Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi”

Kiếm Tìm Ánh Sáng

Chương 27: “Án Trác, lấy khăn tắm giúp tôi”

Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ngài cũng vậy nhé.”
Giọng Đường Án Trác nghèn nghẹt mũi, dạo này cậu dễ xúc động, đặc biệt là sau khi gặp lại Lữ Quyên thì luôn dễ rơi nước mắt.
Nhưng Ngụy Tắc Văn rất thích dỗ dành cậu, hắn thích Đường Án Trác dựa dẫm vào mình, thích cậu rũ bỏ lớp vỏ bọc kiên cố phòng vệ trước mặt hắn, thoải mái bộc lộ cảm xúc thật của bản thân. Trước mặt hắn, hắn không muốn Đường Án Trác phải quá mạnh mẽ.
Bàn tay to rộng của Ngụy Tắc Văn khẽ xoa xoa lưng Đường Án Trác. Cậu gọi hắn là “ngài”, khi cậu bỏ đi họ mà chỉ gọi "ngài" không thôi, nghe cứ như chứa đựng một ý nghĩa khác.
“Đừng khóc, chúng ta rồi sẽ hạnh phúc thôi.”
Ngụy Tắc Văn trêu chọc cậu, hắn dùng tay ấn nhẹ lên đỉnh đầu cậu, rồi dịch tay lên đỉnh đầu mình để so sánh.
“Hửm? Em cao hơn rồi à?”
“Có thật không ạ……” Đường Án Trác hít hà, rời khỏi vòng tay Ngụy Tắc Văn, thấy áo hoodie của hắn đã ướt đẫm một mảng vì nước mắt của mình.
Cậu ngượng ngùng đưa tay lau lau, áy náy xin lỗi, “Em xin lỗi ngài Ngụy.”
Ngụy Tắc Văn trêu chọc, “Không có nước mũi bám vào đấy chứ?”
“Không có mà!”
Đường Án Trác ngẩng đầu phản đối, gương mặt cậu ửng đỏ, không biết là do vừa khóc hay vì vừa vùi vào lòng hắn. Ngụy Tắc Văn xoa rối tóc cậu, “Anh đùa em thôi, có muốn đi dạo thêm chút nữa không? Hay là về thôi?”
“Về nhà đi ạ.”
“Ừ, biển ở đây khá đẹp, hôm khác anh lại đưa em đến đây chơi.”
Hai người về thẳng nhà Ngụy Tắc Văn. Chú Ưng và A Thành còn đang ở nhà tổ, có lẽ ngày mai sẽ giúp vợ chồng ông bà Ngụy giải quyết công việc.
Bởi vì năm nay có Đường Án Trác nên Ngụy Tắc Văn có lý do để không tham gia bữa tiệc gia đình ngày mai.
Hắn không thích những buổi tụ họp như thế này, đủ mọi cô dì chú bác đều có mặt ở nhà, hàng chục người nói chuyện ồn ào, hắn nghe đã thấy phiền. Huống chi rất nhiều họ hàng xa mà hắn chẳng hề quen biết lại cứ a dua nịnh hót, hắn thật sự không muốn đối phó chút nào.
Vì thế, mùng Một Tết chỉ có hai người ở trong nhà, hắn và Đường Án Trác.
Vốn dĩ họ định đón Lữ Quyên tới đây nhưng Đường Án Trác nhắn tin hỏi thì bị Lữ Quyên từ chối.
Cô nhắn: Mẹ không đón Tết đâu, mọi người cứ vui vẻ đi.
Đường Án Trác định về thăm mẹ.
Rồi lại nhận được tin nhắn từ cô: Đừng đến tìm mẹ, cứ để mẹ yên.
Cô đã nói như vậy, Đường Án Trác cũng không dám làm phiền thêm nữa, đành nói rằng sau khi thi xong cậu nhất định sẽ về thăm. Nhưng Lữ Quyên không trả lời lại.
Cô đau quá, đau đến mức không cầm nổi điện thoại. Sức khỏe cô vốn đã không tốt, giờ mắc bệnh lại càng cảm thấy mọi bệnh tật đều bị phóng đại vô hạn.
Cô không muốn uống thuốc, không có tiền cũng không thể làm phiền con trai. Cô biết người giàu có kia nể mặt Đường Án Trác mà giúp đỡ mình, nhưng cô không muốn con trai mắc nợ quá nhiều, sẽ không trả nổi.
Hơn nữa, cô cũng chẳng còn muốn sống nữa. Cô không muốn để Đường Án Trác thấy dáng vẻ tàn tạ không còn ra hình người này của mình. Cô cũng không thể gặp cậu, nếu không cô sẽ luyến tiếc. Cô không thể luyến tiếc, cuộc sống của cô quá đau khổ rồi, tinh thần cô đã tê liệt, dường như sẽ không bao giờ tỉnh táo trở lại. Có lẽ kiếp sau mới có thể tốt hơn một chút.
Đường Án Trác không nghĩ tới hôm nay mình có thể được nếm thử tài nấu nướng của Ngụy Tắc Văn.
Chú Ưng và A Thành không ở nhà, dì An cũng nghỉ Tết, việc bếp núc hiển nhiên sẽ do Ngụy Tắc Văn đảm đương.
Vốn dĩ Đường Án Trác muốn đảm nhiệm công việc này, nhưng nghĩ tới nghĩ lui phát hiện những món cậu biết nấu đều quá đơn giản, thậm chí cảm thấy không xứng với thân phận của Ngụy Tắc Văn, cho nên cuối cùng vẫn giao cho hắn, còn cậu thì phụ giúp bên cạnh.
Động tác nấu cơm của Ngụy Tắc Văn vừa không nhanh không chậm lại cực kỳ thành thạo. Hắn giải thích cho Đường Án Trác rằng khi hắn du học ở nước ngoài, luôn thích tự tay chế biến bữa ăn Trung Quốc cho mình vào lúc rảnh rỗi, cảm giác như có thêm hương vị gia đình.
Sau một thời gian dài, nhiều món hắn có thể nấu rất ngon. Cũng không biết lâu như vậy không vào bếp, tay nghề có bị mai một hay không.
Đôi khi Đường Án Trác cảm thấy có lẽ mình mắc bệnh nhà nghèo. Sau khi tới nhà họ Ngụy, cậu đã được ăn rất nhiều món ăn xa hoa, đắt tiền.
Đã được ăn tôm hùm, cua biển tươi sống vận chuyển trong ngày, mì có thể thêm bò bít tết, trứng cá muối cao cấp nhất muốn ăn là có. Nhưng dù vậy, cậu vẫn thích nhất những bữa cơm gia đình đơn giản như thế này.
Cho dù chỉ là đĩa cà chua xào trứng.
Ngụy Tắc Văn sớm đã nhận ra điều này ở cậu, cho nên hôm nay đồ ăn đều rất đơn giản, bỏ qua luôn việc bày biện trang trí trên bàn. Dù sao kỹ thuật về khoản này của hắn cũng không giỏi như dì An, cho nên mọi thứ chỉ giống bữa cơm của gia đình bình thường, ngược lại khiến Đường Án Trác cảm thấy càng ấm áp hơn.
Ngụy Tắc Văn lần lượt chế biến các món ăn, nhưng mười món vẫn mất gần hai giờ mới hoàn thành. Vốn dĩ hai người ăn cơm, Đường Án Trác cảm thấy quá nhiều đồ ăn sẽ rất lãng phí, nhưng Ngụy Tắc Văn nói ăn Tết thì vẫn cần có không khí Tết, xa xỉ một chút cũng chẳng sao.
Đối với chuyện Ngụy Tắc Văn tự tay vào bếp, Đường Án Trác vẫn luôn cảm thấy lạ lẫm mà lại rất phấn khích. Ngụy Tắc Văn thái rau cậu sẽ khen kỹ thuật dùng dao điêu luyện, Ngụy Tắc Văn đảo thức ăn cậu sẽ vỗ tay reo hò bên cạnh, ngay cả khi hắn đánh trứng, cậu cũng thấy động tác của hắn rất đẹp.
“Nhìn gì thế?” Ngụy Tắc Văn bật cười véo véo má cậu, bưng món sườn kho vừa chín tới lên bàn. Đường Án Trác rất hiểu ý lấy nắp đậy lại để giữ ấm.
Ngụy Tắc Văn múc một miếng đưa tới bên miệng cậu, Đường Án Trác há miệng đón lấy. Ngụy Tắc Văn chờ đợi phản ứng của cậu, thấy cậu nhai kỹ nuốt chậm xong mới sáng rực hai mắt, giơ ngón cái lên biểu lộ sự khen ngợi, “Rất tươi, rất mềm! Ngon tuyệt vời luôn!”
“Vậy được rồi, có thể dọn ra bàn. Em ngồi chờ một lát, sắp xong rồi đây.”
“Dạ.” Đường Án Trác ngoan ngoãn ngồi phía sau Ngụy Tắc Văn, ngắm nhìn bóng lưng hắn.
Vai Ngụy Tắc Văn rất rộng, đặc biệt là hôm nay hắn mặc chiếc áo thun trắng đơn giản, lại đeo chiếc tạp dề thắt chặt ngang eo, cho nên vai càng trông rộng hơn, eo lại càng nhỏ hơn. Đường Án Trác đưa tay so thử, cảm giác bờ vai kia phải rộng gấp rưỡi cơ thể nhỏ bé của mình. Cổ tay áo xắn lên để lộ bắp thịt săn chắc, xương bả vai sau lưng vì cúi đầu mà gồ lên trên lớp áo.
Ánh mắt Đường Án Trác lướt theo nếp gấp trên áo, một đường xuống phía dưới, quần ôm lấy……
Đường Án Trác đột nhiên ngẩng đầu, mặt cậu bắt đầu nóng bừng, cổ họng khô khốc. Cậu đang nhìn cái gì? Cậu không thể nhìn nữa, trời ơi!
Đường Án Trác dùng mu bàn tay áp lên mặt. Ngụy Tắc Văn đã bưng lên món cuối cùng, là một tô cháo tôm thơm lừng.
“Làm gì thế? Mau ăn đi.”
“Dạ!” Đường Án Trác vừa định bưng đồ ăn sang, Ngụy Tắc Văn từ phía sau vòng tay qua vai cậu kéo cậu về, “Ăn ở bàn nhỏ đi.”
Bàn ăn nhỏ có dạng hình tròn, không phân chia chỗ chính hay phụ. Trước kia mỗi ngày ăn cơm đều ngồi ở bàn dài lớn bên ngoài, Ngụy Tắc Văn ngồi ở ghế chủ, còn cậu ngồi bên cạnh hắn.
Bây giờ họ ngồi cạnh nhau, cảm thấy mối quan hệ càng thêm gần gũi, khoảng cách chưa đến một cánh tay, hơi ấm truyền qua không khí đến với nhau, nóng hừng hực bao quanh Đường Án Trác, bất giác khiến cậu thấy xấu hổ.
Rõ ràng Ngụy Tắc Văn tự nhiên hơn cậu nhiều, hắn giống như mọi khi, thích gắp đồ ăn cho cậu, dường như gắp hết mỗi một món rồi mới thôi.
Đường Án Trác nhìn kỹ, phát hiện hơn nửa số món ăn trên bàn đều là những món cậu thường thích ăn, hóa ra Ngụy Tắc Văn đều nhớ kỹ.
“Tôi hỏi cách nấu món cá quế chiên giòn này từ dì An, không biết hương vị ra sao, mau nếm thử xem. Người bình thường không được ăn cơm tôi nấu đâu đấy.”
Ngụy Tắc Văn nhướng mày, bỏ đi thân phận “ông chủ Ngụy” thường thấy trước mặt người ngoài, hắn giống như một người anh trai của Đường Án Trác, nói đùa, trêu chọc cậu. Hắn bây giờ có lẽ càng thêm sinh động hơn so với lúc có người ngoài.
Điều này làm cho Đường Án Trác cảm thấy hạnh phúc một cách lạ lùng, cứ như cậu khác biệt so với mọi người, là người rất đặc biệt.
Chẳng có ai không muốn là một ngoại lệ, dù cho cậu biết mình không nên đòi hỏi gì, cũng không phải cậu nhất định muốn đòi hỏi điều gì, nhưng cậu vẫn sẽ lén lút vui vẻ vì nhận ra điều này.
Vì thế bữa cơm này càng trở nên ngon miệng hơn, dù sao cũng không phải là tất cả mọi người đều có thể nếm thử tài nấu nướng của Ngụy Tắc Văn.
Ngụy Tắc Văn phát hiện cậu đang cười thầm, lại không nhịn được mà véo má cậu.
Gần đây dường như cậu béo lên, trên mặt có thêm chút thịt, nhưng vẫn còn rất gầy. Ngụy Tắc Văn thầm vạch ra kế hoạch, chờ cậu thi tốt nghiệp xong, nhất định phải dẫn cậu ăn liền mấy bữa tiệc thịnh soạn.
Hôm nay Đường Án Trác ăn rất nhiều, ăn đến mức khóe miệng dính nước sốt, đen sì dính trên mép, trông như vẽ nốt ruồi. Ngụy Tắc Văn nhìn đứa trẻ trước mắt bất đắc dĩ bật cười, “Ăn mà bẩn hết cả miệng rồi kìa.”
Hắn rút một tờ khăn giấy, ghé sát vào lau miệng cho Đường Án Trác.
Đường Án Trác nhìn gương mặt đột nhiên ghé sát, rõ ràng không bị cận thị, sao lại phải ghé gần đến thế? Khó lau lắm sao? Cảm giác như đã rất lâu rồi.
Làn da nơi khóe miệng bị chạm vào mơ hồ nóng ran. Đường Án Trác thấy hàng mi khẽ rũ và sống mũi cao thẳng của Ngụy Tắc Văn.
Đột nhiên ánh mắt chạm nhau, như sói rừng gặp phải chú hươu lạc đường. Đường Án Trác muốn trốn tránh lại phát hiện mình không cách nào dời mắt đi được. Ánh mắt của Ngụy Tắc Văn dường như có sức hút chết người, như là hai cực âm dương của cục nam châm, một khi chạm vào là lập tức muốn dán chặt lấy nhau.
“Nhìn gì vậy?” Ngụy Tắc Văn gõ nhẹ lên chóp mũi cậu. Thằng nhóc này như bị mình nhìn đến ngơ ngẩn rồi. Hắn ngả người về sau một chút, rồi đứng dậy, thấy Đường Án Trác hai tai đỏ bừng, liền tỏ ra không có chuyện gì mà tiếp tục ăn cơm, cứ như chuyện ánh mắt chạm nhau vừa rồi chưa hề xảy ra.
“Không có gì ạ.”
Tay Đường Án Trác dưới bàn nắm chặt gấu quần, lau khô lớp mồ hôi mỏng trong lòng bàn tay.
Trong đầu cậu chợt lóe lên một ý nghĩ, giống như sao băng đã đợi rất lâu mới vụt qua trong tích tắc, khiến cậu không kịp nắm bắt, cũng không thể nhớ nổi rốt cuộc đó là gì. Đường Án Trác lắc đầu, tự nhủ mình không cần suy nghĩ nữa, cứ yên lặng ăn hết bữa cơm này.
Thời gian sau đó Ngụy Tắc Văn cảm giác Đường Án Trác cố ý hay vô tình đều né tránh hắn. Hắn không biết trong vài giây đối diện, thằng nhóc này đã suy nghĩ điều gì, nhưng hắn biết không phải cậu muốn tránh hắn, có lẽ là cảm thấy xấu hổ, vì vậy hắn nên tìm cách xoa dịu một chút.
Mãi không tìm được cơ hội, cho đến buổi tối, Đường Án Trác muốn lên lầu học bài, lại bị hắn gọi xuống dưới xem TV.
“Để mai rồi học, mùng Một đầu năm cứ chơi cho thỏa thích đi.”
Cậu nhóc rất nghe lời hắn, ôm một chiếc gối ngồi ở góc sô pha. Ngụy Tắc Văn quan sát cậu một lát, không biết cậu đang suy nghĩ gì, dù sao đôi mắt không hề tập trung vào màn hình.
Ngụy Tắc Văn khẽ cười, bước vào phòng tắm.
Khi phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy rào rào, Đường Án Trác sửng sốt ngẩng đầu nhìn về phía cửa phòng tắm. Thường ngày Ngụy Tắc Văn không tắm ở đây mà là phòng tắm trên lầu.
Không biết tại sao hôm nay vị quý ngài này có vẻ hơi kỳ lạ.
Đường Án Trác cau mày bối rối, vẫn là vì khoảng cách tuổi tác quá lớn, có những điều khác biệt, cậu không thể nào hiểu được.
Không nghĩ ra thì thôi vậy. Đường Án Trác bắt đầu ngồi ngẩn ngơ, đột nhiên nghe thấy Ngụy Tắc Văn gọi mình.
“Án Trác, lấy giúp tôi chiếc khăn tắm.”
“A! Vâng!”
Đường Án Trác chạy lên lầu, lấy khăn tắm của Ngụy Tắc Văn rồi chạy xuống. Cậu kéo hé cửa phòng tắm, nhét khăn tắm vào bên trong. Nhưng giây tiếp theo cậu cảm thấy tay nắm cửa bị một bàn tay kéo, cậu không đứng vững nên loạng choạng ngã về phía trước, đụng phải bờ ngực rắn chắc. Ngực áo bị nước trên người Ngụy Tắc Văn làm ướt sũng, cứ như hai người không mặc quần áo mà dán chặt vào nhau.
Đường Án Trác đột nhiên mở to hai mắt.
“Cẩn thận!!!”
Ngụy Tắc Văn vừa định nói gì đó, thằng nhóc trước mặt đột nhiên ném khăn tắm vào người hắn, quay đầu bỏ chạy còn nhanh hơn cả thỏ con.