Kiếm Tìm Ánh Sáng
Chương 1: “Nhóc con đáng thương”
Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cút ra đây! Mày định trốn nợ đến bao giờ!”
“Trốn được mùng một không trốn được mười lăm đâu!”
“Còn không trả tiền thì đừng trách bố mày!”
“Đ* mẹ, không mở cửa ông đạp nát hết!”
Tiếng đàn ông chửi bới tục tĩu vang khắp dãy nhà cũ nát, nhà ai nấy đều ăn ý khóa chặt cửa, trốn ở bên trong không lên tiếng không lộ mặt, tĩnh lặng cứ như nơi này chỉ có một hộ gia đình sinh sống.
Nhưng Đường Án Trác biết có lẽ họ đang ở trong nhà thầm mắng chửi, giống như mỗi lần cậu đi trên đường đều bị người ta chỉ trỏ.
Quanh đi quẩn lại cũng chỉ vài câu chửi rủa đó mà thôi.
“Đồ con điếm với thằng cờ bạc có thể nuôi ra được thứ gì chứ?”
“Cả nhà nó đều không sạch sẽ, nhìn thôi cũng bị lây đen đủi.”
“Xui xẻo ba đời mới phải làm hàng xóm nhà nó, ngày nào cũng có người tới đòi nợ không ngừng, phiền chết mẹ.”
Đường Án Trác đã nghe quen rồi, lúc ban đầu cậu còn len lén lau nước mắt, sau này cậu phát hiện mình chẳng có cách nào bịt kín miệng người khác, nghe lâu cũng thành cam chịu.
Mắng thì mắng đi, dù sao đâu phải họ dựng chuyện nói láo.
Cậu nhìn Lữ Quyên đang ngồi dựa vào góc tường.
Lữ Quyên vừa tiếp xong một vị khách, trên mặt là lớp trang điểm dày hỗn loạn, cô mệt mỏi ngậm điếu thuốc lá, chẳng buồn châm lửa.
Mặc dù lớp trang điểm rất dày, cả khuôn mặt cô vẫn không chút sức sống, gần đây nếp nhăn nơi khóe mắt dường như nhiều thêm, hốc mắt và hai má cũng hóp lại, xương quai xanh gầy gò nhô ra trông khá đáng sợ. Trên người cô chắc chẳng còn mấy lạng thịt, quần áo rộng thùng thình cũng không thể che lấp hết thân thể gầy guộc của cô.
Đây là người mẹ bị gọi là “gái điếm” của Đường Án Trác, người đàn bà điếm nổi tiếng nhất vùng mười dặm tám phố nơi này.
Đương nhiên, đây là nổi tiếng xấu.
“Ông ta có liên lạc với mẹ không?”
Đường Án Trác đột ngột lên tiếng, Lữ Quyên chậm rãi quay đầu, cô như con rối gỗ bị hư hỏng, Đường Án Trác thậm chí cảm giác mình nghe được cả tiếng “kẽo kẹt”.
Ánh mắt Lữ Quyên trống rỗng, giọng nói lơ lửng giữa không trung, “Lão ta liên lạc với mẹ làm gì? Lão ta chỉ biết cờ bạc nợ nần rồi vứt địa chỉ nhà ra thôi.”
Cô vẫy vẫy tay, dùng chăn che mặt lại, “Kệ cho họ gõ đi, mẹ ngủ trước đây, ngày mai còn phải tiếp khách nữa.”
Đường Án Trác thở dài khe khẽ, cánh cửa nhà họ đã bị đá đến rung lắc bần bật.
Tiếng đàn ông chửi bới không ngừng nghỉ, cậu siết chặt nắm tay, cuối cùng vẫn mở cửa ra, dù sao cửa bị đá hỏng rồi cậu không có tiền để sửa.
Bên ngoài là năm sáu gã đàn ông thô lỗ, mỗi người đều cao gần hai mét, thể trọng phải đến cả trăm cân.
Đường Án Trác bị dọa khẽ run rẩy, cậu lùi lại một bước theo bản năng, cậu biết chân mình đang run lẩy bẩy, nhưng cậu cảm thấy mình nên lên tiếng trước.
Có điều cậu chưa kịp nói gì đã bị một tên đàn ông túm cổ áo kéo xềnh xệch đến trước mặt, rồi nhận ngay một cái bạt tai tàn nhẫn giáng thẳng vào mặt.
Tai cậu ù đi trong nháy mắt, có khoảnh khắc, Đường Án Trác không còn nghe thấy gì nữa.
Nửa bên mặt nóng rát như bị thiêu đốt, chắc hẳn đã sưng vù lên.
Cậu nếm thấy vị máu trong miệng, chắc là do vô ý cắn phải môi.
Cậu nhìn thoáng qua hướng Lữ Quyên, cô quay lưng về phía bên này, cuộn tròn người trong chăn, giống như không biết con trai cô đang một mình đối mặt với những tên chủ nợ mà vốn dĩ cậu không thể nào đối phó được.
“Tôi sẽ nghĩ cách lo tiền, các ông đừng tới……”
Lời còn chưa dứt, Đường Án Trác đã bị đẩy ngã xuống đất.
Gã đàn ông định xông vào nhưng có vẻ ghét bỏ căn phòng quá chật hẹp, cho nên cuối cùng gã chỉ đứng ở cửa.
“Mày lấy gì mà trả, đồ khốn, bọn tao đến bao nhiêu lần mày đã đưa ra được xu nào đâu?”
“Tôi tìm được việc rồi, cuối tháng mới nhận lương, có tiền tôi sẽ trả các ông ngay.”
Đường Án Trác bò dậy, cả người cậu run rẩy, cố gắng tự nhủ bản thân đừng sợ hãi, nhưng dường như chẳng có tác dụng gì.
“Một tháng mày kiếm được mấy đồng? Mày biết thằng cha mày nợ bọn ông bao nhiêu tiền không? Tao nói cho mày biết, cho mày thêm hai tuần, còn không trả được một nửa số đó thì ông chặt tay mày! Nghe nói mày học giỏi lắm, chắc tay rất quan trọng nhỉ?”
Đối mặt với lời uy hiếp trần trụi của gã đàn ông nọ, Đường Án Trác run cầm cập cả người.
Đừng nói một bàn tay, dù cho lấy cả mạng cậu thì cậu cũng chẳng có cách nào kiếm ra số tiền lên tới sáu chữ số trong vòng hai tuần.
Dường như cậu đã cảm nhận được sự tuyệt vọng, khẽ hít hít mũi, cậu nói, “Tôi kiếm không được đâu, chi bằng các ông lấy mạng tôi đi cho rồi.”
“Thằng nhãi ranh, mày tưởng ông đây không dám à?”
Gã đàn ông lại tóm cổ áo cậu, Đường Án Trác bị siết chặt đến nỗi sắp hít thở không thông, cậu hoảng loạn túm lấy tay gã kia, muốn kéo ra để hít thở một chút không khí.
“Dừng tay!”
Không biết là ai ở phía sau bỗng nhiên lên tiếng, ngay sau đó tiếng bước chân không nhanh không chậm vang lên.
Gã đàn ông hung tợn quay đầu chửi, “Mẹ kiếp, đứa nào dám bảo ông đây…… ối, chú Ưng……”
Đột nhiên, Đường Án Trác bị thả ra, không khí bất chợt ùa đến, cậu vịn vào bàn ho đến mức mặt mày tối sầm lại.
Gã đàn ông mới rồi còn kiêu ngạo lập tức như lửa gặp nước, đám người vội vàng xếp hàng, cúi đầu khom lưng cung kính đối diện với người đàn ông trung niên đeo kính râm vừa tới, tuôn ra mấy lời nịnh bợ.
“Xin lỗi chú Ưng, vừa rồi em không biết là ngài, nếu biết là ngài thì có cho em tám trăm lá gan cũng không dám mắng.”
Đầu tiên gã đàn ông nhận lỗi, tiếp đó lại nịnh nọt dò hỏi, “Đêm hôm khuya khoắt thế này, sao ngài lại tới đây ạ?”
Người đàn ông được gọi là chú Ưng không trả lời vấn đề của gã mà hỏi ngược lại, “Tôi còn chưa hỏi các anh đấy, các anh đang làm gì ở đây?” Chú Ưng nhìn thoáng qua Đường Án Trác đang nơm nớp lo sợ đứng bên cạnh, sau đó chú nghiêng mắt nhìn chằm chằm gã đàn ông đối diện, giọng trầm thấp lại mang tới áp lực, “Đòi nợ à?”
“Đúng vậy, thằng cha này nợ bọn em mấy trăm nghìn tệ, không trả nổi còn bảo bọn em đến tìm vợ con nó, bọn em cũng hết cách rồi……”
“Hắn bảo các anh tìm là các anh nghe lời đi tìm ngay à? Làm khó một thằng nhóc thì được gì? Nó có tiền cho các anh chắc?”
Chú Ưng lại nhìn sang Đường Án Trác, cậu khẽ run, sợ hãi đối diện với người nọ.
Hệt như là thỏ con lạc đường giữa trời tuyết đang nhìn người tốt bụng duy nhất đi ngang qua có thể cứu vớt nó.
“Về đi, đừng gây rối nữa, ngài Ngụy đang ở dưới đấy, bớt ồn ào lại.”
Vừa nghe hai chữ “ngài Ngụy”, đám người đều kinh sợ tột độ, lén lút đưa mắt nhìn nhau rồi chợt hiểu ra rằng chú Ưng xuất hiện ở đây tuyệt đối không phải ngẫu nhiên, mà là ý của ngài Ngụy.
Nếu là ý của ngài Ngụy thì ở lại đây thêm nữa kẻ gặp họa sẽ là bọn họ.
Tuy rằng họ không hiểu vì sao ngài Ngụy lại giúp Đường Án Trác, có điều bây giờ hiển nhiên không phải lúc để nghĩ chuyện này, bọn họ nên mau mau chuồn đi mới đúng.
Tiếng bước chân giẫm trên bậc thang bình bịch, mấy giây sau, con ngõ nhỏ khôi phục lại vẻ yên tĩnh như lúc đầu.
Đường Án Trác nhẹ nhõm thở phào, nói “Cảm ơn” với người đàn ông vừa cứu mình.
Chú Ưng trông có vẻ lạnh lùng nghiêm túc, khóe mắt còn có một vết sẹo rất đáng sợ, nhưng đối với cậu lúc này, người kia vẫn được xem là dịu dàng.
“Cháu ngủ sớm đi, chuyện trả tiền không cần lo.”
“Tại sao ạ?” Đường Án Trác nhìn chú Ưng với vẻ khó hiểu.
“Đừng hỏi nhiều, khóa cửa kỹ vào.”
Chú Ưng để lại một câu rồi cũng xuống lầu, Đường Án Trác đứng ở cửa thấy chú bước vào một chiếc xe.
Tuy rằng cậu không biết biển số xe, nhưng cậu cảm giác đó là chiếc xe rất tốt rất đắt, trước khi lên xe chú Ưng khom lưng nói gì đó, cậu đoán bên trong đại khái còn người khác.
Cậu khó hiểu đóng cửa lại, lòng cậu vô cùng cảm kích nhưng cũng không hiểu vì sao lại có người xa lạ đồng ý giúp đỡ mình.
Cậu chưa từng được nhận lòng tốt, cho nên rất sợ rằng đằng sau lòng tốt ấy là một cái bẫy đang chờ nuốt chửng cậu.
Hai mươi phút trước.
Xe của Ngụy Tắc Văn dừng trên con đường vừa bẩn vừa hỗn loạn, hoàn toàn không tương xứng với thân phận địa vị của hắn.
Đường hẹp đến mức chỉ vừa đủ cho một chiếc ô tô đi qua.
Hắn còn chưa kịp xuống xe thì đã nghe thấy tiếng chửi bới ầm ĩ.
Hắn nhìn về hướng phát ra tiếng động, mấy gã đàn ông cao lớn đang vây quanh cửa một căn hộ, hắn không rõ đối diện là ai nhưng nghe gã đàn ông nọ nói, đại khái là một đứa nhóc không nhiều tuổi.
Ngụy Tắc Văn đặt tạp chí kinh tế tài chính xuống tay, “Chú Ưng, nghe ra là ai không?”
Trần Ưng hạ cửa kính xe, cẩn thận lắng nghe, thính lực và thị lực của chú rất tốt, bởi vậy mới có thể ở bên cạnh Ngụy Tắc Văn suốt bao năm qua.
“Chắc là bọn tay chân của Long Tam, Hàn Lôi.”
“Sòng bạc Long Tam thuộc Bát Đạo Môn?”
“Đúng vậy, hẳn là tới đòi nợ.”
Tiếng chửi thề tục tĩu xé rách bóng đêm, bởi vì hạ cửa kính xe nên càng rõ hơn, Ngụy Tắc Văn nghe loáng thoáng thấy một giọng nói trẻ tuổi.
Sau khi xác nhận mình không nghe nhầm, trong nháy mắt thần kinh hắn bỗng căng thẳng, qua khe hở mà mấy gã đàn ông hơi hé ra, cuối cùng cũng thấy được người đối diện.
Trong bóng đêm tối tăm chỉ có thể thấy một dáng hình gầy gò, nhỏ bé, đầy bất lực.
Đột nhiên, một ý tốt lan tỏa khắp người hắn.
“Ồn ào quá, chú Ưng, ra xem đi.”
Trần Ưng vừa mở cửa xe, Ngụy Tắc Văn đã gọi chú lại, “Giúp nhóc ấy.”
“Vâng.”
Trần Ưng không tò mò đối với động cơ vì sao Ngụy Tắc Văn làm như vậy, chú chỉ chỉnh lại cổ áo, rồi cất bước lên lầu.
Ngụy Tắc Văn nhìn ra xa, sau khi Trần Ưng lên lầu, mấy gã đòi nợ lập tức dạt sang một bên, giúp hắn có thể nương theo ánh sáng mỏng manh nhìn rõ dáng vẻ của người kia.
Chiếc áo không biết là màu trắng hay vàng nhạt cùng với chiếc quần jean gần như đã bạc màu trắng bệch, cậu nhóc ôm mặt đứng bên đó, quả thực tuổi còn rất nhỏ.
Ngụy Tắc Văn nheo mắt, muốn mình nhìn rõ hơn chút nữa.
Trong đêm tối, dường như hắn lại thấy được ánh sáng trong đôi mắt thiếu niên, tràn đầy vẻ sợ hãi và bối rối.
“Nhóc con đáng thương.”
Hắn khẽ phẩy tờ tạp chí, lật sang trang mới, chẳng biết đang xem thứ gì.