Chương 7: Kẻ đồ tể và bóng đêm Whitechapel

Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 7: Kẻ đồ tể và bóng đêm Whitechapel

Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ghost killed An.
Hơi thở lạnh lẽo lan tỏa khắp nơi.
Lê Tiệm Xuyên tỉnh hẳn giấc.
Tuy nhiên, thói quen sinh tử qua bao năm đã tôi luyện cho hắn sự thận trọng và điềm tĩnh.
Thay vì lập tức mở mắt, hắn dùng bản năng sắc bén như loài sói để cảm nhận nguồn gốc của ánh mắt đang nhìn chằm chằm kia — là từ bên ngoài cửa sổ!
Nhanh đến mức mắt thường khó lòng theo kịp.
Ngay khi xác định được hướng của ánh mắt, Lê Tiệm Xuyên lập tức bật dậy với tốc độ kinh người, tựa như một con báo săn mạnh mẽ trong bóng tối, tay rút dao, tay giương súng.
Bóng đêm ngoài cửa sổ đặc quánh như mực, không thể nào xua tan.
Một cô bé mặc váy đen, ôm theo con mèo bị lột da, đang đứng trên bệ cửa sổ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt áp sát vào tấm kính.
Đôi mắt đen thâm quầng, vừa ngây thơ vừa âm lãnh, đã nát bươm, tròng trắng dính đầy máu thịt vùi trong hai hốc mắt, đang nhìn Lê Tiệm Xuyên bằng một góc độ quái dị.
Lê Tiệm Xuyên khẽ hít một hơi.
Cô bé giơ tay khẽ vỗ vào cửa sổ, phát ra những tiếng cạch cạch nhỏ và chậm rãi.
Lê Tiệm Xuyên liếc ra sau, Ninh Chuẩn vẫn nằm trên giường, không hề có dấu hiệu tỉnh giấc giữa những tiếng động đó.
Cả căn hộ chìm trong bầu không khí tĩnh mịch và quỷ dị.
Lê Tiệm Xuyên từ từ nhấc chiếc đèn khí đốt trên đầu giường lên, ánh sáng xanh âm u chiếu rọi khắp căn phòng.
Hắn tiến đến cửa sổ, hé mở, ánh đèn tràn ra qua khung cửa.
Tiếng gõ cửa sổ ngừng bặt.
Cô bé ngẩng đầu lên, phần cổ phát ra tiếng răng rắc giòn tan.
Cả cái đầu của cô bé ngửa hẳn ra sau, nhưng vẫn dính vào phần da thịt ở cổ nên không rơi xuống. Từ góc độ đó, đôi mắt trắng bệch kia vừa vặn nhìn thấy mặt Lê Tiệm Xuyên.
“Ta từng thấy chiếc váy này trên người người khác rồi,” Lê Tiệm Xuyên nói.
“Đây là quà sinh nhật của Lucy,” cô bé đột nhiên nói, giọng nói không còn the thé như trước mà pha chút vui vẻ ngây thơ.
“Lucy vừa tròn sáu tuổi hôm qua.”
Cô bé nhẹ nhàng vuốt ve con mèo bị lột da: “Bessa cũng sáu tuổi rồi… Bố thích Lucy mặc váy, mẹ thì chọc mắt Lucy, chỉ có Bessa bảo vệ Lucy thôi. Nhưng mà… Bessa chết rồi.”
Hai bàn tay nhỏ giơ con mèo máu me nhầy nhụa lên cao, mùi hôi thối tanh tưởi xộc thẳng vào mũi.
“Chú có sẵn lòng chăm sóc Bessa không?” cô bé hỏi.
Lê Tiệm Xuyên không lập tức trả lời.
Đôi mắt nát bươm của cô bé dần toát ra ánh nhìn oán độc.
Con mèo bị lột da trong tay cô bé hơi run rẩy như muốn sống lại, mùi máu tanh trong không khí càng lúc càng nồng nặc.
Da thịt dính dớp và máu đen chảy đầy tay, Lê Tiệm Xuyên quan sát phản ứng của cô bé, sau khi có được kết luận mong muốn, hắn không chút do dự đưa tay cầm lấy con mèo.
Cảm giác khi cầm một con vật không da thật kinh khủng, nhưng biểu cảm trên mặt Lê Tiệm Xuyên vẫn không thay đổi.
Vẻ oán độc trong đôi mắt cô bé dần biến mất: “Cảm ơn, cầu Chúa ban phước lành cho chú.”
Cô bé như một tiểu thư lịch sự, nhấc vạt váy đen và cúi chào Lê Tiệm Xuyên. Nếu bỏ qua vẻ ngoài kinh khủng lúc này thì quả thật cô bé có khí chất quý tộc.
Sau khi chào xong, cô bé lại nhanh nhẹn xoay người, hòa vào bóng đêm đen như mực và biến mất tăm.
Thần kinh căng thẳng của Lê Tiệm Xuyên thoáng chốc thả lỏng.
Khi nhận thấy cô bé không lập tức tấn công, Lê Tiệm Xuyên lập tức nhớ đến lời Ninh Chuẩn nói hôm qua: Những thứ quỷ quái này sẽ không xuất hiện hay giết người một cách vô cớ, trừ khi người chơi kích hoạt điều kiện tử vong.
Sau đó, hắn nhớ lại tin tức trên bàn ăn.
Váy.
Trong tích tắc, hắn chợt hiểu ra cái cảm giác kỳ lạ khi nhìn thấy cô bé lần thứ hai.
Vẻ ngoài đáng sợ của cô bé khiến người ta quên đi trang phục nó đang mặc.
Đó là một chiếc váy công chúa màu đen, mang hơi hướng phong cách Lolita.
Mặt trước của chiếc váy trông rất kín đáo, pha chút dễ thương kỳ lạ, nhưng mặt sau của chiếc váy — khi cô bé được người giúp việc bồng đi, Lê Tiệm Xuyên thoáng thấy — lại là kiểu bán xuyên thấu.
Một chiếc váy đen trưởng thành, gợi cảm, đầy ám chỉ, không nên xuất hiện trên người một đứa trẻ ở độ tuổi này.
Ánh đèn khí đá xanh biếc rọi sáng bệ cửa sổ.
Lê Tiệm Xuyên nhặt lên mảnh vải ren đen mà cô bé làm rơi, hình như là thuộc về chiếc đầm của cô bé. Hơn nữa, những hoa văn trên mảnh vải này trông hơi quen mắt.
Hắn cau mày suy nghĩ, đang định đóng cửa sổ thì bàn tay đang nâng lên chợt khựng lại. Một chiếc mặt nạ phụ nữ đang chảy máu phản chiếu trên mặt kính.
Phần miệng của mặt nạ nứt ra thành một nụ cười rất khó chịu, một con dao mổ sáng loáng giơ lên, vạch sáng đôi mắt đỏ ngầu tà ác và cay nghiệt.
Jack the Ripper!
Lê Tiệm Xuyên lập tức thốt lên cái tên này trong đầu.
Cùng lúc đó, chiếc mặt nạ bỗng dưng biến mất khỏi tầm nhìn của Lê Tiệm Xuyên.
Hắn lập tức xoay người, lại phát hiện cả phòng không một bóng người, như thể hình ảnh phản chiếu trên cửa kính ban nãy chỉ là ảo giác của hắn. Thế nhưng, mùi máu tươi hôi thối lại lan tràn khắp căn phòng này, nồng nặc đến mức gần như muốn nghẹt thở và nôn mửa.
Ninh Chuẩn nằm trên giường đã biến mất, nhưng Jack vẫn còn trong căn phòng này.
Cảm giác nguy hiểm tột cùng ập đến, Lê Tiệm Xuyên cảm thấy lưỡi dao sắc bén đang kề sát cổ họng, có thể cắt xuống bất cứ lúc nào, khiến máu tươi của hắn phun ra.
Hắn không dám do dự, trực tiếp đập vỡ cửa sổ, nhảy vào khoảng sân sau đầy cỏ dại.
Lê Tiệm Xuyên biết rất rõ rằng nếu cuộc rượt đuổi này diễn ra trên đường Whitechapel, hắn sẽ phải đối mặt không chỉ Jack the Ripper, vì vậy hắn nhanh chóng băng qua sân sau, leo tường rồi nhảy vào cống thoát nước.
Quả nhiên, mùi máu tanh tưởi bắt đầu bám dính như hình với bóng, giống như đám ruồi nhặng không thể xua đuổi.
Cống thoát nước đen kịt và hôi thối, dòng nước thải chỉ ngập đến mắt cá chân.
Lê Tiệm Xuyên cầm đèn khí đá chạy được một đoạn rồi đột nhiên dừng khựng lại.
Máu đọng đầy trên mặt đất phía trước, một thi thể nữ già nua đang treo lơ lửng phía trên.
Hai lưỡi câu móc vào bàn chân của thi thể, trên người không một mảnh vải, làn da phủ đầy nếp nhăn như vỏ cam khô, thi thể há to miệng trong nỗi kinh hoàng, phần bụng bị móc rỗng.
Tóc của thi thể lướt trên vũng máu trên mặt đất, tạo ra âm thanh xì xì như rắn lè lưỡi.
Lê Tiệm Xuyên ngậm dao trong miệng và giương súng lên.
Lướt qua thi thể này, một chiếc mặt nạ đỏ đang nhìn hắn chằm chằm.
Một giây tiếp theo, bụng của Lê Tiệm Xuyên đột nhiên đau nhói, chiếc mặt nạ màu đỏ đã kề sát trước mặt hắn, con dao mổ đâm mạnh vào người hắn.
Jack nghiêng đầu, bật ra một nụ cười điên cuồng, nghe như tiếng móng tay cào vào kính, khiến người khác sởn tóc gáy.
Đây không phải là tốc độ mà con người có thể đạt tới.
Lê Tiệm Xuyên lập tức đưa ra phán đoán, giữ chặt lấy bàn tay đang cầm dao mổ của Jack.
Lạnh buốt, mềm mại, giống như bàn tay của một xác chết.
Nụ cười the thé của Jack càng thêm chói tai, gã không giãy khỏi tay Lê Tiệm Xuyên mà tiếp tục cầm dao mổ hướng xuống, như muốn rạch bụng Lê Tiệm Xuyên.
Tuy nhiên, do sức của Lê Tiệm Xuyên quá mạnh nên gã chỉ rạch được vài phân thì đã gặp phải lực cản cực lớn.
Đột nhiên, bàn tay còn lại của Jack giơ lên.
Bàn tay đang cầm một cọc gỗ sắc nhọn.
Cọc gỗ đâm thẳng vào mặt Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên sợ hãi phát hiện mình đang đối diện với cọc gỗ này, còn miệng thì mở to một cách mất kiểm soát.
Hắn lập tức buông tay, giơ chân đá văng Jack rồi chạy như điên về phía trước.
Đèn khí đốt vô dụng, tốc độ và sức mạnh của Jack mạnh hơn hắn, lại còn có cây cọc gỗ kỳ dị kia nữa. Lê Tiệm Xuyên lập tức hiểu rõ câu nói “bắt Jack là một việc bất khả thi” của Ninh Chuẩn.
Hắn chỉ có thể chạy trốn.
Chạy trốn cho đến hừng đông và sống sót.
Cống thoát nước giăng khắp nơi, Lê Tiệm Xuyên liên tục chạy lòng vòng.
Nhưng phía sau vẫn có tiếng bước chân lẹp bẹp không nhanh không chậm, như thể mặc kệ hắn chạy nhanh hay xa đến đâu thì vẫn dập dềnh bên tai. Giống như người thợ săn kiên nhẫn chờ đợi con mồi kiệt sức.
Đột nhiên, thứ trơn trợt trong tay hắn khẽ động đậy.
Con mèo gầy trơ xương bị lột da kia như sống lại, giãy giụa nhảy xuống từ trong ngực hắn.
Đôi mắt phát sáng của nó quay đầu nhìn thoáng qua Lê Tiệm Xuyên, rồi chợt im lặng chạy về một hướng, giống như một bóng ma đáng sợ.
Nó lao thẳng vào vách cống thoát nước.
Không có máu thịt tung tóe, vách cống đã nuốt chửng nó.
Sự việc xảy ra trên đường Whitechapel đêm nay đã kinh động đến nhiều người.
Trên toàn bộ con phố, sau rất nhiều song cửa sổ lóe lên những ánh mắt tò mò.
An Nguyên ghi nhớ vị trí của những song cửa sổ có vẻ lạ thường này, sau đó lại liếc nhìn ngôi nhà số 4 đường Whitechapel đã trở lại đen kịt.
Đó là căn hộ của thám trưởng Conn, quả nhiên là người chơi.
Nhưng hắn ta sẽ chết nhanh thôi.
An Nguyên cười tươi.
Nếu như Lê Tiệm Xuyên ở đây thì nhất định sẽ nhận ra ngay cậu ta chính là người học việc ở cửa hiệu may kia.
Gió lạnh luồn vào cổ, An Nguyên kéo vành nón thấp xuống, dự định rời khỏi góc đường chìm ngập trong màn sương mù dày đặc, đi đường vòng và trở lại căn hộ của cậu ta.
Cậu ta quay lại, nhìn thấy một bóng hình nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng quỷ dị.
Nụ cười của An Nguyên đông cứng lại.
Cho dù nhìn bao nhiêu lần thì diện mạo đáng sợ của cô bé này vẫn khiến cậu ta hơi sợ hãi.
An Nguyên lặng lẽ thở ra, từ từ đi tới trước mặt cô bé, nở một nụ cười thân thiện ấm áp: “Anh biết Lucy rất thích món quà sinh nhật này, nhưng trời khuya lắm rồi, Lucy nên về nhà đi, nếu không mẹ sẽ lo lắng đấy.”
“Mẹ sẽ lo lắng, sẽ chọc mắt của Lucy đó…” An Nguyên cười nói.
Nghe được câu sau cùng, cơ thể cô bé Lucy như bị khống chế, cứng đờ xoay về hướng khác, bước từng bước về phía một ngôi nhà trên đường Whitechapel.
Nhưng đôi mắt âm u trên cái đầu ở sau lưng nó vẫn nhìn chằm chằm An Nguyên.
An Nguyên không quan tâm.
Cậu ta đã nắm được nhược điểm của oán linh này vào đêm đầu tiên. Vì vậy, lúc tìm thấy mảnh váy ren đen mà ông chủ cửa tiệm may cất giấu, cậu ta biết rằng cơ hội đã đến.
Cậu ta khâu mảnh ren vào một chiếc đầm công chúa màu đen, dùng nó làm quà sinh nhật để đổi lấy một nguyện vọng từ oán linh — giết chết thám trưởng Conn.
Số đo của Conn ở tiệm may quá nhỏ, lại không trả tiền may lễ phục.
An Nguyên từng dùng những lời tương tự để thăm dò tất cả khách may có địa chỉ trên đường Whitechapel, có người phủ nhận, có người mỉa mai, chỉ có Conn là không nghi ngờ lời của cậu ta, thế là cậu ta lập tức xác định Conn là người chơi.
Tự tay giết người chắc chắn là hành vi cực kỳ ngu xuẩn.
Nhìn từ cử chỉ và hành vi của Conn thì hẳn là một người chơi khó đối phó, đánh nhau rất phiền phức. Hơn nữa, có rất ít người chơi ngu dại tự tay hành động vì sẽ bị lộ tẩy danh tính ngay.
Mượn dao giết người là thao tác cơ bản của người chơi hộp ma.
Tuy rằng mọi chuyện tối nay không giống như trong tưởng tượng — chẳng rõ vì sao mà cô bé oán linh lại không trực tiếp giết chết Conn — nhưng kết quả vẫn tạm được, cô bé đã để lại mảnh vải ren đen kia. Cậu ta từng thôi miên ông chủ nên biết được một khi mảnh vải ren này nằm trong tay người nào, người đó sẽ bị kẻ đồ tể đuổi giết.
Còn về lý do vì sao ông chủ không chết thì An Nguyên không biết, nhưng cậu ta còn rất nhiều thời gian để tìm hiểu.
Khi thấy tận mắt Lê Tiệm Xuyên bị kẻ đồ tể đuổi giết, tim của An Nguyên hoàn toàn trở về vị trí ban đầu.
Cho dù Conn có giỏi hơn nữa thì cũng chỉ là một con người, hơn nữa cậu ta còn đoán được Conn là người chơi mới từ biểu hiện của Conn trong hiệu may. Một người chơi mới không có bất cứ năng lực cải tạo nào…
Quả thật đơn giản như trích máu.
An Nguyên xấu hổ mỉm cười, chậm rãi đi về phía trước.
Khi vừa rẽ vào một góc đường, cậu ta nhìn thấy một cô gái mặc váy dài với mái tóc vàng nhạt.
Cô gái đội một chiếc mũ lưới đen, đang bước ra từ một quán rượu sắp đóng cửa.
An Nguyên bị thu hút bởi khí chất quyến rũ của cô gái nên không khỏi nhìn vài lần.
Cô gái dường như nhận ra ánh mắt của cậu ta, bèn quay đầu lại và tặng cho cậu ta một nụ cười quyến rũ.
Một ngón tay thon thả vén tấm lưới ren đen buông thõng lên cao, để lộ đôi mắt đào hoa âm trầm và sâu thẳm.
Ánh mắt của An Nguyên đột nhiên mất tiêu cự.
Cậu ta đờ đẫn bước đi như một con rối, rồi chợt chạy ào ra giữa đường.
Một cỗ xe ngựa phi nước đại đúng lúc quẹo cua.
Đã quá muộn để dừng lại.
Từng làn máu tươi bắn tung tóe, tiếng la hét kinh hoàng vọng ra từ bên trong xe ngựa, con ngựa bị hoảng sợ hí vang trong sự hoảng loạn của người đánh xe. Một vài cửa sổ sáng đèn, mọi người sợ hãi la to.
Bên kia đường, một bóng lưng thon gầy chậm rãi chìm vào trong sương mù.
Trong lúc sự việc này diễn ra, không một ai chú ý tới một bóng dáng gầy guộc đi đường vòng bước vào căn hộ số 4 đường Whitechapel, sau khi lục tìm một lúc thì trộm đi quyển sách bìa da đen kia.
Bóng dáng gầy guộc cầm theo quyển sách đi qua con hẻm tối om trên đường Whitechapel, tim đập rất nhanh.
Gã luôn cảm thấy có thứ gì đó đang lẩn khuất trong bóng tối ở phía sau và bám đuôi gã. Mãi đến khi nhìn thấy chiếc xe ngựa cũ ở góc phố, trái tim của gã mới thoáng thả lỏng.
Bốn bề vắng lặng, gã nhanh chóng chui vào xe ngựa.
Người lái xe vạm vỡ im lặng vung roi, cỗ xe lao về phía trước.
Một ngọn nến rọi sáng buồng trong của xe.
Bóng dáng gầy guộc nhìn thấy một người phụ nữ đang ngồi trong ánh nến.
Sắc da cam ấm áp mạ một lớp ánh sáng rực rỡ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô, gã thấy cô lộ ra vẻ lo lắng: “Anh Locke, cuối cùng anh đã trở lại. Chúa mới biết em lo lắng cho anh đến mức nào… anh đừng liều lĩnh vậy chứ.”
Ánh nến chiếu sáng vẻ ngoài của bóng dáng gầy guộc, ấy mà là ông chủ đeo kính của hiệu sách.
Chủ cửa hàng sách Locke mỉm cười đắc ý trước sự quan tâm của vợ: “Em yên tâm đi, Anna, Conn đang bị thằng bé điên kia truy đuổi mà…”
Gã vuốt ve quyển sách bìa đen, nụ cười trở nên lạnh lẽo, “Nếu không phải do em bảo anh đặt quyển sách này lên kệ thì chúng ta đã không bắt được một con cá lớn như thế này. Gần đây, đường Whitechapel thật sự không yên ổn, nhưng không ai có thể lay chuyển sự thống trị của Nam tước Harry.”
“Thời gian đã đến, anh phải dâng tặng quyển sách này cho Nam tước… “
Đôi mắt của Locke lóe lên vẻ si mê và điên cuồng.
Người phụ nữ bên cạnh bình tĩnh thu hết vẻ mặt của Locke vào trong mắt, trong lòng nhanh chóng phân tích đáp án thực sự và mục tiêu tiếp theo.
Cô dùng một chiếc thìa bạc nhỏ khều tim nến, hướng mắt ra ngoài xe ngựa, giọng nói dịu dàng dường như có sức mạnh mê hoặc lòng người: “Nam tước Harry chắc chắn sẽ thích món quà của anh thôi, anh Locke. Nhưng em cho rằng cuốn sách này còn có những tác dụng khác, chúng ta nên sử dụng nó để dò xét thêm nhiều người muốn lật lại bản án của Jack, và đây sẽ là món quà thứ hai mà anh dành cho Nam tước Harry…”
Cô rủ rỉ nói.
Đây là cái lưới mà cô tung ra.
Trước khi căn hộ số 4 đường Whitechapel xảy ra chuyện vào hôm nay, cô vẫn không chắc liệu Conn có phải là người chơi hay không. Nhưng ngoài việc tung cái lưới này, cô còn có những mánh khóe khác. Kết quả thu lưới làm cô ngạc nhiên, thế nhưng cô không hài lòng chỉ với một con cá. Vả lại, hành động đêm nay của cô vẫn chưa kết thúc.
Cô sống bên cạnh căn nhà bỏ hoang.
Vào đêm đầu tiên, cô đã nhìn thấy tên thợ may nhỏ kia.
Do đó, cô còn có thể thu hoạch mạng sống thứ hai.
Quả là một buổi tối vui vẻ.
Cô nhìn vào màn sương mù ảm đạm, thưởng thức với một chút thích thú.
Song, cô bỗng cảm thấy khác thường.
Thời gian đã trôi qua một lúc kể từ khi cô nói xong, dựa vào vẻ niềm nở của Locke đối với cô hai ngày trước thì chắc chắn gã đã vỗ ngực đồng ý, thế mà lần này Locke không trả lời ngay.
Cỗ xe ngựa chìm vào bầu không khí yên tĩnh quỷ dị.
Cô nhận ra điều gì đó, quay phắt đầu lại —
Cơ thể người đàn ông ngồi bên cạnh cô, nhưng cơ thể này không còn là một cơ thể nguyên vẹn nữa.
Chất lỏng màu xanh lá cây di chuyển liên tục như những con côn trùng độc, điên cuồng cắn nuốt cơ thể này từ đầu ngón tay. Máu thịt lở loét, xương trắng dính vụn thịt đổ sụp xuống một cái “ầm”.
Cô tái mặt nhìn vào đống mủ máu và xương khô trước mặt, cổ họng ợn lên ợn xuống, nhưng không nôn ra.
Cô cứng đờ quay đầu.
Cuốn sách da đen nằm sát mép vũng máu.
Bìa của nó được mở ra, trên trang bìa trong xuất hiện thêm hai hàng chữ xanh biếc có màu xanh như nọc độc.
“Chào buổi tối, tiểu thư Cat.
Cô không cần phải hoảng hốt trước hình ảnh kinh hoàng trước mặt, sự trầm luân của một sinh mệnh mỏng manh là một cảnh đẹp hiếm có. Độc tố của nó sẽ chỉ có hiệu quả đối với người đầu tiên chạm vào, nhưng tôi hy vọng rằng chúng ta có thể gặp lại tại số 4 đường Whitechapel trước buổi trưa ngày mai.
Một người bạn của cô, Ghost.”
Trong căn hộ tại số 4 đường Whitechapel.
Ninh Chuẩn đặt chai rượu vang đỏ vừa mua lên bàn, vẻ mặt trắng bệch trèo lên giường, lấy ra một tờ giấy từ mép gối đầu của Lê Tiệm Xuyên.
Mặt trên có một câu nói được viết bằng ngòi bút sắc nhọn —
“Ba cửa hàng đều không có người chơi.”
Ninh Chuẩn nhìn tờ giấy một lúc, cong môi, đứng dậy và rời khỏi căn hộ lần nữa.
“Ghost killed An.”
(Ghost giết An!)
“Welcome back!”
(Chào mừng trở lại!)