23. Chương 23: Núi Cao Vực Thẳm

Khu Rừng Ngủ Say - Dạ Ngận Bần Tích

Chương 23: Núi Cao Vực Thẳm

Khu Rừng Ngủ Say - Dạ Ngận Bần Tích thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Dạ Ngận Bần Tích
Edit + Beta: Mai Chi
23. Núi Cao Vực Thẳm
“Chắc chắn là mình không muốn tiếp tục trò chơi ngốc nghếch này với cậu nữa.”
Ngồi trước ô cửa kính sáng loáng, Lâm Tinh Dao cúi đầu thưởng thức đĩa lẩu Oden. Hạ Văn mua cho cậu một ly sữa đậu nành ấm rồi đặt trước mặt, ngồi xuống cạnh.
Gã nhìn vết thương trên mặt cậu, rồi định nâng tay cậu lên xem vết bầm trên mu bàn tay. Nhưng Lâm Tinh Dao nhanh như chớp rút tay lại, tiếp tục ăn.
“Có gì mà phải xem chứ.”
“Đôi khi xuất huyết nội cũng khá nguy hiểm đấy.” Hạ Văn cảm nhận được tâm trạng cậu không được tốt, dịu dàng hỏi, “Cậu có chỗ nào thấy đau hay khó chịu nữa không?”
Lâm Tinh Dao im lặng ăn hết đĩa lẩu rồi mới nói, “… Bụng hơi đau thôi.”
“Để chú xem nhé?”
Lâm Tinh Dao thấy ngượng, nhưng vì trước đây Hạ Văn vốn là bác sĩ, cậu quay người vén áo lên.
Hạ Văn cúi đầu kiểm tra dưới ánh đèn, nhẹ nhàng sờ nắn, “Đau chỗ này phải không?”
Lâm Tinh Dao đau đến mức rụt người lại, “Vâng.”
“Có thể là xương sườn bị thương rồi.” Hạ Văn nghiêm túc nói, “Đi bệnh viện khám cho chắc cú.”
“Không đến mức phải đi bệnh viện.” Lâm Tinh Dao không thích đi bệnh viện, không hợp tác, “Nghỉ ngơi một đêm là sẽ ổn thôi.”
“Chú đi cùng cháu nhé?” Hạ Văn đề xuất, “Chú lái xe tiện đường.”
Lâm Tinh Dao miễn cưỡng gật đầu. Thực ra, Hạ Văn đã đãi cậu bữa lẩu và ly sữa ấm, không thể không nhận.
Ra khỏi cửa hàng tiện lợi, Hạ Văn định dìu cậu nhưng Lâm Tinh Dao nhất quyết không chịu, cố gắng tự bước từng bước. Hạ Văn nhấc chiếc xe đạp của cậu lên xe mình, hỏi, “Xe này của cháu giờ thế nào?”
“Gần nhà cháu có tiệm sửa xe.”
“Được, vậy sau khi đi viện về, chú đưa cháu về luôn.”
Lâm Tinh Dao hơi ngượng, “Không cần…”
“Không sao, khách sáo làm gì.” Hạ Văn cười nói, “Cháu tự nhìn mình đi, da đã trầy còn tím bầm nữa, ai nỡ để cháu đi một mình ngoài đường.”
Gã xếp xe xong rồi mở cửa cho cậu. Lâm Tinh Dao định bước vào thì bỗng nghe tiếng quen thuộc vang lên sau lưng, “Chú Hạ.”
Cậu đứng thẳng người, quay lại nhìn thấy Hứa Trạc đứng ngay sau mình, vẫn đeo balo.
Hứa Trạc nhìn về phía Hạ Văn, “Chú ơi.”
“Trùng hợp quá!” Hạ Văn chào Hứa Trạc rất thân thuộc, “Lúc này cháu tan học à?”
Hứa Trạc khẽ trả lời, tránh ánh mắt của Lâm Tinh Dao, đi thẳng tới, “Ở trường có chút việc. Hai người quen nhau à?”
Hắn hỏi Hạ Văn, không nhìn Lâm Tinh Dao. Hạ Văn trả lời, “Ừ, Giang Châu rộng lớn, Tinh Dao là bạn của Nhược Mỹ, cũng quen cháu nữa. Một ông chú như chú đây cũng coi là quen mặt mấy đứa trẻ rồi.”
Lâm Tinh Dao im lặng đứng bên cạnh. Cậu không biết nói gì, cũng không hiểu tại sao Hứa Trạc lại chủ động bắt chuyện, rõ ràng lúc trước còn không thèm để ý đến cậu.
Cuối cùng, Hứa Trạc cũng nhìn cậu, ánh mắt lướt qua vết tím trên mặt và miếng băng dính ở khóe miệng cậu. Hắn bình tĩnh hỏi, “Tinh Dao bị thương à?”
Lâm Tinh Dao nghiêng đầu, không nhìn hắn, cũng không trả lời. Hạ Văn thấy không khí giữa hai người căng thẳng khó hiểu, liền chủ động thay cậu trả lời, “Đánh nhau với người ta, nói là bụng hơi đau nên chú định đưa thằng nhỏ đi bệnh viện khám xem.”
“Bệnh viện trung tâm à?” Hứa Trạc nói rất tự nhiên, “Vừa hay chú Hạ cũng tiện đường đưa cháu về luôn.”
“Được chứ, đi, lên xe đi.”
Hạ Văn đi vòng ra trước khởi động xe, Lâm Tinh Dao và Hứa Trạc ngồi hai bên ghế sau, giữa còn chỗ cho hai người nữa.
Hạ Văn mở radio, bài ‘Núi cao vực thẳm’ của Lâm Dịch Khuông đang phát. Lâm Tinh Dao nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhúc nhích. Trong xe chỉ có tiếng trò chuyện của Hạ Văn và Hứa Trạc — Hạ Văn thấy không khí trong xe không được thoải mái, liền chủ động tìm chủ đề, còn Hứa Trạc đáp lời gã một cách lịch sự. Hóa ra Hạ Văn đến cửa hàng tiện lợi là vì Hạ Nhược Mỹ không chịu ăn tối tử tế, gã bó tay, đành phải ra ngoài mua bánh kem và đồ ăn vặt, buổi tối vẫn phải kiếm thứ gì đó cho con gái ăn.
Hứa Trạc nói, “Giờ chú nuôi Nhược Mỹ một mình, vất vả thật.”
Hạ Văn thở dài, “Vất vả gì. Trước đây chú bận công việc không chăm được con bé, giờ dù có bù đắp thế nào cũng là việc nên làm.”
Lâm Tinh Dao cố kìm nén cơn đau ở bụng, tâm trạng rối bời nghe hai người nói chuyện. Cuối cùng xe đến bệnh viện trung tâm, cậu tự mở cửa xuống, nhưng vì cử động mạnh nên bụng dưới đau đến mức thở hổn hển, phải dựa vào cửa xe một lúc để dịu cơn đau.
Hạ Văn vội vã xuống xe đỡ cậu, đưa vào bệnh viện lấy số, chụp X-quang, chờ kết quả. May mắn là chỉ gãy một xương sườn, bác sĩ cho cậu một hộp thuốc giảm đau, kê đơn, bảo nghỉ ngơi vài hôm, không vận động mạnh.
Không thể đến trường, đúng ý Lâm Tinh Dao. Cậu lấy phiếu và đơn xin nghỉ gửi giáo viên chủ nhiệm, nhắn tin xong thì ngẩng đầu lên, Hạ Văn đang đợi ở bên. Nhưng Hứa Trạc vẫn chưa đi.
Lâm TinhDao không biết phải làm sao, nhíu mày nhìn hắn. Hạ Văn nói, “Giờ đưa cháu về nhé?”
Lâm Tinh Dao định trả lời thì Hứa Trạc nói, “Chú Hạ, Nhược Mỹ vẫn chưa ăn tối nhỉ, chú về trước đi, cháu đưa Tinh Dao về.”
Lúc này Hạ Văn mới nhớ ra túi đồ trong tay, vỗ đầu một cái, “Ừ đúng rồi, sao lại quên mất. Thế Hứa Trạc đưa Tinh Dao về nhé, chú về cho Nhược Mỹ ăn đây.”
Hạ Văn vội vã đi ra ngoài, trước khi đi còn dặn cả hai nhắn tin khi về đến nhà. Hứa Trạc cười gật đầu, chào tạm biệt Hạ Văn.
Hắn quay đầu lại, nhưng Lâm Tinh Dao đã lặng lẽ bước về phía cửa phụ.
Toàn thân cậu khó chịu, bước chậm rãi đến ven đường, nhưng bước chân phía sau vẫn cứ đuổi theo, khiến cậu bối rối, khó chịu.
Cậu dừng bước, quay lại nhìn Hứa Trạc, “Sao cậu đi theo mình?”
Hứa Trạc cũng dừng lại, “Mình gọi xe cho cậu, năm phút nữa tới.”
Lâm Tinh Dao tức giận, “Không cần, mình tự về.”
“Sao lại trút giận lên người mình.”
Lâm Tinh Dao siết chặt tay. Cậu không thể hiểu nổi tại sao Hứa Trạc vẫn có thể đứng đây như chưa có chuyện gì xảy ra, nói những lời không liên quan đến cậu. Cuối cùng cậu hiểu ra, tất cả những khoảnh khắc trước kia, cái cậu nhìn thấy có lẽ chỉ là lớp vỏ bọc giả dối của Hứa Trạc mà thôi.
Cũng giống như bây giờ vậy, Hứa Trạc có thể giả vờ như chưa có chuyện gì, chỉ mình cậu rối bời còn hắn thì tỉnh táo.
Trong đêm tối tĩnh mịch, hai người đứng dưới ánh đèn đường, nhưng hai bóng lại xa nhau đến lạ lùng.
Bỗng Hứa Trạc hỏi, “Sao cậu quen chú Hạ?”
Lâm Tinh Dao nhìn về phía ánh đèn xa xăm, “Chơi game.”
“Quan hệ với một người đàn ông trung niên không thân không quen không phải chuyện tốt với học sinh cấp ba.” Hứa Trạc nói, “Cậu nên giữ khoảng cách với chú ấy.”
Lâm Tinh Dao hít sâu, “Cậu đuổi theo mình chỉ để nói vậy thôi à?”
Hứa Trạc điềm đạm nhìn cậu, “Sao lại giận rồi?”
“Tối đó cậu lỡ hẹn.” Lâm Tinh Dao cố kìm nén, “Chẳng lẽ cậu không để tâm chút nào sao? Hay là… cậu cố tình làm vậy?”
Nói xong, Lâm Tinh Dao không thể che giấu cảm xúc, lộ vẻ tức giận và đau lòng. Hứa Trạc đứng trước mặt, im lặng như thể bóng của hắn dài thêm dưới ánh đèn đường.
“Cả hai.” Hứa Trạc trả lời.
Rồi hắn bình tĩnh nói trước ánh mắt ngạc nhiên của Lâm Tinh Dao, “Đúng là mình không muốn chơi trò chơi ngốc nghếch này với cậu nữa.”
Lâm Tinh Dao sững sờ nhìn hắn, lặp lại, “Trò chơi?”
“Thỉnh thoảng kiếm chút gì đó mới mẻ giết thời gian, không thì cuộc sống sẽ chẳng có gì thay đổi, đúng không.” Hứa Trạc cười dịu dàng, “Tiếc là dạo này mình khá bận, không thể chơi cùng cậu được.”
Lâm Tinh Dao thở hổn hển, “Cậu tìm mình chỉ vì giết thời gian thôi à?”
“Mình định nói rõ với cậu sớm thôi, có lẽ cậu sẽ không lún quá sâu nữa.” Hứa Trạc nói, “Mình rất xin lỗi.”
Dường như hắn thật lòng xin lỗi, vì hắn chỉ xuất phát từ sở thích nhất thời đã trêu đùa Lâm Tinh Dao, chỉ cần chơi đủ rồi bày tỏ chân thành, coi đó là sự bù đắp lớn lao.
Còn việc Lâm Tinh Dao nghĩ thế nào, nhìn nhận mối quan hệ giữa hai người ra sao, rồi sau này cậu sẽ dần dần tự chữa lành vết thương như thế nào, tất cả đều không liên quan đến hắn nữa.
Mặt Lâm Tinh Dao trắng bệch. Cậu nhìn chằm chằm Hứa Trạc không chớp mắt, rướn bụng về phía trước, cơn đau ở xương sườn nhức nhối tột cùng, lan khắp người, như đang tấn công mạnh mẽ vào đầu cậu, muốn cậu tỉnh táo lại khỏi sự rối bời.
“Vậy nên tối đó, nếu Nhược Mỹ không đến tìm mình.” Cổ họng cậu khô khốc, nhìn thẳng Hứa Trạc, đôi mắt như đang bùng lửa giận, “Có phải mình sẽ biến mất trong núi thật, đúng không?”
Hứa Trạc im lặng. Lâm Tinh Dao thở hồng hộc, cố kìm nén cơn nóng giận và đau nhức ở bụng dữ dội, hỏi Hứa Trạc, “Cậu chơi chán rồi… Cậu đã đạt mục đích, nên mới quẳng bừa mình ở chỗ đó, sống chết mặc kệ mình đúng không?!”
Bên đường, chiếc xe Hứa Trạc gọi đang từ từ tiến tới.
“Nhược Mỹ đi tìm cậu à?” Hứa Trạc hỏi một đằng, “Xem ra con bé thích cậu thật.”
“Hứa Trạc!”
Đèn đường im lặng, trên đường xe qua lại. Khu dân cư luôn huyên náo, giờ phút này lại quá xa xôi với họ. Lâm Tinh Dao bị hoảng sợ bao trùm, tại sao ác mộng lại kéo dài vậy, chân thật bị mọi giả dối bao phủ, xuyên qua lớp vỏ bọc của Hứa Trạc, dường như cậu nhìn thấy được một bóng ma đen tối khổng lồ.
“Mình hỏi cậu…” Ngón tay cậu khẽ run, cố nói, “Trường THCS Tân Lập trực thuộc Trác Tuyền… cái chết của thầy ấy có liên quan đến cậu không?”
Giờ đây cậu khó có thể tin nổi nữa, lâng lâng và sợ hãi. Cảm giác đau ở xương sườn kéo căng thần kinh, khiến cậu đau đầu. Nhưng cậu vẫn cố giữ lấy ảo tưởng, hy vọng rằng dù Hứa Trạc nhẫn tâm chà đạp sự chân thành của mình, cũng đừng coi mạng người là rơm rác.
Hứa Trạc thờ ơ nhìn chiếc xe đã dừng cạnh, hắn giơ tay mở cửa, như nhớ ra phải trả lời câu hỏi của Lâm Tinh Dao.
“Tân Lập? Nhược Mỹ nói với cậu à?” Hứa Trạc cười, “Có phải con bé nói với cậu rằng bụng của Tân Lập có khâu một cái loa, mà cái loa đó phát đoạn ghi âm hắn hiếp dâm vài bạn nữ không?”
“Là mình khâu đấy.” Hứa Trạc nói, “Dù gì hắn ta cũng không phải người tốt, chết rồi cũng chẳng sao, cậu thấy đúng không.”
Lâm TinhDao lùi một bước, lưng đụng vào xe. Giọng cậu bắt đầu run rẩy, “Hứa Trạc… đó là cậu phạm tội đấy.”
Hứa Trạc cúi đầu nhìn cậu, giọng dịu dàng, “Tinh Dao, cậu không có bằng chứng.”
Nửa mặt hắn bị bóng che đi, ánh sáng và bóng tối giao thoa, càng làm rõ nét mặt điển trai của hắn. Hắn mở cửa xe, đưa tay đặt sau lưng cậu, tư thế như muốn dìu cậu lên xe. Hắn cúi người, cụp mắt xuống, thì thầm bên tai cậu.
“Sao cậu không nghĩ xem, lý do tại sao Nhược Mỹ biết loa là mình khâu vậy?” Hứa Trạc nói, “Hạ Văn là bố của Nhược Mỹ, con gái chú ấy bị xâm hại, chú ấy không thể không biết. Vậy thì trước mặt cậu, chú ta giả ngu một cách triệt để, hay là có gì giấu giếm?”
Hắn đứng thẳng lưng, thu tay khỏi lưng cậu, thả cửa xe ra lùi về sau, đứng dưới ánh đèn đường cô đơn, bốn mắt nhìn nhau với cậu đang cứng đờ bên xe.
“Cậu rất may mắn lần này có thể chạy ra khỏi rừng.”
“Nhưng lần sau chắc sẽ không may mắn như vậy đâu.”