Đêm Nợ Nần

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cút ra đây! Mày tính trốn nợ đến khi nào!”
“Trốn được mùng một đéo trốn được mười lăm đâu!”
“Còn không trả tiền thì đừng trách bố mày!”
“Đù, không mở cửa ông đạp nát hết!”
Tiếng đàn ông chửi bới thô tục vang khắp dãy nhà cũ nát. Mọi nhà đều ngầm hiểu ý khóa chặt cửa, ẩn mình bên trong không dám hé răng, cả dãy phố im ắng như thể chỉ có một hộ gia đình sinh sống.
Nhưng Đường Án Trác biết có lẽ họ đang ở trong nhà thầm mắng chửi, giống như mỗi lần cậu đi trên đường đều bị người ta chỉ trỏ xì xầm.
Đi đi lại lại cũng chỉ nghe mấy lời chửi rủa quen thuộc đó mà thôi.
“Con đĩ với thằng cờ bạc có thể nuôi ra được thứ gì chứ?”
“Cả nhà nó đều không sạch sẽ, nhìn thôi cũng bị lây đen đủi.”
“Đúng là xui xẻo ba đời mới phải làm hàng xóm nhà nó, ngày nào cũng có người đến đòi nợ ầm ĩ, phiền chết đi được.”
Đường Án Trác đã nghe quen rồi. Lúc ban đầu cậu còn lén lút lau nước mắt, sau này cậu phát hiện mình chẳng có cách nào bịt kín miệng người khác, nghe lâu cũng thành cam chịu.
Cứ mắng đi, dù sao những lời đó cũng đâu phải họ bịa đặt.
Cậu nhìn Lữ Quyên đang ngồi dựa vào góc tường.
Lữ Quyên mới vừa tiễn một vị khách, trên mặt là lớp trang điểm dày cộm, lem luốc. Cô mệt mỏi ngậm điếu thuốc lá như thể đang rít từng hơi.
Mặc dù nhan sắc được tô điểm rất dày, cả khuôn mặt cô vẫn trông vô hồn. Gần đây nếp nhăn nơi khóe mắt dường như lại nhiều hơn, hốc mắt và gò má cũng hóp sâu, xương quai xanh gầy guộc nhô ra trông thật đáng sợ. Trên người cô chắc chẳng còn được mấy lạng thịt, quần áo rộng thùng thình cũng không che kín thân hình gầy gò ấy.
Đây là người mẹ bị gọi là “gái đĩ” của Đường Án Trác, người đàn bà bị gọi là “gái đĩ” nổi danh khắp mười dặm tám phố này.
Đương nhiên, rõ ràng là nổi tai tiếng.
“Ông ta có liên hệ với mẹ không?”
Đường Án Trác đột ngột lên tiếng. Lữ Quyên chậm rãi quay đầu, cô giống hệt một con rối gỗ mục nát. Đường Án Trác thậm chí cảm giác mình nghe thấy cả tiếng “kẽo kẹt” phát ra.
Ánh mắt Lữ Quyên trống rỗng, giọng nói lơ lửng trong không trung, “Hắn ta liên hệ với mẹ làm gì? Hắn ta chỉ biết bài bạc thua nợ rồi vứt địa chỉ nhà ra để người ta đến đòi thôi.”
Cô vẫy vẫy tay, dùng chăn che mặt lại, “Mặc kệ họ gõ cửa đi, mẹ ngủ trước đây, mai còn phải tiếp khách nữa.”
Đường Án Trác khẽ thở dài, cánh cửa nhà họ đã bị đá đến rung bần bật.
Tiếng đàn ông chửi bới không ngừng nghỉ. Cậu siết chặt nắm tay, cuối cùng vẫn mở cửa ra, dù sao cửa bị đá hỏng rồi cậu không có tiền để sửa.
Bên ngoài là năm sáu gã đàn ông to con, thô lỗ, mỗi người đều cao gần hai mét, nặng phải cả tạ.
Đường Án Trác bị dọa khẽ run rẩy, cậu lùi lại một bước theo bản năng. Cậu biết chân mình đang run lẩy bẩy, nhưng cậu cảm thấy mình nên lên tiếng trước.
Có điều cậu chưa kịp nói gì thì đã bị túm cổ áo kéo xềnh xệch đến trước mặt một gã đàn ông, tiếp đó chính là một cái tát trời giáng thẳng vào mặt.
Tai cậu ù đi ngay lập tức. Có một thoáng, Đường Án Trác không thể nghe được gì.
Nửa khuôn mặt nóng rát như bị bỏng, chắc là đã sưng vù lên rồi.
Cậu nếm thấy vị máu trong miệng, chắc là vô ý cắn phải môi.
Cậu nhìn thoáng qua hướng Lữ Quyên, cô quay lưng về phía bên này, cuộn tròn trong chăn, giống như không biết con trai cô đang một mình đối mặt với những tên chủ nợ mà vốn dĩ cậu chẳng thể đối phó nổi.
“Tôi sẽ nghĩ cách lo tiền, các ông đừng tới……”
Lời còn chưa dứt, Đường Án Trác đã bị xô ngã lăn quay ra đất.
Gã đàn ông định chen vào nhưng có vẻ ghét bỏ căn phòng quá chật chội, cho nên cuối cùng gã chỉ đứng ở cửa.
“Mày lấy gì mà trả, đồ con hoang, bọn tao tới bao nhiêu lần mày đã moi ra được đồng nào chưa?”
“Tôi tìm được việc rồi, cuối tháng mới nhận lương, có tiền tôi sẽ trả các ông ngay.”
Đường Án Trác bò dậy, cả người cậu run rẩy, cố gắng tự nhủ bản thân đừng sợ hãi nhưng dường như chẳng có tác dụng gì.
“Một tháng mày kiếm được mấy đồng? Mày biết thằng cha mày nợ bọn ông bao nhiêu tiền không? Tao nói cho mày biết, cho mày thêm hai tuần, còn không trả được một nửa số đó thì ông chặt tay mày! Nghe nói mày học giỏi lắm, chắc tay rất quan trọng nhỉ?”
Đối mặt với lời đe dọa trần trụi của gã đàn ông nọ, Đường Án Trác lạnh run người.
Đừng nói một bàn tay, dù cho lấy cả mạng cậu thì cậu cũng chẳng có cách nào kiếm ra số tiền lên tới sáu con số trong vòng hai tuần.
Dường như cậu đã cảm nhận được sự tuyệt vọng, khẽ hít hít mũi, cậu nói, “Tôi kiếm không được đâu, chi bằng các ông lấy mạng tôi cho rồi.”
“Thằng ranh con, mày tưởng tao không dám sao?”
Gã đàn ông lại tóm cổ áo cậu. Đường Án Trác bị siết chặt đến mức sắp nghẹt thở, cậu hốt hoảng vớ lấy tay gã kia, muốn nới lỏng để thở chút không khí.
“Dừng tay!”
Không biết là ai ở phía sau chợt lên tiếng, ngay sau đó tiếng bước chân không nhanh không chậm vọng đến.
Gã đàn ông hung tợn quay đầu chửi, “Mẹ kiếp, đứa nào dám bảo tao…… ối, chú Ưng……”
Đột nhiên, Đường Án Trác bị thả ra, không khí bất chợt ùa vào, cậu vịn bàn ho tới mức mặt mày tối sầm.
Gã đàn ông mới rồi còn kiêu ngạo lập tức như đống lửa bị dội nước lạnh. Đám người vội vàng xếp hàng cúi đầu khom lưng cung kính trước người đàn ông trung niên đeo kính râm vừa tới, liên tục buông lời nịnh nọt.
“Xin lỗi chú Ưng, vừa rồi em không biết là ngài, biết là ngài thì có cho em tám trăm lá gan em cũng không dám mắng.”
Đầu tiên gã đàn ông nhận lỗi, tiếp đó lại nịnh nọt dò hỏi, “Đêm hôm khuya khoắt thế này, sao ngài lại tới đây ạ?”
Người đàn ông được gọi là chú Ưng không trả lời vấn đề của gã mà hỏi ngược lại, “Tôi còn chưa hỏi anh đâu đấy, các anh đang làm gì ở đây?” Chú Ưng nhìn thoáng qua Đường Án Trác đang đứng bên cạnh với vẻ nơm nớp lo sợ, sau đó chú nghiêng mắt nhìn chằm chằm gã đàn ông đối diện, giọng trầm thấp nhưng đầy uy áp, “Đòi nợ à?”
“Đúng vậy, cha thằng nhóc này nợ tụi em mấy trăm nghìn tệ, không trả nổi còn bảo tụi em đến tìm vợ con nó, tụi em cũng hết cách rồi……”
“Hắn bảo các anh tìm các anh bèn nghe lời đi tìm? Làm khó một thằng nhóc thì được gì? Nó có tiền cho các anh chắc?”
Chú Ưng lại nhìn sang Đường Án Trác, cậu khẽ run, sợ hãi đối diện với người nọ.
Giống hệt như một chú thỏ con lạc đường giữa trời tuyết đang nhìn người tốt bụng duy nhất đi ngang qua có thể cứu vớt nó.
“Về đi, đừng gây ồn ào nữa, ngài Ngụy đang ở dưới đấy, bớt ồn ào lại đi.”
Vừa nghe hai chữ “ngài Ngụy”, đám người đều hết sức kinh sợ, lén lút nhìn nhau rồi chợt hiểu ra chú Ưng xuất hiện ở chỗ này tuyệt đối không phải ngẫu nhiên mà là ý của ngài Ngụy.
Nếu là ý của ngài Ngụy thì ở lại đây thêm nữa kẻ gặp tai ương sẽ là bọn chúng.
Tuy rằng họ không hiểu vì sao ngài Ngụy lại giúp Đường Án Trác, có điều hiển nhiên bây giờ không phải lúc nghĩ chuyện này, bọn chúng nên mau chóng chuồn đi mới phải.
Tiếng bước chân dồn dập trên cầu thang vang lên bình bịch. Mấy giây sau, con ngõ nhỏ khôi phục lại vẻ yên tĩnh như lúc đầu.
Đường Án Trác khẽ thở phào nhẹ nhõm, nói “Cảm ơn” với người đàn ông vừa cứu mình.
Chú Ưng trông có vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, khóe mắt còn có một vết sẹo rất đáng sợ nhưng đối với cậu bây giờ thì người kia vẫn được xem là dịu dàng.
“Nhóc ngủ sớm đi, chuyện trả tiền không cần lo lắng.”
“Tại sao ạ?” Đường Án Trác nhìn chú Ưng với vẻ khó hiểu.
“Đừng hỏi nhiều, khóa cửa cho kỹ vào.”
Chú Ưng để lại một câu rồi cũng xuống lầu. Đường Án Trác đứng ở cửa thấy chú bước vào một chiếc xe.
Tuy rằng cậu không biết biển số xe, nhưng cậu cảm giác đó là chiếc xe rất tốt rất đắt. Trước khi lên xe chú Ưng khom lưng nói gì đó, cậu đoán bên trong chắc còn người khác.
Cậu khó hiểu mà đóng cửa lại. Lòng cậu vô cùng cảm kích nhưng cũng không hiểu vì sao lại có người xa lạ đồng ý giúp mình.
Cậu chưa từng được nhận lòng tốt, nên rất sợ đằng sau lòng tốt ấy là một cái bẫy đang chờ để nuốt chửng cậu.
Hai mươi phút trước.
Xe của Ngụy Tắc Văn ngừng trên con đường vừa bẩn thỉu vừa hỗn loạn, hoàn toàn không tương xứng với thân phận địa vị của hắn.
Đường hẹp đến mức chỉ đủ cho một chiếc ô tô đi qua.
Hắn còn chưa kịp xuống xe thì đã nghe thấy tiếng chửi bới ầm ĩ.
Hắn nhìn về hướng phát ra tiếng động, mấy gã đàn ông cao lớn đang vây quanh cửa một căn hộ. Hắn không rõ người đối diện là ai nhưng nghe gã đàn ông kia nói, đại khái là một đứa nhóc không lớn tuổi lắm.
Ngụy Tắc Văn buông tờ tạp chí kinh tế tài chính trong tay, “Chú Ưng, nghe ra là ai không?”
Trần Ưng hạ kính xe xuống, cẩn thận lắng nghe. Thính lực và thị lực của chú rất tốt, bởi vậy mới có thể ở bên Ngụy Tắc Văn suốt bao năm qua.
“Đại khái là bọn tay chân của Long Tam, Hàn Lôi.”
“Long Tam? Sòng bạc Long Tam của Bát Đạo Môn sao?”
“Đúng vậy, hẳn là tới đòi nợ.”
Tiếng chửi bới thô tục xé toạc màn đêm. Bởi vì hạ kính xe nên càng rõ hơn, Ngụy Tắc Văn mơ hồ nghe thấy một giọng nói trẻ tuổi.
Sau khi xác nhận mình không nghe nhầm, trong nháy mắt thần kinh hắn chợt căng lên. Qua khe hở mà mấy gã đàn ông vô tình để lộ, cuối cùng hắn cũng thấy được người đối diện.
Trong bóng đêm tối tăm chỉ có thể thấy một dáng người gầy gò, nhỏ bé và đầy bất lực.
Đột nhiên một ý tốt trỗi dậy trong lòng hắn.
“Làm ồn dân chúng quá, chú Ưng, ra xem thử đi.”
Trần Ưng mới vừa mở cửa xe, Ngụy Tắc Văn lại gọi chú, “Giúp nhóc ấy.”
“Vâng.”
Trần Ưng không tò mò về động cơ vì sao Ngụy Tắc Văn làm như vậy, chú chỉ chỉnh lại cổ áo, rồi bước lên lầu.
Ngụy Tắc Văn nhìn ra xa. Sau khi Trần Ưng lên lầu, mấy gã đòi nợ lập tức lui qua một bên, giúp hắn có thể nương theo ánh sáng yếu ớt nhìn rõ dáng vẻ của người kia.
Chiếc áo không biết là màu trắng hay vàng nhạt cùng với chiếc quần jean gần như đã bạc phếch. Cậu nhóc ôm mặt đứng bên đó, quả thực tuổi còn rất trẻ.
Ngụy Tắc Văn nheo mắt, muốn nhìn rõ hơn một chút nữa.
Trong đêm tối dường như hắn lại thấy được ánh sáng trong mắt thiếu niên, toàn là vẻ sợ hãi và bối rối.
“Nhóc con đáng thương.”
Hắn khẽ phẩy tờ tạp chí, lật sang trang mới, chẳng biết đang xem cái gì.