36. Chương 36: Người trong lòng và khoảnh khắc khó xử

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu

Chương 36: Người trong lòng và khoảnh khắc khó xử

Kiếm Tìm Ánh Sáng - Diệp Chi Tửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối hôm sau, Đường Án Trác vốn định sang tìm Ngụy Tắc Văn. Không hẳn vì cậu khó ngủ, mà chủ yếu là vì cậu nhận ra mình rất muốn ngủ cùng hắn.
Cảm giác này khiến chính cậu cũng phải bất ngờ.
Cậu ngày càng dựa dẫm vào Ngụy Tắc Văn. Từ trước đến nay, cậu chưa từng dựa dẫm vào ai như vậy. Từ khi Đường Chí Hoa bỏ đi, mẹ cậu trở thành gái bán hoa, bất cứ chuyện gì cậu cũng phải tự mình gánh vác.
Cậu đã chịu đựng bao ánh mắt ghẻ lạnh, giễu cợt, vượt qua vô vàn gian khó trong cuộc đời. Vì thế, cậu càng hiểu rõ rằng trên đời này, không ai sẽ đứng về phía mình, cậu chỉ có một mình và cần phải tự dựa vào bản thân.
Thế nhưng bây giờ, cậu lại bắt đầu muốn dựa vào Ngụy Tắc Văn. Cậu dần bộc lộ cảm xúc của mình, và sự tự ti, dè chừng khi mới đến nhà họ Ngụy cũng dần biến mất.
Tuy nhiên, cứ mãi bám lấy Ngụy Tắc Văn để ngủ cùng có vẻ cũng không ổn lắm. Ấy vậy mà, khi cậu vừa kéo cửa ra, đột nhiên nghe thấy Ngụy Tắc Văn gọi mình từ phía sau.
“Án Trác?”
“Sao vậy ạ.”
“Không tới ngủ cùng tôi sao?”
“Dạ?”
Ngụy Tắc Văn ngoắc ngoắc tay thúc giục, “Nhanh lên.”
“Tới liền, tới liền.”
Thật quá hợp ý cậu, cậu cười hì hì chui vào phòng ngủ của Ngụy Tắc Văn. Hắn khẽ vỗ vào mông cậu, “Sau này cứ ngủ ở chỗ tôi đi.”
“Thế thì tốt quá! Nhưng nếu sau này ngài có bạn trai thì phải làm sao bây giờ?”
Đường Án Trác, quen thuộc một cách lạ lùng, kéo chăn trùm kín cả người, chỉ để lộ ra cái đầu nhỏ.
“Bạn trai? Em muốn tôi có bạn trai sao?”
Đường Án Trác suýt buột miệng nói "Không muốn", nhưng nghĩ lại thì tại sao cậu lại không muốn chứ? Chuyện này đâu phải cậu muốn hay không muốn là có thể thay đổi được? Tại sao ngài Ngụy lại hỏi cậu câu này?
Cậu chỉ vừa thử tưởng tượng xem nếu Ngụy Tắc Văn có bạn trai thì cậu sẽ cảm thấy thế nào. Nhìn bọn họ quấn quýt bên nhau, ngài Ngụy đối xử tốt với bạn trai như với mình, không đúng, chắc chắn sẽ tốt hơn bây giờ nhiều.
Chỉ nghĩ vậy thôi mà cậu đã cau mày nhăn mặt.
Ngụy Tắc Văn không ngờ vấn đề này lại làm cậu suy nghĩ lâu như vậy, hắn khẽ gõ lên chóp mũi cậu, “Nghĩ gì đấy?”
“Không muốn.”
“Vì sao không muốn?”
Ngụy Tắc Văn nghiêng người, dùng cánh tay chống đầu, cười nhìn cậu. Một bàn tay không mấy thành thật, vuốt ve khuôn mặt cậu, từ hàng mày, đôi mắt đến sống mũi.
“Không biết, chỉ là em không muốn… Ngài muốn tìm bạn trai sao? Hay là có người yêu thích rồi?”
Ngụy Tắc Văn xoay người nằm thẳng, vươn cánh tay ý bảo cậu gối đầu lên.
“Tôi có người mình thích, muốn người ấy làm bạn trai tôi, nhưng hình như người ấy không biết tình cảm của tôi.”
Ngài ấy có người mình thích rồi…
Lòng Đường Án Trác buồn bực một cách khó hiểu.
“Đó là người thế nào ạ?”
“Người thế nào sao?” Ngụy Tắc Văn dừng lại một chút, quay đầu nhìn vào mắt cậu, “Người ấy rất đáng yêu, đơn thuần, cứng cỏi, là đứa trẻ tốt đẹp nhất mà tôi từng thấy.”
Đường Án Trác hình dung những từ này trong đầu, tự hỏi đây là người như thế nào. Nhưng có thể được người ưu tú như ngài Ngụy thích thì chắc hẳn cũng sẽ hoàn mỹ giống ngài ấy thôi.
Cậu cúi đầu, suy nghĩ miên man.
Ngụy Tắc Văn nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó của cậu, “Không vui sao?”
Đường Án Trác thật thà đáp, “Hơi hơi ạ…”
“Vì sao?”
“Bởi vì em không muốn ngài có bạn trai. Em không biết tại sao mình lại có suy nghĩ này, cũng biết em không thể ảnh hưởng đến ngài, nhưng em thật sự không muốn.”
“Nhóc ngốc.”
Ngụy Tắc Văn bật cười, hỏi cậu, “Em nói xem chúng ta nằm như vậy có giống người yêu không?”
“Dạ?”
Một câu hỏi khiến Đường Án Trác ngây người.
Quan hệ của họ rất đặc biệt, không thể dùng một từ ngữ chính xác nào để hình dung. Nhưng nằm cạnh nhau như thế này quả thực quá mức thân mật.
Đường Án Trác còn đang suy nghĩ, Ngụy Tắc Văn đã vươn tay tắt đèn.
“Thôi không đùa em nữa, ngủ đi Án Trác.”
“Ngài ơi, yêu đương là như thế nào?”
Đường Án Trác còn chưa muốn ngủ, nắm lấy tay áo ngủ của hắn, tròn mắt nhìn hắn.
Ngụy Tắc Văn rất muốn nói rằng hắn thật sự không thể kiềm chế trước ánh mắt này của cậu, nhưng lại không muốn cậu dời ánh nhìn đi.
Hắn không phải người thích khoe mẽ, nhưng trước kia khi còn trẻ cũng từng ăn chơi trác táng.
Rất nhiều kẻ muốn dâng người lên giường hắn, còn có kẻ vội vàng tự dâng hiến, bao gồm cả Phùng Nhiên, người mà báo chí nói là được cưng chiều nhất.
Nhưng đối với hắn vào thời điểm đó, trên thực tế chẳng qua là giải quyết nhu cầu sinh lý cho nhau mà thôi. Tình yêu ư? Đương nhiên không yêu. Thích sao? Chỉ giới hạn trong chuyện chăn gối.
Mãi cho đến khi hắn nhận ra mình thích Đường Án Trác, hắn mới biết tình yêu là sự kiềm chế, là không nỡ chạm vào, là bàn tay vươn tới lại vội lùi về, là ánh mắt si mê nhưng phải kiềm nén dục vọng. Hắn sợ bản thân sẽ làm tổn thương đứa trẻ này.
“Tình yêu? Thật ra tôi cũng chưa từng yêu đương nghiêm túc, nhưng đó hẳn là một chuyện rất tốt đẹp.”
“Em cũng cảm thấy như thế.”
Đường Án Trác điều chỉnh tư thế thoải mái, nhỏ giọng đáp lại.
Ngụy Tắc Văn nhìn cậu nhắm mắt lại, có lẽ đã mệt mỏi lắm rồi.
Khi hắn tỉnh dậy, lại bị ôm chặt mà tỉnh giấc.
Cậu nhóc này ngủ đến nửa đêm thì dán chặt lấy hắn. Ngụy Tắc Văn không muốn đẩy cậu ra nhưng một nơi nào đó trên cơ thể hắn lại rất khó nhịn. Từ sau nửa đêm, hắn thường xuyên trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh.
Hắn định tự mình giải quyết một chút, nhưng Đường Án Trác cứ ôm chặt không buông. Hắn cẩn thận nhẹ nhàng hành động, kết quả vẫn đánh thức cậu.
Ngụy Tắc Văn vội vàng lùi eo ra sau.
Đường Án Trác lại nhào tới đòi ôm.
“Ngài đừng đi.”
Ngụy Tắc Văn gọi cậu bằng giọng trầm khàn, nắm lấy eo cậu muốn tạo ra một khoảng cách. Nhưng vì quá mức kiềm chế nên hắn không kiểm soát được sức lực, dường như đã véo đau Đường Án Trác, khiến cậu rầm rì một tiếng.
Thật sự muốn mạng hắn mà, một nơi nào đó của Ngụy Tắc Văn lại cương lên.
“Nghe lời nào Án Trác, tôi vào phòng tắm.”
“Đừng đi… Đừng đi.”
“Án Trác.”
Ngụy Tắc Văn nhìn sườn mặt sạch sẽ của cậu nhóc. Đứa trẻ này thực sự khiến người ta khó chịu không thôi, trong khi chính cậu lại không hề hay biết.
Hắn hít sâu một hơi, “Án Trác, tôi cần đi giải quyết.”
“Giải quyết? Giải quyết cái gì…… A!!!”
Đường Án Trác lập tức tỉnh hẳn, bật dậy và dựa vào thành giường phía bên kia.
Ngụy Tắc Văn bất đắc dĩ nhìn cậu, kéo chăn quấn quanh người rồi mới xuống giường.
Đường Án Trác ôm đầu gối. Cậu cũng có phản ứng nhưng không lớn như của ngài Ngụy.
Thật sự là hơi lớn.
Không phải hơi đâu, mà là cực kỳ lớn, lớn đến vậy…
Đường Án Trác chớp chớp mắt, nghe tiếng nước truyền ra từ phòng tắm, lòng hốt hoảng, bất an.
Thật là bối rối……
Khi Ngụy Tắc Văn đi ra, thấy cậu vẫn đang ngây ra, “Bị dọa rồi sao?”
Cậu gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Xuống lầu nhé?”
“Dạ.”
Ngụy Tắc Văn thấy cậu vẫn chưa kịp phản ứng lại, muốn cậu bình tĩnh hơn nên tự mình xuống lầu trước.
Đường Án Trác nhìn bóng dáng hắn, lặng lẽ thở ra một hơi thật dài.