Chương 22: Mật mã tử vong ngày tuyết lở (E3)

Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 22: Mật mã tử vong ngày tuyết lở (E3)

Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi tin những gì anh nhìn thấy…
Buổi tối này đã được định trước là một buổi tối kỳ lạ và đầy áp lực.
Sau vài phút đứng sững ra, bảy người mặc áo choàng lần lượt ngồi quây quần quanh ngọn đèn. Ai nấy đều liếc nhìn Hàn Thụ, dường như muốn tìm kiếm điều gì đó từ gương mặt rất bình thường của anh ta.
Hàn Thụ dường như không hề bận tâm.
Anh ta vẫn đang lặp lại những lời của buổi tối lần trước, “Lúc leo núi phải nhớ kỹ là không được nói chuyện lớn tiếng, đừng ra ngoài lúc 12 giờ khuya. Nếu gặp tuyết lở thì phải nhanh chóng quay về trại, tóm lại nhất định phải sống sót trở về.”
Không khác một chữ. So với lần trước, ngay cả giọng điệu hay cử chỉ cũng không hề thay đổi.
Điều khác biệt là sau khi Hàn Thụ nói xong, số 2 đã không lên tiếng hỏi tuyết lở có thường xuyên xảy ra hay không. Tuy không có câu hỏi này, Hàn Thụ vẫn im lặng như cũ một lát, dùng ánh mắt khiến kẻ khác sợ hãi quét qua tất cả người chơi, rồi nhấn mạnh rằng:
“Nhất định phải sống, sót, quay, về!”
Câu nói này như một móng vuốt sắc nhọn ghim sâu vào tâm trí tất cả người chơi. Trong buổi tối đầu tiên, họ đã nghe qua những lời này và hoài nghi ý nghĩa ẩn sâu bên trong, song vẫn chưa đến mức lo lắng như hiện tại, khi đối mặt với những câu nói đầy rẫy nghi vấn và suy đoán.
Sau khi nói xong, Hàn Thụ đứng dậy rời đi. Trong bảy người đang chìm trong suy nghĩ của riêng mình, số 3 chợt lên tiếng, “Anh Hàn, bọn tôi phải làm gì nếu gặp phải tuyết lở?”
Hàn Thụ dừng bước, đứng ở cửa lều, chậm rãi xoay người, vẻ mặt hiền hòa bỗng trở nên lạnh lùng, vô cảm.
Anh ta nhìn chằm chằm bảy người chơi, khoảng nửa phút sau mới thờ ơ đáp, “Nhớ đường về, đừng trễ giờ.”
Sau đó, bất chấp số 3 còn muốn hỏi thêm, Hàn Thụ lẳng lặng bước đi.
Lời này chẳng ăn nhập gì với câu hỏi.
Nhưng rõ ràng, đây là manh mối duy nhất bọn họ có được vào tối nay.
Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ kỹ về lời nói, thái độ và cử chỉ của Hàn Thụ một lần nữa, vừa ăn cháo yến mạch và thức ăn nén một cách lơ đãng. Hắn quan sát những người chơi khác, phát hiện họ cũng đang ăn nhưng chẳng thể nuốt trôi, rõ ràng ai nấy đều đang vướng bận suy tư.
Số 1 đột nhiên phá tan bầu không khí im lặng.
“Tôi chọn đội Nam.”
Số 1 ngẩng đầu, “Bởi vì tôi nhìn thấy bảy người của đội Nam vẫn còn sống và có dấu hiệu sinh mệnh.”
Lý do này có phần mơ hồ, nhưng đủ để chứng tỏ số 1 thuộc đội Nam. Sau trận lở tuyết, số 1 nhìn thấy tất cả thành viên trong đội vẫn còn sống sót và khỏe mạnh.
“Theo nhận định ban đầu của tôi, đây là một vòng lặp, nhưng vẫn cần tiếp tục xác minh. Tôi nghĩ trong trường hợp này, chúng ta nên hợp tác sơ bộ, ít nhất là để trao đổi tình hình bỏ phiếu thực tế.” Số 3 nhấn mạnh hai chữ “thật sự”, với thái độ thận trọng, “Tôi chọn đội Nam, lý do giống với số 1.”
Xung quanh chìm vào yên lặng.
Số 2 là người đầu tiên đồng ý đề xuất của số 3, nói bằng giọng khàn, “Tôi chọn đội Bắc.”
Số 2 không nói ra lý do.
Số 4 ngồi cạnh Lê Tiệm Xuyên cười khẽ, “Tôi cũng chọn đội Bắc.”
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn số 4, trầm giọng nói, “Tôi chọn đội Nam.”
Sau khi suy nghĩ một chút, hắn bổ sung, “Tôi nhìn thấy thi thể của một thành viên đội Bắc, nhưng sau đó lại thấy người đó còn sống.”
Số 3 ngớ người ra, “Ý anh là anh đã nhìn thấy người đội viên này còn sống, đồng thời cũng nhìn thấy thi thể của người đó, nghĩa là có hai người cùng một lúc sao?”
Lê Tiệm Xuyên gật đầu, số 3 dường như đã nghĩ ra điều gì đó, liền im lặng không nói nữa.
Tiếp đó, số 6 cạnh Lê Tiệm Xuyên nói bằng chất giọng kỳ quái, “Tôi chọn đội Nam còn sống.”
Số 7 ngẩng đầu, ngập ngừng đáp, “Tôi chọn đội Bắc.”
Đội Bắc ba phiếu, đội Nam bốn phiếu.
Vì có bảy người chơi nên sẽ không xảy ra tình huống số phiếu cân bằng.
Thế nhưng, nếu dựa theo tin nhắn của Hàn Thụ, quá nửa số phiếu chính xác sẽ cho phép tiếp tục hành trình, còn quá nửa số phiếu sai sẽ dẫn đến cái chết của cả đội, vậy thì không cần biết đội Nam còn sống hay không, bọn họ sẽ phải ở trong hai tình huống được đề cập trong tin nhắn, mà không bị rơi vào vòng lặp và trở lại điểm xuất phát.
“Nếu chúng ta chọn sai, tất cả chúng ta sẽ chết.” Số 1 nói, “Có phải ý nghĩa của câu 'tiếp tục leo núi' là quay về rồi chúng ta sẽ tiếp tục leo núi hay không?”
Số 3 thận trọng hơn lắc đầu, “Cách giải thích này rất khiên cưỡng. Nếu lời giải thích này đúng, vậy thì ngày mai chúng ta sẽ không gặp phải tuyết lở và có thể leo núi tiếp. Thế nhưng, theo phản ứng vừa rồi của Hàn Thụ, tôi nghĩ chúng ta vẫn có thể gặp phải tình huống y hệt ngày hôm nay.“
“Đây không phải vòng lặp tiến tới, mà là giậm chân tại chỗ.”
Số 3 nói, “Quan trọng nhất là có một điểm không thể giải thích.”
Số 3 nhìn mọi người xung quanh, lại cúi đầu xuống, “Nếu lựa chọn của chúng ta là đúng, đội Nam còn sống, đội Bắc tử vong, vậy thì tại sao người chơi thuộc đội Bắc trong số chúng ta vẫn còn ngồi đây mà không chết? NPC không thể lừa dối người chơi ở những điểm mấu chốt được.”
Mỗi một chữ trong tin nhắn đều là thật.
Vậy thì vấn đề nằm ở đâu?
“Là ảo giác chăng?” Số 7 trầm ngâm nói.
Khi sáu người chơi nhìn sang, số 7 giải thích, “Ý của tôi là có thể chúng ta đã bị chôn vùi trong trận tuyết lở ngày hôm nay, vốn dĩ chưa hề tỉnh lại. Vòng lặp hiện tại chỉ là ảo giác, chỉ khi chúng ta phá vỡ vòng lặp và tỉnh táo lại, chúng ta mới có thể thực sự sống sót thoát khỏi trận tuyết lở.”
“Không thể nào.”
Số 3 bác bỏ suy đoán của số 7, “Bữa tối Pandora và thời gian chân không là đại diện cho tính chân thực nhất của trò chơi hộp ma. Đó là lí do người chơi có thể suy đoán quy tắc của những người chơi khác trong hai hoàn cảnh này. Không nói đến những thứ khác, bữa tối chắc chắn là thật.”
“Cái này mà cũng không biết,” số 3 liếc nhìn số 7, “chẳng lẽ là người mới ư?”
Người số 7 khẽ run lên, không trả lời.
Số 2 cười khàn, “Thật ra, cách tốt nhất để kiểm tra xem nơi này có phải ảo ảnh hay không là giết thử một người chơi. Nếu chết thật thì sẽ có thông báo, từ đó khẳng định chúng ta đã thực sự đến nơi này. Ngược lại, nếu như không chết thì nơi này chính là giả, là ảo giác.”
Nói xong, số 2 hờ hững liếc nhìn số 7.
Bầu không khí của bữa tối lập tức trở nên kỳ lạ.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên không cho rằng số 7 là người chơi mới.
Hơn nữa, so với vấn đề này, hắn quan tâm hơn nếu như bữa tối là thật, thì có khả năng bữa tối và hoạt động leo núi của họ có tách rời nhau không? Nhưng thế này không thể giải thích vì sao điểm khởi đầu của vòng lặp lại là bữa tối. Thật giả lẫn lộn, lát nữa sẽ trao đổi với Ninh Chuẩn.
Bữa tối thứ hai kết thúc trong bầu không khí kỳ lạ này.
Lúc còn lại một vài phút, số 3 với phong thái lãnh đạo đưa ra đề nghị mọi người hãy cố gắng tìm ra NPC bên cạnh mình. Nếu ngày mai thực sự lại gặp tuyết lở, thì phải nhanh chóng quay lại trong vòng sáu giờ sau khi nhận tin nhắn, rồi cùng nhau thảo luận về việc bỏ phiếu, bởi vì điện thoại vệ tinh chỉ có thể dùng để liên lạc với Hàn Thụ, các chức năng khác đã bị vô hiệu hóa.
“Sẽ bại lộ thân phận mất.” Số 7 hơi lo lắng nói.
Số 3 nói, “Tôi sẽ đề nghị Hàn Thụ tổ chức một buổi gặp mặt động viên sau trận tuyết lở, mười bốn người sẽ tập trung lại, chuyển trọng tâm câu chuyện sang hướng này. Người chơi và NPC lẫn lộn, nếu bị lộ tẩy thì không thể đổ lỗi cho ai. Tất nhiên mọi người có thể chọn không đến, nhưng tôi hy vọng mọi người hiểu rằng hiện tại chúng ta vẫn chưa biết câu đố thực sự là gì.”
“Những gì chúng ta làm bây giờ là để sống sót, chứ không phải là tìm ra lời giải và giành được hộp ma.”
Số 3 nói tiếp, “Tôi có linh cảm không lành rằng vòng lặp này không phải vô tận. Có lẽ khi chúng ta giẫm phải một điểm nào đó, biết đâu chúng ta sẽ đạt được 'thành tựu' 'Toàn bộ đội viên tử vong' thì sao.”
Số 3 nhún vai, cúi đầu cười khẩy.
Nhưng không một ai cảm thấy lời nói của số 3 là hài hước.
Giờ ăn tối kết thúc.
Trước mắt Lê Tiệm Xuyên lóe lên, quả nhiên lại nhìn thấy cái lều quen thuộc.
Hắn nhanh chóng kiểm tra túi leo núi và điện thoại di động, giống hệt ngày hôm qua, thời gian đã nhảy về ngày 14 tháng 3, tức là buổi tối đầu tiên.
Mọi thứ không khác gì ngày 14, Lê Tiệm Xuyên kéo khóa lều, đưa mắt nhìn ra ngoài rồi lại rụt người vào. Lần này, Ninh Chuẩn đến sớm hơn một chút.
Sau khi hai người chui vào túi ngủ, Ninh Chuẩn mới lên tiếng: “Tôi là số 4.”
Lê Tiệm Xuyên lập tức nói: “Cậu chọn đội Bắc còn sống.”
Hắn cau mày, “Tôi là số 5. Lý do tôi đưa ra là thật, khi tôi bò ra khỏi lớp tuyết, tôi đã nhìn thấy thi thể của Triệu Quang Huy. Nhưng vừa quay đầu lại, cậu ta lại đứng sờ sờ ngay trước mặt tôi.”
“Hơi đáng sợ thật…”
Ninh Chuẩn cười khẽ: “Tôi chọn đội Bắc với lý do tương tự anh. Điểm khác biệt là tôi đã nhìn thấy chính mình.”
Ninh Chuẩn mở to đôi mắt đào hoa trong bóng đêm dày đặc, nhìn Lê Tiệm Xuyên, “Nửa đêm tôi có kiểm tra qua thi thể kia, nó hoàn toàn trùng khớp với các đặc điểm nhận dạng của thân phận hiện tại của tôi. Trước khi xuất hiện ở bữa tối, tôi còn không chắc mình có phải là người sống hay không. Nhưng như số 3 đã nói, nếu tôi đã chết, thì tôi sẽ không xuất hiện trong bữa tối Pandora.”
Lê Tiệm Xuyên chầm chậm vuốt nhẹ lưng Ninh Chuẩn.
“Khó nhằn thật.” Hắn nói.
Ninh Chuẩn hôn cằm Lê Tiệm Xuyên: “Màn nào cũng khó nhằn cả. Tôi có một suy đoán, nhưng phải chờ thêm. Hôm qua anh có gặp chuyện gì kỳ lạ không?”
Nghe Ninh Chuẩn hỏi, Lê Tiệm Xuyên cũng không giấu giếm mà nói ra hết những gì mình nhìn thấy.
Sau khi nói xong, Ninh Chuẩn cũng nói về trải nghiệm của bản thân, rồi dừng lại và nói: “Lúc leo núi gặp phải tuyết lở, tôi đã nghĩ mình sẽ chết, vì vậy tôi không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy thi thể của mình. Bởi vì cơ thể hiện tại của tôi quá yếu, trước khi gặp tuyết lở, tôi đã kiệt sức, tuyệt đối không thể sống sót bò ra ngoài sau khi bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày đặc lâu như vậy.”
“Về phần giấc mơ mà anh nói kia…”
Một tia sáng lấp lánh xẹt qua đôi mắt đào hoa hơi rũ xuống của Ninh Chuẩn.
“Tôi cũng nằm mơ giống anh, cùng một lối đi ngầm, cùng một bài thơ, nhưng cánh cửa thứ hai của tôi khác với của anh. Đó là một cánh cửa phòng thí nghiệm, hơn nữa, không có ai hỏi tôi gì cả.”
Lê Tiệm Xuyên cảm thấy giấc mơ này khá quan trọng, hắn khẽ hỏi: “Cánh cửa thứ hai có mở ra không?”
Ninh Chuẩn lắc đầu. “Không, tôi bị giết chết, sau đó tỉnh dậy rồi bò ra khỏi lớp tuyết.”
Lê Tiệm Xuyên quan sát vẻ mặt của Ninh Chuẩn, hắn cứ cảm thấy Ninh Chuẩn không nói thật lòng.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên không hỏi nữa.
Hai người lại trò chuyện về manh mối và suy đoán một lúc nữa, sau đó cả hai dần bình tĩnh lại, rồi dần im ắng, da kề da nhắm mắt lại, hơi thở ổn định và đều đặn.
Không biết đã qua bao lâu.
Đột nhiên có một luồng tê dại chạy dọc sống lưng của Lê Tiệm Xuyên.
Lưng hắn căng cứng, nhận ra có một bàn tay với cảm giác lạnh lẽo như một viên ngọc đang từ từ lướt qua đường nét cơ lưng của hắn, phác họa từng đường nét trên da hắn.
Ngoài cảm giác mềm nhẹ như lông chim thoảng qua, thỉnh thoảng có ngón tay mềm mại dùng lực, như móng mèo vô tình cào nhẹ lên lưng, để lại vết đỏ và cơn đau nhói.
“Nghịch gì đấy?”
Lê Tiệm Xuyên hạ giọng, vỗ vỗ lưng Ninh Chuẩn.
Ninh Chuẩn mỉm cười nói: “Không có gì, chỉ là đánh dấu thôi.”
Nói xong, Ninh Chuẩn không nghịch ngợm nữa mà vùi mặt vào hõm cổ Lê Tiệm Xuyên, gối đầu lên cánh tay Lê Tiệm Xuyên, nhắm mắt ngủ.
Đêm nay đã được định trước sẽ có rất nhiều người mất ngủ.
Nhưng điều này không ngăn được mặt trời mọc theo lẽ thường vào ngày hôm sau.
Sau khi thức dậy và ăn sáng, vào lúc 8 giờ sáng, mọi người lại tập trung tại khoảng đất trống của khu trại. Hàn Thụ cầm hộp rút thăm, lặp lại những lời nói trước đó, ra hiệu cho mọi người đến rút thăm.
Lê Tiệm Xuyên nhận thấy mọi người vẫn lên rút thăm theo thứ tự cũ.
Thật ra, người chơi có thể bốc thăm trước hoặc sau, nhưng rõ ràng các NPC vẫn đang lặp lại kịch bản. Nếu có người đột nhiên thay đổi, thì rất có thể đó chính là người chơi.
Không ai ngốc đến nỗi tự mình chui đầu vào rọ.
Tuy nhiên, Lê Tiệm Xuyên để ý có một vài người có vẻ mặt kỳ lạ sau khi rút thăm, thứ tự xếp hàng sau đó cũng đã xác nhận suy đoán của hắn —
Lần bốc thăm này không hoàn toàn giống với ngày hôm qua.
Lần này, Lê Tiệm Xuyên rút được đội Nam, cùng đội với Ninh Chuẩn.
Còn Tạ Trường Sinh rút phải đội Bắc.
Ngoài Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn, đội Nam cũng có những gương mặt quen thuộc, Triệu Quang Huy và Linda, còn lại là những thành viên cũ của đội Nam.
Nếu như trước đó xác nhận đây là vòng lặp, thì lần rút thăm này lại khiến sự nghi ngờ trong lòng tất cả người chơi càng thêm nặng nề. Bọn họ không thay đổi thứ tự rút thăm, tại sao kết quả rút thăm lại thay đổi, hình như đây không phải là một vòng lặp khép kín.
Bất kể người chơi có suy nghĩ gì, đội Bắc và đội Nam vẫn xuất phát vào lúc chín giờ như mọi khi.
Được ở cùng đội với Ninh Chuẩn, trái tim của Lê Tiệm Xuyên nhẹ nhõm đi một nửa.
Hắn để Ninh Chuẩn đi ở phía trước hắn, thỉnh thoảng đỡ, thỉnh thoảng kéo, liên tục chăm sóc hết mực, khiến những người trong đội phải liếc nhìn.
Nhưng cùng lúc đó, Lê Tiệm Xuyên cũng không quên tiếp tục giả vờ trò chuyện với Triệu Quang Huy.
Phản ứng của Triệu Quang Huy vẫn giống như trước, thậm chí cuộc đối thoại giữa hai người cũng giống hệt một bản sao, không khác là bao.
Giống như một NPC được lập trình.
Nhưng rõ ràng, trò chơi hộp ma sẽ không có những thiết lập cứng nhắc như vậy.
Sau buổi trưa.
Linda như lần trước lên tiếng đề nghị nghỉ ngơi.
Người dẫn đầu của đội Nam là một người đàn ông trung niên để râu dê, gọi là Trịnh Tường.
Trịnh Tường nhìn Linda một chút, lại nhìn qua Ninh Chuẩn với vẻ mặt như muốn buông xuôi tất cả, ông ta phất tay, chọn một nơi nghỉ ngơi ăn uống.
Lê Tiệm Xuyên nửa đỡ nửa ôm Ninh Chuẩn ngồi xuống, nấu nước rồi bẻ một miếng sô cô la lớn đưa cho cậu.
“Sao rồi?” Lê Tiệm Xuyên hạ giọng hỏi.
Người ngoài nghe được có lẽ sẽ nghĩ hắn đang hỏi về tình trạng cơ thể của Ninh Chuẩn.
Ninh Chuẩn hiểu ý của hắn, gật đầu và nói “không có gì”, nhưng ngón tay lại lặng lẽ gập xuống, vẽ một vòng tròn lên lớp tuyết giữa hai người, ám chỉ rằng — theo cái nhìn của Ninh Chuẩn, tuy có thay đổi, nhưng đây đúng là vòng lặp, chứ không phải bị NPC lừa dối.
“Anh Xuyên, anh có muốn ăn chút gì không?”
Triệu Quang Huy đi đến, đưa thức ăn cho Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên nhìn cảnh tượng quen thuộc trước mắt, theo thói quen, đưa nước nóng cho cậu ta.
Triệu Quang Huy ngồi xuống một bên khác của Lê Tiệm Xuyên, nhìn Ninh Chuẩn rồi quan tâm hỏi: “Sắc mặt của Tô Mộc không được tốt lắm, nếu không chịu nổi thì gọi cho anh Hàn đi, nhờ đội cứu hộ đưa xuống, đừng cố gắng nữa.”
Ninh Chuẩn gật đầu, hỏi: “Chỉ cần gọi điện cho anh Hàn là đội cứu hộ sẽ đến sao?”
“Tất nhiên rồi.”
Triệu Quang Huy khẳng định chắc nịch, mỉm cười chất phác, “Trước đây tôi từng sử dụng dịch vụ của công ty anh Hàn, cứu hộ rất kịp thời, chưa từng xảy ra bất kỳ sự cố ngoài ý muốn nào. Cậu gọi lúc nào cũng được, tìm kiếm và cứu hộ 24/24. Chúng ta chi nhiều tiền như vậy, họ phải phục vụ chúng ta chu đáo, phải không anh Xuyên?”
Lê Tiệm Xuyên nhướng mày, gật đầu.
Nhưng trong lòng lại có nghi ngờ.
Nếu đội cứu hộ có thể đến bất cứ lúc nào, thì tại sao sau trận tuyết lở vừa qua, Tôn Sướng đã không gọi điện cho Hàn Thụ để nhờ cứu viện.
Nếu Tôn Sướng là một người chơi không có ký ức về thân phận, thì có thể thật sự không biết điều này, nhưng Triệu Quang Huy lại biết rõ đội cứu hộ có thể tới, vậy tại sao không nhắc nhở họ?
Những điểm này và âm thanh kỳ lạ mà hắn nghe thấy vào giữa đêm, liệu có liên quan đến nhau không?
Lê Tiệm Xuyên thờ ơ ngồi đục băng.
Triệu Quang Huy không rời đi sau khi ăn xong, mà ngồi đó một hồi, sau khi thoáng nhìn qua núi Bắc đối diện, lại nói: “Hôm nay mặt trời lặn sớm nhỉ.”
Bàn tay cầm đục băng dừng lại.
Lần này, Lê Tiệm Xuyên không lấy điện thoại vệ tinh ra xem, mà quay đầu nhìn Triệu Quang Huy: “Mấy giờ rồi?”
Sắc mặt của Triệu Quang Huy cứng đờ, cậu ta lắc đầu, như thể câu hỏi này rất khó để trả lời.
Cậu ta thu lại ánh nhìn, chạy về bên túi của mình, vùi đầu vào sắp xếp đồ đạc.
“Thú vị đấy.”
Ninh Chuẩn cười khẽ, nhắm mắt lại, dựa vào Lê Tiệm Xuyên nghỉ ngơi.
Tuy có sự giúp đỡ của Lê Tiệm Xuyên, nhưng cơ thể của Ninh Chuẩn vẫn sắp đến cực hạn.
Trong môi trường khắc nghiệt như thế này, Lê Tiệm Xuyên có muốn san sẻ phần nào cho Ninh Chuẩn cũng chẳng mấy tác dụng, nên chỉ cố hết sức cản gió cho cậu ta, để cậu ta tiết kiệm chút sức lực.
Sau khi nghỉ ngơi xong, bảy người tiếp tục lên đường.
Người đi cuối trong ngày hôm nay là Lê Tiệm Xuyên.
Bởi vì Ninh Chuẩn rất yếu, không theo kịp tốc độ của đội, nên rớt lại sau cùng. Lê Tiệm Xuyên vì lo lắng nên đi theo phía sau, trở thành người đi cuối cùng.
Đi ở phía trước Ninh Chuẩn là Linda, bởi vì Linda là nguyên nhân khiến đội Bắc gặp tuyết lở lần trước, nên Lê Tiệm Xuyên để mắt đến Linda hơn một chút.
Cũng chính vì một chút để mắt này đã để Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy lúc Linda đi qua vết nứt dày đặc trên băng, cô ta giẫm lên tuyết vụn mà cứ như va phải thứ gì đó, chân chợt vung lên.
Lớp tuyết bị gạt ra một chút, một bàn tay trắng bệch chợt vươn ra tóm lấy chân Linda, rồi kéo mạnh về phía sau.
Tiếng thét chói tai quen thuộc xuyên thấu trời xanh.
Triệu Quang Huy và một người khác luống cuống kéo Linda lại, Lê Tiệm Xuyên nhanh chóng vọt tới vị trí ban nãy của Linda, chân quét một vòng trên mặt tuyết, nhưng không nhìn thấy gì cả — bàn tay kia đã biến mất.
Trong sự hoảng loạn và những bước chân hoảng loạn của mọi người, trận tuyết lở dữ dội cũng kéo đến trong dự kiến.
Trước khi bị dòng tuyết chôn vùi, Lê Tiệm Xuyên dứt khoát kéo Ninh Chuẩn trốn ra sau một tảng đá lớn, sau đó ôm chặt người vào lòng.
Tiếng thở dồn dập của Ninh Chuẩn ở ngay bên tai, đất trời lặng ngắt như tờ, lúc tuyết lớn ập xuống, Lê Tiệm Xuyên nghe thấy giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu của Ninh Chuẩn: “Tôi tin những gì anh nhìn thấy…”
Giọng nói lành lạnh ấy dần xa.
Ánh nến chiếu sáng tầm nhìn của Lê Tiệm Xuyên.
Hắn sửng sốt trong một giây, lập tức nhận ra mình lại đi vào giấc mơ đó.
Lần này, hắn nhìn kỹ cách ăn mặc của mình.
Vì không có gương nên hắn không thể nhìn thấy toàn thân và mặt, nhưng dựa vào vóc dáng, quần áo và cấu trúc xương mặt, Lê Tiệm Xuyên có thể xác định đây là cơ thể của Lương Xuyên.
Nghĩ như vậy, hắn dùng bàn tay còn lại không cầm giá nến sờ ra sau lưng — Hắn sững sờ, rồi rụt tay về.
Sau khi làm tất cả những điều này, Lê Tiệm Xuyên mới nâng mắt nhìn về phía cánh cửa gỗ hé mở y hệt lần trước.
Nhưng lần này, bài thơ trên cửa đã thay đổi.
Tôi chui vào khung cũi như thú hoang,
nhốt cuộc đời trong sơn vàng và đinh vít.
Làm trò vui với những ống tròn quay tít.
Ăn cao lương với những con người lịch thiệp.
Từ chiều cao hầm sâu tôi nhìn một nửa thế giới,
trong tăm tối đôi lần chìm thăm thẳm….”
(Trích từ thivien.net)
Lê Tiệm Xuyên không biết bài thơ lần trước, nhưng hắn lại biết rõ bài thơ lần này.
Bởi vì gần đây hắn từng đọc qua nó, nó nằm trong tập thơ trên kệ sách bừa bộn của Ninh Chuẩn.
Bài thơ “Ngày 24 tháng 5 năm 1980” này được Brosky viết nhân kỷ niệm sinh nhật 40 tuổi của mình.
Lê Tiệm Xuyên là một kẻ thô kệch nên mù tịt về việc giám định và thưởng thức văn học, không biết bài thơ này muốn biểu đạt điều gì, nhưng lúc vô thức đọc lên câu đầu tiên, hắn lại nghĩ đến cánh cửa thứ hai trong lối đi ngầm.
Đó là một cánh cửa phòng giam.
Trong tay cầm giá nến, Lê Tiệm Xuyên nhẩm bài thơ này trong miệng, bước vào lối đi quen thuộc.
Lạ là lần này hắn không gặp cánh cửa máu thịt tởm lợm như lần trước, hắn đi một lúc lâu, thẳng đến trước cánh cửa phòng giam đen như mực có một cửa sổ nhỏ.
Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm vào cửa sổ nhỏ, mắt hơi nheo lại, sự cảnh giác được đẩy lên mức cao nhất.
Nhưng hắn cảm nhận được một cảm giác bị ràng buộc kỳ lạ.
Nó hơi giống cảm giác không muốn làm nhưng vẫn phải làm khi đang nằm mơ, nhưng cẩn thận nghĩ lại thì lại không quá giống.
Hắn chủ động tiến tới và nhìn vào cửa sổ nhỏ.
Đó là bóng tối không thể xuyên thủng bằng thị lực.
Sau một lúc chờ đợi, giọng nói kỳ lạ và run rẩy ấy lại vang lên từ bên trong: “Bạn có phải là… người giáo huấn không?”
Lê Tiệm Xuyên im lặng một lúc rồi trả lời: “Phải.”
Lúc nói ra chữ này, Lê Tiệm Xuyên đã sẵn sàng chống trả.
Nhưng ở giây tiếp theo, khi tiếng nói của hắn vừa dứt, cánh cửa phòng giam trước mặt đột nhiên phát ra tiếng “két”, rồi từ từ mở ra.
Một cảm giác nguy cơ mạnh mẽ ập đến Lê Tiệm Xuyên, hắn không kịp suy nghĩ mà chỉ muốn quay người bỏ chạy.
Nhưng trước khi hắn quay người, phần lưng đột nhiên cảm nhận được một lực đẩy mạnh cực lớn.
Một bàn tay chẳng hề báo trước đẩy mạnh hắn vào thẳng trong cửa.
Bóng tối quỷ dị cực kỳ nguy hiểm bên trong cửa phòng giam ập tới trong nháy mắt, Lê Tiệm Xuyên bỗng mở mắt ra.
Dưới chân vẫn còn dư âm chông chênh.
Hắn dùng sức cắn lưỡi, mùi máu tanh tràn ra trong miệng.
Mùi băng tuyết tràn ngập khoang mũi, kèm theo cảm giác ngột ngạt.
Lê Tiệm Xuyên run nhẹ, tay mò mẫm trước ngực, nhưng lại chạm vào khoảng không.
Ninh Chuẩn được hắn ôm chặt trước đó đã biến mất tăm hơi.
Lòng Lê Tiệm Xuyên đột nhiên chùng xuống, hắn dùng vài nắm đấm đập vỡ lớp tuyết trên đầu mình, vội chui ra ngoài, rồi bắt đầu đào tuyết xung quanh.
Có vài tiếng động lác đác truyền đến từ bên cạnh, là các đội viên khác vừa bò ra khỏi tuyết, vừa khóc thút thít, vừa vui mừng khôn xiết vì vẫn còn sống sót.
Có một vài ánh mắt khó hiểu quét đến.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên không để ý.
Bàn tay của hắn mò được một khuôn mặt lạnh như băng.
Là Ninh Chuẩn.
Sau khi xác nhận chủ nhân của khuôn mặt này, Lê Tiệm Xuyên lập tức vùi lấp khuôn mặt đó kỹ càng, kế đó đè nén trái tim đang đập điên cuồng, quét mắt nhìn quanh, hắn thấy một bóng dáng khập khiễng đang đi về phía mình.
“Anh đã nhìn thấy nó.”
Cặp mắt đào hoa dính bông tuyết, xích lại gần hơn.
Lê Tiệm Xuyên chỉ nhìn chằm chằm Ninh Chuẩn trong chốc lát, gật đầu, rồi đột nhiên giơ tay ôm chặt Ninh Chuẩn vào lòng.
Vẻ kinh ngạc xen lẫn sợ hãi lóe lên trong đôi mắt vốn đầy khó lường của Ninh Chuẩn.
Vài giây sau, Ninh Chuẩn mới đáp lại cái ôm này, cắn nhẹ lên chiếc cằm đỏ ửng, lạnh cóng của Lê Tiệm Xuyên, cất tiếng nói nhỏ nhẹ giữa gió tuyết: “Anh đang run đấy.”
Lê Tiệm Xuyên không lên tiếng.
Một lúc sau, khi những người khác đã tụ tập đông đủ, Lê Tiệm Xuyên mới buông tay, lau mặt rồi đề nghị: “Chúng ta không thể leo núi trong tình trạng thế này, gọi cho anh Hàn đi, để anh ta cử đội cứu hộ đến.”
Lời vừa ra khỏi miệng, Lê Tiệm Xuyên nhạy bén nhận ra có vài ánh mắt đã thay đổi.
“Đội cứu hộ…”
Triệu Quang Huy ấp úng nói, “Ở đây vừa xảy ra tuyết lở, đội cứu hộ không tới được đâu. Hay là chúng ta cắm trại một đêm, đợi ngày mai xuống núi, hay là… đi trong đêm nay luôn, tôi sao cũng được, tùy mọi người quyết định.”
“Về ngay đi.”
Ninh Chuẩn với vẻ ngoài yếu ớt, nức nở nói: “Tôi không muốn ở lại đây… Quay về đi, tôi sợ tôi sẽ chết ở đây mất, lều bạt còn không có… Tôi không muốn chết, không muốn chết đâu…”
Màn diễn của Ninh Chuẩn lập tức lây sang Linda mảnh mai.
Linda cũng không nhịn được mà bật khóc thút thít, yêu cầu quay về trại: “Lần tuyết lở này, nếu đội cứu hộ không tới được, vậy chúng ta quay lại đi, chờ đội cứu hộ đến… dù sao cũng không thể ở đây chờ chết được!”
Hai đội viên đã nói như thế, thêm Lê Tiệm Xuyên ủng hộ Ninh Chuẩn, những người khác cũng tỏ vẻ lưỡng lự, đi xuống một chút rồi gọi đội cứu hộ, đây là một phương án rất tốt. Nếu ở lại ngọn núi tuyết này, mọi người không có đủ trang bị, lều bạt thiếu thốn, tối nay trời rét buốt, chẳng phải sẽ chết cóng hay sao?
Triệu Quang Huy thấy thế nên cũng không khăng khăng nữa, cùng mọi người thu xếp rồi men theo khu vực tuyết lở, dìu dắt nhau đi xuống.
Trời đêm đen kịt, gió tuyết vù vù, quả thật không thích hợp để xuống núi.
Hơn nữa, tất cả mọi người vừa thoát khỏi trận lở tuyết, vừa mệt mỏi lại bị thương nhẹ, đoàn người đi chậm như ốc sên, cẩn thận từng li từng tí.
Vì để vực dậy tinh thần mọi người, Trịnh Tường thỉnh thoảng nói vài câu với mọi người.
Trong khoảng thời gian này, Lê Tiệm Xuyên lặng lẽ lấy điện thoại vệ tinh ra xem, quả nhiên lại thấy tin nhắn kia, nội dung vẫn như cũ.
Nhưng hắn tạm thời bỏ qua.
Đi chừng hơn ba tiếng, bảy người đội Nam cuối cùng cũng nhìn thấy một cảnh sắc núi tuyết khác biệt.
Điều này có nghĩa bọn họ đã rời khỏi khu vực lở tuyết.
Tin tức này khiến cả bọn có chút thoải mái và vui mừng.
Trịnh Tường cũng có tinh thần hơn, đi đến giúp Linda đang bị tụt lại phía sau Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn, vui vẻ nói: “Chốc nữa là tới nơi rồi, cố gắng thêm chút nữa thôi, đợi đội cứu hộ tới thì ưu tiên phụ nữ, cô và Tô Mộc về trước đi…”
Trịnh Tường lải nhải một hồi, Linda lại cúi đầu không hề phản ứng.
Trịnh Tường thấy hơi kỳ lạ, lúc đang định hỏi xem Linda khó chịu ở đâu, Linda chợt lên tiếng.
Cô ấy nói: “Anh Trịnh, anh có nghe được tiếng hít thở… ngay sau lưng chúng ta không?”
Hết chương 22