Chương 21: Câu đố sinh tử: Ai sống sót?

Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 21: Câu đố sinh tử: Ai sống sót?

Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đội còn sống là đội Bắc, hay là đội Nam?
Cơn bão tuyết dữ dội quét qua thung lũng sông băng.
Những tảng băng sắc nhọn xen kẽ với các lớp nham thạch, bầu trời trong vắt không một gợn mây, tia cực tím chói chang đến lóa mắt.
Lê Tiệm Xuyên chống gậy trekking, thận trọng bước men theo rìa vách núi dựng đứng.
Gió và tuyết cắt mặt, đau đớn như trầy da tróc thịt.
Phổi hắn phải hoạt động hết công suất, lồng ngực mở ra khép lại, mỗi hơi thở ra vào cổ họng như có lưỡi dao cứa qua, quặn đau nóng rát.
Tuy hắn không biết vì sao thứ nhập vào trò chơi là ý thức của hắn nhưng cơ thể hắn trong trò chơi vẫn mạnh mẽ như ngoài đời thực. Sức mạnh và cơ thể quen thuộc này khiến hắn cảm thấy thoải mái trong suốt cuộc leo núi.
Tất nhiên, hắn không thể hiện trạng thái này ra ngoài.
“Tôi đề nghị…” Một giọng nói lớn, kèm tiếng thở hổn hển, vang lên từ phía sau Lê Tiệm Xuyên, là giọng nói khàn đặc của một cô gái, “Đi qua đoạn này rồi chúng ta nghỉ ngơi được không… Tôi chịu hết nổi rồi.”
“Cũng gần trưa rồi, nghỉ ngơi và ăn trưa luôn.” Chàng trai đi đầu quay lại, nói với mọi người trong đội Bắc.
Đề xuất này nhận được sự đồng ý của tất cả mọi người.
Việc thiếu oxy ở độ cao so với mực nước biển cộng với điều kiện leo núi tuyết khắc nghiệt đã làm cho bảy người vô cùng khó chịu. Ngay cả Lê Tiệm Xuyên có thể lực tốt cũng thấy không thoải mái, huống hồ những người còn lại.
Họ tiếp tục băng qua khu vực dốc nguy hiểm, rồi dừng lại trên con dốc khuất gió ở lưng chừng núi, tạm thời nghỉ ngơi lấy lại sức.
Lê Tiệm Xuyên ngồi dựa vào một tảng đá lớn, dùng rìu băng cạy một ít tuyết đá để nấu nước uống, đồng thời thờ ơ quan sát sáu người còn lại.
Hắn không thể phân biệt được ai là người chơi trong những người này, lý do là không chỉ hắn, mà những người khác cũng không hề quen biết nhau. Lê Tiệm Xuyên không cho rằng việc bảy NPC kia đã được huấn luyện cùng nhau và quen biết lẫn nhau sẽ khiến việc tìm ra người chơi trở nên dễ dàng.
Có thể nói rằng, trước ngày leo núi hôm nay, mười bốn người họ không ai biết ai.
Điều này có nghĩa là Lê Tiệm Xuyên không chỉ phải đề phòng một vài người nhất định, mà còn phải đề phòng tất cả thành viên trong đội Bắc, ngoại trừ chính mình. Nửa ngày đã trôi qua, nhưng không một ai lộ bất kỳ đặc điểm nào của người chơi.
Mặc dù việc giết người hay chết bất cứ lúc nào ở núi tuyết rất đơn giản, thậm chí chỉ cần một sai sót nhỏ cố ý là đã có thể dễ dàng giết chết người chơi. Tuy nhiên, đối với một đội ngũ nhỏ như thế này, nếu có người thật sự ra tay thì chắc chắn sẽ bị lộ tẩy và bị những người còn lại vây giết.
Tệ hơn nữa, cả đội có khả năng chết hết dưới điều kiện tự nhiên khắc nghiệt này.
Những kẻ xảo quyệt rất cẩn thận, không ai có ý định ra tay trước khi tình huống vẫn chưa rõ ràng.
“Anh Xuyên, anh có muốn ăn chút gì không?” Chàng thanh niên mặt chữ điền, vẫn luôn đi sau lưng Lê Tiệm Xuyên, tiến đến, đưa cho Lê Tiệm Xuyên chút thức ăn nén.
Lê Tiệm Xuyên cầm lấy thức ăn, cho cậu ta chút nước tuyết đun nóng.
Bảy người ngồi xung quanh một vài tảng đá to.
Thanh niên dẫn đầu tên là Tôn Sướng, có vẻ ngoài sáng sủa, tuấn tú. Theo giới thiệu, cậu ta là một người đam mê leo núi, từng chinh phục nhiều ngọn núi nên có rất nhiều kinh nghiệm, vì thế liên tục dẫn dắt cả đội suốt chặng đường, đồng thời còn chăm sóc những người khác.
Người phụ nữ duy nhất trong đội là Linda được cậu ta chăm sóc rất chu đáo.
Ngoài ra còn có ba đội viên, tất cả là nam giới ở độ tuổi từ 20 đến 30. Người thấp nhất trong số đó có vẻ đã kiệt sức, nằm nghỉ bất động bên tảng đá, bị tụt lại phía cuối đội.
Hai người còn lại im lặng ăn uống, vì ít nói nên gần như khiến người khác quên mất sự hiện diện của họ.
Lê Tiệm Xuyên cố ý nói chuyện với Triệu Quang Huy, người không quá giống một người chơi.
Ghi nhận mọi lời nói và cử động vào mắt, Lê Tiệm Xuyên vừa bổ sung năng lượng để phục hồi thể lực, vừa ngắm nhìn ngọn núi Nam phía xa.
Triệu Quang Huy nhìn theo tầm mắt của hắn, bỗng nhiên nói với giọng khàn đặc: “Hôm nay mặt trời lặn hơi nhanh.”
Lê Tiệm Xuyên lấy điện thoại vệ tinh được phát cho lúc sáng ra xem giờ, hai giờ rưỡi chiều.
Ở vùng núi tuyết không phân biệt xuân hạ thu đông và ở vĩ độ, kinh độ này, họ không thể phán đoán chính xác thời gian mặt trời mọc và mặt trời lặn. Thế nhưng, hôm nay mặt trời mọc lúc sáu giờ sáng, mặt trời không thể thấp hơn đỉnh núi khi mới chỉ hơn hai giờ chiều.
“Anh có nhận định gì không?” Lê Tiệm Xuyên hỏi.
Triệu Quang Huy lắc đầu, không nói gì.
Bảy người ăn uống xong, thu dọn rồi tiếp tục lên đường.
Lê Tiệm Xuyên không rõ lắm việc chinh phục những ngọn núi phủ tuyết trong thực tế, nhưng một khi bước vào buổi tối, mối nguy hiểm ở bất kỳ khu vực hoang dã nào cũng được nhân lên gấp bội. Vì vậy, họ phải đến khu trại màu đỏ được vẽ trên bản đồ trước khi mặt trời lặn.
Trên lớp băng trơn trượt, rìu băng nện xuống từng nhát, mọi người chật vật bước đi.
Tôn Sướng dẫn đầu thở hổn hển như một chiếc bễ rách, giọng nói bị gió tuyết làm cho đứt quãng: “Cuối con đường này, mọi người cố lên… khu trại đỏ ở ngay phía trước rồi! Lớp băng dưới chân… có rất nhiều vết nứt, sườn núi lại dốc, dễ xảy ra tuyết lở, mọi người đừng nói lớn tiếng quá…”
Lời còn chưa dứt lời.
Lê Tiệm Xuyên nghe thấy một tiếng băng nứt răng rắc giòn tan vang lên từ phía sau, một tiếng la xuyên thấu mây mù và cả ngọn núi tuyết: “A ___!”
“Linda!”
Triệu Quang Huy và một người đàn ông ở gần nhất vọt tới, túm lấy Linda, người đang trượt nửa người vào một khe băng.
Linda sợ hãi vùng vẫy khắp người, vô vọng đạp chân, muốn mượn lực để trèo lên, những tiếng la hét đứt quãng bật ra từ miệng cô.
“Đi! Đi mau!”
Tôn Sướng biến sắc, lo lắng hét to.
Lê Tiệm Xuyên không bước tới mà đứng vững trên lớp băng, một tay nắm lấy eo Triệu Quang Huy, xốc cả cậu ta và Linda lên.
Hắn không buông tay mà kéo lê hai người trên băng, chạy vội vàng theo sau Tôn Sướng.
Nhưng chưa chạy được hai bước, Lê Tiệm Xuyên đã cảm thấy lớp băng dưới chân bắt đầu rung nhẹ, tựa như có một con mãnh thú khổng lồ đang giẫm đạp chạy vút lên phía trên.
Tuyết và sương mù cuồn cuộn trên đầu, một tiếng ầm nặng nề vang vọng từ sườn dốc phủ tuyết phía trên, càng lúc càng gần, càng lúc càng lớn.
“Tuyết lở! Là tuyết lở! Tìm tảng đá mau…”
Giọng của Tôn Sướng trở nên chói tai.
Gần như lúc Tôn Sướng vừa dứt lời, khối băng tuyết trên đầu mọi người đột ngột đổ ập xuống ào ào, băng tuyết cuồn cuộn, xen lẫn những tảng tuyết khổng lồ đổ xuống như thác lũ.
Lê Tiệm Xuyên lao về phía tảng đá gần nhất.
Chỉ trong nháy mắt, tầm nhìn bị nhấn chìm trong tuyết, một áp lực lớn như núi đè lên cơ thể Lê Tiệm Xuyên khiến cho xương cốt toàn thân đau nhức không tả xiết.
Hắn cuộn tròn người trong tư thế phòng thủ tối đa, bị tuyết lạnh khiến đầu óc tê dại, hắn nhanh chóng mất đi ý thức, rồi rơi vào hôn mê.
Không rõ đã trôi qua bao lâu.
Khi Lê Tiệm Xuyên tỉnh lại, hắn phát hiện mình đang ở trong một giấc mơ kỳ lạ.
Hắn đang đứng ở đầu một cầu thang hẹp, âm u, cánh cửa trên cầu thang mở hé một nửa, trên cửa có khắc một bài thơ. Phía sau cánh cửa là một lối đi đen kịt, u ám, chỉ có thể nhìn thấy một cầu thang gỗ cũ kỹ, xoắn ốc dẫn xuống dưới.
Khi tuyết rơi dày lên các ô cửa sổ,
Và tiếng chuông chiều vang vọng hồi lâu,
Bàn đã bày sẵn cho những kẻ đến sau,
Trong căn nhà nhỏ gọn gàng tươm tất.
Trên những lối đi đêm đen dày đặc,
Một lữ khách tìm đến trước cổng nhà.
(Trích thivien.net)
Lê Tiệm Xuyên vô thức đọc bài thơ khắc nổi trên cánh cửa gỗ, giọng nói khàn và trầm vang vọng trong không gian chật hẹp, dường như có tiếng gió lạnh lẽo thổi lên từ dưới lòng đất.
Trong lúc hắn lẩm nhẩm đọc, cánh cửa đang mở hé trước mặt phát ra tiếng kẽo kẹt, từ từ mở rộng vào bên trong, giống như có một bàn tay vô hình đang kéo cửa.
Một cảm giác kỳ dị xuất hiện trong lòng Lê Tiệm Xuyên, thúc giục hắn đi vào.
Trong tình huống chưa rõ ràng, hắn phải theo cảm giác này bước vào cửa, đi dọc theo cầu thang liên tục phát ra tiếng cọt kẹt ___ cầu thang này chỉ có thể đi xuống, không thể đi lên.
Hắn phát hiện mình đang cầm một cây nến, một cây nến trắng đã cháy hết một nửa cắm trên chân nến, ánh nến chiếu sáng cầu thang trong lối đi ngầm.
Sau khi đi qua đoạn cầu thang gỗ, một cánh cửa khác lại xuất hiện.
Ngay khi nhìn thấy cánh cửa này, Lê Tiệm Xuyên nhíu mày tỏ vẻ ghét bỏ.
Đây là một cánh cửa màu đỏ, thoạt nhìn có chút kỳ quái, nhưng khi ở gần, hắn có thể ngửi được mùi máu tanh nồng nặc sộc thẳng vào mặt.
Cánh cửa này được kết cấu từ vô số máu thịt người nát bươm, thối rữa. Những mạch máu đỏ sẫm và xanh đen quấn quýt vào nhau, gồ ghề lên, trộn lẫn cả chân tay cụt và nhãn cầu, phát ra tiếng òm ọp ghê tởm.
Lê Tiệm Xuyên nén chịu cảm giác buồn nôn mà quan sát cánh cửa ghê tởm này, vừa đọc thơ vừa đi tới gần.
Theo tiếng đọc thơ, cánh cửa máu thịt như không chịu nổi áp lực, từ từ mở ra một khe hở chỉ đủ một người lách qua.
Lê Tiệm Xuyên nhanh chóng lách vào.
Chỉ mất một cái chớp mắt để lướt qua cánh cửa máu thịt ngay cạnh mình.
Sau khi đặt chân lên bậc thang và hoàn toàn đi qua cánh cửa kia, hắn như cảm thấy có gì đó, quay đầu nhìn thoáng qua ___ Mười mấy tròng mắt ngọ nguậy trên đống máu thịt đồng loạt nhìn chằm chằm vào hắn, ánh mắt như thể đang nhìn một kẻ đã chết, khiến da đầu hắn tê dại.
Lê Tiệm Xuyên quay đầu lại, không nhìn nữa mà tiếp tục đi xuống.
Ánh nến tắt ngúm.
Trong bóng tối im lặng, tiếng lõm bõm ghê tởm không ngừng vang lên. Phía dưới mỗi tròng mắt, hơn mười khuôn mặt kinh hoàng, há hốc miệng gào thét, chậm rãi hiện lên rồi lại từ từ chìm xuống.
Một khuôn mặt trong đó nhô lên, khó khăn lắm mới tách khỏi đống máu thịt, từ từ kéo cả hai tay và hai chân ra, đặt chân xuống đất. Trong tay nó xuất hiện một chân nến có cắm cây nến đã cháy hết một nửa.
Nó di chuyển cái thân hình dị dạng, lặng lẽ đi theo sau Lê Tiệm Xuyên đang đi xuống bên dưới.
Lê Tiệm Xuyên hồn nhiên chẳng biết những gì xảy ra ở phía sau.
Hắn đọc thơ và tiếp tục đi xuống, đi thêm hơn hai trăm bậc thang gỗ, hắn mới nhìn thấy cánh cửa thứ hai.
Cánh cửa thứ hai tương đối bình thường, là một cánh cửa giống như cửa nhà lao. Trên cánh cửa có một ô cửa nhỏ, thấp thoáng thấy một màn đen kịt ở bên trong, ngay cả khả năng nhìn đêm của Lê Tiệm Xuyên cũng không có tác dụng.
Lê Tiệm Xuyên đi tới trước cửa, tiếp tục đọc thơ.
Tuy không biết tại sao bản thân lại làm điều này, nhưng có nhiều hành vi trong giấc mơ vượt quá tầm kiểm soát của hắn.
“Bạn… có phải là người giáo huấn không?”
Đột nhiên, một giọng nói run rẩy, quỷ dị truyền đến từ ô cửa nhỏ, không thể phân biệt được âm sắc.
Người giáo huấn?
Lê Tiệm Xuyên nhíu mày. Đó là một cụm từ hắn chưa nghe qua bao giờ.
“Bạn có phải là… người giáo huấn không?”
Giọng nói kia tiếp tục hỏi.
Ngữ điệu cứng nhắc không đổi.
Cánh cửa vẫn đóng chặt dù Lê Tiệm Xuyên đã đọc thơ, có vẻ như phải trả lời câu hỏi thì mới có thể đi qua.
Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ một lúc, dừng đọc thơ, trả lời: “Không phải.”
Gần như ngay khi lời nói vừa dứt, đột nhiên có một cánh tay quỷ dị, trắng bệch như sợi mì, bắn ra từ trong cửa sổ nhỏ của cửa nhà lao.
Cánh tay này rất nhanh, chớp mắt đã quấn lấy cổ Lê Tiệm Xuyên rồi siết chặt.
Não của Lê Tiệm Xuyên phản ứng kịp thời, muốn phản kháng nhưng cơ thể không nghe theo sự điều khiển của mình.
Lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn cổ họng mình bị cánh tay kia siết chặt, mặc cho cảm giác nghẹt thở và đau đớn tột cùng như chết đuối hoàn toàn bao trùm lấy mình ___ Cái chết ập đến chỉ trong nháy mắt.
“Phù!”
Cảm giác nghẹt thở rút lui như thủy triều.
Lê Tiệm Xuyên mở choàng mắt ra.
Cảm giác tử vong vừa rồi quá đỗi chân thật, may là ý chí hắn kiên cường khác thường, nhưng vẫn có một hai giây dao động.
Song, áp lực và nỗi đau trên cơ thể nhanh chóng kéo thần trí của hắn về lại.
Lê Tiệm Xuyên cử động tay chân đang đông cứng, cố gắng tìm lại chút cảm giác.
Hắn ra sức đào bới lên, rất nhanh đào được một hố trong tuyết. Tiếng gió lạnh và oxy loãng cuối cùng cũng tràn vào, Lê Tiệm Xuyên dồn sức hít một hơi thật sâu, cơn đau do nội tạng bị đè ép dịu xuống một chút.
Nhìn độ dày của lớp tuyết đè trên cơ thể, cường độ trận tuyết lở này tuy không quá lớn, nhưng chắc chắn cũng không hề nhỏ.
Lúc này, trời đã tối mịt, thời gian họ bị chôn vùi chắc chắn không hề ngắn, khả năng sống sót vô cùng thấp.
Lê Tiệm Xuyên đào rộng hố tuyết ra, lúc đang muốn chui ra ngoài, dưới chân chợt chạm phải thứ gì đó.
Hắn nhớ tới Triệu Quang Huy và Linda bị hắn kéo theo trong tay rồi ném tới gần tảng đá trước đó, thứ hắn đụng phải có thể là hai người này.
Tuy Lê Tiệm Xuyên không phải là người tốt bụng gì cho cam, nhưng nếu trong khả năng của hắn, hắn sẽ không thấy chết không cứu.
Hắn xác định vị trí, sau khi ước chừng đó là gương mặt người, rồi bắt đầu đào xuống bên dưới.
Tuyết bắn tung tóe.
Không lâu sau, Lê Tiệm Xuyên lại chạm phải một cảm giác khác.
Hắn dừng lại, phủi đi lớp tuyết đọng, nhìn thấy gương mặt tím tái, lạnh cóng của Triệu Quang Huy.
Ngón tay ấn vào động mạch cảnh của Triệu Quang Huy, không còn nhịp đập nào, người đã chết từ lâu.
Lê Tiệm Xuyên thở hổn hển, nghỉ ngơi một lát rồi mới đứng lên, suy nghĩ xem có nên đào Triệu Quang Huy lên để kiểm tra hay không.
Nhưng ở giây tiếp theo, hắn nghe thấy một tiếng la mừng rỡ quen thuộc vang lên từ phía sau: “Anh Xuyên, đúng là anh rồi! Em biết là anh không sao mà!”
Trong lòng lộp bộp.
Lê Tiệm Xuyên quay phắt đầu lại, nhìn thấy ánh đèn lấp lóe trước mắt. Dưới ánh đèn, Triệu Quang Huy nở nụ cười chân thành với hắn, trông sống động và tươi vui.
Lê Tiệm Xuyên cúi đầu, đối diện đôi mắt mở to, trống rỗng của thi thể.
Giống nhau như đúc, đều là gương mặt của Triệu Quang Huy ___ nếu như thi thể này là Triệu Quang Huy, thì người đang đi tới là ai?
Trong khoảnh khắc khi nghi ngờ này xuất hiện, Lê Tiệm Xuyên rùng mình.
Hắn hít một hơi nhẹ.
Trước khi ánh đèn đến gần, mặt hắn vẫn không thay đổi, nhưng chân hắn lại lơ đãng quét qua, che lấp hoàn toàn thi thể Triệu Quang Huy dưới lớp tuyết.
“Cậu không sao chứ?”
Lê Tiệm Xuyên nhìn Triệu Quang Huy chằm chằm, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào trên mặt cậu ta.
Triệu Quang Huy như không để ý gì cả, mang dáng vẻ sống sót sau tai nạn, láu lỉnh cười nói: “Không sao không sao, nhưng em bị đè ép khó chịu lắm, cũng không thở nổi nên phổi rất đau.”
Đang nói, lớp tuyết cạnh vài tảng đá cũng đang dịch chuyển, năm người còn lại của đội Bắc lần lượt bò ra ngoài.
Bảy người, ấy vậy mà vẫn còn sống sót.
“Tôi cứ nghĩ… chết chắc rồi chứ…”
Môi Tôn Sướng tím bầm do thiếu oxy trầm trọng.
Bảy người tập hợp lại, cố gắng moi ra hai chiếc ba lô. Sau khi bàn bạc, họ quyết định cắm trại nghỉ ngơi tại chỗ. Sau trận tuyết lở, họ đã lạc mất phương hướng, hơn nữa, leo núi ban đêm là tự tìm đến cái chết.
“Cố gắng chịu đựng qua đêm nay đi, chắc chắn ngày mai sẽ có đội cứu hộ đến cứu chúng ta. Trận tuyết lở lớn như vậy, khu trại bên kia chắc chắn biết.”
Sau khi đun chảy tuyết và uống một ít nước nóng, Tôn Sướng đã bình phục, răng va vào nhau lập cập nói với mọi người: “Chúng ta chỉ có hai căn lều, thay phiên nhau nghỉ ngơi vậy, bây giờ là 7 giờ tối.”
Tôn Sướng nghĩ một lát, lại nói: “Thế này đi, từ 7 giờ đến 12 giờ ba người, từ 12 giờ đến 5 giờ ba người. Linda là nữ thì cứ nghỉ ngơi cho tốt, không cần gác đêm.”
Người của đội Bắc không phản đối.
Lê Tiệm Xuyên vì bị ràng buộc bởi quy tắc nên chọn gác đêm từ 7 giờ đến 12 giờ.
Cùng gác đêm với hắn là Triệu Quang Huy và một người đàn ông ít nói khác. Những người còn lại đều mệt mỏi rã rời, tuy trời vẫn còn sớm nhưng đã vội chui vào lều ngủ.
Nửa đêm đầu trôi qua trong yên bình.
Lê Tiệm Xuyên vẫn còn nhớ giấc mơ kỳ lạ sau khi bị chôn vùi trong tuyết lở, cảm giác tử vong quá mức chân thật.
Nhưng hắn không có ý định hỏi những người khác có mơ thấy cảnh tương tự hay không, vào thời điểm này, càng cần phải thận trọng hơn, không thể để lộ sơ hở.
Nửa đêm sau, ba người Tôn Sướng thế chỗ ba người Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên cũng không khách sáo, tựa vào góc lều, nhắm nghiền mắt để lấy lại sức.
Trong tay hắn cầm một chiếc rìu băng. Đã 12 giờ, hắn không thể mở mắt để quan sát dù có chuyện gì xảy ra, vì vậy hắn cần cảnh giác cao độ.
Tiếng ngáy trong lều lúc trầm lúc bổng, mọi người ngủ rất say, yên tĩnh và an bình.
Tiếng gió tuyết đập vào lều phành phạch, kèm theo tiếng rít gào của gió.
Lê Tiệm Xuyên nửa tỉnh nửa mê đột nhiên nghe thấy một âm thanh lạ giữa cơn gió cuồng bạo lạnh thấu xương.
Âm thanh này giống như có người đang sử dụng thứ gì đó sắc bén đâm vào máu thịt, xen lẫn với tiếng rên rỉ đau đớn, truyền đến từ bên ngoài lều.
Lê Tiệm Xuyên muốn mở mắt ra xem, nhưng đồng hồ hắn vẫn chưa báo hiệu đến một giờ.
Hắn kề tai vào lều, lắng nghe động tĩnh bên ngoài.
Tiếng đâm chọc kia biến mất, chỉ còn lại tiếng gió, dường như những gì vừa xảy ra chỉ là ảo giác của Lê Tiệm Xuyên.
Thế nhưng, ngay khi Lê Tiệm Xuyên có chút nghi ngờ và muốn thay đổi tư thế, một loạt âm thanh nhai nuốt mơ hồ, quỷ dị truyền đến. Nếu cẩn thận phân biệt, có hai loại âm thanh, hình như là hai người đang ăn thứ gì đó.
Âm thanh biến mất trước khi một giờ đến.
Đợi thêm một lúc, Lê Tiệm Xuyên vẫn còn ngái ngủ đứng lên, giả vờ đi vệ sinh, bước ra khỏi lều.
Bên ngoài lều, ba người Tôn Sướng đang ngồi sát nhau để sưởi ấm, cố mở to mắt, ngáp ngắn ngáp dài. Thấy Lê Tiệm Xuyên bước ra thì lên tiếng chào hỏi.
Xung quanh không có bất kỳ dấu vết hay mùi lạ nào.
Lê Tiệm Xuyên đi một vòng rồi trở vào lều, đang muốn ngồi xuống ngủ tiếp thì chợt nhớ tới Ninh Chuẩn.
Một đêm trời băng giá rét mướt như vậy, không biết cái cơ thể gầy yếu của tiến sĩ Ninh sẽ sống sót thế nào. Hơn nữa cũng không rõ hôm nay họ có gặp phải chuyện kỳ lạ nào không.
Nghĩ như vậy, trong lòng thấy hơi lo lắng.
Lê Tiệm Xuyên lấy điện thoại vệ tinh ra, hắn muốn xem liệu mình có thể gọi cho đội Nam hay không, không thể liên lạc với thế giới bên ngoài không có nghĩa là không thể liên lạc nội bộ.
Tuy nhiên, ngay khi điện thoại vệ tinh được bật lên, Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy một tin nhắn được gửi đến từ bốn tiếng trước, người gửi là Hàn Thụ.
Bấm mở tin nhắn, con ngươi của Lê Tiệm Xuyên chợt co rụt lại.
“Hàn Thụ:
Các vị khách leo núi thân mến, tôi rất tiếc phải thông báo rằng vào chiều hôm nay, hai đội Nam và Bắc đã cùng gặp phải tuyết lở. Dưới trận tuyết lở, không một bông tuyết nào cảm thấy bản thân có tội ___ Thế nhưng, chỉ có một đội sống sót. Câu hỏi của tôi là, các bạn cho rằng đội còn sống là đội Bắc, hay là đội Nam?
Tất cả người chơi có sáu giờ để lựa chọn.
Nếu có hơn một nửa số phiếu chính xác, các bạn có thể tiếp tục hành trình;
Nếu đoán sai, tất cả đội viên sẽ chết.”
Nút trả lời lóe lên ánh sáng mờ ảo, nhắc nhở Lê Tiệm Xuyên cần đưa ra câu trả lời càng sớm càng tốt. Thời gian sắp kết thúc.
Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm vào màn hình vài phút, nhập hai chữ “Đội Nam.” Nút gửi được nhấn ngay sau đó.
Lê Tiệm Xuyên bỗng cảm thấy đất trời quay cuồng, toàn thân chấn động một cách khó hiểu, vừa nhắm mắt lại đã không khỏi mở mắt ra.
Cảnh tượng trước mắt khiến hắn giật mình.
Đèn dầu đặt trên bản đồ, quầng sáng bao trùm chính giữa lều.
Bảy người mặc áo khoác đứng trong lều, dường như tất cả đều đang rất hoảng hốt.
Lúc này, dây kéo lều được mở ra, Hàn Thụ cầm đèn pin đi vào, thong thả hỏi một câu: “Tất cả đã đến đủ chưa?”
Lê Tiệm Xuyên chợt cảm thấy cảnh tượng này vô cùng quen thuộc.
Hàn Thụ tắt đèn pin trong tay, ngồi cạnh đèn dầu, “Ngồi xuống đi.”
“Tôi là Hàn Thụ, mọi người có thể gọi tôi là anh Hàn. Hôm nay, quá trình huấn luyện thích nghi của mọi người đã kết thúc, ngày mai sẽ là hoạt động leo núi chính thức. Tôi sẽ là đội trưởng trong những ngày tới của mọi người. Leo núi tuyết không phải là một trò đùa…”
Hàn Thụ vừa nói, vừa bảo mọi người chơi ngồi xuống, tiếp đó phân chia thức ăn.
Nhưng không một ai nhúc nhích. Bảy người đứng cứng ngắc tại chỗ, hình như đã ý thức được điều gì đó.