Khu Rừng Ngủ Say - Dạ Ngận Bần Tích
Chương 24: VÔ DỤNG
Khu Rừng Ngủ Say - Dạ Ngận Bần Tích thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Dạ Ngận Bần Tích
Edit + Beta: Mai Chi
24. VÔ DỤNG
“Đao phủ”
Ánh nắng sớm len lỏi vào phòng, chiếu thẳng vào mặt Lâm Tinh Dao.
Cậu đã xin nghỉ học ở trường, nếu là trước đây chắc chắn cậu sẽ ngủ cho thỏa thuê.
Nhưng tối qua cậu không ngủ ngon. Đêm khuya, cơn đau nơi xương sườn hành hạ khiến cậu không thể chợp mắt. Cậu uống vài viên thuốc giảm đau, nằm nghiêng trên giường, lâu lắm mới chìm vào giấc ngủ chập chờn. Vừa sáng cậu đã tỉnh dậy, mệt mỏi và cáu gắt vô cùng.
Cậu dụi mắt ngồi dậy. Phòng ấm áp và sạch sẽ, bụi mịn lơ lửng trong không khí, ánh nắng xuân ấm áp tràn ngập căn phòng nhỏ.
Lâm Tinh Dao ngơ ngác, ánh sáng khiến cậu chợt nghĩ rằng mọi chuyện tối qua chỉ là hư ảo. Nhưng ngay lập tức, cơn đau nhức nơi bụng kéo cậu trở về thực tại.
Tối qua, sau khi về đến nhà, cậu nhận được cuộc gọi của Hạ Văn, hắn bảo chiếc xe đạp của cậu vẫn còn trong cốp xe hắn, liền mang đi sửa luôn và hứa sẽ đem trả hoặc để cậu đến lấy.
Lâm Tinh Dao cảm ơn rồi gác máy.
Lời của Hứa Trạc như một bóng ma ám ảnh cậu, khiến cậu không thể yên tâm trước hai cha con Hạ Văn và Hạ Nhược Mỹ. Cậu tự nhủ không nên nghi ngờ Hạ Nhược Mỹ đã cứu mình xuống núi và chú Hạ đã giúp đỡ mình nhiều lần, nhưng khi cậu do dự, niềm tin ban đầu dần tan biến.
Cậu không thể phân biệt được sự thật trong lời nói của Hứa Trạc và Hạ Nhược Mỹ. Liệu đó có phải là tội ác hay chỉ là trò đùa ác ý vô nghĩa, trong đó chỉ mình cậu là kẻ bị chơi khăm?
Nhưng trước mặt bà ngoại, Lâm Tinh Dao không dám thể hiện sự bất ổn. Gần đây, tinh thần bà ngoại không được tốt, làm việc được chút lại nghỉ, đôi khi ngồi ngẩn người rất lâu rồi mới chậm rãi đứng dậy tiếp tục.
Cậu nói với bà ngoại rằng mình bị ngã xe, trẹo chân nên xin nghỉ học vài hôm. May mắn là trường không gọi điện báo chuyện đánh nhau, khiến bà cụ tin lời cậu.
Lâm Tinh Dao nấu cơm trưa, làm vài món đơn giản, ngồi ăn cùng bà ngoại. Đang ăn thì tiếng điện thoại trong phòng ngủ vang lên.
Cậu giật mình. Bình thường điện thoại cậu ít khi đổ chuông, tin nhắn nhóm lớp đã cài im lặng, còn những mối liên lạc riêng, cậu hầu như không có bạn bè, cũng chẳng nói chuyện với bạn cùng lớp. Người liên lạc với cậu nhiều nhất là bà ngoại, và giờ bà cụ đang ăn cơm cùng cậu.
Thỉnh thoảng, trước đây điện thoại cậu cũng rung. Nhưng từ khi trở về từ nông trại hồ Bạch Lan, cậu nghĩ mình sẽ không liên lạc với ai nữa, sẽ không nói chuyện phiếm như trước, giờ mới thấy việc đó thật trẻ con và buồn cười.
Lâm Tinh Dao ăn cơm hơi lơ đãng. Chờ bà ngoại ăn xong, cậu đứng dậy dọn dẹp, rửa bát xong quay về phòng, cầm điện thoại lên.
Cậu mở tin nhắn, thấy Hạ Nhược Mỹ gửi một đoạn video không có lời chú thích. Ảnh bìa video đen sì. Lâm Tinh Dao phân vân giây lát, không mở ngay. Cậu tìm tai nghe, ngồi lên giường rồi mới bấm phát video.
Tiếng tạp âm vọng ra từ tai nghe, tiếp theo là tiếng thở. Tiếng thở khò khè, đứt quãng, như thể ai đó bịt miệng dùng mũi thở hít vào thở ra chậm rãi, rồi thở ra nhẹ nhàng. Video vẫn tối om trong một lúc lâu.
Lâm Tinh Dao nổi da gà toàn thân, tháo tai nghe ra, nhìn đoạn video vô hình ảnh một cách khó hiểu. Nhưng chẳng bao lâu, video hiện ra hình ảnh.
Camera rung lắc mãi mới ổn định. Đây có vẻ là video quay vào ban đêm, hình ảnh tối mờ. Lâm Tinh Dao nhìn mãi mới nhận ra đây là cảnh quay từ sau một cánh cửa nào đó. Khi camera tiến lại gần, cậu mới thấy không phải căn phòng.
Địa điểm trong video là phòng học. Lâm Tinh Dao nhìn thấy bàn ghế và bục giảng. Camera di chuyển, cậu nhìn thấy cảnh tượng mà cả đời này không thể nào quên.
Một người đàn ông nằm trần truồng trên bục giảng. Đêm tối mịt, chỉ nhờ ánh trăng mờ ảo, camera quay được hai bàn tay trên bụng người đàn ông. Đôi tay ấy đeo găng y tế, cầm chiếc nhíp kẹp cây kim khâu màu đỏ, sợi chỉ xuyên ra khỏi bụng người đàn ông.
Vết khâu trên bụng người đàn ông. Chỉ và kim khâu thấm đầy máu, chiếc nhíp loáng loáng dưới ánh trăng. Người đàn ông dường như đang ngủ, toàn thân bất tỉnh. Nhưng đôi tay kia lại vững chãi đến kinh ngạc, dù ánh sáng mờ ảo, dù người đàn ông nằm lệch nghiêng, cũng không ảnh hưởng đến độ vững chắc và tốc độ của đôi tay ấy.
Tay Lâm Tinh Dao run nhè nhẹ. Cậu bật sáng màn hình tối đa, nhìn rõ hình ảnh Hứa Trạc đứng trước người đàn ông, đang tiến hành cuộc “phẫu thuật” kỳ quái này.
Cơn choáng ập đến. Lâm Tinh Dao ném điện thoại sang một bên, che mặt, luồn hai tay vào tóc, nhắm mắt hít thật sâu.
Cậu không biết ai trong hai người là kẻ mất trí: mình hay Hứa Trạc. Người trong video chính là Hứa Trạc, dù có xác nhận hàng trăm lần cũng không thể nhầm được. Trong cảnh tượng mờ ảo ấy, cậu vẫn có thể nhận ra Hứa Trạc tỉ mỉ, bình tĩnh đến lạnh người.
Lâm Tinh Dao thấy tức ngực và buồn nôn. Thân thể trắng nhợt của người đàn ông, vết khâu đỏ lòm trên bụng và cả… hình ảnh Hứa Trạc trong cảnh tượng đó.
Hệt như một đao phủ.
*: người chuyên thực hiện việc chém đầu phạm nhân để thi hành án tử hình thời trước
Lâm Tinh Dao uống một hơi nước lạnh. Cậu lại cầm điện thoại nhắn tin cho Hạ Nhược Mỹ: [Ai quay đoạn video?]
Cậu bấu ngón tay mình thật mạnh, nhắn tiếp: [Đây là Tân Lập phải không?]
Hạ Nhược Mỹ trả lời ngay: [Đúng.]
[Mày gửi cho tao để làm gì?]
[Tao không tin mày à? Bây giờ đã tin chưa?]
[Tại sao không tố cáo cảnh sát?]
[Tao mà tố cảnh sát thì Hứa Trạc sẽ tìm đến tao. Nó sẽ không tha cho tao.]
Lâm Tinh Dao nhìn chằm chằm vào tin nhắn của Hạ Nhược Mỹ.
[Thôi để tao.]
[Tao đang nhắc mày tránh xa Hứa Trạc, đừng để bị nó dắt mũi nữa!]
Lâm Tinh Dao gõ dấu hỏi chấm ‘?’ nhưng mãi sau Hạ Nhược Mỹ không trả lời.
Cậu đi đi lại lại trong phòng, nghe thấy tiếng bà ngoại ho ở phòng bên cạnh. Cậu vội sang phòng bà ngoại, thấy bà cụ khó chịu, thở dốc, liền nhanh chóng thay quần áo, đi giày rồi đưa bà ngoại xuống tầng, bắt taxi đến bệnh viện.
Sau một chuyến mệt nhọc vào viện, Lâm Tinh Dao ngồi ngoài hành lang chờ bà ngoại làm xét nghiệm. Lòng cậu rối bời, ngồi xuống lại thấy xương sườn đau âm ỉ, buộc phải điều chỉnh tư thế cho thoải mái hơn.
Kết quả xét nghiệm cho thấy bà ngoại bị kiệt sức và tụt huyết áp, cần nằm viện theo dõi và nghỉ ngơi. Lâm Tinh Dao lo lắng hỏi bác sĩ tình hình của bà ngoại, bác sĩ nói cần chờ nhập viện và làm thêm xét nghiệm xem tế bào ung thư có di căn không.
Cậu hết sức lo lắng, nhưng không dám thể hiện sự ủ rũ trước mặt bà ngoại, liền lấy cớ đi lấy nước, đứng bên cửa sổ hành lang hít thở không khí.
Vừa đến bên cửa sổ, cậu nhận được cuộc gọi của Hạ Nhược Mỹ. Thấy tên cô bé hiện lên trên màn hình, Lâm Tinh Dao bất giác nhớ đến hình ảnh trong video.
Cậu lắc đầu, nhấn nghe máy.
“Lâm Tinh Dao.” Giọng Hạ Nhược Mỹ nhỏ nhẹ, mệt mỏi. “Mày đang ở đâu?”
Lâm Tinh Dao cố bình tĩnh đáp: “Tao ở… nhà. Có chuyện gì?”
“Tao đến tìm mày.”
Bỗng Lâm Tinh Dao hoảng hốt: “Tìm tao làm gì?”
Cuộc gọi đã tắt.
Lâm Tinh Dao trở về phòng bệnh, băn khoăn không biết Hạ Nhược Mỹ tìm mình để giải thích chuyện video hay muốn nói về Hứa Trạc. Giờ đây, Lâm Tinh Dao không chỉ nghi ngờ Hứa Trạc phạm tội gì, mà còn không hiểu vai trò của Hạ Nhược Mỹ trong toàn bộ sự việc này.
Hạ Nhược Mỹ bị Hứa Trạc đe dọa chăng? Nếu vậy có thể giải thích được, nhưng Lâm Tinh Dao nhớ lại lời Hứa Trạc nói tối qua: hắn bảo Hạ Văn không hề biết chuyện gì…
Không. Lâm Tinh Dao đau đầu chống trán: Đến giờ phút này, cậu còn ngốc nghếch đến mức tin lời giải thích của Hứa Trạc ư?
“Dao Dao?”
Lý Như Tiên xoa đầu Lâm Tinh Dao: “Đang nghĩ gì thế?”
Lâm Tinh Dao vội trấn tĩnh: “Không nghĩ gì cả, con về lấy đồ vệ sinh cho bà.”
Bà cụ ngồi dậy: “Về cùng đi, giờ bà đỡ nhiều rồi. Chân con còn đau, về rồi đừng ra ngoài lung tung nữa.”
Lâm Tinh Dao ấn bà cụ xuống: “Bác sĩ bảo bà nghỉ ngơi trong viện rồi. Con đi taxi về, nhanh lắm.”
Cậu không đợi bà ngoại đồng ý đã vội rời đi. Vì đi nhanh nên xương sườn lại đau nhức. Lâm Tinh Dao cố nén cơn đau, đi đến trạm xe buýt để về nhà. Ngồi xe buýt không được thoải mái như taxi, đường xóc nảy, đến trạm cậu xuống xe, khó chịu đến mức sắp nôn ra.
Lâm Tinh Dao cố gắng lấy lại tinh thần, chậm rãi đi vào khu dân cư. Vừa đến tầng dưới nhà mình đã thấy Hạ Nhược Mỹ đứng dưới cổng, tựa vào chiếc xe đạp.
Thấy cậu, cô bé đứng thẳng. Lâm Tinh Dao bước tới, Hạ Nhược Mỹ lùi sang một bên để cậu nhìn thấy chiếc xe đạp: “Xe mày sửa xong rồi.”
Tâm trạng Lâm Tinh Dao hỗn loạn: “… Cảm ơn.”
Hai người đứng đối diện nhau, im lặng. Hạ Nhược Mỹ lên tiếng trước: “Mày xem hết video rồi à?”
Lâm Tinh Dao khẽ gật đầu hỏi: “Mày quay à?”
Hạ Nhược Mỹ đáp: “Ừ.”
“Tại sao mày lại có mặt ở đó?”
“Dù là Tân Lập hay Hứa Trạc, chẳng ai là người tốt cả.” Hạ Nhược Mỹ nghiêng đầu cười: “Tiện nói luôn, đoạn ghi âm Tân Lập hiếp dâm học sinh nữ cũng là tao ghi đấy. Tao phải ghi lại bằng chứng phạm tội của chúng, đợi đến khi tao chết đi, tội ác của chúng sẽ được mang ra ánh sáng.”
Lâm Tinh Dao sững người nhìn Hạ Nhược Mỹ, nhíu mày hỏi: “Mày… có ai đe dọa mày à?”
Hạ Nhược Mỹ lại cười, như thể thấy Lâm Tinh Dao đáng yêu: “Sao? Nếu có người đe dọa tao thì mày có bảo vệ tao không?”
“Tao sẽ nghĩ cách.”
Hạ Nhược Mỹ ngẩn người. Cô bé nhìn Lâm Tinh Dao với ánh mắt khó hiểu. Trông cậu có vẻ lo lắng, nhưng vẫn nói: “Dù là gọi cảnh sát, hay là… hay là đi học rồi về nhà cùng mày, tao có thể đưa mày về hàng ngày. Chú Hạ cũng sẽ bảo vệ mày, chú ấy là bố mày mà.”
Hạ Nhược Mỹ nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Tinh Dao. Gương mặt thường lạnh lùng của cô bé giờ phai nhạt, thay vào đó là vẻ mặt khiến Lâm Tinh Dao khó hiểu.
Cô bé khẽ nói: “Tiếc thật, bố tao không thương tao.”
“Chú Hạ đã nói rồi, trước kia đúng là chú ấy không lo việc nhà, bỏ mặc mày, nhưng bây giờ…”
“Lâm Tinh Dao.”
Hạ Nhược Mỹ gọi tên cậu, ngắt lời cậu nói.
“Đừng vì người khác cho mày chút ngon ngọt mà mày trao đi tất cả.” Hạ Nhược Mỹ lạnh lùng nói: “Hứa Trạc thế rồi vẫn chưa nhớ đời à?”
Lâm Tinh Dao im lặng, mặt trắng bệch, siết chặt nắm tay. Hạ Nhược Mỹ thờ ơ liếc cậu một cái rồi quay người đi.
Lâm Tinh Dao gọi cô bé quay lại: “Đợi đã! Tao muốn hỏi mày một câu cuối cùng.”
Hạ Nhược Mỹ dừng bước, quay người lại. Lâm Tinh Dao nhìn thẳng vào mắt cô bé: “Có một buổi sáng, tao thấy mày và Hứa Trạc đứng ở cổng khu chung cư, mày túm chặt tay hắn, sau đó hai người vào khu chung cư? Hôm ấy mày tìm hắn làm gì?”
“À.” Hạ Nhược Mỹ thản nhiên nói: “Mèo của tao ngã chết, tao không dám động vào thi thể nên muốn xin Hứa Trạc giúp đặt mèo vào thùng đem chôn.”
“Nhưng hắn không làm.” Hạ Nhược Mỹ nói: “Hắn chẳng quan tâm đến con mèo.”
“Hắn chẳng quan tâm đến thứ gì hết. Hắn chính là người như vậy đấy, tao đã biết từ lâu rồi.”
Sau khi Hạ Nhược Mỹ đi, Lâm Tinh Dao đẩy xe vào khu để xe. Khu để xe không một bóng người, cậu dựa vào xe, đứng im một chỗ rất lâu.
Đột nhiên điện thoại của cậu đổ chuông. Lâm Tinh Dao như tỉnh giấc, nhấc máy. Cậu nhận được đơn hàng giao đồ, nói rằng có một chiếc hộp khá to, người giao hàng hỏi cậu bây giờ có nhà không. Lâm Tinh Dao chưa bao giờ mua hàng online, bảo người ta mang đến thẳng khu dân cư, nói rằng mình đang đợi dưới tầng.
Anh giao hàng đi xe ba bánh vào khu dân cư tìm Lâm Tinh Dao, đưa cho cậu một chiếc hộp giấy rất to, hơi nặng. Anh thấy cậu không được thoải mái lắm, liền đề nghị mang lên nhà cho cậu.
Lâm Tinh Dao cảm ơn, vào nhà đặt hộp lên bàn phòng khách. Cậu không nhớ mình và bà ngoại đã mua đồ gì, lấy dao rạch hộp, bên trong nhét đầy màng xốp chống sốc. Cậu lấy xốp chống sốc rồi mở hộp ra.
Bên trong là bộ mô hình đất sét tự lắp ráp “Vườn hoa trong rừng”.
Lâm Tinh Dao ngẩn người nhìn chiếc nắp thủy tinh. Dưới nắp là khu rừng nhỏ, thảm cỏ, giá sách và bàn ăn vẫn nguyên vẹn, nhưng thỏ và cún con đã ngã từ trên ghế xuống, có lẽ rung lắc trong lúc vận chuyển, hai mô hình đất sét đổ nghiêng trên thảm cỏ, thỏ vẫn ôm sách, cún con cầm dao dĩa, háo hức chờ được ăn.
Hứa Trạc trả lại quà cậu tặng hắn còn nguyên vẹn. Để tránh sứt mẻ, hắn còn chu đáo nhét màng chống sốc và lót giấy trong hộp. Phụ kiện bên trong chiếc nắp pha lê vẫn đủ, không hỏng gì.
Tối hôm ấy, hai người ngồi trước bàn cùng nhau ăn bánh gato socola, ước điều ước và lắp xong vườn hoa trong rừng. Lâm Tinh Dao vẫn nhớ như in lúc Hứa Trạc lấy được mẫu thỏ secret ra khỏi hộp, cậu đã hào hứng, vui vẻ đến nhường nào.
Cậu còn nhớ, trong ánh nến leo lét, đôi mắt Hứa Trạc cụp xuống đầy dịu dàng.
Hóa ra sự dịu dàng quá đỗi chân thật ấy cũng có thể giả vờ được ư?
Hay chỉ vì cậu chưa từng trải nên mới dễ dàng bị lừa đến vậy.
Lâm Tinh Dao nghĩ, những chuyện này mới gần đây thôi. Cứ ngỡ như là hôm qua, ký ức vẫn sống động.
Nhưng cuối cùng cậu mới nhận ra mọi thứ đã khác. Mặt biển tĩnh lặng đã cuồn cuộn sóng gió từ lâu, sẽ tàn nhẫn cuốn trôi tất cả, dù là sự chân thành và mong đợi cậu từng trao, hay chính bản thân cậu.
Từ khi gặp Hứa Trạc ở bệnh viện đến giờ, đối với cậu, đó chính là khoảnh khắc quan trọng nhất cuộc đời mình, tuy chưa đầy một năm, nhưng đã thắp sáng quãng thời gian đen tối của cậu.
Đến giờ cậu mới biết, có quan trọng hay không cũng không còn là chuyện của cậu.
Chỉ cần Hứa Trạc không cần, thì tất cả đều vô dụng.