Chương 33: “Đến khi em không cần tôi nữa mới thôi”

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 33: “Đến khi em không cần tôi nữa mới thôi”

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Từ bóng tối, Đường Án Trác thấy Ngụy Tắc Văn nâng cánh tay, rồi cậu được ôm trọn vào lòng.
Thời tiết khá nóng, việc ôm chặt như vậy sẽ hơi bết dính, nhưng Đường Án Trác lại không muốn hắn buông mình ra.
“Em sẽ luôn luôn có tôi.”
Ngụy Tắc Văn nghiêng đầu nhìn cậu, tay hắn lướt từ vai xuống, dừng lại ở sườn cổ cậu một thoáng.
Phía sau gáy căng thẳng, lông tơ cũng dựng đứng, Đường Án Trác bất giác ngẩng đầu lên phối hợp với động tác của Ngụy Tắc Văn. Dường như cậu rất thích, thậm chí còn muốn nhích gần hơn về phía hắn.
Vì thế, trong bầu không khí đặc quánh sền sệt này, cậu khẽ nhích về hướng Ngụy Tắc Văn, dù cho khoảng cách giữa hai người cơ hồ đã bằng không.
Ngụy Tắc Văn là ánh sáng của cậu, là chỗ dựa cho cậu và cũng là tín ngưỡng của cậu.
Điều này không hề khoa trương, bởi vì nếu không có Ngụy Tắc Văn xuất hiện, sau khi mất đi mẹ ruột, cậu không biết mình nên tiếp tục cuộc sống lẻ loi cô độc như thế nào.
Thậm chí cậu cảm thấy, nếu mình chưa từng quen biết Ngụy Tắc Văn, có lẽ vào thời điểm mẹ lâm bệnh, cậu cũng sẽ chẳng thể chịu đựng nổi.
Cậu không nghi ngờ rằng hai mẹ con sẽ cùng nhau xuống hoàng tuyền.
Nhưng có Ngụy Tắc Văn, tất cả đều khác biệt. Cậu bắt đầu có hy vọng, cậu bắt đầu cảm thấy thế gian này quá tốt đẹp, cậu trải nghiệm rất nhiều điều trước kia chưa có cơ hội trải nghiệm, cũng được nhận sự hỗ trợ về tiền tài, vật chất và tinh thần một cách vô hạn.
Cậu thừa nhận, nếu có thể, cậu muốn vĩnh viễn ở bên cạnh Ngụy Tắc Văn, nhưng cậu lại cảm thấy điều này có vẻ rất không thực tế, dù sao họ không phải họ hàng thân thích.
Mối quen biết này cũng chỉ bởi vì Ngụy Tắc Văn quá tốt, dễ động lòng trắc ẩn mà thôi.
Cho nên cậu ngẩng đầu hỏi, “Thật sự có thể như vậy sao?”
“Vì sao lại không thể?”
“Vậy thì “luôn luôn” ấy là bao lâu?”
Ngụy Tắc Văn nhéo lỗ tai cậu, cằm hắn tựa vào đỉnh đầu cậu. Nếu lại nhích về phía trước một chút nữa, môi hắn sẽ chạm vào môi cậu.
“Luôn luôn chính là đến khi em không cần tôi nữa mới thôi.”
Lớp băng tích tụ ngàn năm một khi nứt ra sẽ hóa thành từng giọt nhỏ chảy xuống lớp đất đai khô cằn, chỉ giây lát đã tạo nên một khung cảnh tràn đầy sức sống.
“Ngài Ngụy, thế thì sẽ rất lâu, rất lâu.”
Cậu nhỏ giọng nói ra ước muốn mà cậu cho là quá đỗi cuồng vọng, lại được Ngụy Tắc Văn dịu dàng đáp lại.
Hắn nói: “Được, vậy thì thật lâu, thật lâu.”
Đêm sao tựa hồ càng về khuya càng rực rỡ, rất cao rất xa. Đường Án Trác khẽ nắm lấy tay Ngụy Tắc Văn.
Cậu không biết tại sao mình muốn làm như vậy, nhưng vào thời khắc này, trái tim mách bảo cậu.
Ngụy Tắc Văn dùng sức nắm chặt lại, nắm lấy bàn tay còn nhỏ hơn tay hắn một vòng.
Đêm khuya muỗi cũng nhiều, cánh tay lộ ra ngoài của Đường Án Trác bị đốt hai nốt, ngứa muốn cào người. Ngụy Tắc Văn đeo bao tay dài cho cậu, rồi đưa cậu trở về nhà bạt.
Husleduleng đã chuẩn bị sẵn thuốc xịt muỗi, nhang muỗi và mùng cho hai người.
Lúc Ngụy Tắc Văn hạ mùng, Đường Án Trác nhấn ra hai vết chữ thập trên nốt muỗi đốt, cười hì hì giơ cho hắn xem.
“Ngài ơi, em đã niêm ấn vết muỗi cắn rồi!”
“Thật sao, giỏi quá.”
Ngụy Tắc Văn xoa đầu cậu, hợp tác nói chuyện với cậu hệt như dỗ một đứa trẻ.
“Mau vào đi.”
Hạ mùng cẩn thận, Ngụy Tắc Văn vỗ vỗ giường, Đường Án Trác vội chui vào.
Nhà bạt không có điều hòa nhưng độ ấm vừa vặn, thoải mái hơn bên ngoài nhiều. Đường Án Trác còn được Ngụy Tắc Văn ôm ngủ.
Cuộc đời 18 năm trước của thiếu niên trôi qua quá hỗn loạn hoang tàn, nhưng hơn 6570 ngày gian nan ấy lại giống như một giấc mộng bị phá tan thành mảnh nhỏ. Trên ngưỡng cửa tuổi 19, giấc mộng ấy rốt cuộc sụp đổ, trong khe nứt lộ ra ánh sáng vô hạn, chói mắt lại ấm áp.
Giống như mặt trời ban mai chiếu rọi xuyên qua bức rèm chưa kéo kín trên cửa sổ.
Đường Án Trác nheo mắt tỉnh lại, thấy Ngụy Tắc Văn đang nhìn chằm chằm mình. Khi cậu mở mắt, hắn khẽ nhéo nhéo mũi cậu.
“Ngủ ngon không?”
Đường Án Trác gối lên cánh tay của Ngụy Tắc Văn, hai người gần đến mức hơi thở đều quấn quýt lấy nhau. Đây là lần đầu tiên cậu tỉnh táo thức dậy trong vòng tay Ngụy Tắc Văn, cảm giác ngượng ngùng khó mà miêu tả được, hơn hẳn những lần mơ mơ màng màng trước kia.
“Có ạ.”
“Nằm thêm chốc lát hay là dậy rửa mặt ăn sáng?”
“Lại nằm thêm một xíu đi.”
Đường Án Trác nhắm mắt lại, cọ cọ đầu lên cánh tay Ngụy Tắc Văn.
Lần thứ hai cưỡi ngựa, Đường Án Trác không còn khẩn trương như lần đầu tiên nữa, nhưng cậu vẫn kích động như trước, bởi vì hoàn cảnh lúc này đã bất đồng. Trại nuôi ngựa của Ngụy Tắc Văn có lớn mấy thì cũng thấy được biên giới, nhưng thảo nguyên thì khác. Nơi đây có thể thỏa thích rong ruổi, bốn phương tám hướng đều không có hạn chế, càng tự do cũng càng vui sướng.
Ngụy Tắc Văn không quen thuộc ngựa ở thảo nguyên, cho nên Husleduleng đã dẫn hắn cưỡi thử mấy vòng, sau đó hắn mới cho Đường Án Trác lên ngựa.
Bên tai là tiếng gió gào thét, thổi rối mái tóc sạch sẽ mềm mại, thân thể theo lưng ngựa lên xuống nhịp nhàng, vó ngựa vang dội tựa như nhạc đệm của thiên nhiên.
Đường Án Trác túm cánh tay Ngụy Tắc Văn. Hắn liền ghìm dây cương, dùng đùi kẹp lấy hông cậu để tránh cho cậu lay động, rồi khẽ vươn đầu lên qua vai cậu.
“Án Trác! Về sau đều sẽ là tương lai tốt đẹp!”
Ngụy Tắc Văn thỏa sức hô lớn giữa đất trời bao la, thanh âm truyền tới nơi rất xa. Đường Án Trác hơi nghiêng thân mình, mặt bị gió thổi đỏ bừng, hai tay đặt lên miệng làm thành cái loa, học theo bộ dáng của hắn.
“Ngài Ngụy! Về sau đều sẽ là tương lai tốt đẹp!”