Chương 37: “Ngoan ngoãn chờ tôi”

Kiếm Tìm Ánh Sáng

Chương 37: “Ngoan ngoãn chờ tôi”

Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cảnh Thành.”
“Ôi, anh Xuân.”
Người đàn ông đối diện ngồi vắt chân, Trần Cảnh Thành ngồi đối diện y, nịnh nọt rót rượu cho y.
Nhưng nói thật, trong hoàn cảnh tồi tàn như thế này cũng chẳng có tâm tình nào để uống rượu.
Người được gọi là anh Xuân có đôi mắt xếch sắc bén, vẻ mặt hung tợn, “Ngụy Tắc Văn đã biết được bao nhiêu rồi?”
“Em không rõ, dù sao bây giờ anh ấy đang nghi ngờ.”
Trần Cảnh Thành siết chặt tay, Long Xuân đập mạnh chén rượu xuống bàn trà, A Thành không kịp phản ứng nên giật mình run rẩy.
“Anh Xuân.”
“Lần đầu tiên khi Nhị Đạo bị bắt, có phải là do Ngụy Tắc Văn giúp đỡ không?”
Trần Cảnh Thành cắn chặt môi, trong lòng giãy giụa kịch liệt như người chết đuối, tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng đành khó khăn lắm mới mở miệng, “Phải, cảnh sát nhờ anh ấy giúp đỡ.”
“Đ**!”
Tuy rằng Nhị Đạo chỉ là nhân vật rất nhỏ, nhưng chính bởi vì rút củ cải liền kéo theo bùn, sau khi kẻ này bị bắt, toàn bộ tổ chức mới dần dần bị bại lộ, cũng bởi vậy nên thu hút sự chú ý của cảnh sát, khiến họ quyết liệt truy đuổi và bắt đầu điều tra, mọi người trong tổ chức ai nấy đều hoảng sợ.
Nghe nói cảnh sát lại đi tìm Ngụy Tắc Văn, Trần Cảnh Thành đã từng tiết lộ, nếu Ngụy Tắc Văn hỗ trợ thì dưới trướng hắn có một đám “lính tốt”, khả năng của họ còn đáng sợ hơn cả đám cảnh sát kia nhiều.
“Không thể để hắn tiếp tục điều tra.”
Long Xuân cụp mắt suy nghĩ, ánh mắt độc địa như rắn, đưa cho Trần Cảnh Thành một món đồ và nói: “Tìm cách bỏ nó vào đi.”
Tay Trần Cảnh Thành đầy mồ hôi, anh chùi sạch vào quần rồi mới dám đưa tay ra nhận.
“Em biết rồi anh Xuân.”
Anh đứng dậy định rời đi, Long Xuân chợt gọi anh lại.
“Chuyện thành công sẽ cho cậu…” Long Xuân xòe một bàn tay, “Con số này.”
“Vâng.” Trần Cảnh Thành lộ ra nụ cười nịnh nọt, “Cảm ơn anh Xuân.”
Trần Cảnh Thành rời khỏi kho hàng, ánh sáng chói chang ập vào mắt, khiến anh ta nhói đau. Anh quan sát xung quanh một vòng, đảm bảo không có ai mới cúi người chui vào trong xe.
Món đồ Long Xuân vừa đưa bị nhét vào ngăn kéo, Trần Cảnh Thành thở dài, siết chặt vô lăng.
Một khi anh đã bước lên con đường này, tuyệt đối không thể quay đầu lại.
“Hôm nay ngài sẽ đi đâu ạ?”
Nhìn Ngụy Tắc Văn mặc vest, Đường Án Trác tò mò hỏi, dù sao cậu cũng đã lâu rồi không nhìn thấy hắn mặc như vậy.
“Đến công ty, cuối năm rồi nên phải tổ chức hội nghị tổng kết năm.”
“Khi nào mới về ạ?”
Đường Án Trác mong chờ nhìn Ngụy Tắc Văn, hắn nhéo nhẹ chóp mũi cậu, “Buổi tối sẽ về, mời cấp dưới đi ăn một bữa nữa.”
“Dạ.”
“Hay là em đi cùng với tôi?”
“Được ạ!” Hai mắt Đường Án Trác sáng lên, “Em đi thay quần áo đã.”
“Đi đi.”
Ngụy Tắc Văn dựa vào sô pha chờ cậu, thật có cảm giác như đang chờ bạn trai nhỏ sửa soạn để đi chơi vậy.
Kết quả người xuống lầu trước lại là Trần Cảnh Thành.
“Anh.”
“Ừ.”
“Anh định ra ngoài ạ?”
“Đến công ty.”
“Em đưa anh đi.”
“Ừ, đợi Án Trác nữa.”
“Dạ.”
Trần Cảnh Thành ngồi quay lưng về phía hắn, Ngụy Tắc Văn nheo mắt đánh giá anh ta một lượt.
“Chúng ta đi thôi… Anh A Thành cũng ở đây ạ, anh đưa tụi em đi phải không?”
Trần Cảnh Thành xoa đầu cậu, “Anh lái xe, đi thôi.”
Ba người ngồi trong xe im lặng lạ thường, Trần Cảnh Thành căng thẳng không dám nói lời nào, Ngụy Tắc Văn có ý muốn tránh anh ta nên không muốn mở miệng, chỉ có Đường Án Trác nhìn trái nhìn phải, không hiểu vì sao hai người kia lại im lặng đến thế.
Mãi đến khi xuống xe, cậu mới kéo tay áo Ngụy Tắc Văn.
“Hửm?”
“Ngột ngạt chết em rồi, ngài và anh A Thành đều chẳng nói lời nào.”
Ngụy Tắc Văn xoa tóc cậu, “Không có việc gì, giờ thì có thể nói chuyện rồi.”
Hắn nói xong bèn lấy kính râm đang cài trên cổ áo đeo vào, quay đầu lại, vẻ mặt cũng trở nên lạnh lùng.
Các nhân viên đứng đón ở cửa lễ phép cúi người chín mươi độ chào Ngụy Tắc Văn, hắn vừa vào cửa đã có người chờ sẵn để báo cáo, chính là trợ lý của hắn.
Lần đầu Đường Án Trác tới công ty nhà họ Ngụy, vừa vào cửa đã bị chùm đèn pha lê khổng lồ trên trần nhà làm choáng ngợp.
Đúng là nhà tư bản độc ác.
Dường như không có ai tỏ vẻ tò mò đối với cậu, điều này làm Đường Án Trác tự tại hơn hẳn, dọc đường đi các nhân viên ngang qua đều tập trung vào công việc, không có ánh mắt thừa thãi nào chú ý đến cậu.
Mãi cho đến khi vào văn phòng của Ngụy Tắc Văn, trợ lý báo cáo xong công việc mới hỏi về cậu, “Ngài Ngụy, cậu Tiểu Đường có tham gia cuộc họp không ạ?”
Việc được gọi là “cậu Tiểu Đường” khiến cậu khá bất ngờ, người trợ lý chưa từng gặp mặt vậy mà cũng biết đến sự tồn tại của cậu.
“Cậu hỏi xem em ấy có muốn không.”
Ngụy Tắc Văn hơi hất cằm về phía cậu.
Thế nên Lâm Thứ quay sang hỏi cậu, “Cậu Tiểu Đường có muốn tham dự không?”
“Có được không ạ?”
“Đương nhiên có thể.”
Cuộc họp tổng kết cuối năm không đề cập đến vấn đề mật nào của công ty, huống hồ Ngụy Tắc Văn cũng đã ngầm cho phép, cho nên Đường Án Trác ngồi nghe cũng chỉ là thêm một người ngồi mà thôi.
Cậu ngẫm nghĩ một lát, tuy rằng cậu rất muốn xem Ngụy Tắc Văn điều hành cuộc họp là dáng vẻ gì, nhưng quá nhiều người vẫn khiến cậu căng thẳng, cho nên cuối cùng đành lắc đầu.
“Không thích thì không cần đi, khoảng nửa giờ là xong phải không?”
“Đúng vậy thưa ngài.”
“Cậu tới Lộc Uyển mua bánh kem cho em ấy, cả nước trái cây và đồ ăn vặt, mua nhiều vào, rồi nhanh chóng quay về.”
“Vâng.”
Lâm Thứ nhẩm tính thời gian, tuy rằng anh trả lời rất thoải mái nhưng để trong nửa giờ mà đến Lộc Uyển, xếp hàng mua đồ rồi quay về thì không phải chuyện đơn giản.
Có điều anh là trợ lý hàng đầu của Ngụy Tắc Văn, lương sau thuế hơn một triệu nhân dân tệ một năm, anh tin chắc mình nhất định có thể hoàn thành chuyện này.
“Tôi đi họp, em ngoan ngoãn ở đây chờ tôi.”
“Dạ.” Đường Án Trác ngẩng đầu, cười rất ngoan.
Ngụy Tắc Văn đặt máy tính bảng trên đùi cậu, “Nhàm chán thì xem phim hài hoặc phim điện ảnh, lát nữa Lâm Thứ sẽ mang bánh kem cho em.”
“Dạ.”
Hắn dặn dò kỹ càng rồi mới rời khỏi văn phòng, hắn đến sớm mười phút nhưng trong phòng hội nghị đã ngồi đầy người, ai cũng đến rất sớm, sợ bị muộn trước mặt ông chủ.
Có điều Ngụy Tắc Văn cũng không bắt đầu cuộc họp trước giờ, hắn gọi video cho Đường Án Trác, cậu nhanh chóng bắt máy, bên kia màn hình là một gương mặt đầy vẻ khó hiểu.
Ngụy Tắc Văn ra dấu “suỵt”, rồi gõ chữ gửi cho cậu: “Để em nghe.”
Đường Án Trác ở phía đối diện gật đầu, vui vẻ ôm điện thoại nhìn hắn.
Ngụy Tắc Văn ngồi trên ghế, bút trong tay thỉnh thoảng gõ nhẹ xuống mặt bàn, các nhân viên trước mặt hắn vô cùng nghiêm túc, giống như lần đầu cậu gặp hắn vậy. Khí thế mạnh mẽ tỏa ra khiến người nhìn không khỏi nín thở, tập trung tinh thần.
Khi đó cậu thậm chí còn không dám nói chuyện với Ngụy Tắc Văn, hiện tại thì khác, cậu không chỉ dám đùa giỡn với hắn mà còn dám ôm hắn ngủ.
Ngụy Tắc Văn tổ chức cuộc họp gần một giờ, hắn không phải người thích nói nhiều lời vô nghĩa nhưng bởi vì sản nghiệp nhà họ Ngụy trải rộng khắp các lĩnh vực, cho nên dù tinh gọn đến mấy thì cũng phải bàn đến rất nhiều vấn đề.
Đường Án Trác cứ ngồi nhìn hắn không chớp mắt suốt một giờ, Ngụy Tắc Văn nói gì đó cậu không hiểu, cũng không thể nhớ kỹ, càng không có tâm trí để nghe, toàn bộ sự chú ý của cậu đều dồn vào gương mặt người kia.
Dường như người đàn ông này làm cái gì cũng đều rất quyến rũ, khi nói chuyện thỉnh thoảng còn liếc nhìn cậu một cái.
Không biết có phải ảo giác của cậu hay không, cậu cảm thấy khi Ngụy Tắc Văn nhìn về phía cậu trong ánh mắt sẽ có thêm chút dịu dàng.
Cậu thích mình là một ngoại lệ đặc biệt như vậy, giống như trong trò chơi đi khắp ngàn dặm mới tìm được một phần kho báu ẩn giấu mà không muốn ai khác phát hiện, rồi lại không nhịn được thường xuyên lấy ra nhìn trộm.