Khu Rừng Ngủ Say - Dạ Ngận Bần Tích
Chương 40: Bờ Sáng Mờ
Khu Rừng Ngủ Say - Dạ Ngận Bần Tích thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tác giả: Dạ Ngận Bần Tích
Edit + Beta: Mai Chi
40. BỜ SÁNG MỜ
"Anh có sẵn sàng dành thời gian cho Hứa Trạc không?"
Lâm Tinh Dao thức trắng đêm, vai đau nhức như kim châm. Cậu nghĩ chắc do vết thương cũ tái phát. Bốn giờ sáng, cơn đau khiến cậu không thể ngủ được, đành phải dậy thay quần áo rồi đến bệnh viện.
Xuống tầng, cậu nhìn thấy xe của Hứa Trạc đỗ sẵn ở cổng khu dân cư. Bốn giờ sáng mùa đông, trời vẫn tối sầm, ánh sáng lờ mờ trên bầu trời u ám.
Hứa Trạc ngồi trên ghế đá cạnh bồn hoa, chẳng biết đã ngồi từ bao lâu. Không khí lạnh buốt, nhưng hắn dường như chẳng cảm thấy rét, thuốc lá điện tử trong tay đã hết.
Hắn nhìn thấy cậu, sững người rồi đứng dậy tiến về phía trước.
Lâm Tinh Dao tưởng mình nhìn nhầm, đến khi Hứa Trạc đứng ngay trước mặt, cậu quay đầu đi.
"Sao anh dậy sớm thế?" Hứa Trạc hỏi.
Lâm Tinh Dao hỏi lại: "Anh ngồi đây làm gì? Chẳng biết đêm nay trời sẽ rét đến mức nào sao?"
Sau một hồi im lặng, Hứa Trạc nói: "Đâu có biết đi đâu."
"Về nhà đi!"
Hứa Trạc không trả lời, chỉ cúi đầu đứng trước mặt Lâm Tinh Dao. Cậu tức giận, quay người bỏ đi.
Hứa Trạc nói: "Đi đâu? Giờ này ngoài đường chẳng có lấy một chiếc taxi."
Lâm Tinh Dao nhức đầu nhớ ra điều đó, đúng thật, bốn giờ sáng, ngay cả đợi xe cũng đủ khiến cậu rét run.
Cuối cùng, cậu vẫn lên xe của Hứa Trạc. Hai người đến bệnh viện, nơi vẫn sáng đèn, phòng cấp cứu đông người.
Lâm Tinh Dao không ngờ lại gặp Hạ Nhược Mỹ ở đây.
Cậu cầm tấm phim X-quang vừa chụp xong bước ra ngoài, nghe thấy giọng quen thuộc trong phòng cấp cứu: "Anh để cái ly thủy tinh ở đó, em không đi dép trong nhà thì sao..."
Lâm Tinh Dao nhíu mày đầy nghi ngờ, nhưng Hứa Trạc đứng cạnh liếc mắt nhìn rồi quay đi chỗ khác, như thể đó chẳng liên quan gì đến mình.
Bước vào phòng cấp cứu, cậu thấy Hạ Nhược Mỹ ngồi trên ghế, bác sĩ vừa làm sạch vết thương ở chân cô bé xong, đang băng bó.
Bên cạnh là một chàng trai hơi mập, cao lớn, khuôn mặt bình thường, đang lo lắng nhìn chân của cô bé.
"Sau này đừng để ở đó nữa..." Chàng trai nói nhỏ.
Hạ Nhược Mỹ ngẩng đầu nhìn thấy Lâm Tinh Dao và Hứa Trạc, ngạc nhiên.
Vết thương cũ của Lâm Tinh Dao tái phát, nhưng may mắn không ảnh hưởng đến xương cốt. Bác sĩ kê cho cậu ít thuốc giảm đau, dặn về nhà nghỉ ngơi, bổ sung dinh dưỡng.
Đã quá năm giờ sáng, trên đường dần có người qua lại.
Hạ Nhược Mỹ chủ động mời Lâm Tinh Dao ăn sáng ngay tại quán mì gần bệnh viện. Cậu không từ chối.
Thế là bốn người ngồi trong quán mì. Chàng trai đi cùng Hạ Nhược Mỹ là Tiểu Nhiêu, bạn trai cô bé, có chút hướng nội.
Lâm Tinh Dao hơi ngạc nhiên, chào Tiểu Nhiêu: "Chào anh."
Tiểu Nhiêu đáp: "Xin chào, Nhược Mỹ đã nói về em với tôi rồi. Cô ấy quý em lắm đấy."
Hạ Nhược Mỹ: "Đừng nói linh tinh! Ăn đi."
Tiểu Nhiêu hiền lành, cười hì hì, bưng bát mì ăn.
Năm đó Hạ Nhược Mỹ không thi đại học. Sau khi học lại một năm, cô thi vào trường sư phạm Giang Châu với tư cách thí sinh nghệ thuật, quen Tiểu Nhiêu ở phòng vẽ. Hồi đó, Tiểu Nhiêu là trợ giảng lớp cô.
Hôm nay Hạ Nhược Mỹ không trang điểm, mặt mộc xinh xắn, cũng không mặc những bộ đồ sặc sỡ như trước, khoác chiếc áo phao to sụ bên ngoài bộ đồ ngủ rồi ra ngoài.
Cô bé trông chẳng khác mấy ngày xưa, tinh thần tốt, lúc trò chuyện với Lâm Tinh Dao còn thỉnh thoảng liếc Hứa Trạc một cái. Hứa Trạc như đang trong trạng thái tiết kiệm pin, chẳng quan tâm đến ai, cô bé cũng chẳng buồn nói chuyện với hắn.
"Đi học xa thế rồi tốt nghiệp có về không?" Hạ Nhược Mỹ hỏi.
Lâm Tinh Dao: "Vẫn chưa nghĩ, chắc là không về đâu."
Hạ Nhược Mỹ chỉ tay: "Người cạnh mày giờ làm gì?"
Lâm Tinh Dao: "... Cậu ấy chuẩn bị thi đại học năm nay."
"Nhanh vậy à? Sắp thi trường nào?"
"Không biết, nhưng cậu ấy đã vào trại đông của Đại học Thanh Hoa rồi, ăn Tết xong lại đi."
Hạ Nhược Mỹ: "Ồ, thế là lên tận miền Bắc."
Lâm Tinh Dao ngượng ngùng, đang định nói gì thì Hứa Trạc đột nhiên giả điếc, nói: "Đúng vậy."
Mọi người ngừng ăn, nhìn hắn. Hứa Trạc nhếch khóe miệng, nở nụ cười dịu dàng, "Nếu để sau này tìm lại cậu ấy xa quá, bất tiện."
Hạ Nhược Mỹ 'hứ' một tiếng, Lâm Tinh Dao liếc Hứa Trạc, ý bảo hắn đừng nói nữa.
Vì có Tiểu Nhiêu ở đây nên ba người không nói chuyện nhiều. Ba năm trước, Lâm Tinh Dao đổi số, Hạ Nhược Mỹ trao đổi số với cậu.
Hứa Trạc đi lấy xe, Tiểu Nhiêu cũng đến bằng xe điện. Lâm Tinh Dao và Hạ Nhược Mỹ ngồi chờ ở quán mì.
Hạ Nhược Mỹ hỏi: "Mày với Hứa Trạc yêu nhau rồi à?"
Lâm Tinh Dao bối rối: "Không. Sao tự nhiên lại hỏi câu kỳ cục vậy?"
Hạ Nhược Mỹ 'ồ' một tiếng, ngồi cạnh cậu ngắm bầu trời xám xịt ngoài cửa. Mặt trời vẫn chưa ló rạng, chỉ có đèn đường bên đường đã sáng.
"Lâm Tinh Dao." Hạ Nhược Mỹ nói khẽ, "Mày ghét tao không?"
Lâm Tinh Dao: "Không."
Hạ Nhược Mỹ cười, "Nếu là người khác, chắc hận tao dữ lắm."
"Sao lại phải hận mày?" Lâm Tinh Dao nói, "Người có lỗi là bố mày, không phải mày."
Hạ Nhược Mỹ lơ đãng, một lúc sau mới nói: "Mấy con mèo đó, sau đó tao đã mang hai con về nuôi, tao với anh Nhiêu cùng nhau chăm."
"Ừm, trông bạn trai mày rất tốt tính."
"Ảnh ngố lắm." Khi nói về bạn trai mình, Hạ Nhược Mỹ cười. Cô bé lại nhớ về ngày xưa, "Tao chưa từng nghĩ mình lại yêu kiểu người như thế."
"Hồi trước là hồi trước, bây giờ là bây giờ." Lâm Tinh Dao nói, "Không ai biết trước tương lai."
Hạ Nhược Mỹ gật đầu, "Mày nói đúng."
Sắp tạm biệt, Hạ Nhược Mỹ nói với Lâm Tinh Dao: "Mày phải trông Hứa Trạc cho kĩ, lúc nó ở cạnh mày thì nó mới bình thường hơn đôi chút."
Câu nói cợt nhả của Hạ Nhược Mỹ vẫn như xưa. Lâm Tinh Dao ủ rũ: "Cậu ấy thế nào cũng không liên quan đến tao."
Hạ Nhược Mỹ đồng cảm, nhìn xe Hứa Trạc đỗ bên đường.
"Thực ra hồi trước tao thích Hứa Trạc đấy." Bỗng cô bé nói.
Lâm Tinh Dao ngạc nhiên nhìn cô bé. Hạ Nhược Mỹ tiếp tục: "Nó trông như siêu sao ấy, học giỏi, tính cách giả vờ cũng tốt, thích nó chẳng lạ gì đúng không? Nhưng sau đó tao mới phát hiện ra nó với tao bản chất là cùng một loại người, đương nhiên là nó nghiêm trọng hơn tao nhiều."
"Anh Nhiêu nói với tao là tao sẽ bước tiếp được thôi, vì anh ấy sẽ luôn đồng hành cùng tao." Hạ Nhược Mỹ nhìn Lâm Tinh Dao, cười hỏi, "Lâm Tinh Dao, anh có sẵn sàng dành thời gian cho Hứa Trạc không?"
Trên đường về, Lâm Tinh Dao bắt đầu ho, chảy nước mũi. Hứa Trạc đưa cậu về nhà, sờ trán cậu, cậu đã sốt.
Tối qua, gió lạnh thổi vào cổ khiến cậu cảm, sốt. Hứa Trạc đưa cậu vào phòng, cậu chóng mặt, đầu như lửa đốt, không còn sức để quan tâm Hứa Trạc vào nhà mình. Cậu ngoan ngoãn cởi quần áo, cởi tất, cởi giày rồi leo lên giường, đắp chăn ngủ.
Hứa Trạc đun nước nóng đặt ở đầu giường cho cậu, ra ngoài mua thuốc và băng dán. Khi quay lại, hắn nghe thấy tiếng ho rũ rượi trong phòng ngủ, mở cửa bước vào.
Hệ miễn dịch của Lâm Tinh Dao yếu quá, mới ho một chốc mà ngực đau nhức, mặt đỏ bừng vì sốt. Hứa Trạc nhấc chăn lên xoa lưng cậu, lưng cậu nhễ nhại mồ hôi.
Hắn lấy áo ngủ của cậu, bế cậu trên giường dậy. Lâm Tinh Dao khó chịu, "Muốn ngủ..."
Hứa Trạc dỗ dành: "Thay quần áo xong ngủ tiếp."
Hắn cởi áo cậu ra, cậu buộc phải giơ tay lên, bụng dưới phẳng lép, gầy gò. Hứa Trạc lau mồ hôi rồi thay quần áo cho cậu, dán miếng hạ sốt lên trán, cho cậu uống thuốc.
Lâm Tinh Dao dễ chịu hơn chút, co mình trong chăn ngủ tiếp. Hứa Trạc cả đêm không ngủ, nhìn cậu ngủ yên, cởi dép lên giường, nằm cạnh cậu cách một lớp chăn, ghé sát người cậu nhắm mắt.
Chẳng được bao lâu, Lâm Tinh Dao lại ho, giọng thều thào, nằm nghiêng hơi khó thở, đắp chăn nóng, bực bội ưỡn người đạp chăn ra.
Hứa Trạc đành ngồi dậy, "Tinh Dao, đi viện đi."
Lâm Tinh Dao ngồi dậy thở hổn hển, ho sù sụ, khản giọng: "Không."
Hứa Trạc cho cậu uống ít nước ấm, sau đó nắm cánh tay cậu, bảo cậu quay sang đối mặt với mình, ôm cậu bế lên người. Hắn ngồi dựa đầu giường, cậu ngồi nhoài trong lòng hắn, dần dễ thở hơn.
Hứa Trạc nâng cằm cậu đặt lên vai mình, cậu thở phì phò, người nóng ran. Hắn ôm cậu thật nhẹ, vỗ lưng thông khí.
Thái dương cậu rịn mồ hôi, thỉnh thoảng lại ho. Cậu rúc trong lòng hắn mềm như bún, theo từng nhịp vỗ về của hắn dần bình tĩnh.
Ánh mặt trời buổi sáng nhẹ nhàng chiếu sáng căn phòng ngủ nhỏ.
"Hứa Trạc." Lâm Tinh Dao nhắm mắt, khẽ gọi.
Hứa Trạc nghiêng đầu, hơi thở dán bên tai cậu, "Hửm?"
"Đừng làm chuyện đó nữa." Lâm Tinh Dao nói. Hứa Trạc tỏa ra sự lạnh lùng quen thuộc, vương mãi không tan, khiến cậu thấy thoải mái.
"Không thì em thật sự sẽ không tha thứ cho anh nữa đâu."
Bàn tay vỗ lưng cậu khựng lại. Hứa Trạc kề sát đôi tai mềm mại của cậu, áp mặt vào bên cổ cậu, siết chặt vòng tay ôm cậu.
"Anh đồng ý."