Kiếm Tìm Ánh Sáng
Chương 38: “Bởi vì thích ngài”
Kiếm Tìm Ánh Sáng thuộc thể loại Đam Mỹ, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Thứ đưa đồ ăn cho Đường Án Trác xong rồi đi vào phòng họp. Anh ngay lập tức chú ý đến chiếc điện thoại trên bàn Ngụy Tắc Văn, trên màn hình là khuôn mặt mà anh vừa nhìn thấy. Lúc đó anh vẫn nghĩ rằng Đường Án Trác đang gọi điện thoại với bạn bè.
Ngụy Tắc Văn quay đầu lại nhìn anh, có lẽ đang hỏi anh đã đưa đồ ăn chưa. Anh khẽ gật đầu, sau đó ngồi xuống vị trí bên cạnh hắn.
Trước kia mỗi khi kết thúc hội nghị, Ngụy Tắc Văn luôn là người cuối cùng rời đi. Hôm nay hắn lại là người đầu tiên rời khỏi phòng, đám nhân viên đều ngơ ngác không hiểu gì. Vì thế Lâm Thứ thay hắn thông báo thời gian và địa điểm tổ chức tiệc liên hoan buổi tối.
Thực ra cũng chẳng có gì cần thông báo, vì năm nào cũng y hệt như vậy.
Đây là công ty nhà họ Ngụy, cuộc họp giữa năm và cuối năm đều có sự tham gia của lãnh đạo các công ty chi nhánh.
Ngụy Tắc Văn trở lại văn phòng, Đường Án Trác chờ hắn ở cửa, “Ngài về rồi ạ!”
“Tôi họp xong rồi. Tối nay tiệc liên hoan, em đi cùng tôi nhé.”
“Toàn là cấp dưới của ngài, em đi theo có vẻ không thích hợp lắm...”
Ngụy Tắc Văn véo má cậu, “Đều nói là cấp dưới của tôi, tôi dẫn người theo thì có gì không thích hợp? Em cứ đi là được.”
“Vâng.”
Bữa tiệc bắt đầu vào lúc 6 giờ tối. Ngụy Tắc Văn ngồi trong văn phòng xử lý công việc mấy giờ, Đường Án Trác liền ngồi chờ trên ghế lười.
Cậu chưa từng xem qua công việc của Ngụy Tắc Văn. Nhà họ Ngụy gây dựng đến hiện tại đã có đoàn đội công tác cực kỳ có năng lực, trong tình huống bình thường không cần Ngụy Tắc Văn tự mình xử lý. Hắn chủ yếu chỉ đưa ra các quyết sách lớn.
Ngoại trừ mỗi lần họp phải xem xét và phê duyệt các báo cáo tổng kết mà các bộ phận, phòng ban nộp lên, những lúc khác hắn không thường xuyên đến công ty. Phần lớn thời gian hắn ở nhà máy rượu hoặc hộp đêm.
Nhà họ Ngụy không nuôi những kẻ ăn không ngồi rồi. Mỗi lần tổng kết xong, một số nhân viên không đạt tiêu chuẩn sẽ bị sa thải.
“Ngài ơi, nhỡ đâu, em nói là nhỡ đâu nhé, có hành vi bao che cho nhau thì sao ạ?”
“Bọn họ không dám. Lâm Thứ có thể kiểm soát tất cả nhân viên, chỉ là sẽ phiền phức hơn so với việc người phụ trách trực tiếp các bộ phận tự giải quyết. Nếu phát hiện hành vi bao che, ngay cả người phụ trách cũng sẽ bị đuổi việc.”
“Thì ra là thế.”
Đường Án Trác nhìn một vòng văn phòng, kéo chiếc ghế lười đến bên cạnh ghế làm việc của Ngụy Tắc Văn, ngồi vùi mình vào đó, tiếp tục xem phim.
Ngụy Tắc Văn cúi đầu nhìn cậu nhóc ngoan ngoãn ngồi dưới chân hắn như vậy. Trong lúc làm việc, hắn thích cảm giác này, thật sự rất an nhàn.
Thời gian ở bên Ngụy Tắc Văn luôn trôi rất nhanh. Xem xong một bộ phim điện ảnh, Đường Án Trác ngẩng đầu thấy hắn đang thay một bộ vest khác.
“Ngài phải đi sao ạ?”
“Ừ, tôi chuẩn bị quần áo cho em rồi, mặc thử xem.”
“Em cũng có sao ạ?”
“Đúng vậy, một bộ vest. Lần trước khi mua đồng hồ cho em, tôi cũng đặt làm luôn.”
“Hả?!” Đường Án Trác không hề phát hiện hắn mang theo đồng hồ của mình, vậy ra ngay từ đầu Ngài Ngụy đã có ý định đưa mình đi dự tiệc tối nay rồi sao? Cậu đã được Ngụy Tắc Văn đưa đi gặp bạn bè và cha mẹ, hiện tại lại tham gia buổi tiệc tổng kết của công ty. Cậu phát hiện mình đang được Ngài Ngụy dẫn dắt, rồi dần dần hòa nhập vào cuộc sống của Ngài Ngụy.
Cứ như thể cậu ngày càng gần gũi hơn với quý ngài vậy.
Nếu có thể, cậu còn muốn đến gần hơn nữa, dù không biết có thể gần đến mức nào.
“Nghĩ gì vậy, để tôi xem nào.”
Hắn đặt hai tay lên vai cậu. Lúc này Đường Án Trác mới phát hiện quần áo của hai người giống nhau về kiểu dáng nhưng khác màu sắc. Ngụy Tắc Văn là màu đen, còn bộ của cậu thì màu đỏ.
“Ngài ơi, hai bộ này giống nhau sao?”
“Đúng vậy.” Ngụy Tắc Văn gõ nhẹ vào trán cậu, rồi rời khỏi văn phòng trước, để lại một câu: “Đồ tình nhân đấy.”
Đường Án Trác ngây người một lúc. Khi định thần lại, cậu cảm thấy rất vui vẻ, dù biết Ngụy Tắc Văn chỉ đang nói đùa, thậm chí cậu còn không hiểu vì sao mình lại vui vì câu đùa này nữa.
Cậu đứng tại chỗ cười ngây ngô, một lúc sau mới nhớ tới phải ra ngoài tìm Ngụy Tắc Văn. Thực ra Ngụy Tắc Văn đang đợi cậu ở cửa, nhìn cậu hân hoan chạy đến.
“Đi thôi.”
“Dạ!”
Tiệc tối hiển nhiên được tổ chức ở nhà hàng thuộc sản nghiệp nhà họ Ngụy. Cả buổi tối không tiếp đón khách bên ngoài, trong sảnh lớn đã bố trí sẵn sàng, những bàn tiệc đứng được xếp thành dãy dài hoành tráng. Lần đầu tiên Đường Án Trác nhìn thấy một bữa tiệc lớn với đông người đến vậy, suốt dọc đường cậu đều ngoan ngoãn đi theo sau Ngụy Tắc Văn.
Ngụy Chính Thanh và Lộ Anh Ninh cũng có mặt. Bà Ngụy nhìn thấy Án Trác liền vẫy tay gọi lại, “Án Trác cũng tới rồi.”
“Chào chú Ngụy, chào dì Lộ ạ.” Đường Án Trác chào hỏi hai vợ chồng, rồi đi theo Ngụy Tắc Văn lấy đồ ăn.
Ngụy Tắc Văn tìm cho cậu một vị trí ngồi thuận tiện, “Án Trác, lát nữa tôi phải lên sân khấu phát biểu. Em ngồi ở đây trước, tôi phát biểu xong sẽ xuống với em.”
“Dạ.”
Ngụy Tắc Văn gọi Lâm Thứ lại đây ngồi cùng cậu, chính mình thì lên sân khấu.
Hắn vỗ vỗ micro, cả hội trường lập tức trở nên yên tĩnh. Ánh mắt của mọi người đều tập trung vào hắn.
Ngụy Tắc Văn phát biểu vài câu đơn giản. Năm nào cũng là những câu từ tương tự, hắn nói nhiều đến phát ngán, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc thủ tục này để rời khỏi sân khấu.
Hắn nói gì đó Đường Án Trác không nghe rõ, chỉ mải ngắm nhìn hắn.
Ngụy Tắc Văn đứng ở xa xa, thân hình thẳng tắp, cao lớn và hiên ngang.
Một người từng xa cách cậu đến vậy, giờ lại cho cậu hưởng thụ những dịu dàng mà suốt mười tám năm trước cậu chưa từng có.
Ánh đèn chiếu rọi vào trên người Ngụy Tắc Văn, tựa như buổi sáng ngày đó cậu té ngã được hắn bế lên mang về nhà, sự ấm áp chiếu rọi vào cuộc sống lạnh lẽo, tối tăm của cậu.
“Cậu Tiểu Đường, cậu và quý ngài của chúng tôi quen biết nhau thế nào vậy?”
Thực ra Đường Án Trác đã kể rất nhiều lần câu chuyện này. Nhưng ban đầu cậu còn lo lắng quá khứ mình trải qua sẽ bị người ta khinh thường, hiện tại đã có thể đường hoàng mà nói: “Em thật sự may mắn có thể quen biết Ngài Ngụy.”
Bộ vest của hai người chính là do Lâm Thứ chuẩn bị. Anh thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ trong lòng mình: “Quý ngài đối xử với cậu rất đặc biệt.”
“Thật vậy ạ?”
Đường Án Trác chớp chớp mắt nhìn anh, dường như muốn nghe anh nói tiếp.
“Thật đấy, tôi chưa từng thấy quý ngài gọi video cho ai trong lúc họp, hơn nữa ánh mắt ngài ấy nhìn cậu dịu dàng hơn hẳn mọi người khác. Nhân viên công ty đều sợ ngài ấy, nếu ngài ấy dùng ánh mắt giống như lúc nhìn cậu, chắc là mọi người cũng chẳng sợ phải báo cáo công việc đâu.”
Được một người ở địa vị cao luôn luôn nghiêm túc đối đãi khác biệt như vậy dường như càng dễ khiến người ta chìm đắm trong bong bóng hồng phấn.
Cậu cúi đầu cười tủm tỉm, đột nhiên bị gõ nhẹ vào đầu, “Nói gì đó?”
Lâm Thứ và Đường Án Trác đồng thanh đáp, “Không có gì, không có gì.”
“Còn có việc giấu tôi?”
“Không có mà.”
Lâm Thứ nhanh chóng nắm lấy cơ hội bỏ chạy, để lại Đường Án Trác một mình đối diện với Ngụy Tắc Văn.
Nhìn đĩa đồ ăn trống không của cậu, Ngụy Tắc Văn hỏi: “Sao em chưa ăn gì?”
“Chờ ngài ăn cùng ạ.”
“Vậy đi thôi.”
Ngụy Tắc Văn khoác vai cậu, trước tiên dẫn cậu đi ăn thịt. Hắn đi đến đâu cũng có người đến chào hỏi, vì thế chỉ vài phút sau, tất cả mọi người ở đây đều chú ý đến sự hiện diện của Đường Án Trác, hơn nữa còn dấy lên 120% sự tò mò về cậu.
Không phải chưa từng thấy ông chủ mang theo bạn nam, nhưng cho dù là người mẫu nam nổi tiếng ngày trước cũng chỉ lặng lẽ đi theo phía sau, đừng nói là ôm, ngay cả trò chuyện cũng hầu như không có.
Hơn nữa người lần này vừa nhìn qua liền biết là tuổi còn rất nhỏ, thậm chí vợ chồng ngài chủ tịch cũng đều quen biết. Rốt cuộc thì người này có địa vị gì?
Mọi người rất tò mò nhưng không ai dám bàn tán về người bên cạnh Ngụy Tắc Văn, ai nấy chỉ dám đưa mắt nhìn, trong lòng đoán già đoán non.
Cùng lúc đó, trong con hẻm nhỏ tăm tối.
Đường Chí Hoa xách chai rượu lảo đảo đi trên đường, bỗng nhiên bị người ta trùm kín đầu từ phía sau.
Hắn trừng mắt, lập tức tỉnh rượu. Hai chân vùng vẫy, phát ra tiếng “Ô ô”.
“Câm miệng.”
Phía sau truyền đến giọng cảnh báo trầm thấp, Đường Chí Hoa sợ đến mức muốn tè ra quần, ngậm miệng lại theo bản năng, không dám phát ra bất cứ tiếng động gì.
Không biết bị kéo đi bao lâu, hắn bị ném vào một chiếc xe, nhưng cũng không có ai gỡ chiếc bao trùm đầu xuống cho hắn.
Hắn sợ run chân, run rẩy hỏi, “Bọn mày... bọn mày là ai?”
“Người của Anh Xuân.”
“Anh... Anh Xuân?”
Cái tên này đối với Đường Chí Hoa quả thật là một cơn ác mộng.
Ban đầu hắn chơi bài ở sòng bạc Bát Đạo Môn. Sòng bạc nào cũng vậy, lúc đầu chỉ thắng nhỏ thua nhỏ, sau đó càng chơi càng lớn, dần dần không thể thoát ra được.
Đường Chí Hoa thua một đống tiền và không thể trả nổi, khiến người của Long Tam đến tận nhà đòi nợ.
Trùng hợp lần đó gặp được Ngụy Tắc Văn, Ngụy Tắc Văn đã giúp đỡ giải quyết. Nhưng bởi vì hắn không muốn dễ dàng bại lộ thân phận nên dặn Long Tam đừng để lộ chuyện này ra ngoài. Vì thế khi tin tức truyền đến tai Đường Chí Hoa thì hắn cũng chỉ nghe được rằng không cần trả nợ nữa.
Nhưng bởi vì biết Ngụy Tắc Văn sẽ không giúp đỡ nhiều lần, cũng biết Đường Chí Hoa không tài nào có thể trả nổi, cho nên Long Tam dặn dò người của mình nói với Đường Chí Hoa không được đến Bát Đạo Môn nữa.
Vì thế Đường Chí Hoa tìm tới sòng bạc ngầm do Long Xuân điều hành. Sòng bạc này còn hút máu người hơn, thậm chí còn chưa cho hắn thời gian để thích ứng, ngay buổi tối đầu tiên hắn đã thua 580.000 tệ (hơn 2 tỉ VND).
Trên chiếu bạc, hai mắt hắn tối sầm lại, lại vẫn bảo họ đến tìm Lữ Quyên đòi nợ như trước.
Người của Long Xuân đi tìm, kết quả không tìm thấy Lữ Quyên, thế là hắn bị chặt một ngón tay.
Long Xuân nói một ngón tay tương đương 10.000 tệ, nhưng hắn đau muốn chết, không thể chịu đựng được, liền xin tha, nói xin thêm chút thời gian để về nhà tìm người.
Có điều khi về nhà, hắn lại nghe tin Lữ Quyên đã qua đời.
Nhưng con trai hắn bây giờ rất có giá trị, đi theo người có tiền. Hắn liền chờ trong khu hẻm nhỏ, biết đâu ngày nào đó Đường Án Trác sẽ trở về. Nhưng đợi rất nhiều ngày rồi, thấy kỳ hạn Long Xuân cho hắn sắp đến mà cậu vẫn chưa trở về.
Đường Chí Hoa gỡ chiếc bao trùm đầu xuống, suýt chút nữa đã quỳ xuống trước mặt người đối diện, “Cầu xin các người, cho tôi thêm chút thời gian, chờ tôi tìm được con trai, tôi sẽ trả tiền lại.”
“Không cần. Anh Xuân nói chỉ cần mày giúp bọn tao làm xong một chuyện thì sẽ không cần tiền của mày nữa.”
Hai mắt Đường Chí Hoa sáng rực, hắn vội vàng lau nước mũi nước mắt.
“Chuyện gì?”
“Mày biết lái xe tải không?”
“Có.”
“Vậy được, lại đây.”
Tên đàn ông vẫy tay, ghé sát tai hắn nói nhỏ gì đó.
Đường Chí Hoa vừa nghe vừa gật đầu, lặp lại: “Nhất định tôi sẽ làm được, chắc chắn là tôi làm được.”
“Vậy ngày mai đến kho hàng tìm Anh Xuân.”
“Vâng vâng.”
Một lần nữa Đường Chí Hoa bị bịt kín mắt, ném xuống xe. Nghe thấy tiếng động cơ rời đi, hắn mới dám kéo miếng vải che mắt xuống, sợ đến toát mồ hôi lạnh.
“Ngài ơi, bánh kem này ngon lắm, ngài nếm thử xem.”
Đường Án Trác xúc một miếng bánh kem đưa đến bên miệng Ngụy Tắc Văn. Cậu đã quên đây là nĩa của mình. Hiển nhiên Ngụy Tắc Văn cũng không ngại, hắn nắm lấy cổ tay cậu mà ăn luôn.
“Đúng là…”
“Ngài ơi!”
Ngụy Tắc Văn còn chưa nói xong, chợt nghe thấy có người gọi hắn. Hắn và Đường Án Trác cùng quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên rất đẹp.
“Phùng Nhiên là ai?” Đường Án Trác hoàn toàn không hiểu gì cả.
Nhìn người được gọi là Phùng Nhiên bước tới. Diện mạo anh ta rất cao ngạo, lạnh lùng, nhưng lại căng thẳng đến nỗi nắm chặt quần áo trước mặt Ngụy Tắc Văn.
“Chào ngài, em không biết đi đâu mới có thể tìm thấy ngài, cho nên đành phải đến đây.”
“Cậu có biết đây là tiệc riêng của công ty tôi không?”
Ngụy Tắc Văn trầm giọng chất vấn anh ta, ngụ ý rằng trước kia hắn có thể đưa anh ta đến, nhưng hiện tại anh ta không thể tự tiện tìm đến. Bên ngoài, mọi người xung quanh đều đang làm việc riêng của mình, không ai để ý đến bên này. Trên thực tế, ai nấy đều đang cố vểnh tai hóng chuyện.
“Em biết, em rất xin lỗi ngài, em cũng không còn cách nào khác...”
Ngụy Tắc Văn nhìn thoáng qua Đường Án Trác, cậu đưa lưng về phía hai người, cái miệng nhỏ đang tập trung uống nước.
Hắn ôm vai cậu, khẽ thì thầm: “Đợi tôi một lát, tôi xử lý chút chuyện.”
Đường Án Trác ngoan ngoãn gật đầu, nhìn hắn dẫn Phùng Nhiên ra xa ngoài sảnh.
“Quý ngài, ngài có thể cho em một cơ hội nữa được không?”
“Tôi đã nói rồi, không thể nào.”
Trước đây, Phùng Nhiên từng được báo chí gọi là người tình được cưng chiều nhất của Ngụy Tắc Văn. Bọn họ thường xuyên đi dự các sự kiện cùng nhau, nhưng chỉ mình anh biết Ngụy Tắc Văn luôn lạnh nhạt với anh, cho dù là ở trên giường.
Anh đã xem nhiều thể loại phim chủ tịch trải nghiệm nhân gian, đến lúc động lòng mà không tự nhận ra, cho rằng mình có thể là ngoại lệ khiến gã lãng tử quay đầu, nghĩ thầm chỉ cần làm Ngụy Tắc Văn ghen một lần thì hắn nhất định sẽ ý thức được tình cảm dành cho mình.
Thế nên anh cố ý vào phòng của người khác, tìm người chụp ảnh gửi cho Ngụy Tắc Văn xem.
Anh không ngờ mình đã đánh giá cao bản thân. Ngụy Tắc Văn thật sự không hề có chút tâm tư nào với anh. Sau khi xem ảnh, hắn liền ghét bỏ mà trút hết sự tức giận lên người anh.
“Phùng Nhiên, dừng lại ở đây đi.”
Anh cầu xin, năn nỉ, xin lỗi, nhưng chẳng thể giữ chân được Ngụy Tắc Văn.
Đến khi hắn rời đi, anh mới biết được rằng, nếu hắn không muốn, thì thật sự ngay cả cái bóng của hắn cũng chẳng có ai bắt được.
Bởi vì tự cho là thông minh mà gây chuyện đến mức đôi bên tan rã, cho nên anh vẫn luôn không cam lòng.
Ban đầu anh chỉ vì kính ngưỡng và ái mộ mới đồng ý làm người tình của Ngụy Tắc Văn, dù anh biết Ngụy Tắc Văn chỉ xem mối quan hệ của họ là đôi bên giải quyết nhu cầu cho nhau.
Mấy năm nay không nghe thấy tin tức Ngụy Tắc Văn có người tình mới nào, anh liền cho rằng mình vẫn còn cơ hội, cho nên mới tìm đến nơi này.
Chỉ có địa điểm tổ chức tiệc cuối năm của công ty là cố định, anh sẽ không đến hụt.
Kết quả lại thấy bên cạnh Ngụy Tắc Văn có người khác, trẻ đẹp hơn anh, thậm chí còn không thể gọi là người đàn ông mà nên gọi là thiếu niên.
Khoảnh khắc ấy, anh thực sự ghen ghét đến phát điên.
“Ngài có người tình mới rồi sao?”
“Không phải người tình.”
“Vậy...”
“Là người trong tim.”
“Người trong tim...” Phùng Nhiên khó tin mà lặp lại. Anh ta đi theo Ngụy Tắc Văn lâu như vậy, chưa từng có được ba chữ này.
“Cậu ta có hiểu chuyện hơn em không? Có hiểu những sở thích của ngài hơn em không? Cậu ta có thể làm ngài thoải mái không? Cậu ta có chịu...”
“Phùng Nhiên.”
Đối mặt với Phùng Nhiên đang điên cuồng thốt ra những lời lẽ thiếu suy nghĩ, Ngụy Tắc Văn lạnh giọng cắt ngang. Cả người Phùng Nhiên run lên, ý thức được mình lỡ lời. Anh ta tiến lên cầm lấy tay áo Ngụy Tắc Văn nhưng lại bị hắn hất ra.
“Quý ngài, em sai rồi, em xin lỗi, là em lỡ lời, ngài đừng nóng giận.”
“Tôi lặp lại lần nữa, Phùng Nhiên, đó là người tôi thích, cậu nghe hiểu chưa? Tôi không cần em ấy hiểu chuyện, cũng không cần em ấy lấy lòng, đó không phải là chuyện em ấy nên nghĩ, nên làm.”
Phùng Nhiên trố mắt nhìn hắn. Đúng vậy, người yêu và người tình sao có thể giống nhau cơ chứ?
Huống hồ Ngụy Tắc Văn còn chẳng dành cho anh chút “tình” nào, tất cả đều là tin tức lá cải dát vàng dát bạc cho anh mà thôi.
Chỉ là anh không nghĩ tới sẽ là tình huống như thế này.
Phùng Nhiên lại muốn tóm lấy áo Ngụy Tắc Văn, muốn cho mình cơ hội cuối cùng, nhưng lần này anh không thể nào chạm tới được.
Đường Án Trác vẫn luôn đứng nhìn từ xa. Cậu chưa từng chán ghét ai, nhưng cậu chán ghét người đàn ông kia, bởi vì anh ta dám túm lấy áo Ngài Ngụy.
Cậu đoán đây có lẽ là bạn trai cũ của Ngụy Tắc Văn, liền cảm thấy càng thêm chán ghét. Cậu không muốn để người đàn ông này chạm vào Ngụy Tắc Văn. Cậu cảm thấy trong lòng rất không thoải mái, rất chua xót. Thế nên, trước khi Phùng Nhiên lần thứ hai duỗi tay ra, cậu đã đi qua chắn trước mặt Ngụy Tắc Văn.
Cậu không biết vì sao mình lại hành động như vậy, nhưng cậu rất muốn làm điều này.
Ngụy Tắc Văn nhìn người nhỏ bé đứng chắn trước mặt mình, khẽ gọi tên cậu.
“Án Trác.”
Đường Án Trác không để ý Phùng Nhiên, quay đầu nhìn Ngụy Tắc Văn, “Chúng ta về thôi được không?”
Cậu không gọi “ngài ơi” nữa, bởi vì Phùng Nhiên cũng gọi như thế, nên cậu không muốn gọi giống như vậy.
“Được.”
Cậu nhóc nhăn nhó mặt mày, có thể thấy tâm trạng không tốt lắm, nhưng Ngụy Tắc Văn đột nhiên lại cảm thấy tâm trạng của mình rất tốt.
Lòng Đường Án Trác hỗn loạn. Thực ra cậu cũng không biết muốn dẫn Ngụy Tắc Văn đi đâu, cuối cùng vẫn là Ngụy Tắc Văn đưa cậu đến một căn phòng trống.
Bên ngoài mọi người vẫn đang liên hoan tiệc tùng, trò khôi hài vừa rồi đã ngừng lại. Chỉ còn hai người trong phòng, một người tự nhận là hờn dỗi một cách khó hiểu, một người lại cười dỗ dành như thể đã nắm chắc thắng lợi.
“Sao vậy Án Trác?”
“Không biết.”
Đường Án Trác đứng ở trước cửa, Ngụy Tắc Văn đứng trước mặt cậu. Cậu thậm chí không có tâm tư suy xét vì sao hai người lại đứng ở nơi này, vì sao lại không bật đèn.
“Ghen à?”
Ngụy Tắc Văn véo nhẹ tai cậu, cúi đầu đặt trán kề sát trán cậu.
Tai Đường Án Trác tê rần.
Ghen? Cậu đang ghen ư? Hóa ra đây chính là ghen sao? Cậu chán ghét tất cả mọi người tiếp cận Ngụy Tắc Văn, chán ghét bọn họ gọi Ngụy Tắc Văn là “ngài ơi” giống như mình.
Đây hẳn là ghen nhỉ. Đường Án Trác khẽ gật đầu.
Ngụy Tắc Văn ở quá gần cậu, cậu ngửi được mùi hương nam tính thoang thoảng quen thuộc, khẽ cúi đầu.
Ngụy Tắc Văn lại véo cằm cậu để cậu đối diện với mình.
“Vì sao lại ghen, hửm?”
Đường Án Trác không biết, cậu thật sự không biết.
Cậu mờ mịt nhìn người đàn ông trước mặt, phòng không bật đèn nhưng trước mắt cậu lại có vẻ rất sáng ngời.
Nhưng giây tiếp theo, trước mắt cậu liền tối sầm.
Môi cậu bị chạm vào.
Ngụy Tắc Văn hôn cậu.
Dù cậu không có kinh nghiệm nhưng trong khoảnh khắc ấy, cậu hé miệng muốn đáp lại theo bản năng. Đầu lưỡi bị dây dưa, hơi thở bị đoạt mất.
Ngụy Tắc Văn ôm cậu, dùng sức ôm chặt cậu, nhưng lại hôn cực kỳ dịu dàng.
Cậu rất thích nụ hôn này...
Thế nên, khi môi Ngụy Tắc Văn rời đi, cậu lại muốn đuổi theo.
Có điều hắn lại ngửa đầu ra sau một chút để né tránh.
“Hiện tại đã biết vì sao chưa?”
“Vì sao...” Đường Án Trác lặp lại.
Không quá chắc chắn mà nói ra từ đó.
“Bởi vì... thích.”
“Thích ai?”
“Thích ngài.”
Dường như cuối cùng Đường Án Trác cũng hiểu vì sao mình lại có ham muốn chiếm hữu kỳ lạ đối với Ngụy Tắc Văn, thậm chí cậu đã từng cảm thấy mình quá không biết tự lượng sức mình.
Nhưng hiện tại cậu đã hiểu.
“Bởi vì thích ngài.”