41. Chương 41: NHỚ VỀ

Khu Rừng Ngủ Say - Dạ Ngận Bần Tích thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tác giả: Dạ Ngận Bần Tích
Edit + Beta: Mai Chi
41. NHỚ VỀ
Đông qua xuân lại, một mùa hè xanh mướt lại đến.
May mắn là tuổi trẻ, Lâm Tinh Dao uống thuốc ngủ suốt ngày, hạ sốt.
Sau Tết, Lâm Tinh Dao trở lại trường, Hứa Trạc tiếp tục tham gia trại hè của mình. Đông xuân rồi hè lại về.
Thành phố Giang Châu có dòng sông chảy qua, nội thành xanh bóng mát. Vào giữa tháng Bảy nắng nóng, Giang Nam mấy ngày không mưa, đường phố ve kêu râm ran, không khí oi bức.
Phòng Hứa Trạc bật điều hòa, Lâm Tinh Dao ngồi trên bàn học nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính căng thẳng.
Hôm nay là ngày công bố điểm thi đại học, trang web tra cứu điểm bị lag, cậu thoát ra vào lại vài lần nhưng vẫn không thể tải được.
Hứa Trạc mở cửa bước vào, một tay cầm hộp giấy lớn, tay kia cầm điện thoại đang nói chuyện, “… Em vẫn chưa quyết định, sẽ bàn bạc với gia đình sau.”
Cuối cùng trang web cũng tải xong, Lâm Tinh Dao nhìn chăm chăm, thấy một con số khiến cậu sững người, “Anh có điểm rồi!”
Hứa Trạc ngồi xuống cạnh cậu, đặt chiếc hộp giấy lên bàn, “Ừ, vừa nãy cô giáo Thanh Hoa gọi cho anh rồi.”
Sau đó Hứa Trạc nghe thêm vài cuộc điện thoại, đều từ phòng tuyển sinh các trường đại học. Theo nguyện vọng của Hứa Trạc, trường đầu tiên vẫn là Thanh Hoa.
Dù đã đoán trước, nhưng khi tận mắt nhìn thấy điểm số của Hứa Trạc, Lâm Tinh Dao vẫn thấy không thật. Nghĩ lại, hắn từng học hành cật lực, tham gia đủ loại kỳ thi, nhưng tất cả đều là dối trá, chẳng qua là cha mẹ ép buộc.
“Gì thế?” Lâm Tinh Dao thấy Hứa Trạc đang mở hộp giấy.
Hứa Trạc không quan tâm đến điểm của mình, hắn mở hộp giấy, bên trong lót đầy màng xốp chống va đập, mở ra là chiếc nắp thủy tinh.
Đó là bộ mô hình lắp ghép *Vườn hoa trong rừng*.
Hứa Trạc bỏ hộp giấy và xốp ra, mở nắp thủy tinh kiểm tra từng phụ kiện bên trong. Lâm Tinh Dao ngẩn ngơ nhìn những chú cún và thỏ quen thuộc.
“Anh lại mua cái khác à?”
“Cái hồi trước em bán.” Hứa Trạc nói, “Anh mua lại từ chỗ em bán.”
Lâm Tinh Dao nghi ngờ, “Sao anh biết em bán cho ai?”
“Lịch sử app đồ cũ trên điện thoại em.”
Lâm Tinh Dao liếc mắt, “Anh xem trộm điện thoại em?”
Hứa Trạc giải thích: “Ba tháng trước em đưa điện thoại cho anh nhờ bán giúp, anh nhìn thấy lần đó.”
Lâm Tinh Dao nhớ ra chuyện ấy, im lặng. Hứa Trạc tháo phụ kiện ra khỏi túi, lắp từng món vào.
“Sao người ta chịu bán cho anh?”
“Lúc đầu không chịu, anh nói chuyện lâu, thêm tiền cô ấy mới chịu.” Hứa Trạc nói, “Một số phụ kiện thiếu, phải mất thêm chút thời gian mới tìm đủ.”
Ba tháng trước kỳ thi đại học, người này lại đi lùng sục đồ chơi. Lâm Tinh Dao không biết nói gì, nhìn Hứa Trạc lắp xong vườn hoa, chú cún và thỏ vẫn ngồi trước bàn ăn như trước, cún cầm sách, thỏ giơ dao dĩa háo hức chuẩn bị ăn cơm. Sau nhiều lần qua tay, màu sắc phụ kiện không còn tươi như trước nữa.
Lâm Tinh Dao nhìn hắn lắp xong, chống cằm thì thầm, “Lúc trước không cần, giờ nhất quyết tìm lại bằng được…”
Hứa Trạc nhìn cậu nhưng Lâm Tinh Dao giả vờ không thấy.
“Anh hối hận rồi.” Hứa Trạc nói.
Hắn tiến đến gần, Lâm Tinh Dao ngượng ngùng cúi đầu. Rõ ràng Hứa Trạc muốn hôn cậu, nhưng cậu thấy tủi thân, nghĩ thầm hồi ấy đã tặng hắn bộ lắp ghép hoàn chỉnh, giờ lại mua từ người khác, qua nhiều tay, lại còn lắp thêm phụ kiện mới, dù thế nào cũng không còn như ban đầu.
Hứa Trạc nựng má cậu, cúi xuống hôn khóe mắt rồi dần xuống môi. Nụ hôn nóng bỏng, quấn quýt, Lâm Tinh Dao khó lòng từ chối. Mỗi lần Hứa Trạc hôn, cậu đều dịu dàng không cho phép chối từ, khiến làn da lạnh giá của cậu nhanh chóng nóng lên.
Giữa hôn, Hứa Trạc nhỏ giọng, “Tha thứ cho anh đi mà.”
Nhịp thở của Lâm Tinh Dao rối loạn, môi đỏ ửng, “Em có giận đâu.”
Hứa Trạc ngắm khuôn mặt cậu. Nắng hè tràn ngập bàn học, chiếc máy tính vẫn bật, khu vườn trong rừng đặt bên cạnh, hơi thở và tiếng nước trong nụ hôn ngày càng nặng nề. Lâm Tinh Dao đỏ bừng mặt, túm chặt cánh tay Hứa Trạc, bị hôn đến ngạt thở, cổ bị ghìm chặt.
“Hmm—”
Lâm Tinh Dao không thở nổi, đẩy Hứa Trạc ra. Hắn ôm eo cậu, bế lên ngồi đối diện trên đùi mình. Chưa bao giờ cậu ở trong tư thế khó xử này, đỏ mặt chống vai Hứa Trạc: “Sao thế!”
Bàn tay lớn luồn vào từ vạt áo, vén v**t v* eo cậu. Hứa Trạc khàn giọng: “Cương rồi.”
Lâm Tinh Dao bị buộc phải ngồi d*ng ch*n trên người Hứa Trạc, cảm thấy thứ cứng như sắt chọc vào người mình.
Cậu vốn trắng tay về chuyện này, nuốt nước miếng đứng hình. Hứa Trạc xoa eo rồi đến lưng cậu, đầu ngón tay khiến cậu run rẩy.
“Mập hơn rồi.” Hứa Trạc cười dịu dàng.
Lâm Tinh Dao lúng túng tựa vào vai hắn. Cậu không còn gầy gộc nữa, mập hơn chút, đường nét cơ thể cũng mềm mại hơn, da thịt mịn màng săn chắc.
Vạt áo tuột lên tận ngực, Hứa Trạc hôn giữa ngực cậu rồi hướng lên hôn ngực, chiếc lưỡi ướt át liếm đầu vú nhạt màu nhỏ xinh thẳng đứng. Lâm Tinh Dao run rẩy, muốn tránh, “Đừng liếm.”
Cậu không thoát nổi, bị ghìm chặt eo liếm đầu vú, rối bời nghĩ Hứa Trạc b**n th** thật, sao lại liếm vậy chứ, cậu có phải con gái đâu.
Quần cậu bị tụt ra, không biết từ lúc nào đã ‘dựng lều’. Hứa Trạc cởi quần lót cậu ra, những ngón tay thon dài nắm lấy d**ng v*t bán cương.
“Đừng…” Lâm Tinh Dao vội bắt lấy tay hắn, xấu hổ đến mức không dám nói to, “Đây là nhà anh, lại là ban ngày… Hứa Trạc!”
Hứa Trạc nắm d**ng v*t cậu xoa nhẹ, nhìn cậu khẽ th* d*c đầy căng thẳng, ngẩng đầu hôn cổ cậu, “Anh muốn em.”
Ngón tay x** n*n túi tinh phía dưới rồi nắm thân d**ng v*t hướng lên xoay từng vòng chậm rãi quanh lỗ sáo phần đầu. Lâm Tinh Dao thở ồ ồ, eo cậu run rẩy, cảm giác lạ lẫm ập tới nửa thân d*** quá mãnh liệt, cậu không nhịn được, nắm chặt lưng ghế phía sau Hứa Trạc.
Hứa Trạc dịu giọng dỗ cậu: “Dao Dao, giữ chặt áo.”
Lâm Tinh Dao đành phải giữ chặt vạt áo, Hứa Trạc để lại những dấu hôn chi chít trên ngực cậu, ngậm đầu vú liếm láp, cả trên cả dưới của Lâm Tinh Dao bị đùa bỡn, rất nhanh sau đó không chịu nổi nữa muốn trốn, “Đừng mà, đừng—”
Cậu ‘ưm’ một tiếng, bắp chân căng lại bắn trong tay Hứa Trạc, t*nh d*ch bắn r* đặc sệt. Lâm Tinh Dao ngượng đến mức tai đỏ bừng, vội muốn tìm giấy ăn lau tay cho Hứa Trạc nhưng lại bị hắn ghìm cổ tay lại, hôn ngực cậu, cởi hẳn q**n l*t cậu ra đưa ngón tay vào khe mông.
Lâm Tinh Dao giật mình, bắt đầu ngọ nguậy: “Ưm… hưm…!”
Ngón tay dính t*nh d*ch chui vào lỗ nhỏ non nớt, cảm giác dị vật quá dữ dội, Lâm Tinh Dao ưỡn eo túm tay Hứa Trạc muốn né đi, “Hứa Trạc, làm gì thế!”
Giọng cậu sắp lạc nhịp, ngón tay đưa vào lối nhỏ thít chặt mấp máy rất tự nhiên, tiếp đó là ngón tay thứ hai đút vào, Lâm Tinh Dao kêu lên vì đau, đùi cứ run rẩy không ngừng.
Hứa Trạc hôn đ** t* cậu, bóp chặt đùi cậu, hơi thở cũng nặng nề dần, “Được không?”
Ngón tay đưa sâu vào lỗ nhỏ móc ngoáy nới rộng, phát ra tiếng nước ‘bành bạch’ dính nhớp, Lâm Tinh Dao thở hồng hộc, “Không, đau lắm.”
Hứa Trạc lại nắm lấy d**ng v*t đã rủ xuống của cậu, lực tay nới rộng lỗ nhỏ chưa hề giảm bớt, lần nào cũng đâm sâu tận gốc ngón tay, buộc Lâm Tinh Dao phải hít sâu nhón người dậy theo động tác của hắn.
Nóng bỏng và th* d*c tăng vọt lên. Lâm Tinh Dao bị ghìm trên chân Hứa Trạc không nhúc nhích nổi, những nụ hôn của Hứa Trạc bao vây lấy cậu hệt như rừng mưa, lỗ nhỏ bị hai ngón tay nới rộng đỏ thẫm ướt át, Lâm Tinh Dao th* d*c, bụng dưới phập phồng lên xuống, mồ hôi nóng chảy xuống.
Đột nhiên cậu rên một tiếng kinh ngạc, ngón tay của Hứa Trạc chạm vào một chỗ kì lạ, cảm giác căng nhất thời vọt lên đầu lan khắp toàn thân. Tay chân cậu mềm nhũn, sợ sệt nói: “Đừng chạm vào đó.”
“Đau à?”
Cậu bắt đầu bị xoa, ấn vào điểm G, cảm giác xa lạ như sóng biển ập tới, xen lẫn với cảm giác đau vì dị vật quấy đảo, Lâm Tinh Dao bối rối không biết sao mới phải. Cậu nói đau mà Hứa Trạc cũng không dừng lại, lỗ nhỏ bị móc loạn lên không ngừng nghỉ, sau khi điểm G bị va chạm liên tiếp, Lâm Tinh Dao cựa quậy mấy lần, nghẹn ngào xuất tinh.
Hồn vía cậu sắp bay lên mây vì bị Hứa Trạc đùa bỡn, Hứa Trạc bế cậu lên giường, quỳ trên giường cởi áo ra, cúi người hôn môi Lâm Tinh Dao. Hắn hôn rất sâu, hai chiếc lưỡi quấn quýt nhau, Lâm Tinh Dao bị hôn đến chóng mặt, trong lúc mơ màng bị tụt hẳn quần xuống, đôi chân trần trắng ngần nằm trên giường Hứa Trạc.
Cậu vội đẩy Hứa Trạc ra, nhưng Hứa Trạc lại banh hai chân cậu ra, c** q**n mình. Hắn đã c**ng c*ng từ lâu, nửa thân trên để trần đã lấm tấm mồ hôi, Lâm Tinh Dao nhìn thấy vết sẹo dao đâm mờ trên bụng hắn.
Bọn họ lên giường với nhau ư? Tim Lâm Tinh Dao đập thình thịch, cuốn vào đôi mắt đen láy đong đầy t*nh d*c của Hứa Trạc, ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu rõ mọi thứ. Cậu ngượng nghịu quay đầu đi, “Sáng quá…”
Hứa Trạc nhéo cằm cậu, hôn cậu, khàn khàn nói, “Anh muốn nhìn em.”
Thứ c**ng c*ng thô to tì vào miệng lỗ nhỏ xinh đỏ thắm, đè vào trong từng chút một. Lâm Tinh Dao hít vào nín thở, ngón chân co quắp lại vì đau, “Không, không… đau!”
Lỗ nhỏ chưa trải sự đời bị ép phải mở ra, cảm giác đau đớn toác ra đã kéo dây thần kinh của Lâm Tinh Dao đi, cậu giãy giụa mạnh, bị Hứa Trạc đè hai chân lại, d**ng v*t đã vào hơn nửa.
Lỗ nhỏ siết chặt lấy thứ khổng lồ co bóp, mồ hôi chảy từ thái dương Hứa Trạc xuống. Hắn không ngừng hôn Lâm Tinh Dao, bị người dưới thân mình khóc vì giận cắn một cái, để lại vết răng rất rõ dưới cằm.
Nhưng Hứa Trạc chẳng hề quan tâm, bóp eo Lâm Tinh Dao bắt đầu di chuyển. d**ng v*t bị m*t quá chặt, Lâm Tinh Dao cứ khóc mãi, Hứa Trạc thở ồ ồ, dịu dàng thơm má Lâm Tinh Dao, hôn cả mồ hôi trên mặt cậu, “Dao Dao, thả lỏng.”
“Không, hức…” Lâm Tinh Dao vừa bực vừa đau, khóc thút thít, “Anh không hề… để ý em đau gì hết…”
Cậu thật sự đau lòng vô cùng tận, nghiến chặt răng không thèm Hứa Trạc hôn mình. Hứa Trạc nhìn cậu rơi nước mắt, nâng khoeo chân cậu lên, tốc độ đâm rút càng lúc càng nhanh, d**ng v*t mạnh mẽ đâm thọc lỗ nhỏ chặt khít, mỗi cú đâm vào rút ra tạo nên hình dạng khó mà tưởng tượng nổi. Lâm Tinh Dao không chịu nổi sự cưỡng ép của hắn, bị thọc đến nảy lên xuống không kiểm soát được cơ thể mình, căng eo bật lên, giống như một chú cá nằm trên bờ thoi thóp.
“Nhẹ chút, nhẹ…” Lâm Tinh Dao không nói nên câu, nghẹn giọng kêu vì những cú đâm mạnh mẽ, cậu sắp phát điên mất, thứ thô to trong người cậu nắc sâu vào trong hết lần này tới lần khác, cậu sắp có ảo giác bị đâm thủng bụng, lỗ nhỏ yếu ớt sưng rát vì ma sát, cậu níu chặt cánh tay Hứa Trạc, để lại những vệt cào đỏ bừng.
“Ưm, Hứa Trạc… a!”
Lâm Tinh Dao sắp chết mất, muốn khép chân lại, g*** h*p phát ra tiếng nước vang, tiếng da thịt va chạm cuồn cuộn như sóng vỗ, Hứa Trạc lại banh hai chân Lâm Tinh Dao ra, nhấc phần eo mềm nhũn nhễ nhại mồ hôi của cậu lên rồi th*c m*nh vào lỗ nhỏ ướt đẫm của cậu.
d**ng v*t nắc vào điểm G của cậu dữ dội, Lâm Tinh Dao há miệng không phát ra tiếng nổi, sau vài cú đâm thọc mới thở được trong giây phút ngắn ngủi, lỗ nhỏ co bóp. Hứa Trạc bị cậu siết lấy càng lúc càng phình to, không thể rút ra khỏi lỗ nhỏ nóng ẩm chặt khít. Hắn cũng thở hồng hộc, mồ hôi chảy xuống hõm Apollo, d**ng v*t nghển cao thẳng đứng đỏ bừng, lỗ sáo ứa nước.
Cả người Lâm Tinh Dao chi chít dấu hôn, Hứa Trạc lật người cậu lại đưa lưng với mình, ôm lấy cậu từ phía sau, d**ng v*t chen vào khe mông ướt át rồi lại đâm vào lỗ nhỏ.
Người Lâm Tinh Dao run lẩy bẩy. Cậu thút thít như một con thú nhỏ, d**ng v*t vào từ phía sau rất sâu, lúc đâm lút cán, gốc đùi Lâm Tinh Dao lại giần giật.
Hứa Trạc cúi đầu m*t hôn cổ Lâm Tinh Dao, cổ cậu trắng ngần, rịn mồ hôi, d** tai mềm mại, lưng mỏng dán sát lồng ngực nóng bỏng, tiếng tim đập loạn đan xen nhau.
“Dao Dao.” Hứa Trạc gọi tên Lâm Tinh Dao, một bàn tay v**t v* d**ng v*t ướt át của cậu, “Dao Dao?”
Lâm Tinh Dao như bị đom đóm mắt bởi những cú đâm rút mạnh bạo, đầu cậu quay mòng mòng, níu chặt ga giường xin tha, “Đừng sâu quá…”
Hứa Trạc cắn tai cậu từ phía sau, giọng khàn khàn, “Còn đau không?”
d**ng v*t khổng lồ nắc mạnh, Lâm Tinh Dao cong lưng run rẩy, chân nhũn ra không quỳ nổi nữa. Cậu không nói nổi nữa, bị cố tình cạ vào điểm G ma sát, đâm thúc, kh*** c*m đáng sợ xen lẫn với cảm giác đau dữ dội toàn thân, chân trượt xuống khỏi giường rồi lại được Hứa Trạc túm lại, giường rung lắc liên hồi, Hứa Trạc ngắm bờ lưng trắng như tuyết của Lâm Tinh Dao dưới ánh nắng, thẳng người dậy kéo cậu lên bế vào lòng, d**ng v*t thúc sâu từ dưới lên, gần như đâm xuyên cái bụng mỏng mảnh của Lâm Tinh Dao.
Lâm Tinh Dao ngửa đầu kiệt sức tựa vào vai Hứa Trạc, d**ng v*t g*** h** ch*n cậu run run ứa nước ra, bị đâm đến mức dịch cơ thể văng tung tóe. Lỗ nhỏ tê dại vì những cú thọc dữ dội, bọt lẫn với dịch nhầy chảy từ gốc đùi xuống tí tách xuống giường.
Hứa Trạc đúng là muốn ăn tươi nuốt sống Lâm Tinh Dao, hắn túm Lâm Tinh Dao bằng lực rất mạnh, không cho cậu trốn mà cũng không để cậu cựa quậy được, trông điệu bộ như muốn ch*ch nát Lâm Tinh Dao. Hắn nắc quá sâu, quá mạnh, làm đau eo và bụng Lâm Tinh Dao. Lâm Tinh Dao chưa từng bị ăn sạch sành sanh như thế này, sau đó cậu sợ sệt bộ dạng của Hứa Trạc, không dám giãy giụa nữa, đành để mặc Hứa Trạc đùa bỡn mình đủ kiểu, mấy lần suýt ngất xỉu.
Tiếng va chạm da thịt mãnh liệt vang lên không ngơi nghỉ, Hứa Trạc ghé bên tai Lâm Tinh Dao hỏi, “Không có bao, lần sau mua được không?”
Lâm Tinh Dao bị nhấc một chân lên ch*ch, ban ngày rực sáng, soi rọi mọi ngóc ngách trong phòng ngủ, hình ảnh d**ng v*t đâm vào lỗ nhỏ rõ rành rành, nước chảy ra từ lỗ nhỏ sưng múp. Lâm Tinh Dao lơ ngơ, khóe mắt vẫn cứ vương nước mắt đầy tội nghiệp. Cậu đã kiệt sức từ lâu, thều thào, “Bao, ưm, gì cơ…”
d**ng v*t đâm vào sâu bên trong, sâu thẳm bên trong bị va chạm vô số lần co rút, Lâm Tinh Dao bật những tiếng thút thít đứt quãng. Hứa Trạc nâng cằm cậu lên, thơm má đỏ hây hây mướt mồ hôi của cậu, “Muốn bắn vào trong.”
Lâm Tinh Dao bị đè xuống giường, d**ng v*t hung hăng đâm thọc từ trên xuống nhanh như bay, phát ra âm thanh g*** h*p rất vang. Đệm lún xuống rồi lại nảy lên, Lâm Tinh Dao túm chặt gối, cậu sắp bị ch*ch nát mất, cả người từ đầu đến chân dường như chỗ nào cũng run rẩy, cậu hô hấp khó nhọc, gục đầu vào cánh tay mình, bị nắc mạnh vào nơi sâu nhất bên trong, ngay sau đó là t*nh d*ch bắn đầy bụng cậu.
Thậm chí Lâm Tinh Dao còn không biết mình cũng bắn, d**ng v*t ứa nước chảy xuống giường kéo tơ đầy d*m đ*ng. Cậu bị bắn đầy bụng, lúc Hứa Trạc rút ra cậu mới thở được, t*nh d*ch đặc sệt lập tức từ lỗ nhỏ nhầy nhụa của cậu chảy qua bẹn rồi rơi xuống giường.
Trong căn phòng bật điều hòa nhiệt độ thấp, người Hứa Trạc nhễ nhại mồ hôi, cả người đỏ bừng vì cuộc yêu vẫn chưa bớt đi chút nào. Hắn cúi người hôn cái cổ mướt mát của Lâm Tinh Dao, nụ hôn ấy dịu dàng, kiềm chế, hệt như rối loạn nhân cách phân liệt với người trong cuộc mây mưa điên cuồng, hỗn loạn vừa rồi.
Nhưng Lâm Tinh Dao không hề nhận ra. Cậu đã vô cùng mỏi mệt, mơ màng chìm vào giấc ngủ.