Chương 17: Án Trác nhà chúng ta

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 17: Án Trác nhà chúng ta

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nhanh lên xe, anh đưa em đi ăn ngon.”
Ngụy Tắc Văn đưa Đường Án Trác đi ăn Five Guys.
Anh ta hiếm khi ăn đồ ăn nhanh như vậy, nhưng Đường Án Trác từng kể cậu chưa bao giờ được ăn, nên Ngụy Tắc Văn muốn dẫn cậu đi thử.
Nhìn thực đơn trên màn hình máy tính bảng, Đường Án Trác thấy giá cả đồ ăn ở đây.
Cậu thừa nhận mình vẫn không tài nào bình tĩnh lý giải được mức độ tiêu tiền của Ngụy Tắc Văn.
Sao một cái hamburger lại đắt thế này chứ…
Cậu cẩn thận chọn món rẻ nhất, rồi đưa lại thực đơn cho Ngụy Tắc Văn.
Sao Ngụy Tắc Văn lại không hiểu tâm tư của cậu chứ? Đường Án Trác nhìn anh ta chọn thêm vài món trên màn hình rồi mới dừng lại.
Quả nhiên, khi nhận món là hai khay đầy ắp.
Lần trước ăn bít tết cũng vậy, lần này ăn hamburger vẫn thế. Ngụy Tắc Văn cứ như đang nuôi heo, cái gì cũng muốn mua cho cậu.
Có thể ăn không hết nhưng nhất định phải nếm thử một miếng.
“Anh đã liên hệ ký túc xá cho em rồi. Lúc nào rảnh thì dọn ít hành lý đi, khi em dọn vào anh sẽ đưa em đi.”
“Dạ, vậy cuối tuần em có thể về nhà không?”
“Có chứ, anh sẽ đón em. Nếu anh không rảnh cũng sẽ sắp xếp người đưa đón. Vì vậy, em nhất định phải nghĩ kỹ xem cuối tuần muốn ăn món gì, về nhà bảo dì An làm cho em.”
Ngụy Tắc Văn rưới sốt cà chua lên khoai tây, vừa nói chuyện vừa đưa cho cậu.
Đường Án Trác nhận lấy, phết sốt cà chua thật đều. Ngụy Tắc Văn nhìn động tác chuyên tâm của cậu thì khẽ chớp mắt.
Thật thú vị.
Nhưng giây tiếp theo, Đường Án Trác ngẩng đầu lên, miếng khoai tây đã thấm đều sốt cà chua được đưa đến bên miệng anh ta.
“Ngài ăn trước đi ạ.”
Đường Án Trác cười nheo mắt. Ngụy Tắc Văn sửng sốt mấy giây, sau đó há miệng nhận lấy.
Miếng khoai tây này cắt gọt khá tốt.
Ban đầu Ngụy Tắc Văn định sắp xếp cho Đường Án Trác phòng đơn, nhưng nghĩ đến cảnh một mình ở ký túc xá sẽ rất nhàm chán, dù sao cậu cũng cần làm quen bạn mới, cuối cùng anh ta vẫn chọn phòng hai người.
Ngày Đường Án Trác dọn đến ký túc xá, anh ta mang theo A Thành đích thân đưa cậu đi. Mỗi cuối tuần cậu đều sẽ về nhà, ở trường học lại mặc đồng phục nên cũng không cần mang nhiều hành lý. Nhưng Ngụy Tắc Văn lại chuẩn bị cho cậu hai vali đồ ăn vặt nhập khẩu.
“Em có thể chia cho bạn bè một phần, để làm quen thêm nhiều bạn mới hơn.”
“Vâng, em biết rồi, ngài Ngụy.” Đường Án Trác nuốt nước miếng đáp lời, nhịn nửa ngày vẫn không nhịn được, “Nhưng mà ngài ơi, thật sự cần nhiều đến vậy sao?”
“Không nhiều lắm đâu.” Ngụy Tắc Văn nhướng mày nhìn hai vali đã mở ra. Trong lòng anh ta đánh giá xách lên phải nặng mười mấy cân, nhưng ngoài miệng lại nhẹ nhàng bâng quơ mà phủ nhận.
“…Dạ.” Đường Án Trác nuốt nước miếng, không nói ra suy nghĩ thật trong lòng… nhiều đến mức có thể mở cả siêu thị luôn ấy.
Đường Án Trác đến ký túc xá mới biết bạn cùng phòng của mình là Phó Thừa Việt, chính là cậu trai hôm đầu tiên đã dẫn cậu đi chơi bóng rổ cùng.
Phó Thừa Việt cũng bất ngờ, có lẽ cậu ta vừa tắm xong, nửa người trên trần truồng, đang lau tóc từ bên ngoài trở về thì thấy trong ký túc xá có người, còn kinh ngạc ngơ ra.
Phát hiện Đường Án Trác đứng bên trong, bị A Thành và Ngụy Tắc Văn che khuất người, lúc này cậu ta mới cười lớn, “Thì ra bạn cùng phòng mới của tôi là cậu hả, Án Trác?”
Án Trác?
Ngụy Tắc Văn khẽ nhíu mày, xoay người lại, thấy một thân thể trẻ trung, dáng vẻ… khá giống với khi anh ta còn nhỏ tuổi.
Bừng bừng sức sống.
Nhưng thật ra khá điển trai.
Sao đứa nhỏ này không biết mặc quần áo vào vậy?
Ngụy Tắc Văn khẽ ho “khụ”, triệt để gạt chuyện mình thường xuyên ở trần khi ở trong nhà ra khỏi đầu.
Anh ta đột nhiên không yên tâm mà nhìn thoáng qua Đường Án Trác.
“Chào cậu nhé, bạn học.”
Ngụy Tắc Văn chào hỏi Phó Thừa Việt.
“Em biết anh đó, ngài Ngụy.”
Ngụy Tắc Văn cũng không lạ gì chuyện này. Hình ảnh của anh ta trên biển quảng cáo khắp thành phố, trong trường học cũng có. Thành phố Lâm Hoài mà nói không biết anh ta thì mới kỳ quái.
Ngụy Tắc Văn gật đầu với Phó Thừa Việt, “Về sau phiền cậu chiếu cố Án Trác nhà chúng tôi.”
“Đương nhiên, đương nhiên.” Phó Thừa Việt đáp lời, ánh mắt nhìn về phía Đường Án Trác đang đứng phía sau. Đường Án Trác cười tủm tỉm nhìn cậu ta, cậu cực kỳ hài lòng với người bạn cùng phòng của mình, dù sao bạn nam đầu tiên trong lớp nói chuyện với cậu chính là Phó Thừa Việt.
Tuy rằng cậu ta trông hơi giống lưu manh học đường, đầu đinh ngắn ngủn, ngũ quan góc cạnh, trông có vẻ không dễ tiếp cận lắm, nhưng cậu ta rất thích cười. Đường Án Trác cảm thấy ở một góc độ nào đó, cậu ta và Ngụy Tắc Văn là người giống nhau: không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài để phán đoán, hiểu rõ rồi sẽ phát hiện kỳ thật rất dễ ở chung.
Ngụy Tắc Văn cảm thấy ánh mắt Phó Thừa Việt hơi lạ, nhưng lại không thể nói rõ là lạ ở đâu. Vì thế, anh ta im lặng hơi xê dịch sang một bên, che đi Đường Án Trác.
Ngăn tầm nhìn của hai người kia xong, anh ta lại cảm thấy mình thật khó hiểu.
Sắp xếp xong, còn có tiết tự học buổi tối, Ngụy Tắc Văn không tiện ở lại lâu. Giúp Đường Án Trác cất đồ ăn vặt vào trong ngăn tủ xong, anh ta bèn dẫn A Thành rời đi.
Trước khi đi, anh ta còn dặn dò một câu, “Cố gắng học tập nhé Án Trác, cuối tuần anh sẽ đón em về nhà.”
“Dạ.”
Về nhà thật là một từ tốt đẹp.
Đường Án Trác tiễn Ngụy Tắc Văn rời đi. Khi trở về, Phó Thừa Việt đã mặc quần áo đầy đủ.
“Án Trác, cậu có quan hệ gì với ngài Ngụy vậy?”
Vấn đề này hơi khó trả lời. Cậu và Ngụy Tắc Văn xem như là quan hệ gì đây? Mối quan hệ trợ giúp và được trợ giúp nên hình dung như thế nào?
Thật sự không tiện nói, nên cuối cùng cậu vẫn quyết định ăn ngay nói thật.
“Mình cũng chỉ ngẫu nhiên có cơ hội gặp ngài Ngụy. Có thể là ngài ấy thấy lúc đó mình quá thảm, nên mới trợ giúp mình, sau đó đưa mình đến đây học.”
“Quá thảm…” Phó Thừa Việt nắm lấy hai chữ này. Cậu ta là cậu ấm sống trong nhung lụa, từ nhỏ áo cơm không lo, không hiểu đằng sau từ miêu tả như vậy rốt cuộc là cuộc sống như thế nào, nhưng cậu ta biết trước kia nhất định Đường Án Trác rất khổ.
Bởi vì Đường Án Trác thoạt nhìn không giống với những người bạn khác.
Cậu an tĩnh nội liễm, nói chuyện luôn nhỏ nhẹ, không có vẻ kiêu ngạo, chẳng biết sợ trời sợ đất như những nam sinh tuổi dậy thì khác. Thoạt nhìn cậu khiến cho người khác rất muốn bảo vệ.
Dù cho bọn họ đều là nam.
Vì vậy, ngày đầu tiên Phó Thừa Việt bèn tìm cơ hội bắt chuyện với Đường Án Trác. Tuy rằng đám con trai như bọn họ thoạt nhìn đều không quá đứng đắn, nhưng rốt cuộc đều là con nhà giàu được giáo dục tử tế. Nữ sinh trong lớp đều nói, chỉ mấy ngày thôi mà Đường Án Trác giống như đã trở thành người được sủng ái của cả lớp.
Đường Án Trác cũng rất vui vẻ khi có thể sớm chiều ở chung với họ. Trước kia, đi học là chuyện cậu kháng cự nhưng lại không thể không làm, không chỉ phải nỗ lực học tập mà còn phải phân tâm lo lắng bị người khác bắt nạt. Hiện tại thì mọi thứ đã khác rồi.
Cậu làm quen rất nhiều bạn mới. Bọn họ là những người thiện lương giống như Ngụy Tắc Văn, giảm bớt hết thảy lo âu trước kia của cậu.
Cậu cho rằng mình sẽ bị xa lánh, bị khinh thường, nhưng trên thực tế không có ai ghét bỏ cậu. Trái lại, những chuyện cậu không hiểu, những người khác đều sẽ cẩn thận nói cho cậu, đặc biệt là Lăng Giai. Mỗi ngày, việc cô bé làm đầu tiên khi đến lớp chính là giảng ngữ pháp tiếng Anh cho cậu.
Thầy cô cũng chiếu cố cậu, tan học xong sẽ qua hỏi thăm xem cậu có điều gì chưa hiểu hay không.
Bấy giờ cậu mới biết được thì ra giữa người với người có thể hài hòa đến vậy.
Cảm giác được đối xử bình đẳng thật tốt.
Mà những trải nghiệm tốt đẹp như vậy đều là Ngụy Tắc Văn mang đến cho cậu.
Đường Án Trác nghĩ thầm, gặp được Ngụy Tắc Văn thật sự là may mắn lớn nhất của cậu. Cứ như cuộc đời khúc chiết nhấp nhô mười tám năm trước của cậu đều là để cậu có thể gặp được Ngụy Tắc Văn.
Vậy thì những gian khổ ngày trước cũng trở nên đáng giá.