Chương 28: “Tôi thích đàn ông”

Kiếm Tìm Ánh Sáng

Chương 28: “Tôi thích đàn ông”

Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thôi rồi, cậu càng sợ hãi hơn.
Ngụy Tắc Văn quấn khăn tắm quanh hông, dựa vào khung cửa vỗ trán cười bất đắc dĩ.
Hồi tưởng lại vẻ mặt kinh hoàng thất thố của Đường Án Trác khi chạy trốn, hắn bắt đầu tự hỏi liệu mình có hơi quá đáng rồi không.
Nhưng đều là đàn ông, xét theo lý thuyết thì nhìn thấy cũng chẳng có gì, ôm một cái hẳn cũng không sao, Đường Án Trác chạy cái gì chứ? Ngụy Tắc Văn nhanh chóng tự thuyết phục mình – là trong lòng đứa trẻ kia có điều gì đó mờ ám.
Trong lòng có điều mờ ám hay không thì Đường Án Trác không biết, nhưng cậu biết trái tim mình sắp nhảy ra ngoài, trong phòng ngủ yên tĩnh dường như cậu càng nghe rõ tiếng đập “thình thịch” ấy.
Tại sao ngài Ngụy không mặc quần áo chứ… Lưu manh!
Đường Án Trác che gương mặt đỏ bừng nóng bỏng, xoa nắn như đang nắn cục bột, lòng cậu hơi bực bội, đứng ngồi không yên, làm ra tiếng động ầm ĩ. Cuối cùng cậu dứt khoát chui vào chăn, tắt đèn, đeo bịt mắt, ép mình phải ngủ.
Nhưng người có tâm sự thì rất khó ngủ.
Đường Án Trác nằm trên giường lăn qua lăn lại đến lần thứ ba mươi tám thì bỗng ngồi bật dậy, mở bịt mắt, tựa vào đầu giường.
Cậu phiền lòng chuyện gì? Cậu thì có tâm sự gì chứ? Điều khiến cậu phiền não nhất chính là không hiểu vì sao mình lại hành xử như vậy.
Đây là lần đầu tiên cậu không hiểu được tâm tư của chính mình.
Cậu không biết vì sao vừa rồi mình lại phản ứng mạnh đến vậy, ngài Ngụy nhất định sẽ cảm thấy cậu rất kỳ quái.
Chỉ là lấy khăn tắm mà thôi, chỉ là không đứng vững không cẩn thận đụng phải mà thôi, chỉ là……
Là cậu phản ứng quá khích.
Đường Án Trác thực sự không ngủ được, cậu bò dậy khỏi giường, làm hai bài thi môn Vật lý.
Thấy cả hai bài đều đạt thành tích trên 240 điểm, cuối cùng tâm trạng cậu mới tĩnh lặng lại. Cậu một lần nữa nằm lên giường, nhưng lúc này đã là rạng sáng bốn giờ.
Một bên Đường Án Trác đang đấu tranh tâm lý, một bên Ngụy Tắc Văn cũng không thể ngủ yên.
Có điều, suy nghĩ của hai người hoàn toàn không giống nhau. Ngụy Tắc Văn nghĩ đến ánh mắt kinh hoàng như thỏ nhỏ cùng với dáng vẻ chạy huỳnh huỵch lên lầu của cậu, nghĩ thế nào cũng cảm thấy đáng yêu, suy nghĩ một chút bèn nhịn không được bật cười.
Thực tế, hắn không phải là một người thích cười, hoặc có thể nói, thân phận của hắn không đòi hỏi hắn phải cười quá nhiều.
Nhưng từ khi Đường Án Trác đến, hắn càng ngày càng hay cười. Chú Ưng từng nói với hắn rằng hắn dần dần không còn giống “ông chủ Ngụy” khi ở nhà nữa, mà giống một người trẻ hai mươi tám tuổi.
Trước kia, dù là trong trạng thái thả lỏng khi ở nhà, trên người hắn vẫn toát ra khí thế nghiêm nghị, phong độ vốn có và được rèn giũa từ thương trường. A Thành hiểu hắn, sẽ nói đùa với hắn nhưng thực sự nếu có câu nào nói sai thì chỉ cần một ánh mắt của Ngụy Tắc Văn cũng đủ khiến anh sợ đến mức lập tức xin lỗi. Còn ở chung với Đường Án Trác lâu rồi, sự hiền lành nhẹ nhàng của cậu lại làm dịu đi khí thế mạnh mẽ từ hắn.
Ban đầu hắn vẫn chưa nhận ra, nhưng gần đây mới phát hiện hình như đúng là vậy, bởi vì Đường Án Trác quá mềm mại, cho nên hắn cũng đối xử mềm mại hơn hẳn.
Nhưng sau khi cười xong, hắn không thể không suy xét một vấn đề: Hắn vốn định làm dịu mối quan hệ của hai người, nào ngờ hành vi của mình lại khiến mọi chuyện hoàn toàn ngược lại. Trước khi mở cửa, hắn đã mặc quần lót, sợ hù đứa trẻ kia, nhưng cuối cùng vẫn khiến cậu bị dọa không nhẹ.
Sáng mai có lẽ cậu sẽ quên đi, mình lại tiếp tục dỗ dành vậy.
Ngụy Tắc Văn nghĩ như vậy. Sáng ngày hôm sau, hắn nấu một bàn đồ ăn sáng, đi gõ cửa phòng Đường Án Trác, gõ hai tiếng nhưng không có tiếng đáp lại.
Chưa dậy? Không muốn dậy? Đang học bài nên không nghe thấy?
Ngụy Tắc Văn lại gõ cửa thêm một lần nữa nhưng vẫn không nghe thấy âm thanh gì.
Theo lý thuyết, giờ này Đường Án Trác hẳn đã tỉnh. Trong kỳ nghỉ, cậu cũng chưa bao giờ ngủ dậy sau 8 giờ, hiện tại đã sắp 9 giờ rồi.
Cho nên có lẽ cậu không nghe thấy.
Vì thế, Ngụy Tắc Văn nhẹ nhàng vặn nắm cửa, đẩy ra một khe hở nhỏ. Hắn vốn dĩ cho rằng Đường Án Trác đang ngồi trên bàn học, nhưng lại không ngờ cậu đang nằm trên giường. Phỏng chừng là ngày hôm qua quên mở điều hòa, cho nên buổi sáng hơi nóng, cậu đã đá tung chăn, dùng hai cái đùi kẹp lại, chỉ có một chân giấu dưới chăn.
Ngụy Tắc Văn hít hà một hơi, quá trắng, trắng đến lóa mắt. Hắn đẩy cửa rộng hơn một chút, thừa dịp Đường Án Trác còn chưa tỉnh, trắng trợn táo bạo nhìn một lát, cuối cùng mới nhớ đến việc trái với lễ nghi thì chớ nhìn, cũng nhớ ra mình đến làm gì.
Nhưng Đường Án Trác hiếm khi được ngủ nướng, Ngụy Tắc Văn không định đánh thức cậu. Năm cuối cấp này, phỏng chừng cậu cũng chưa được ngủ mấy giấc trọn vẹn.
Hắn nhẹ nhàng đóng cửa lại. Lúc xuống lầu, hắn phát hiện tiếng bước chân trên cầu thang hơi lớn, bèn dọn bữa sáng vào bếp giữ ấm, rồi ngồi trên sô pha đặt mua một bộ thảm giảm âm cho cầu thang.
Đường Án Trác thực sự đang ngủ nướng. Hôm qua cậu ngủ quá muộn, khi rời giường mặt trời đã lên cao. Cậu không nhớ nổi mình đã bao lâu rồi không ngủ đến giữa trưa, lúc tỉnh dậy đầu óc thậm chí còn hơi trì độn.
Cậu dựa vào đầu giường, hai mắt mơ hồ.
Nhìn đồ vật đều thấy bóng chồng, cậu cố sức chớp chớp mắt, muốn tầm nhìn rõ ràng hơn, nhưng trước mắt lại đột nhiên hiện ra thân trên trần truồng của Ngụy Tắc Văn ngày hôm qua. Nửa người dưới lại hơi mơ hồ, bởi vì hôm qua cậu vốn dĩ không dám nhìn xuống dưới, cậu sợ bên dưới Ngụy Tắc Văn cũng trần truồng.
Khoan đã! Đường Án Trác đột nhiên lắc đầu, lập tức tỉnh táo. Ký ức chậm rãi sống lại, nhớ tới dáng vẻ chạy trối chết của mình, cậu chậm rãi nhận ra bản thân bắt đầu xấu hổ.
Chạy cái gì chứ……
Hôm nay cậu dậy trễ, không biết ngài Ngụy đang làm gì. Đường Án Trác kéo chăn phủ lên mặt, đôi mắt giấu trong bóng tối mở to, cuối cùng vực dậy tinh thần thấy chết không sờn, xốc chăn xuống giường chuẩn bị rửa mặt rồi xuống lầu, chung quy cậu không thể trốn mãi trong phòng được.
Nhưng khi chạm đến tay nắm cửa, cậu vẫn thống khổ nhắm mắt. Ngày hôm qua chạy nhanh như vậy, hôm nay không biết đối mặt với Ngụy Tắc Văn thế nào. Có khi nào ngài Ngụy cảm thấy cậu rất kỳ quái không, vừa kinh hoàng lại vừa la hét?
Cứu! Mạng!
Đường Án Trác đứng ở cửa hít sâu năm phút, cuối cùng lấy hết can đảm mở cửa.
Cậu cúi đầu, vừa kéo cửa thì thấy một đôi chân.
Cậu còn chưa chuẩn bị sẵn sàng đâu.
“Ha ha… chào buổi sáng ngài Ngụy.” Đường Án Trác cười gượng hai tiếng, cứng đờ vẫy vẫy tay với người trước mặt.
Ngụy Tắc Văn cúi đầu liếc nhìn ngón chân đang co quắp của Đường Án Trác.
Hắn không hề cố ý, thực sự là hắn đi ngang qua mà thôi, không ngờ đúng lúc cậu mở cửa.
Nhóc con co quắp bất an nhìn hắn, Ngụy Tắc Văn cong khóe miệng, cười xoa tóc cậu, “Xuống lầu đi, lát nữa tôi nấu cơm cho em.”
Bữa sáng vẫn còn ấm, nhưng thời gian này không thích hợp ăn nữa.
“Dạ……”
Thoạt nhìn Ngụy Tắc Văn không có biểu hiện gì khác thường, tựa hồ chuyện ngày hôm qua chưa từng xảy ra, thế thì cậu cũng nên tự nhiên một chút.
Hơn nữa, cẩn thận ngẫm lại thì chuyện cũng chẳng có gì. Lau miệng khi ăn cơm hay vô tình ôm lúc đưa khăn tắm có lẽ đều là do cậu nghĩ ngợi quá nhiều, hẳn ngài Ngụy không có ý nghĩ gì khác thường.
Không đúng, cậu cũng chẳng có ý nghĩ gì khác!
Thật là đòi mạng mà! Đường Án Trác mặt ủ mày ê, chậm rì rì xuống lầu. Khi ngồi ở bàn ăn chờ Ngụy Tắc Văn, cậu lại hít sâu mấy cái, muốn nhanh chóng xua hết mọi chuyện hôm qua ra khỏi đầu.
Ngụy Tắc Văn cũng nhanh chóng xuống lầu, hắn đã thay một bộ quần áo khác.
“Chúng ta ăn mì được không?”
“Được ạ.”
“Em muốn ăn mì trộn hay mì nước? Hoặc là mì xào?”
Đường Án Trác suy tư vài giây, “Mì nước ạ.”
Ngụy Tắc Văn gật đầu, lúc đi ngang qua người cậu lại xoa nhẹ sau gáy cậu.
Nấu mì nhanh hơn nấu cơm nhiều. Chỉ vài phút, Ngụy Tắc Văn đã bưng hai tô mì ra.
Hai cái tô một đen một trắng.
Mì sợi ngâm trong nước hầm xương, trên mì còn đầy thịt bò có gân. Ngụy Tắc Văn đã từng bảo thịt như vậy là loại ăn ngon nhất.
Ngoài ra còn có trứng ốp la và chân giò hun khói, mấy cây rau chân vịt thoạt nhìn chỉ có tác dụng trang trí. Nếu là ở ngoài tiệm cơm, phỏng chừng tô mì này sẽ có giá ba chữ số.
“Trong nồi còn đấy.” Ngụy Tắc Văn đưa đũa cho Đường Án Trác, cậu gạt nhẹ thịt và trứng ra, cẩn thận đảo đều lớp mì bên dưới.
Ăn ngon thật, sao món gì ngài Ngụy cũng biết làm?
Bữa cơm này thực sự tĩnh lặng, hai người đều không nói chuyện. Hơn nữa, Ngụy Tắc Văn còn ngồi đối diện cậu.
Bàn ăn rất rộng, khoảng cách hơi xa.
Ngụy Tắc Văn ăn xong một tô thì không lấy thêm nữa, ngồi ở đối diện nhìn cậu ăn.
Đường Án Trác không ngẩng đầu, nhưng cậu cảm nhận được tầm mắt của Ngụy Tắc Văn. Ngay lập tức, cậu cảm thấy người mình bị nhìn như thiêu đốt, hệt như có con sâu bò tới bò lui trên người.
Cậu nhanh chóng ăn mấy đũa mì còn sót lại, cũng mặc kệ có tạo ra âm thanh bất lịch sự hay không. Ngụy Tắc Văn chuẩn bị tô mì rất lớn, cậu ăn hết cũng no rồi.
“Em ăn xong rồi ngài Ngụy.”
Ngụy Tắc Văn dựa vào ghế, “Tôi rất xin lỗi về chuyện ngày hôm qua, Án Trác.”
Đường Án Trác không nghĩ tới Ngụy Tắc Văn sẽ xin lỗi mình, cậu sửng sốt vài giây mới vội xua tay: “Không sao, không sao đâu ạ, ngài Ngụy, là em phản ứng thái quá, ngài không cần xin lỗi đâu.”
“Không phải đã dọa em sao, vẫn nên nói một lời xin lỗi. Tôi dọn bàn, em đi nghỉ ngơi đi.”
Ngụy Tắc Văn đứng lên, đang định bưng tô của hai người, thì tay lại bị bắt lấy – Đường Án Trác cũng muốn bưng, vì thế tay hai người bèn chạm vào nhau.
Ngụy Tắc Văn hạ mắt, Đường Án Trác lặng lẽ dịch tay xuống, cầm vào nơi hắn không chạm tới.
“Để em làm cho.”
“Sao?”
“Ngài nấu cơm, em rửa bát.”
Vì thế, Ngụy Tắc Văn buông tay. Hắn cảm thấy cuộc đối thoại này hẳn thường xuyên xuất hiện giữa các cặp đôi yêu nhau.
Hiển nhiên, Đường Án Trác không nghĩ tới phương diện này. Cậu bưng hai cái tô đi vào bếp.
Có thể là do hoàn cảnh trưởng thành, dường như cậu không hề hiểu biết gì về những chuyện yêu đương lãng mạn.
Đột nhiên, Ngụy Tắc Văn hơi tò mò. Hắn đi theo vào bếp, ngồi ở phía sau Đường Án Trác, giống như ngày hôm qua cậu ngồi đằng sau quan sát hắn vậy.
Đứa trẻ này thực sự quá gầy, nhìn từ phía sau càng thêm mong manh, dường như chỉ cần khẽ chạm vào sẽ vỡ nát.
“Án Trác, em có từng nghĩ tới chuyện yêu đương không?”
Ngụy Tắc Văn chợt mở miệng, Đường Án Trác sửng sốt. Cậu chưa từng nghĩ tới vấn đề này, bởi vì trong ý thức cậu cảm thấy mình là người không có năng lực yêu đương, không tiền không gia thế. Nếu về sau muốn cưới vợ sinh con, đại khái cũng phải chờ mình kiếm được tiền rồi mới bàn tiếp.
Vì thế cậu thành thật lắc đầu, rồi hỏi lại Ngụy Tắc Văn.
“Ngài thì sao? Ngài có nghĩ tới sau này sẽ tìm người như thế nào để kết hôn không ạ?”
“Có.”
Ngụy Tắc Văn gật đầu, tuy rằng Đường Án Trác đưa lưng về phía hắn nên không nhìn thấy.
“Chỉ cần yêu nhau, hiểu nhau, những thứ khác đều không quan trọng.”
Quả thực Ngụy Tắc Văn suy xét rất ít vấn đề, Đường Án Trác nghĩ thầm. Hắn không thiếu gì cũng chẳng cần băn khoăn gì, cho nên tình yêu càng trở nên đơn giản, sẽ không bị bất kỳ yếu tố nào ảnh hưởng, chỉ cần yêu nhau, hiểu nhau là đủ rồi.
“Về chuyện kết hôn, thuận duyên tùy ý đi, ra nước ngoài đăng ký.”
“Dạ?” Đường Án Trác khó hiểu quay đầu lại, “Sao lại ra nước ngoài ạ?”
Ngụy Tắc Văn thẳng thắn đối diện với cậu, “Vì tôi thích đàn ông.”