Kiếm Tìm Ánh Sáng
Chương 15: “Đừng sợ, có tôi ở bên em”
Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Án Trác cưỡi ngựa một vòng vẫn chưa thấy đã, cuộc sống trước đây của cậu thực sự quá áp lực, nên những giây phút thư thái như thế này thật hiếm hoi. Cậu nhìn bộ lông mềm mại óng ả của Đức Mã, rất muốn chạy thêm một vòng nữa, nhưng lại ngại ngùng không dám nói ra, sợ mình làm phiền Ngụy Tắc Văn.
Ngụy Tắc Văn đi lấy hai bình nước trái cây, khi trở về thì thấy Đường Án Trác đang vuốt ve lông của Đức Mã. Thật kỳ lạ là Đức Mã vốn không phải một con ngựa hiền lành, ngoại trừ Ngụy Tắc Văn và nhân viên chăm sóc, nó đối với người khác, thậm chí là những con ngựa khác, đều vô cùng cảnh giác, cứ như thể giây tiếp theo sẽ giơ chân đá mạnh. Vậy mà khi đối mặt với Đường Án Trác, nó lại rất ngoan ngoãn.
Quả nhiên là đứa trẻ đáng yêu thì động vật cũng yêu thích. Nếu kể cho đám bạn của hắn nghe, chắc họ sẽ ghen tị chết mất, vì lâu như vậy rồi họ vẫn chưa thể kết thân được với Đức Mã.
“Uống chút nước giải khát đi rồi chúng ta cưỡi thêm một vòng!”
“Thật vậy ạ? Tuyệt quá!” Nguyện vọng nhỏ bé trong lòng được thỏa mãn, Đường Án Trác cong cong khóe miệng, không thể che giấu nổi niềm vui sướng.
Ngụy Tắc Văn lại dẫn cậu cưỡi ngựa thêm hai vòng, đến khi Đường Án Trác mồ hôi nhễ nhại, thở hổn hển, hắn mới cầm khăn giúp cậu lau mồ hôi trên trán.
Dưới ánh nắng chan hòa, đôi mắt Đường Án Trác sáng lấp lánh. Ngụy Tắc Văn chợt nghĩ tới tối hôm đó, cậu hệt như một con mèo đầy cảnh giác, rõ ràng sợ hãi và yếu ớt nhưng vẫn cố tỏ ra kiên cường, khiến người ta nhìn thấy mà xót xa.
Nhưng hiện tại, ánh mắt cậu sáng ngời, rạng rỡ. Ít nhất trong khoảnh khắc này, cậu là một đứa trẻ vô tư vô lo. Ngụy Tắc Văn nghĩ, đây hẳn là ý nghĩa lớn nhất của việc hắn giúp đỡ Đường Án Trác.
Giúp cậu sống tốt hơn, không chỉ là về vật chất, mà còn là về tinh thần.
Ngày hôm sau, Ngụy Tắc Văn hẹn gặp người phụ trách ở trường mới của Đường Án Trác để thảo luận về việc chuyển trường.
Ngụy Tắc Văn cũng từng tốt nghiệp từ ngôi trường này, sau khi ra trường hắn còn quyên tặng hai tòa nhà, nên vị thầy giáo kia tỏ ra vô cùng tôn kính Ngụy Tắc Văn.
Ông sắp xếp cho Đường Án Trác vào lớp học với trang thiết bị tốt nhất, thậm chí sách giáo khoa và các tài liệu học tập khác cũng đều được chuẩn bị đầy đủ.
Đường Án Trác ngồi phía sau Ngụy Tắc Văn, nhìn hắn và người phụ trách nói chuyện với nhau, giống như lần trước cậu thấy hắn giải quyết rắc rối cho mình.
Không hề khoa trương khi nói rằng, đối với Đường Án Trác, Ngụy Tắc Văn tựa như vị thần linh đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời cậu.
Rõ ràng hắn mặc một thân đồ đen, lại hiên ngang mở ra một khe nứt trong cuộc sống ảm đạm của Đường Án Trác, để rồi sau đó cậu mới có thể nhìn thấy ánh sáng.
Nếu ánh sáng có tên, hẳn sẽ tên là Ngụy Tắc Văn.
Trong mắt cậu, Ngụy Tắc Văn là một người vô cùng cuốn hút, trên người hắn toát ra khí chất mạnh mẽ của một người luôn ở vị trí cao.
Đường Án Trác chưa từng thấy ai tài giỏi, lợi hại như hắn. Cậu chỉ biết lần đầu cậu vô tình va phải Ngụy Tắc Văn, khi ngẩng đầu lên đã cảm nhận được sự đè nén, áp chế chưa từng có.
Khiến cậu theo bản năng muốn cuộn tròn lại.
Nhưng sau khi làm quen, cậu mới hiểu không phải vậy. Ngụy Tắc Văn nhã nhặn, lịch thiệp, tinh tế, chu đáo. Cảm giác đè nén từ hắn cũng không làm người khác khó chịu, ngược lại còn biến thành một sự tin cậy.
Tựa hồ chỉ cần hắn đứng ở đó là có thể giải quyết mọi chuyện, có hắn ở đây thì không cần sợ gì nữa.
Đường Án Trác biết thân phận và tuổi tác của họ chênh lệch, làm bạn là điều quá xa vời. Nhưng đối với cậu, nếu có thể, cậu rất muốn cả đời này được quen biết Ngụy Tắc Văn.
Không phải vì Ngụy Tắc Văn có thể giúp cậu, có thể cho cậu một cuộc sống tốt đẹp.
Dẫu cho ngày mai hắn không muốn giúp cậu nữa, cậu lại phải trở về căn nhà nhỏ bé tồi tàn kia, mỗi ngày đối diện với sự lạnh nhạt của Lữ Quyên và sự miệt thị, trào phúng của hàng xóm láng giềng hay bạn học, cậu cũng cảm thấy ít nhất những ngày qua cậu đã có được sự ấm áp, vui sướng rồi.
Dù sao, Ngụy Tắc Văn đã khiến cậu cảm thấy sự tồn tại của mình dường như không còn quá đáng sợ, đây là thứ đáng quý hơn nhiều so với vật chất.
Ngụy Tắc Văn bàn bạc với người phụ trách rất nhanh, rồi quay đầu lại vẫy tay gọi cậu tới. Người phụ trách nhìn thoáng qua cậu một lượt từ trên xuống dưới, không phải ánh mắt khinh thường như cậu thường nhận, mà là ánh mắt tràn ngập thiện ý và sự tán thưởng. Một ánh mắt mà Đường Án Trác vô cùng xa lạ.
Trong thoáng chốc cậu cảm thấy chua xót, lại cảm thấy mình thật sự quá mất mặt, vì thế hít hít mũi cố nén lại.
“Án Trác, đây là chủ nhiệm Lâm.”
“Em chào chủ nhiệm Lâm.”
“Chào em Án Trác, đứa nhỏ này vừa nhìn đã biết là ngoan ngoãn, nghe lời, học tập còn rất giỏi.”
“Cảm ơn chủ nhiệm.”
“Tắc Văn dẫn em ấy về chuẩn bị đi, ngày mai là có thể tới học.”
“Vâng, em biết rồi, chủ nhiệm Lâm, chúng em đi trước.”
Đường Án Trác và Ngụy Tắc Văn nói lời tạm biệt với chủ nhiệm Lâm, sau đó rời khỏi trường học.
Sân trường rất lớn, cảnh quan thực tế khiến cậu choáng ngợp hơn nhiều so với những gì thấy trên hình ảnh. Cậu nghĩ mình thậm chí phải mất cả ngày mới có thể đi hết toàn bộ ngôi trường một lượt.
Khu dạy học không có những bức tường bị bong tróc từng mảng, sân thể dục cũng không dính đầy bùn đất, cát đá, bồn hoa có hoa chứ không phải cỏ dại, nhà ăn thì to lớn với năm tầng lầu.
Đây chính là nơi cậu sẽ hoàn thành năm cuối cấp ba sao? Đường Án Trác hung hăng nhéo vào đùi, đau đến nỗi nhe răng nhếch miệng, là thật sự, không phải giấc mơ.
Hơn nữa, khi Ngụy Tắc Văn làm thủ tục chuyển trường cho cậu, hắn cũng nói mình từng là học sinh nơi này.
Thế nhưng… cảm giác tự ti lại bao trùm lấy Đường Án Trác. Liệu cậu có thể thích ứng nơi này được không? Cậu và các công tử tiểu thư ở đây vốn là hai thế giới. Cậu ở tầng đáy xã hội đã phải chịu đựng sự ghẻ lạnh, huống hồ là xã hội thượng lưu này? Nhưng khi nghĩ kỹ lại, Ngụy Tắc Văn đối xử với cậu thực sự quá dịu dàng.
“Sao vậy? Lại có tâm sự gì à?”
Ngụy Tắc Văn phát hiện người phía sau đi rất chậm, hắn chờ cậu một lát cho đến khi hai người sánh bước bên nhau.
Bây giờ Đường Án Trác đã có thể thẳng thắn, thành thật nói ra suy nghĩ của mình.
“Em hơi sợ.”
Cậu chưa nói sợ cái gì nhưng cậu biết Ngụy Tắc Văn sẽ hiểu ý cậu.
Quả nhiên, Ngụy Tắc Văn xoa đầu cậu, “Đừng sợ Án Trác, có tôi ở bên em.”