Kiếm Tìm Ánh Sáng
Chương 16: “Cậu đẹp quá à”
Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đi từ trường về đến nhà mất mấy chục phút chạy xe, tính cả thời gian tắc đường thì ít nhất cũng phải gần một giờ.
Đường Án Trác sống trong khu ngõ nhỏ lâu rồi, việc đi học mà tốn nhiều thời gian như vậy khiến cậu khá ngạc nhiên và chưa thể thích nghi được.
Ngày hôm nay còn có thể đi hơi trễ, nhưng khi chính thức nhập học chắc hẳn phải thức dậy rất sớm.
Rõ ràng Ngụy Tắc Văn cũng nhận ra vấn đề này.
“Án Trác, em có muốn ở lại kí túc xá trường không?”
“Có đắt không ạ?”
“Em chỉ cần nói muốn hay không thôi.”
“Muốn ạ.”
Đường Án Trác gật đầu, thực ra cậu có thể dậy sớm nhưng nhờ chú Ưng đưa cậu đi xa như vậy mỗi ngày không tiện chút nào.
“Ừ, tôi sẽ sắp xếp cho em.”
Ngày đầu tiên Đường Án Trác đi học là do Ngụy Tắc Văn đưa đi.
Người ở khu nhà cũ của cậu không biết Ngụy Tắc Văn, nhưng con cái các gia đình quyền quý ở thành phố Lâm Hoài không thể nào không biết hắn. Hơn nữa Ngụy Tắc Văn còn là đàn anh của bọn họ, bức ảnh vinh danh của hắn đã treo ở vị trí cao nhất của trường suốt bao năm qua, cha mẹ họ thậm chí còn từng vì muốn gặp mặt Ngụy Tắc Văn mà cố gắng kết nối quan hệ.
Dẫu sao chuyện làm ăn của nhà họ Ngụy thoạt nhìn chỉ có nhà máy rượu, nhưng thực tế đằng sau còn có vô số ngành nghề khác nhau, chỉ nói bằng lời thì rất khó hình dung hết được, mà hiện tại Ngụy Tắc Văn đã dần dần trở thành người nắm quyền chính của nhà họ Ngụy.
Vậy thì học sinh mới tới có quan hệ gì với Ngụy Tắc Văn nhỉ? Đường Án Trác cúi đầu đi theo Ngụy Tắc Văn, hôm nay cậu mặc đồng phục của trường, quần dài và áo vest màu xanh biển, cà vạt đồng màu, bên trong là áo sơmi trắng, chất lượng của bộ đồng phục này tốt hơn hẳn tất cả những bộ quần áo cậu từng mặc trước đây.
Ngụy Tắc Văn nói vài câu với chủ nhiệm lớp Đỗ Nhã Nhược, Đỗ Nhã Nhược cười rất chuẩn mực, vỗ vai Đường Án Trác, “Ngài Ngụy cứ yên tâm, chúng tôi sẽ chăm sóc bạn học Tiểu Đường.”
Ngụy Tắc Văn vươn tay véo nhẹ tai Đường Án Trác, “Đi theo cô giáo đi, buổi tối xe của tôi sẽ chờ ở cửa, nếu tôi không rảnh sẽ bảo A Thành tới.”
“Dạ.”
Đường Án Trác được Đỗ Nhã Nhược đưa tới bục giảng tự giới thiệu, Ngụy Tắc Văn đứng ở cửa nhìn theo, bên trong các bạn học còn lén lút nhìn ra ngoài, muốn nhìn hắn một cái.
“Giới thiệu với các bạn đây là Đường Án Trác, bạn học mới của chúng ta. Án Trác, em tự giới thiệu về bản thân đi.”
Đường Án Trác căng thẳng đến nỗi chân khẽ run lên, trước giờ cậu chưa từng đứng trước mặt nhiều người để giới thiệu về mình. Trong lòng cậu không ngừng cổ vũ bản thân, trước khi mở miệng còn nhìn về phía Ngụy Tắc Văn, người kia khẽ gật đầu với cậu.
Cậu ngẩng đầu nhìn về các bạn học mới ngồi phía dưới.
Lúc ấy cậu mới phát hiện, không có ai xem thường cậu, cũng không có ai hiện ra ánh mắt không thiện cảm.
Bọn họ chờ mong, tò mò, nghiêm túc mà nhìn cậu.
Cậu đột nhiên cảm thấy yên tâm.
“Chào các bạn, mình là Đường Án Trác, rất vui được làm bạn học với các bạn trong thời gian tới, mong được chiếu cố nhiều hơn.”
Cậu hơi cúi người, thẳng người nhìn về phía Đỗ Nhã Nhược, cô lại nở nụ cười chuẩn mực, thoạt trông cực kỳ dịu dàng.
“Án Trác, trước hết em ngồi ở chỗ trống bên kia đi, chờ tan học cô sẽ xếp chỗ cho em sau.”
“Vâng, cảm ơn cô.”
Đường Án Trác nhìn về phía cửa, Ngụy Tắc Văn vẫy tay rồi rời đi, cậu ôm cặp sách đi xuống bục giảng.
Chỗ ngồi của cậu có một nữ sinh bên cạnh, cô bé nhìn cậu bước xuống thì vội dọn dẹp đồ đạc của mình đang để ở chỗ trống, thậm chí còn vỗ vỗ ghế, trông có vẻ rất hoan nghênh cậu.
Trên thực tế cũng thực sự là vậy.
Lăng Giai tươi cười kích động nói, “Mình là nữ sinh cao nhất lớp, số lượng con trai lớp mình lại ít hơn nữ, mình vẫn luôn không có bạn cùng bàn, hôm nay rốt cuộc cũng có rồi!”
Dường như vì Lăng Giai quá hoạt bát, Đường Án Trác cũng bị sự hoạt bát của cô bé lây sang, “Trùng hợp quá, trước kia mình cũng đều ngồi một mình.”
Cậu không giải thích nguyên nhân, Lăng Giai cũng chẳng hỏi nhiều.
“Thế thì tốt quá, về sau chúng ta đều có bạn cùng bàn rồi, mình là Lăng Giai!”
“Mình tên Đường Án Trác.” Đường Án Trác lại giới thiệu về bản thân.
Lăng Giai nghịch ngợm chớp chớp mắt, “Mình đã biết rồi nha!”
Cô nàng chống cằm nhìn Đường Án Trác lấy đồ bày ra bàn, đột nhiên thốt lên một câu từ tận đáy lòng, “Cậu đẹp quá à!”
Trước giờ Lăng Giai chưa từng thấy nam sinh nào đẹp như cậu, tinh xảo như là búp bê sứ, làn da trắng nõn dưới ánh mặt trời tưởng chừng xuyên thấu, môi hồng răng trắng, còn đẹp hơn cả con gái như cô nàng, tuổi này ai mà không thích cái đẹp đâu? Huống chi Đường Án Trác nhẹ nhàng, dịu dàng, không giống đám bạn học nam không chú ý tiểu tiết, thích khoác lác mạnh miệng khác trong lớp, nhìn mặt cậu cứ có cảm giác ánh mắt cậu như được tinh lọc.
Cô bé thật sự vui vẻ khi ngồi cùng bàn với Đường Án Trác.
Cho nên khi tan học Đỗ Nhã Nhược tới hỏi ý kiến của Đường Án Trác, Lăng Giai hồi hộp nhìn sang, Đường Án Trác cũng cảm thấy tính cách của cô bé rất tốt.
Cậu chưa từng có bạn học giống như vậy, tuy rằng chỉ là người đầu tiên cậu quen khi vào lớp, nhưng lại làm cậu cảm thấy ở chung rất thoải mái.
Vì thế Đường Án Trác lắc đầu, “Không cần thay đổi đâu cô, em ngồi ở đây được rồi ạ.”
“Ừ, cô đã xem thành tích của em, em học giỏi toán nhất, vừa vặn Lăng Giai chưa tốt ở môn này. Tiếng Anh của em hơi kém hơn các bạn, Lăng Giai giỏi nhất chính là tiếng Anh, hai em có thể bổ sung cho nhau, ngày thường nhất định phải giúp đỡ lẫn nhau nhé!”
“Em biết rồi thưa cô!”
Đường Án Trác đồng ý, Lăng Giai cũng gật đầu lia lịa, vì vậy cậu chính thức có chỗ ngồi ở đây.
Tuy rằng đều là bàn cuối nhưng tình cảnh và tâm trạng lại hoàn toàn khác biệt.
Đường Án Trác biết cậu được Ngụy Tắc Văn chiếu cố, là Ngụy Tắc Văn tạo ra một hoàn cảnh tốt đẹp hơn cho cậu.
Tuy đã nói rất nhiều lần nhưng cậu vẫn nhìn chằm chằm đèn trên trần nhà vào giờ giải lao, thầm cảm thán ngài Ngụy quá tốt.
Tốt tới nỗi không chân thật.
Giờ giải lao sau tiết học đầu tiên mọi người còn hơi giữ kẽ, tới giờ giải lao sau tiết thứ hai bắt đầu có bạn học tới gần Đường Án Trác.
Ban đầu đều là các bạn nữ, các bạn nam có vẻ không thích không khí náo nhiệt này cho lắm.
Có lẽ là vì thói quen trước kia cho nên ánh mắt Đường Án Trác nhìn về phía họ đầu tiên là đầy vẻ đề phòng, cậu rất sợ lại nghe thấy một vài lời khó nghe từ miệng bọn họ.
Nhưng rất nhanh cậu liền nhận ra nơi này đã không phải ngõ hẻm nhỏ kia nữa, sẽ không còn ai bắt nạt cậu.
Tuy rằng nụ cười của cậu khi giao tiếp với bạn bè còn rất vụng về, lòng bàn tay cũng căng thẳng toát mồ hôi nhưng trong lòng cậu vẫn cảm thấy lờ mờ một niềm vui sướng.
Một buổi sáng trôi qua rất nhanh, Đường Án Trác đã nghe không biết bao nhiêu câu “Cậu đẹp quá.” Trên bàn cũng chất đống một đống đồ ăn vặt.
Tới tiết thể dục buổi chiều có bạn nam tới hỏi cậu có muốn chơi bóng rổ với mọi người không.
Đám nam sinh vóc dáng cao lớn, dong dỏng, nhưng không ai cao như Ngụy Tắc Văn, còn chưa tới mùa hè họ đã mặc quần đùi áo ba lỗ, để lộ làn da rám nắng.
Mọi mặt Đường Án Trác đều kém khá xa họ.
Hơn nữa cậu chưa từng đánh bóng rổ.
Ở trường cũ, thể dục là tiết học cậu ghét nhất, dù cho cậu cầm sách thơ cổ hoặc là từ đơn tiếng Anh bịt kín lỗ tai, cũng vẫn nghe thấy người khác bàn tán xôn xao về mình. Khi tất cả mọi người tụ tập năm ba người bên nhau, cậu lại cô độc, cậu giống một kẻ dị biệt ở trong đám người, vất vả, khó khăn để tồn tại.
Các bạn nữ không nói chuyện với cậu, bạn học nam thì đều khinh thường cậu, chứ đừng nói đến chuyện hỏi cậu có muốn chơi bóng rổ hay không.
Cho nên Đường Án Trác hơi bối rối, nhỏ giọng nói, “Mình không biết chơi, cũng chưa từng đánh bóng……”
“Ôi xời.” Nam sinh cầm đầu vẫy vẫy tay, khoác vai cậu, “Chúng tớ dạy cậu, đi nào.”
Đường Án Trác bị kẹp giữa bọn họ, trông cậu càng nhỏ bé, gầy gò, cậu nhảy không cao, sức lực cũng không lớn bằng mọi người, nhưng các bạn học đều không tỏ vẻ mất kiên nhẫn đối với những động tác sai của cậu, thậm chí còn thay phiên nhau giảng giải kỹ thuật cho cậu.
Trước giờ Đường Án Trác không nghĩ tới sẽ có một ngày mình sẽ thích môn thể thao như bóng rổ.
Trong thời gian một tiết, cậu đã học được cách ném rổ, hơn nữa lúc sau còn nghe thấy những tiếng vỗ tay hoan hô cổ vũ của mọi người.
Cậu cũng cười rộ lên, thầm nghĩ các bạn học mới của mình thật là tốt.
Ngụy Tắc Văn đưa cậu tới một thế giới hoàn toàn mới, mà thế giới này mới là nơi tươi đẹp nhất trong tưởng tượng của cậu.
Mỗi một người đều mang theo thiện ý tới gần cậu.
Cuộc sống ngày đầu tiên ở trường của Đường Án Trác tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của cậu, đến tối cậu đã hoàn toàn thích nghi được. Đặc biệt là Lăng Giai tính tình hoạt bát, gần gũi ngồi bên cạnh có đủ loại đề tài không ngừng trò chuyện với cậu, cô bé giống như hạt dẻ cười, có thể cứu vớt bất cứ người hướng nội nào.
Đường Án Trác nôn nóng không thể chờ đợi được muốn chia sẻ mọi chuyện trong ngày hôm nay với Ngụy Tắc Văn, vừa tan học cậu liền thu dọn cặp sách bước nhanh ra khỏi trường.
Thành phố Lâm Hoài không giống ngõ nhỏ ngày trước, cổng trường đậu đầy siêu xe, nhưng Đường Án Trác liếc mắt đã thấy Ngụy Tắc Văn.
Hôm nay hắn mặc rất đơn giản, áo thun trắng quần đen, nhưng ở trong đám người vẫn chói sáng, rực rỡ lóa mắt.
“Ngài Ngụy!”
“Án Trác, hôm nay thế nào?”
“Tốt lắm ạ!”
Ngụy Tắc Văn nhận cặp sách của cậu, nghe cậu thao thao bất tuyệt kể về ngày đầu tiên đi học của mình, trong mắt cậu lấp lánh ánh sáng trong trẻo.
Trái tim hắn dường như khẽ rung lên.