Trong con hẻm tăm tối, mục nát, nơi định mệnh dường như đã an bài cho Đường Án Trác một cuộc đời đầy tủi nhục: mẹ là gái bán hoa, cha chìm đắm trong cờ bạc, hàng xóm dè bỉu, bạn học ức hiếp. Cậu khao khát thoát ly, nhưng sự tự ti đã ăn sâu vào xương tủy, xiềng xích cậu trong bóng đêm vô tận. Cậu từng nghĩ cuộc đời mình sẽ mãi chìm trong màu u tối, không lối thoát. Và rồi, vào một buổi sáng định mệnh, khi đang ôm ly sữa đậu nành nóng hổi, cậu trượt chân, ngã nhào, làm vấy bẩn chiếc quần âu phẳng phiu của một người đàn ông xa lạ. Hắn ta, trong bộ vest đen lịch lãm và cặp kính râm che khuất ánh mắt, cúi xuống nhìn cậu. Đường Án Trác, tim đập thình thịch, tưởng chừng sắp phải hứng chịu một trận đòn thừa sống thiếu chết. Thế nhưng, điều bất ngờ đã xảy ra: một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng đỡ cậu dậy. "Nhóc bị thương rồi." Lần đầu tiên trong đời, cậu được đặt chân vào khoang nội thất sang trọng của một chiếc siêu xe không rõ nhãn hiệu, trong khi chủ nhân của nó – "Ngài Ngụy" như lời tài xế gọi – ân cần băng bó vết thương cho cậu. Buổi sáng hôm ấy, mặt trời chói chang đến lạ thường, như thể muốn đánh dấu khoảnh khắc Ngụy Tắc Văn xuất hiện, trở thành vầng sáng duy nhất xua tan bóng tối cuộc đời Đường Án Trác. Hắn thì thầm: "Cậu nhóc xinh đẹp không nên bị thương." Hắn hứa: "Tôi muốn cho nhóc điều tốt nhất." Hắn khẳng định: "Tôi thật lòng yêu em." Thế nhưng, sau tất cả những lời đường mật ấy... vào một đêm mưa nào đó, khi tình yêu đã nồng cháy đến cực điểm, hắn lại thì thầm bên tai cậu: "Cục cưng, đau thì cắn anh."