên là không.”
Laura nhún vai, “Nếu nó đi vào thật thì e rằng tôi chỉ có thể nhặt xác cho chú chuột tội nghiệp của mình. Mặc dù không vào dinh thự cũng như không biết các người đã gặp phải điều gì, nhưng con chuột của tôi lại nghe được truyền thuyết về dinh thự Gilbert ở thị trấn DeLand. Phiên bản của các người phong phú hơn tôi, nhưng ít nhất tôi biết được từ miệng người dân thị trấn rằng tên trai nghèo kết hôn với phu nhân Molly tên là Henry.”
“Tôi chắc chắn rằng Henry này chính là con trai của cô gái mại dâm ở phố Lust vài thập niên trước.”
“Để cưới được phu nhân Molly, Henry đồng ý sẽ đổi sang họ Gilbert sau khi kết hôn, cho nên từ đó về sau gã được gọi là Henry Gilbert.”
“Cái họ Gilbert này cho tôi cảm giác rất quen thuộc, nhưng nhất thời tôi lại không nghĩ ra. Cho đến ngày thứ tư tôi đến tiệm bánh làm việc, tôi thấy các tờ giấy ghi chú chữ ký chất đống trên bàn của ông chủ: Gilbert. Ồ, ông chủ tiệm bánh này có họ là Gilbert!”
“Tôi nghĩ mình đã biết câu trả lời.”
Laura gõ vào tờ giấy ghi chú bên cạnh chiếc váy.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ kính màu đang trở nên ấm áp hơn.
Phù điêu và hoa văn màu trên mái vòm được chiếu sáng, ánh sáng đan xen, bụi bay lơ lửng trong không gian tĩnh lặng. Trong nhà thờ yên tĩnh trống rỗng vang vọng giọng nói của một mình Laura, tràn đầy cảm giác hồi tưởng xuyên thấu thời gian và không gian: “Câu chuyện có thể là như thế này. Vài thập niên trước, một cô gái mại dâm phố Lust đã triệu hoán nghi thức Giáng sinh tà thần và sinh ra Henry. Henry không có cha, tuổi thơ vô cùng khổ cực, thậm chí có khả năng bị nuôi dưỡng như một tên trai bao, từ đó tâm lý trở nên vặn vẹo.”
“Sau khi lớn lên, vì muốn thoát khỏi quá khứ nên gã đã rời khỏi phố Lust và đến thị trấn DeLand.”
“Vào thời điểm đó, phu nhân Molly ở thị trấn DeLand vừa mất chồng. Henry không cam lòng sống nghèo khó nên đã quyến rũ phu nhân Molly, nhanh chóng chiếm được trái tim bà. Sau đó, gã cưới phu nhân Molly rồi đổi họ, trở thành chủ sở hữu dinh thự Gilbert.”
“Chỉ là phu nhân Molly không may bị bệnh mà qua đời.”
“Cái chết của tình yêu đích thực đã giáng một đòn rất lớn vào Henry. Mọi người ở DeLand nói rằng trong thời gian đó, Henry trông vô cùng tiều tụy và tự giày vò bản thân. Có lẽ sợ thấy cảnh thương tâm nên Henry rời khỏi dinh thự Gilbert, quay về khu Whitechapel rồi định cư ở đó cho đến nay.”
“Không còn tình yêu của phu nhân Molly, Henry dần dần không thể kiểm soát được tâm lý vặn vẹo của mình. Gã phải chịu đựng đủ loại tra tấn khủng khiếp cùng với nỗi oán hận người mẹ đã sinh ra gã.”
“Nhưng mẹ của gã đã chết, gã bèn thay thế đối tượng trả thù thành những cô gái mại dâm, đặc biệt là gái mại dâm mang thai. Gã cho rằng bọn họ không nên sinh con, gã đã trút toàn bộ oán hận với mẹ sang những cô gái mại dâm này, đồng thời tiến hành hàng loạt các vụ giết người tàn nhẫn.”
“Hơn nữa, Henry từng tự học y học, đây là minh chứng cho kỹ năng giải phẫu xuất sắc của Jack.”
Laura nói với tốc độ thong thả, vẻ hào hứng hiện rõ trên hàng chân mày. “Trên đây chính là toàn bộ sự thật theo suy đoán của tôi. Bằng chứng quan trọng nhất chính là ba vật này.”
Vài ánh mắt đổ dồn lên bàn.
Váy ren đen, giấy ghi chép, và mặt nạ nữ màu đỏ.
Người khác có thể không biết, nhưng Lê Tiệm Xuyên lại biết cái mặt nạ này: Vào cái đêm Jack Đồ Tể đuổi giết hắn, Jack đã đeo mặt nạ này.
Những thứ này được Laura tìm được từ tiệm bánh mì, nói cách khác, chủ tiệm bánh đúng là Jack Đồ Tể.
“Một suy luận vô cùng xuất sắc!”
Nam tước Harry kích động đứng dậy, như thể chẳng kịp chờ đợi mà kéo Laura, “Quý cô Laura thân mến, chúng ta đã xác định được danh tính của Jack Đồ Tể, vậy thì cô có sẵn lòng đi cùng tôi bắt tên ác ma này hay không? Tôi chờ ngày này rất lâu rồi, quý cô Laura!”
Cánh tay cô thấy hơi đau.
Laura nhìn lướt qua bàn tay đang nắm chặt tay cô của Nam tước Harry, có chút ngạc nhiên về sức mạnh của NPC này.
Nhưng cô đã được chấp nhận, nói vậy lúc bắt được Jack, Nam tước Harry sẽ đưa Hộp Ma cho cô. Cô cũng không muốn đợi nữa, đè nén tâm trạng phấn khích tột cùng trong lòng, gật đầu mỉm cười: “Tôi hết sức sẵn lòng, thưa Nam tước.”
“Chúng ta đi nhanh thôi, cảnh sát Scotland Yard vẫn đang đợi chúng ta đấy!”
Nam tước Harry kéo Laura chạy vội ra khỏi nhà thờ như một cơn gió.
Lúc chạy qua Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn, Laura khinh bỉ nhếch môi, im lặng nhép miệng: “Tôi sẽ không giữ lại đối thủ như các người. Các người sẽ chết.”
Lê Tiệm Xuyên tặng cô ta một cái nhìn kỳ lạ.
Ninh Chuẩn chăm chú táy máy vành tai của Lê Tiệm Xuyên, thậm chí còn không thèm bố thí cho cô ta một ánh mắt.
Laura tức đến độ đen mặt.
Chờ cô lấy được Hộp Ma, cô nhất định phải giết tên đực rựa này!
Bên trong nhà thờ yên tĩnh trở lại.
Ánh nắng rải đầy lên bàn ghế, như tấm chăn ấm áp phủ lên người.
Lê Tiệm Xuyên bóp gáy Ninh Chuẩn, kéo chiếc lưỡi quấy phá trên vành tai hắn ra xa, nói bằng giọng cảm thán: “Đúng là một suy luận hoàn hảo và kín kẽ, ăn khớp với chân tướng sự thật.”
Ninh Chuẩn có chút ngạc nhiên vì Lê Tiệm Xuyên đột nhiên mở miệng.
Thế nhưng, đối với đánh giá của Lê Tiệm Xuyên, Ninh Chuẩn vẫn gật đầu phụ họa, lười nhác ngả lên người hắn, thấp giọng cười: “Anh đoán xem lát nữa cô ta sẽ sống sót trở về, hay là chết?”
Ninh Chuẩn nhìn hình vẽ màu tôn giáo trên đỉnh đầu, hài lòng nói: “Có điều dù chết hay sống thì phép thử của chúng ta cũng đã hoàn thành. Cảm ơn số Một không vụ lợi nhưng ngu xuẩn đã cho chúng ta biết được chân tướng, dâng hiến suy luận sơ hở trăm chỗ dẫn rắn ra khỏi hang. Sự thật chứng minh đề nghị của anh là chính xác, quý cô Laura đúng là một người tốt…”
Tiếng cảm thán vẫn chưa biến mất.
Một con chuột kêu the thé đột nhiên chạy vọt vào nhà thờ, lúc va vào chân bàn thì bỗng nhiên biến thành một người phụ nữ mập mạp.
Ở sau lưng cô ta, một cái bóng kéo dài chậm rãi tiến tới.
Nam tước Harry lắc lắc bàn tay dính máu, nở một nụ cười thân thiện với người phụ nữ cả người đầy máu đang nằm trên mặt đất: “Quý cô Laura, cô chạy đi đâu vậy?”
“Jack đã bị bắt, cô không muốn Hộp Ma sao?”
Laura phờ phạc nhìn Nam tước Harry, cả người run lập cập: “Ngươi là ai… Ngươi, ngươi không phải là NPC… Ngươi rốt cuộc là ai?!”
“Ông ta là NPC.”
Bên cạnh chợt truyền đến một giọng nói bình tĩnh nhưng lạnh lẽo.
Laura quay phắt đầu, thấy Ninh Chuẩn thong thả đứng lên.
Ninh Chuẩn nhìn Nam tước Harry, nở một nụ cười sáng tỏ: “Nhưng ông ta cũng là đáp án. Ngài nói có đúng không, Nam tước Harry… Hoặc tôi nên gọi ngài là ngài Henry, cha dượng của Jack?”
Hết chương 16