Chương 34: “Tôi ôm em ngủ”

Kiếm Tìm Ánh Sáng

Chương 34: “Tôi ôm em ngủ”

Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyến đi Nội Mông Cổ kéo dài một tuần, ngày nào cũng được ăn uống no đủ thịt cá, cân nặng của Đường Án Trác cũng tăng thêm vài cân, mặt mũi cũng đầy đặn hơn một chút. Điều này khiến Ngụy Tắc Văn rất vui mừng, nếu không thì trước đây cậu thật sự quá gầy.
Nhưng có lẽ vì ăn quá nhiều đồ dầu mỡ khiến cậu bị nóng trong, mũi Đường Án Trác mọc một nốt mụn đỏ hồng.
Nhìn vào màn hình điện thoại di động, Đường Án Trác ngẩng đầu nói với Ngụy Tắc Văn: “Ngài ơi, mọc mụn xấu quá.”
“Không xấu, có gì mà xấu chứ, đáng yêu biết bao.”
Ngụy Tắc Văn nhéo chóp mũi cao của cậu: “Hai ngày nữa sẽ hết thôi.”
“Thật vậy ạ…”
“Thật đó.”
Ngụy Tắc Văn ấn đầu cậu tựa lên vai mình: “Mau ngủ một giấc đi, máy bay cất cánh rồi.”
“Dạ.”
Ngụy Tắc Văn nghĩ trên máy bay không thể dùng điện thoại di động nên Đường Án Trác sẽ thấy nhàm chán, vì vậy hắn luôn muốn cậu đi ngủ. Nhưng đối với Đường Án Trác, có thể dựa vào vai hắn như vậy thì sẽ không cảm thấy nhàm chán.
Thế nhưng cậu rất nghe lời hắn, bảo cậu ngủ bèn ngoan ngoãn ngủ, đầu cọ cọ trên vai hắn vài cái, mũi hít hít không biết đang ngửi cái gì.
“Thơm quá.”
“Cái gì thơm?”
“Ngài thơm.”
“Hửm?” Ngụy Tắc Văn cũng cúi đầu hít hà thử nhưng chỉ có thể ngửi được mùi dầu gội trên tóc Đường Án Trác. Hôm nay hắn không giặt quần áo cũng không xịt nước hoa, theo lý mà nói thì hẳn là không có mùi gì mới đúng.
“Thật sự rất thơm.” Đường Án Trác cực kỳ kiên quyết, hít thật sâu một hơi rồi mới điều chỉnh tư thế nhắm mắt lại.
Khi về tới thành phố Lâm Hoài, không khí quen thuộc ập vào mặt.
Lúc rời đi trong lòng Đường Án Trác còn có chút vướng mắc, giờ đây trở về cậu đã thoải mái hơn rất nhiều.
Nếu trước đó cậu đang cố ép bản thân xoa dịu nỗi đau mất mẹ, thì hiện tại cậu đã thực sự nghĩ thông rồi.
Mỗi người đều có số mệnh của mình, đối với mẹ cậu, cái chết có lẽ là kết cục dễ chịu hơn việc phải tiếp tục tồn tại, ai cũng không thể ngăn cản bà giải thoát khỏi bể khổ.
Chết là không tốt sao? Cũng không phải, cậu chỉ hy vọng nếu có kiếp sau, mẹ có thể sống hạnh phúc.
Mẹ ở trên trời cũng sẽ không hy vọng tinh thần cậu cứ mãi suy sụp, vậy thì cậu hãy nỗ lực sống, vui vẻ sống, thay mẹ đi ngắm nhìn thế giới vô biên.
“Ngày mai nhớ nộp hồ sơ đăng ký.”
“Dạ.”
“Xác định chắc chắn rồi sao?”
“Vâng, đại học Tân Hải đi, em muốn học y.”
Khi thi đại học Đường Án Trác còn chưa xác định rõ sẽ chọn ngành nào, cho đến lúc mẹ qua đời cậu mới biết được không chỉ mẹ cậu bị bệnh AIDS mà tim và dạ dày bà cũng luôn có vấn đề. Nhưng vì không có tiền nên mẹ không điều trị, thậm chí chưa từng đề cập với cậu.
Cậu cũng không biết những lúc đau đớn mẹ đã nhẫn nhịn như thế nào.
Cho nên cậu nghĩ nếu mình trở thành bác sĩ, về sau có thể giúp đỡ những người bệnh cần mình.
Ngụy Tắc Văn luôn luôn ủng hộ quyết định của cậu.
“Ừ, tôi tìm người chuyên nghiệp lo thủ tục ghi danh cho em. Thành tích của em hẳn là không có vấn đề gì, nhưng vẫn phải chuẩn bị phương án hai, nguyện vọng hai em tính sao?”
“Em nghĩ rồi, nếu không được thì em sẽ học tài chính ở đại học Cảng Hoa.”
“Em thật biết chọn, đều là những trường chuyên ngành hàng đầu. Được rồi, tôi luôn ủng hộ em.”
Ngụy Tắc Văn nghĩ thầm Đường Án Trác học ngành gì cũng không sao cả, dù sao về sau hắn đều có thể giúp cậu có đường ra.
Hắn sẽ làm cho tương lai cậu nhóc này một đời thông suốt, không chút hiểm nguy, thuận buồm xuôi gió. Nhưng trước mắt nói tới điều này có vẻ quá xa vời và phù phiếm, hắn chỉ âm thầm ngẫm nghĩ trong lòng là được.
Chú Ưng tới sân bay đón họ, Ngụy Tắc Văn tiện miệng hỏi: “Gần đây có xảy ra chuyện gì không chú?”
“Không có việc gì lớn, bên club thỉnh thoảng có vài vụ gây gổ nhỏ, bảo vệ giải quyết được.”
“Vậy tốt rồi, bên phía ba cháu thì sao.”
“Bên phía chủ tịch cũng không có việc gì, không có điện thoại gọi đến.”
Ngụy Tắc Văn gật đầu: “Buổi trưa ra ngoài ăn đi, A Thành đâu ạ? Gọi nó đi cùng chúng ta.”
Chú Ưng lắc đầu: “Sáng sớm nó đã ra ngoài rồi, còn chưa về, không biết đi đâu nữa.”
Ngụy Tắc Văn đột nhiên nhướng mắt, nhớ tới buổi tối ngày đó sau khi ăn cơm xong hắn và Đường Án Trác về nhà, A Thành cũng không biết vừa đi đâu về, ánh mắt nhìn hắn còn căng thẳng và trốn tránh.
Trước kia A Thành đi đâu ít nhất đều sẽ báo cho chú Ưng biết.
Ngụy Tắc Văn cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm, khả năng cao là A Thành đang giấu hắn chuyện gì đó: “Gần đây A Thành có gì khác thường không chú?”
“Không có…” Nghe Ngụy Tắc Văn hỏi vậy, chú Ưng cũng hơi cảnh giác: “Tắc Văn, cháu phát hiện gì sao?”
“Không có gì.” Ngụy Tắc Văn sẽ không dễ dàng kết luận, hắn lắc đầu, ngón tay khẽ cong lại trên đùi. Đường Án Trác nhìn sắc mặt hắn đột nhiên nghiêm túc, lông mày cũng nhíu lại, nhỏ giọng hỏi hắn: “Ngài sao vậy?”
Lúc này mặt Ngụy Tắc Văn mới giãn ra, mỉm cười với cậu: “Không có việc gì.”
Thời tiết hơi u ám, Ngụy Tắc Văn dẫn hai người đi ăn sashimi. Máy lạnh trong phòng mở ở mức vừa đủ, Đường Án Trác rốt cuộc cảm thấy thoải mái hơn hẳn.
Đây cũng là lần đầu tiên cậu ăn sashimi. Cậu biết thứ này số lượng rất ít mà giá lại cao. Ngụy Tắc Văn gọi rất nhiều món, bày kín một bàn, nhưng dường như phần ăn trông chẳng bao nhiêu, có điều họ vẫn có thể ăn no.
Ba người ăn xong về nhà, vậy mà A Thành vẫn chưa trở về.
Ngụy Tắc Văn luôn có một loại linh cảm bất an, nhưng hắn không biết vì sao mình lại mẫn cảm với hành vi gần đây của A Thành như vậy, tóm lại là cảm thấy có gì đó rất lạ.
Đường Án Trác ở lầu một quấn lấy hắn xem TV một lát. Cậu nhóc vừa tốt nghiệp xong trở nên nghiện xem phim điện ảnh, cũng có thể là vì trước kia rất ít có cơ hội xem, cho nên có thời gian bèn muốn hắn xem cùng. Đương nhiên Ngụy Tắc Văn vui vẻ đồng ý, còn chuẩn bị trái cây, bánh ngọt cho cậu ăn trong lúc xem phim.
Người sắp hai mươi tuổi giờ lại được cưng chiều hệt như đứa bé ba tuổi.
Khi nhạc phim kết thúc vang lên, phía trước cửa sổ lóe sáng lên một chút, Ngụy Tắc Văn nhìn qua, là đèn xe của A Thành.
Hắn nhìn thoáng qua thời gian, đã gần 12 giờ, bèn vỗ vai Đường Án Trác: “Em lên ngủ trước đi, tôi và anh A Thành của em nói chuyện một lát.”
“Dạ.”
Đường Án Trác đã hơi buồn ngủ, dụi mắt lên lầu.
Ánh mắt Ngụy Tắc Văn chuyển sang phía cửa, A Thành mở cửa bước vào, trông dáng vẻ hơi mỏi mệt.
“Chú… Anh hai.” A Thành tưởng là chú Ưng ở dưới, không ngờ vừa ngẩng đầu đã thấy Ngụy Tắc Văn, anh sửng sốt vài giây rồi đứng sững tại chỗ, không tiến về phía trước.
“Làm sao vậy, em sợ cái gì?”
“Không sợ.” A Thành ý thức được mình phản ứng thái quá, khẽ dịch chân, trốn tránh ánh mắt: “Anh, em lên lầu trước.”
“Đứng lại.”
Lưng A Thành cứng đờ, chậm rãi xoay người. Ngụy Tắc Văn không tỏ thái độ, chỉ trưng ra gương mặt lạnh băng, rất có dáng vẻ của một cơn bão sắp ập đến. A Thành nắm chặt tay, ngay khoảnh khắc nhìn thấy Ngụy Tắc Văn, lòng bàn tay anh đã đầm đìa mồ hôi.
“Anh hai.”
“Lại đây.”
Ngụy Tắc Văn buông chân đang vắt chéo xuống, A Thành đi đến trước mặt hắn nhưng không ngồi.
Một đứng một ngồi, người ngồi lại toát ra khí thế mạnh mẽ, làm cho người ta cảm thấy hít thở không thông.
“Sao vậy anh?”
“Đi đâu làm gì đó?”
“Đi… đi gặp bạn.”
Mắt Ngụy Tắc Văn sáng như đuốc, híp mắt nhìn, dường như A Thành sắp bị xuyên thấu.
“Bạn bè nào mà có thể làm em trở về mà sợ anh như vậy?”
“Em không sợ……”
Ngụy Tắc Văn “hừ” khẽ, ánh mắt thong thả nhìn về phía bàn tay đang nắm chặt của người kia.
Rõ là nói dối trắng trợn.
“Trần Cảnh Thành.”
Ngụy Tắc Văn gọi cả họ tên. Lần trước A Thành bị hắn gọi như vậy vẫn là khi anh bị áp lực thi đại học quá lớn nên có hành vi phản nghịch, trốn học đi chơi. Sau khi Ngụy Tắc Văn biết bèn bị tóm về nhà, dùng dây lưng quất cho vài roi.
Từ sau lúc ấy, anh vẫn luôn sợ Ngụy Tắc Văn, anh cả như cha. Tuy rằng Ngụy Tắc Văn và anh không có quan hệ huyết thống, nhưng từ nhỏ anh đã lớn lên bên cạnh Ngụy Tắc Văn, uy lực của người anh trai này còn lớn hơn cả chú Ưng.
“Anh hai.”
Ngụy Tắc Văn đứng lên, hắn cao hơn A Thành một đoạn, khẽ vỗ điện thoại di động lên má A Thành hai cái, người kia lại không dám trốn.
“Tốt nhất em đừng để anh phát hiện ra em làm chuyện gì không nên làm.”
“Em biết rồi…”
Ngụy Tắc Văn đi ngang qua anh rồi lên lầu. A Thành quay đầu lại nhìn bóng dáng hắn, thở phào nhẹ nhõm, chân đã run lên nhè nhẹ.
Anh ta lau mồ hôi trên trán, nằm vật xuống sô pha, ngửa đầu che mặt rồi hung hăng xoa vài cái. Câu cuối cùng của Ngụy Tắc Văn lặp đi lặp lại quanh quẩn bên tai anh, trái tim đập thình thịch không ngừng. Anh ta ngồi hơn nửa giờ mới trở về phòng.
Ngụy Tắc Văn đứng trước cửa sổ sát đất gọi điện thoại cho trợ lý: “Lâm Thứ, điều tra giúp tôi gần đây Trần Cảnh Thành đi đâu, hôm nay tôi thấy nó chạy chiếc Land Rover, biển số A88008.”
“Vâng, ngài Ngụy.”
A Thành có điều gì đó quái lạ. Hắn biết A Thành sợ hắn nhưng đó chỉ là kính nể, khi ở trong nhà vẫn sẽ đùa giỡn với hắn, chưa bao giờ căng thẳng như vậy ở trước mặt hắn. Chuyện khác thường ắt có lý do, Ngụy Tắc Văn lo lắng anh làm gì đó sai trái, nhưng mặc kệ là chuyện gì, cứ chờ có chứng cứ rồi dạy dỗ sau.
Hắn rửa mặt lên giường, vừa tắt đèn, cửa bị gõ thật khẽ. Ban đầu hắn cho rằng mình nghe lầm, kết quả lại có tiếng gõ cửa vang lên.
“Án Trác?”
“Là em.”
“Vào đi.”
Đường Án Trác mở cửa, đứng trước cửa. Bởi vì không bật đèn nên chỉ có thể thấy hình dáng mờ ảo.
“Làm sao vậy?”
Ngụy Tắc Văn ngồi dậy, vẫy tay với cậu.
Đường Án Trác đi tới đứng trước mặt hắn, ngượng ngùng mở miệng.
“Mấy ngày nay em quen ngủ cùng Ngài rồi, giờ ngủ một mình nên hơi khó ngủ.”
Ngụy Tắc Văn không ngờ là chuyện này, cười xốc chăn lên, dịch người vào bên trong.
“Lên đây, tôi ôm em ngủ.”