Chương 3: “Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu”

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 3: “Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu”

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bắt được chưa chú Ưng?”
“Bắt được rồi.”
Chú Ưng bước vào phòng khách với vẻ mệt mỏi. Ngụy Tắc Văn đang ngồi pha trà bên bàn, thấy chú liền vẫy tay gọi.
Mấy tháng gần đây, cảnh sát Lâm Hoài bận rộn với một vụ án giết người liên hoàn. Hung thủ có khả năng chống điều tra rất mạnh, vụ án kéo dài mà không tìm được bất kỳ manh mối nào, càng không thể xác định nơi ẩn náu của hắn.
Do đó, cảnh sát đã liên hệ nhờ Ngụy Tắc Văn hỗ trợ. Ngụy Tắc Văn có trong tay một đội bảo vệ cực kỳ tinh nhuệ. Dù gọi là đội bảo vệ, thực chất họ đều là những cựu chiến sĩ đặc nhiệm đã xuất ngũ, năng lực còn mạnh hơn cả cảnh sát, rất hữu dụng trong những trường hợp như thế này.
Ngụy Tắc Văn và cảnh sát đã phối hợp, “dương đông kích tây”, một bên công khai điều tra, một bên ngấm ngầm theo dõi, cuối cùng cũng vây bắt được hung thủ trong một con ngõ nhỏ.
Căn nhà của Đường Án Trác nằm ở phía đối diện.
Nơi này thực sự rất thích hợp để ẩn nấp, trên bản đồ hoàn toàn không thể tìm thấy, và trước đây Ngụy Tắc Văn cũng chưa từng nghe nói đến chỗ này.
Cùng ngày chú Ưng giúp Đường Án Trác giải quyết rắc rối, người của Ngụy Tắc Văn cũng đã phối hợp với cảnh sát bắt được hung thủ. Vụ án mạng kéo dài ròng rã mấy tháng trời cuối cùng cũng có tin tức mới.
“Thằng nhóc này có khả năng chống điều tra rất mạnh, rất cứng đầu, cảnh sát Lương thẩm vấn kiểu gì cũng không khai.”
Ngụy Tắc Văn không để tâm, “Đó là chuyện của họ. Việc chúng ta cần làm đã hoàn thành, những chuyện như thế này bớt tham dự thì tốt hơn.”
Ngụy Tắc Văn đưa ly trà lên gần chóp mũi. Hương trà ấm áp vấn vít, hắn nhấp thử một ngụm, trước mắt bỗng hiện ra hình ảnh mơ hồ của đứa trẻ đêm qua.
Đã một đêm trôi qua, đôi mắt mà hôm qua hắn cố sức nhìn rõ, giờ đây cũng chẳng còn nhớ rõ hình dáng ra sao.
Sau khi trở về, chú Ưng đã liên hệ trực tiếp với Long Tam. Phía Long Tam cũng chỉ giả vờ phạt Trần Lôi một trận qua loa, chuyện này xem như đã được xử lý xong.
Có lẽ thằng nhóc kia sẽ không còn bị gây khó dễ nữa.
Tan học, Đường Án Trác ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ. Mỗi ngày đi học, cậu đều ép bản thân dồn hết mười hai phần tinh thần, nên khi tiếng chuông tan học vang lên, thần kinh cậu lập tức được thả lỏng, toàn thân nặng trĩu như bị đổ chì.
Cậu lắc lắc vai, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mọi người đều túm tụm ba, tụm năm ra về.
Nhưng cậu thì khác, cậu mãi mãi chỉ có một mình.
Cứ như vậy, Đường Án Trác cảm thấy mình dường như đã đánh mất khả năng giao tiếp xã hội.
Cậu lặng lẽ không nói một lời, đi đường cúi đầu, che kín bản thân bằng một chiếc dù. Cậu còn phải lo lắng từng giây từng phút sẽ có người bất chợt lao đến xé nát chiếc dù của mình.
Khi khu lớp học gần như không còn một ai, người thì về nhà, người về ký túc xá, người đến căng tin trường, cậu mới chậm rãi đeo cặp ra khỏi cổng trường rồi đi vào một con đường nhỏ chật hẹp.
Cậu không thể về nhà, cậu phải đi làm thêm.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, một giọng nữ máy móc vang lên, “Chào mừng quý khách.”
Ông chủ ngáp dài trên quầy, khoác thêm áo, “Tới rồi hả nhóc Trác, chú đi đây! Buổi tối nhớ khóa cửa cẩn thận nhé.”
Ông chủ tên Ngô Quảng Vinh, là một người đàn ông trung niên gần năm mươi, gầy gò, gốc Quảng Đông. Giọng chú cũng là giọng Quảng, âm cuối lúc nào cũng nhấn nhá đầy vẻ vui tươi. Chú rất thích gọi Đường Án Trác là “nhóc Trác”.
Chưa từng có ai gọi Đường Án Trác như vậy. Từ mà cậu nghe nhiều nhất là “đồ tạp chủng” hoặc “con hoang”. Dễ nghe nhất là khi Lữ Quyên gọi cậu một tiếng “này”.
Vì vậy, cậu rất trân trọng vài phút ngắn ngủi được trò chuyện với Ngô Quảng Vinh, bởi vì chỉ riêng Ngô Quảng Vinh thực sự coi cậu là một con người, không hề trào phúng hay miệt thị, đôi khi còn cho cậu hai cái bánh bao thịt.
Ngô Quảng Vinh đi ra ngoài vài mét, nhưng chú cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm, vì thế lại vòng về, miệng ngậm thêm điếu thuốc lá.
“Nhóc Trác, mặt cháu sao thế?”
“Bị dị ứng……” Đường Án Trác cúi đầu, sờ má mình qua lớp khẩu trang. Chưa chạm vào da thịt mà cậu đã đau đến méo cả miệng.
“Cháu không lừa được chú Vinh đâu, để chú xem nào.”
Ngô Quảng Vinh trực tiếp tháo khẩu trang của cậu ra, đau lòng nhíu chặt lông mày, “Bị đánh hả?”
Đường Án Trác không hé răng, chỉ khẽ gật đầu.
“Để chú xử lý cho.”
Ngô Quảng Vinh lấy hộp thuốc y tế ra, ấn cậu ngồi xuống ghế, đỡ gáy cậu rồi bôi thuốc giảm sưng tấy lên mặt.
“Nhóc đáng thương, đau lắm không?”
Nước thuốc chạm vào mặt như những hạt cát thô ráp cọ xát lên da, Đường Án Trác chịu đựng không nhếch miệng, chỉ đáp, “Không đau đâu.”
“Tan ca thì cháu xách hộp thuốc này về nhà đi nhé, chú Vinh đi trước.”
“Cảm ơn chú Vinh.” Đường Án Trác nắm chặt hộp thuốc, không ngừng gật đầu. Chờ Ngô Quảng Vinh vẫy tay rời đi, cậu mới ngồi trên chiếc ghế sofa nhỏ đã sờn cũ, trố mắt nhìn mình trong gương.
Người trong gương có vẻ hơi ố vàng. Suy nghĩ của Đường Án Trác bay bổng, cậu nghĩ, quả nhiên đầu thai cũng là một loại bản lĩnh.
Tiếng “Chào mừng quý khách” chợt vang lên, Đường Án Trác giật mình lấy lại tinh thần, đứng lên, “Quý khách mua gì… là chú ạ?”
Là người đã giúp đỡ mình hôm qua. Hôm nay chú ấy mặc chiếc áo kiểu thời Đường màu đen thêu hoa văn tỉ mỉ, thoạt nhìn càng thêm vẻ hòa nhã hơn đêm qua.
Nhưng bất kể là lúc nào, trông chú đều không giống người sẽ đến những cửa tiệm nhỏ như thế này.
Trần Ưng gật đầu, “Lấy cho chú một bao thuốc lá.”
“Loại nào ạ?”
Hộp thuốc lá đắt nhất trong quầy không quá 30 tệ. Đường Án Trác nhìn lên nhìn xuống một lượt, dường như chẳng có loại nào phù hợp với thân phận của người trước mặt.
Trần Ưng vốn cũng không phải đến mua thuốc lá, nên chú tùy tiện chỉ vào một loại, “Lấy cái kia đi.”
“Vâng, 25 tệ.”
Trần Ưng lấy trong ví một tờ 100 tệ đưa cho cậu, “Tiền thừa cháu cứ cầm đi.”
Đường Án Trác cuống quýt xua tay, “Không được, không được.”
Trần Ưng nắm lấy tay cậu, ấn tiền trở lại. Tờ tiền giấy bị nắm hơi nhăn, lưu lại hơi ấm từ cơ thể con người, khiến mũi Đường Án Trác chua xót.
Trần Ưng đặt một chiếc túi khác lên bàn.
“Chưa ăn cơm phải không? Quý ngài của chúng tôi bảo mang cho cậu.”
“Quý ngài?” Đường Án Trác khó hiểu nhìn ra cửa, nhưng cậu chẳng thấy ai cả.
Trần Ưng gật đầu, không giải thích gì thêm mà chỉ xoay người rời đi. Trước khi chú kéo cửa ra, Đường Án Trác vội nói một tiếng “Cảm ơn.”
Thực ra cậu cảm thấy chỉ nói cảm ơn là chưa đủ, nhưng cậu lại không biết còn có thể biểu đạt thế nào. Do đó, sau khi Trần Ưng rời đi, cậu lại khẽ lẩm bẩm hai tiếng “Cảm ơn.”
Cậu ôm túi đồ ăn vẫn còn nóng hổi. Trên túi viết toàn chữ tiếng Anh, cậu đọc hiểu, nên cậu biết bữa tối này đến từ một nhà hàng mà cậu chẳng thể nào mua nổi.
Vì thế, “quý ngài” trong lời người đàn ông kia hẳn là một người rất có tiền, giàu đến mức có thể tùy tiện cho một kẻ đáng thương chưa từng gặp mặt một phần cơm tối sang trọng.
Đương nhiên, có lẽ đối với “quý ngài” kia, phần cơm này chỉ là chuyện nhỏ không tốn sức gì. Bởi vì nằm mơ cậu cũng chẳng dám mơ đến, nên người ấy mới càng có vẻ vô cùng hào phóng mà thôi.
Hai mắt Đường Án Trác càng thêm xót xa.
Cậu hít mũi, ăn từng miếng từng miếng trong hộp cơm.
Lữ Quyên vốn ăn ít cơm, cô lại không để tâm, vậy nên mỗi bữa cơm đều chỉ là qua loa cho xong.
Trước giờ cậu chưa từng ăn món thịt mềm và cơm dẻo thơm đến vậy.
Có khách đến, miệng Đường Án Trác còn đang phình to. Cậu cố nuốt cơm xuống, mắt còn nghẹn nước, “Xin chào, quý khách mua gì ạ?”
Khách hàng khó hiểu nhìn cậu, đại khái chỉ cho rằng thằng nhóc này đang một mình suy nghĩ gì đó.
“Hai túi đậu phộng, nửa cân chân gà kho.”
“Vâng, để tôi lấy cho quý khách.”
Đường Án Trác lấy hai túi đậu phộng, một túi chân gà từ tủ lạnh ra, cân đủ lượng và tưới một muỗng nước sốt lên rồi mới đưa cho khách hàng.
Khách hàng thanh toán tiền xong bèn xách đồ rời đi.
Ngụy Tắc Văn nhìn cửa kính mở hờ. Đây là vị khách đầu tiên đến mua hàng ngoài Trần Ưng, “Có vẻ việc làm ăn cũng không quá tốt.”
“Tôi đã hỏi thăm bác gái đầu phố. Chủ tiệm không phải người thiếu tiền, ít nhất ở khu này cũng được xem là người giàu có, nên cửa hàng kia không coi việc kiếm tiền là chính, lương trả cho cậu nhóc kia cũng tạm ổn.”
Ngụy Tắc Văn cau mày. Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận rõ ràng nhất rằng có người có thể sống gian nan đến vậy.
“Ngài Ngụy, khi nào chúng ta về?”
“Chờ thằng bé tan ca đi.”
Ngụy Tắc Văn không biết vì sao mình muốn đợi ở đây. Có điều, hắn muốn chậm rãi suy ngẫm, tựa như hắn không biết vì duyên cớ gì mình muốn gặp Đường Án Trác nhưng cuối cùng hắn vẫn đến.
Hắn ngồi trên ghế sofa trong nhà cả một ngày. Khi Trần Ưng xử lý xong xuôi mọi chuyện và trở về lần thứ hai thì hắn còn đang ngẩn người.
Trần Ưng hỏi hắn làm sao, hắn chỉ thở dài. Cuối cùng vẫn không yên tâm, sợ thằng nhóc kia bị ức hiếp.
Vì thế, hắn đứng lên, “Đi xem cậu ta đi.”
“Cậu ta?” Trong đầu Trần Ưng lướt qua một loạt bóng dáng mỹ nữ quyến rũ có ý đồ tiếp cận Ngụy Tắc Văn gần đây, nhưng chú không nhớ rõ ai có thể khiến Ngụy Tắc Văn vừa mắt.
Quý ngài nhà chú luôn luôn như vậy. Ở nước ngoài còn từng yêu đương hai lần, nhưng từ khi về nước, hắn lại trở nên lạnh nhạt, có lẽ do quá bận rộn hoặc cũng có lẽ là chướng mắt tất cả mọi người. Hắn từng có tình nhân qua đường nhưng lại không yêu đương nghiêm túc gì.
“Nhóc con kia.”
“Sao ngài lại quan tâm tới cậu ta vậy?” Trần Ưng tự biết không nên hỏi chuyện riêng tư của chủ quá nhiều, nhưng chú thực sự tò mò. Huống hồ, chú cũng coi như một nửa cha chú của Ngụy Tắc Văn, hỏi một câu cũng chẳng sao.
Nhưng chú không ngờ Ngụy Tắc Văn lại lắc đầu, “Không biết, chỉ là cảm thấy không yên lòng.”
Vì thế, như ma xui quỷ khiến, chiếc xe Bentley màu đen lại dừng ở con ngõ chật hẹp. Nói đến thì cũng thật trùng hợp, họ đến vừa vặn trông thấy Đường Án Trác bước vào một cửa tiệm bán quà vặt nhỏ.
Cậu đeo khẩu trang, nhưng ngay giây phút Ngụy Tắc Văn nhìn thấy cậu, hắn lập tức nhớ lại ánh mắt mà hắn đã lãng quên. Hơn nữa, hắn còn nhận ra đó chính là nguyên nhân vì sao hôm nay hắn muốn đến nơi này.
Cậu nhóc đeo chiếc cặp đã sờn cũ, đè nặng lên đôi vai gầy yếu suy sụp.
Thoạt nhìn cả người càng thêm yếu ớt.
Cánh tay gác lên cửa xe của Ngụy Tắc Văn khẽ giật. Hắn trông thấy một người đàn ông trông khá tùy tiện bước ra khỏi cửa tiệm.
Nhưng người đàn ông đó đi chưa được mấy bước đã quay lại, hơn mười phút sau mới bước ra lần nữa.
Ngụy Tắc Văn vỗ vỗ lưng ghế phía trước, “Chú Ưng, đưa vào cho thằng bé đi.”