Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 91: Phiên Tòa Bàn Tròn E28
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân thuộc thể loại Linh Dị, chương 91 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Họ sẽ cùng nhau thiết kế vài “trò chơi vui nhộn”.
Nghe vậy, ánh mắt Lê Tiệm Xuyên hơi tối lại, chiếc bật lửa giữa các ngón tay đột nhiên phụt lên một ngọn lửa.
“Bà có ngạc nhiên với câu hỏi này không, bà Murphy? Thực ra tôi đã đọc danh sách các nạn nhân của vụ án xe buýt trường học mất tích.”
Lê Tiệm Xuyên quan sát biểu hiện của phu nhân Murphy: “Bà biết tôi không phải là Loose, nhưng bà vẫn nghĩ tôi là Loose… Nghe có vẻ mâu thuẫn nhỉ, nhưng tôi đoán bà đang che giấu điều gì đó, hoặc là bà đang muốn che giấu một ai đó. Bà có phải là người giám thị không?”
“Người giám thị?”
Phu nhân Murphy cau mày, lộ vẻ bối rối: “Đây là câu hỏi thứ hai của cậu ư, cậu Loose?”
Đối mặt với câu hỏi bất ngờ này, phản ứng của phu nhân Murphy không giống như giả vờ. Trái tim vừa được nhấc nhẹ lên của Lê Tiệm Xuyên lại lập tức rơi xuống. Mặc dù hắn từng nhìn thấy người giám thị trong màn chơi tuyết lở, nhưng hắn không biết quá nhiều về cái gọi là người giám thị thật sự. Trong màn này, hắn suy đoán phiếu trả lời hẳn là người giám thị.
Nói cách khác, trong màn này đã có một người giám thị, mà theo gợi ý của cuộc gọi điện thoại lúc Ninh Chuẩn rời đi, e rằng sẽ có những người giám thị khác song song tồn tại.
Độ khó của màn chơi có sự xuất hiện của người giám thị sẽ được tăng cao, huống chi rất có khả năng không chỉ có một hoặc hai giám thị. Hơn nữa, dựa theo lời Ninh Chuẩn và Tạ Trường Sinh, xác suất gặp được người giám thị trong trò chơi hộp ma là cực kỳ thấp. Nhưng bản thân hắn chỉ mới chơi bốn ván mà đã gặp tận hai lần, Lê Tiệm Xuyên cũng không biết nên cảm thấy vinh hạnh hay là đau đầu nữa.
Tuy nhiên, theo hành vi của phu nhân Murphy, Lê Tiệm Xuyên tin bà ta không phải là người giám thị, nhưng có lẽ có nhận thức nhất định về người đến từ bên ngoài.
Nếu không bà ta sẽ không tiếp tục gọi hắn là Loose sau khi đã phủ nhận hắn là Loose. Tất nhiên, có thể có những lý do khác tạm thời chưa biết ở phía sau.
“Không phải.”
Lê Tiệm Xuyên nhận được một câu trả lời thăm dò, không tiếp tục vướng mắc vấn đề này nữa mà khẽ nhướng mày, “Tôi sẽ tự tìm câu trả lời cho vấn đề này… Quay lại cậu chủ nhỏ Scott, sự thật là tôi không hề nhìn thấy cái tên Scott trong danh sách nạn nhân của vụ án xe buýt trường học bị mất tích.”
“Nhưng tôi đoán cậu chủ nhỏ Scott đã đổi tên trước khi vụ án đó xảy ra.”
Hắn nhìn chằm chằm vào ngọn lửa rực cháy trên chiếc bật lửa: “Có phải là vì vụ buôn bán trẻ em không?”
“Tôi vừa nhìn thấy Scott và tình cờ sao, tôi cũng từng nhìn thấy ảnh chụp của vụ án buôn người. Một trong những đứa trẻ được giải cứu trong tấm hình kia rất giống với cậu chủ nhỏ, đó hẳn là Scott vào lúc hai tuổi, đúng chứ? Scott theo lệ thường được luật sư Zach đưa ra khỏi dinh thự vào khoảng thời gian phu nhân Ilyushin tử vong, song dường như đã có chuyện ngoài ý muốn xảy ra ở giữa chừng, Zach đã đánh mất Scott.”
“Scott bị bọn buôn người chạy trốn tán loạn tại thành phố Maine bắt được, sau đó nhờ vào tố cáo của Andreas nên Bob của Maine đã phá được vụ án này…”
Phu nhân Murphy cười lạnh lùng và không nói gì, nhưng khóe mắt nhăn nheo vô thức giật nhẹ.
Lê Tiệm Xuyên dừng lại, đột nhiên đổi sang đề tài khác: “Tất nhiên đây chỉ là phỏng đoán của tôi mà thôi, không nói chuyện này nữa, nói về câu hỏi thứ hai đi. Phu nhân Murphy, tôi nghe nói sau cái chết của ông Molko, bà đã đập tan những tin đồn đáng sợ về tòa nhà giam cầm và cố ý tìm thầy bói để phá bỏ lời nguyền? Tại sao bà lại làm điều này?”
Phu nhân Murphy nhếch môi: “Chỉ là mượn một tin đồn có sức mạnh hơn để phá vỡ một tin đồn khác mà thôi. Cậu Loose đây sẽ không cho là đám thầy bói đó biết phép thuật thật đâu nhỉ?”
“Dĩ nhiên là không rồi.”
Lê Tiệm Xuyên nói dứt khoát.
Mặc dù sau khi biết đến trò chơi hộp ma Pandora, quan niệm về khoa học của hắn đã bị phá vỡ hoàn toàn, nhưng “hiện thực” của vòng này rõ ràng cho thấy không tồn tại ma quỷ thật sự.
Sau khi phủ nhận, hắn bồi thêm một câu: “Nhưng tôi muốn biết tên của thầy bói kia. Người có thể cải biến một tin đồn lớn khiến người nghe hoang mang sợ hãi thành một câu chuyện huyền bí khiến mọi người quan tâm và bất chấp an toàn mạng sống để tìm hiểu, nhất định không phải là một thầy bói bình thường.”
“Hơn nữa, thầy bói đó đã cứu dinh thự Murphy khỏi nguy cơ sụp đổ, đúng chứ?”
Ánh mắt khó hiểu của phu nhân Murphy lướt qua mặt Lê Tiệm Xuyên, nhướng mày đoan trang và nói, “Đây là câu hỏi thứ ba?”
Bà ta nhanh chóng tiếp tục: “Raymond. Thầy bói tên là Raymond, là thầy bói nổi tiếng nhất ở thành phố Maine.”
Thành phố Maine.
Lại là thành phố Maine.
Lê Tiệm Xuyên không tin một thầy bói chỉ giả thần giả quỷ lại có thể thực sự tạo ra ảnh hưởng lớn như vậy.
Nhưng Raymond xuất hiện chớp nhoáng trong vụ án của lượt này rốt cuộc sắm vai trò gì?
Chầm chậm cắt tỉa những suy nghĩ lẫn lộn trong đầu, Lê Tiệm Xuyên tiếp tục hỏi: “Câu hỏi thứ tư, phu nhân Murphy, Zach có phải là người đã cứu cậu chủ nhỏ Scott khỏi bọn buôn người và đưa nó về lại dinh thự không?”
Câu hỏi này như lại quay về điểm ban đầu.
Phu nhân Murphy không thể hiểu được Lê Tiệm Xuyên đang nghĩ gì, nghi ngờ nhìn hắn một lúc rồi mới lạnh lùng gật đầu: “Đúng vậy.”
Vụ buôn bán trẻ em, Zach, Andreas, Bob, vụ mất tích của xe buýt trường học…
Lê Tiệm Xuyên dần hiểu ra, khớp xương ngón tay đè trên thái dương hắn hơi gồ lên, vô tình xẹt qua khóe mắt, ánh sáng xanh rời rạc từ từ ngưng tụ trong con ngươi xám đậm của hắn.
Hắn trầm ngâm, hỏi câu cuối cùng: “Có một điểm khó hiểu đã xuất hiện trong lòng tôi ngay từ đầu và đến nay vẫn chưa được giải đáp, nhưng tôi nghĩ phu nhân Murphy có thể cho tôi câu trả lời.”
Hắn khẽ ngước mắt lên: “Tôi muốn biết, bà biết Loose là công tố viên và Caumont là thám tử, bọn họ sẽ dễ dàng tìm thấy những điều ẩn giấu trong dinh thự Murphy, vậy tại sao bà còn mời bọn họ tham gia triển lãm cá nhân nhiều lần như vậy?”
Phu nhân Murphy mỉm cười bình tĩnh: “Tôi thích mời những người có tiếng tăm và quan tâm đến hội họa từ mọi tầng lớp, là xã giao thôi mà, cậu Loose.”
Bà ta đang nói dối.
Khi Lê Tiệm Xuyên nghe được câu trả lời của phu nhân Murphy, hắn lập tức đánh giá tính xác thực của những lời này.
Phu nhân Murphy đang nói dối.
Loại giao dịch hỏi đáp không thông qua “thời gian chân không” này có thể nói là khá dễ vỡ, toàn bộ đều dựa vào sự kiềm chế giữa hai bên.
Và bây giờ phu nhân Murphy đã nói dối, nghĩa là sự kiềm chế trong tay Lê Tiệm Xuyên đã mất hiệu lực, hoặc là vì câu hỏi này quá quan trọng, phu nhân Murphy không thể trả lời thật.
Lê Tiệm Xuyên nghĩ là vế sau.
Bởi vì phu nhân Murphy đã không hành động ngay sau khi nói dối một cách chiếu lệ.
Nếu thực sự là vế sau thì rõ ràng có quá nhiều vấn đề.
Lê Tiệm Xuyên bất chợt nhớ tới câu trả lời cho câu hỏi mà hắn đã hỏi bàn tròn trong lượt xét xử đầu tiên — Biết nhưng không quen thuộc.
Trên thực tế, việc phu nhân Murphy có thể trả lời bốn câu hỏi đầu tiên của hắn với tính xác thực cao hơn đã đủ khiến Lê Tiệm Xuyên kinh ngạc. Bây giờ nói dối cũng không có gì lạ.
“Tôi đã hỏi xong, phu nhân Murphy.”
Lê Tiệm Xuyên đứng thẳng dậy và đi đến trước cửa xét xử hư ảo như thể ngẫu nhiên: “Nhưng buổi triển lãm tranh lần này của bà cũng kết thúc vào buổi chiều ư? Tại sao bà không kết thúc nó ngay sau khi thi thể của Molko được phát hiện? Chồng đã chết mà bà vẫn còn rảnh rỗi để tiếp tục triển lãm tranh sao, việc này quá đáng ngờ, phu nhân Murphy.”
Phu nhân Murphy thấy Lê Tiệm Xuyên dần cách xa cửa phòng vẽ, vẻ mặt liền nhẹ thả lỏng, ánh sáng mập mờ lóe lên trong mắt, bàn tay ôm Scott cử động, nói một cách chiếu lệ: “Đúng là như vậy, thật ra sau khi phát hiện thi thể của Molko, tôi đã lập tức kết thúc buổi triển lãm, nhưng bây giờ đang ở trong tranh, tất nhiên là không thể…”
Không đợi bà ta kết thúc câu nói, Lê Tiệm Xuyên đột nhiên búng ngón tay: “Cảm ơn nhé, phu nhân Murphy.”
Đồng tử phu nhân Murphy co rút lại.
Vô số bóng đen quỷ dị đột nhiên tuôn ra từ khắp bốn phía của hành lang, lao thẳng vào Lê Tiệm Xuyên.
Nhưng cùng lúc tiếng búng tay vang lên, đồng hồ đếm ngược trên cánh cửa xét xử cũng theo sát câu nói “kết thúc” của phu nhân Murphy mà quay về số 0. Lê Tiệm Xuyên cầm tay nắm cửa, sải một bước liền biến mất trong hành lang, tiếng rít gào lạnh lẽo của những bóng đen bị cánh cửa xét xử đóng sập lại, dội ngược vào trong.
“Loose!”
Tiếng hét lanh lảnh của phu nhân Murphy chợt im bặt.
Ngay từ đầu, Lê Tiệm Xuyên đã không tin rằng phu nhân Murphy sẽ chủ động để hắn rời khỏi bức tranh này.
Bị một lực hút quen thuộc kéo đi, cảnh tượng trước mắt tối sầm rồi bỗng sáng bừng.
Lê Tiệm Xuyên vô thức di chuyển đôi chân của mình, ầm một tiếng, làm đổ lọ màu và dụng cụ vẽ tranh.
“Phòng vẽ tranh…”
Cái xô nhỏ đổ, sơn đỏ như máu lập tức dính đầy quần Lê Tiệm Xuyên.
Hắn dịch sang một bên, hai mắt thích ứng với ánh đèn rực rỡ, nhìn ra xung quanh.
Đây là một không gian nhỏ chỉ rộng hơn mười mét vuông, các bức tường đều được sơn màu đỏ. Giấy vẽ lộn xộn và hộp sơn được bày đầy trên sàn, ở chính giữa đặt một giá vẽ và một chiếc ghế. Lê Tiệm Xuyên nhìn vào chiều cao của bàn ghế và xác nhận đây là cách bố trí phù hợp để trẻ em vẽ tranh.
Nói cách khác, đây là phòng vẽ của cậu chủ nhỏ Scott.
Và cũng là căn phòng không thể vào được, nằm tận cùng phòng vẽ tranh của phu nhân Murphy.
Lê Tiệm Xuyên lục lọi đống đồ lộn xộn này và tìm thấy
“Truyền thuyết về tòa nhà giam cầm”
ở trong góc tường.
Gần giống với những gì hắn tưởng tượng, bức tranh là hình ảnh tổng thể của dinh thự Murphy. Kích thước của tranh rất lớn, nhưng nó không phải là một bức tranh khổng lồ.
Bối cảnh của tranh là dinh thự Murphy được nhìn ra từ khu rừng rậm rạp và âm u dưới ánh trăng mờ ảo. Một, hai cửa sổ trong dinh thự được thắp sáng bằng ánh sáng đẫm máu, giống hệt hai con ngươi đỏ tươi của loài thú.
Nếu ta tập trung vào nó một lúc thì sẽ có một cảm giác kỳ lạ, như thể có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi và sự điên cuồng của tác giả.
Và từ một góc độ nào đó, không biết đó có phải là ảo giác hay không mà Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy những đám mây xám phủ kín bầu trời dinh thự, trông như những mảnh tro cốt đang bay lượn, in hằn khuôn mặt u oán và nham hiểm.
Sau khi lục soát gian phòng này từ đầu đến cuối, Lê Tiệm Xuyên tiếp tục hoàn thiện suy đoán trước đó của mình.
Đồng thời, hắn còn tìm thấy chiếc xô nhỏ và cần câu từng xuất hiện trong phòng của Scott. Lần này, trong xô không chỉ có một lớp nước mỏng mà còn có một con cá đẫm máu bị lột sạch vảy.
Cuối cùng, Lê Tiệm Xuyên tìm thấy cuốn nhật ký hoàn chỉnh của Scott.
Nói là hoàn chỉnh thì thật khéo léo, nó vừa đúng sáu trang, tương ứng với số người chơi còn lại trong phiên xét xử trước đó.
Ngoại trừ trang mà Lê Tiệm Xuyên lựa chọn thì năm trang còn lại cơ bản kể khoảng năm câu chuyện theo thứ tự thời gian.
Đầu tiên là câu chuyện của cậu chủ nhỏ Scott về tình yêu dành cho hội họa, có lẽ là nó cần hội họa như một cách để trút bỏ cảm xúc, bởi vì nó thường xuyên bị những cơn ác mộng hành hạ, và chỉ khi trút bỏ được thì nó mới không phát điên. Nhìn vào thời gian và nội dung của cuốn nhật ký này, Scott chỉ mới hai hoặc ba tuổi. Chữ viết tay của nó đầy lỗi chính tả, nhưng giọng văn lại rất trưởng thành.
Thứ hai là câu chuyện Scott mô tả mẹ của mình, phu nhân Murphy. Nó nghĩ rằng “Bà ta là một con lợn nái bị người ta trêu đùa” và chỉ biết dùng máu để lấy lòng nó…
Về thứ ba và thứ tư đều nói đại khái về một chuyện: sự xuất hiện của Zach và việc Zach cũng yêu thích Morde. Vì chủ đề chung này nên Zach trở thành “bạn hợp cạ” duy nhất của Scott và họ sẽ cùng nhau thiết kế một số “trò chơi vui nhộn”.
Nhưng Scott cho rằng Zach “không phải là người thông minh” mà chỉ có thể coi là “con lợn thông minh” và cũng sẽ bị nó đùa cợt.
Xem đến đây, Lê Tiệm Xuyên nghi ngờ rằng trong mắt của Scott, e rằng mọi người đều là lợn. Không biết liệu nó có cảm thấy khó chịu khi sống trong cái chuồng lợn này không.
Câu chuyện thứ năm, cũng là trang nhật ký gần đây nhất, kể về một chuyện Scott vừa biết được. Nó dùng giọng điệu kinh ngạc nói “Quá thú vị”, đồng thời bày tỏ mong muốn tìm hiểu chuyện này. Nhưng từ đầu đến cuối, nó không tiết lộ trong nhật ký nội dung cụ thể của chuyện đó là gì.
Lê Tiệm Xuyên có hơi lo ngại về lần này.
Hiện nay có quá nhiều người có thể được phân loại là nhân vật chủ chốt.
Hơn nữa, trên người mỗi người đều quấn quanh vô số mối liên hệ và manh mối. Nếu muốn xử lý và kết án triệt để bọn họ, hắn vẫn còn thiếu một thứ mang tính quyết định.
Sau khi đã lật tung toàn bộ phòng vẽ, Lê Tiệm Xuyên đẩy cửa đi ra ngoài.
Chỉ có một cánh cửa.
Vừa bước một bước ra khỏi cửa, cảnh vật xung quanh lập tức bóp méo và thay đổi, giống như những gợn sóng lan tỏa từ căn phòng vẽ nhỏ chật chội đến chiếc thang máy kim loại đang đóng kín.
Thang máy vẫn đang đi xuống.
Thời gian hiển thị trên màn hình nhỏ là hơn bảy giờ, cách thời gian bữa tối lúc tám giờ chưa đầy nửa tiếng.
Lần này chậm hơn mười phút so với lần trước, Lê Tiệm Xuyên đoán đó hẳn là thời gian hắn tiêu hao ở trong phòng vẽ, coi như cũng được tính vào thời gian trong thang máy. Phòng vẽ tranh không lớn, sau khi tìm kiếm thì mất gần mười phút.
Lê Tiệm Xuyên ngồi tựa vào bức tường kim loại lạnh lẽo, tranh thủ nghỉ ngơi.
Hắn cảm thấy có chút mệt mỏi về tinh thần.
Tám giờ sắp đến rồi.
Thang máy ngừng chuyển động, cánh cửa kim loại từ từ mở ra.
Lê Tiệm Xuyên chấn chỉnh tinh thần, duy trì sự cảnh giác và đề phòng, nhìn ra bóng tối bên ngoài, rồi đứng dậy bước ra.
Chỉ với một bước, hắn đã xuất hiện ở bàn tròn.
Và cùng quay về giống hắn, còn có ba người khác nữa.
Nói cách khác, trong bữa tối thứ tư của màn chơi này, số lượng người chơi còn lại là bốn.
Ngạc nhiên là trong số ba người còn lại, Giám mục cánh trái, người ngồi bên trái Lê Tiệm Xuyên, và Kỵ sĩ, người mà hắn đã yêu cầu bàn tròn lấy đi đôi mắt trong phiên xét xử trước, đều có mặt. Một người chơi khác, Lê Tiệm Xuyên còn nhớ quân cờ đại diện của người đó là Bộ binh. Nói cách khác, phiên xét xử này còn lại Công tố viên Loose, Cục trưởng già, Andreas và một người vô danh.
Ba người kia đánh giá lẫn nhau, không chút e dè trước ánh mắt dò xét và ác ý của đối phương.
Chỉ có Lê Tiệm Xuyên, lúc vừa ngồi xuống ghế đã dồn hết sự chú ý vào một nhánh hoa thược dược đỏ tuyệt đẹp đặt cạnh chiếc đĩa trước mặt hắn.
Hoa thược dược được bao phủ bởi một lớp ánh sáng nến vàng mờ ảo.
Những cánh hoa mỏng manh, tươi đẹp xếp chồng lên nhau, tựa như máu đông lại, vừa rực rỡ vừa thanh cao —
Giống hệt hình xăm hoa thược dược đỏ rực ở mặt trong cổ tay Ninh Chuẩn.
Đầy cám dỗ và cường độ thiêu đốt.
Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn mặt bàn trước mặt những người khác, tất cả đều trống trơn.
Xem ra đây là món quà của hắn.
Mặc kệ tình hình căng thẳng giữa những người chơi khác, Lê Tiệm Xuyên cầm gốc hoa thược dược đỏ lên, nheo mắt trong giây lát, để hương hoa quen thuộc, thơm ngát và mát lạnh quấn quanh chóp mũi.
Khi mùi hương đã hoàn toàn khuếch tán, hắn cúi nhẹ đầu, liếm lên cánh hoa đẹp nhất rồi ngắt xuống, cho vào miệng nhai.
Một tiếng rên rỉ khẽ khàng, lạnh lẽo nhưng chứa đựng chút ngọt ngào, bay đến từ phương xa tăm tối, thoang thoảng bên tai.
Giống như ảo giác.
Hoa thược dược đỏ từ từ khô héo, biến thành một vũng nước nhỏ tỏa hương lành lạnh và kỳ lạ trong lòng bàn tay Lê Tiệm Xuyên.
Lê Tiệm Xuyên giơ tay lên ngửi, nhướng một bên mày: “Không phải chỗ đó sao?”
Hết chương 91