Kiếm Ủng Minh Nguyệt
Chương 17: Bầu trời xanh
Kiếm Ủng Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tại phủ Tri châu ở thành Dung Châu, ngọn đèn dầu vẫn cháy suốt đêm.
Tri châu Kỳ Ngọc Tùng chỉ chợp mắt được một canh giờ (hai tiếng) đã tỉnh dậy, gọi người tới hỏi thì mới biết toán người của Hà Nghĩa Sinh vẫn chưa trở về. Hắn đổ mồ hôi lạnh, lòng đầy bất an.
Uống cạn chén trà lạnh trên bàn, Kỳ Ngọc Tùng đi lại trong thư phòng đến khi trời dần sáng, thì Triệu quản gia vâng lệnh đến miếu Sơn Thần dò hỏi mới chạy về.
“Đại nhân! Chuyện lớn rồi!”
Triệu quản gia thở hồng hộc lao vào cửa, mặt đầy mồ hôi, chân không đứng vững, quỳ sụp xuống đất.
“Hà Nghĩa Sinh đâu?”
Kỳ Ngọc Tùng quay người, ngoài cửa không thấy bóng người.
“Đại nhân……”
Triệu quản gia môi run rẩy, nằm trên đất không dậy nổi, “Hà Nghĩa Sinh cùng hơn tám mươi người đi theo hắn, tất cả đều đã bị giết!”
“Cái gì?”
Mặt Kỳ Ngọc Tùng run bần bật.
“Khi thuộc hạ đến, chẳng còn một mạng sống.” Triệu quản gia chưa tận mắt chứng kiến cảnh tượng trại giặc trên núi Hạnh Vân bị thiêu rụi, nhưng hôm nay lại thấy miếu Sơn Thần bốc lửa, hắn không khỏi nhớ tới thiếu niên mặc áo đen kia. Đến giờ này, hắn mới cảm thấy vô cùng hoảng sợ.
“Phu nhân.”
Bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gọi, Kỳ Ngọc Tùng ngước mắt nhìn, thấy vạt áo vàng cam lay động ở ngạch cửa, đôi chân đi giày thêu bước vào.
Kỳ Ngọc Tùng đêm qua chưa về phòng, giờ chợt thấy sắc mặt phu nhân tái nhợt, liền hỏi: “Phu nhân, nàng không khoẻ à?”
Nào ngờ nàng liếc hắn, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống, “Thiếp có chuyện muốn báo với lão gia.”
“Nàng làm gì thế? Mau đứng dậy.”
Lúc này lòng Kỳ Ngọc Tùng đã rối bời, lại thấy phu nhân vốn tính ương ngạnh, giờ như hổ mất nanh, càng cảm thấy kỳ dị, hắn vội cúi xuống định đỡ nàng dậy, song bị nàng gạt tay ra.
“Việc này cũng không thể trách thiếp, muốn trách, phải trách lão gia!” Kỳ phu nhân mắt đỏ hoe, “Nếu không phải lão gia kết thù với người khác bên ngoài, quà tặng sinh thần của cô mẫu Vệ Quốc Công phu nhân cũng sẽ không bị lấy——”
Sắc mặt Kỳ Ngọc Tùng đột nhiên biến sắc, “Quà mừng sinh thần cô mẫu bị lấy?”
“Tối qua người không ở trong phủ, người ấy ép thiếp ăn một thứ, nói là độc dược, lại muốn thiếp giao ra quà mừng sinh thần kia——” Kỳ phu nhân hiếm khi thấy bộ dáng u ám của Kỳ Ngọc Tùng, giờ cũng sợ hãi, ấp úng đáp, nước mắt rơi lã chã không thèm lấy khăn lau, “Lão gia, hắn nói, nếu thiếp dám tiết lộ, lập tức sẽ moi ruột thiếp, không được chết tử tế——”
Kỳ Ngọc Tùng nắm chặt ngón tay rồi thả ra, hắn nhắm mắt, hít sâu, “Vậy sao nàng dám nói bây giờ?”
Kỳ phu nhân rơi nước mắt, “Người đêm qua không về phòng, thiếp sợ đến mức đêm không dám ngủ. Lúc trời chưa sáng, có người bán hoa từ cửa sau đưa tới cho nhũ mẫu một lọ thuốc, nói là người kêu hắn đưa đến cho thiếp.”
“Thiếp mở ra xem, lại giống hệt thứ độc dược đã ăn tối qua——” Kỳ phu nhân tức giận đến mức muốn xé rách khăn tay, “Thiếp liền sai người mời đại phu đến xem, mới biết thứ đó nào phải thuốc giải độc, rõ ràng chỉ là viên đường trẻ con ngoài phố——”
“Phu nhân!”
Kỳ Ngọc Tùng chỉ cảm thấy giữa mày mình giật giật, lòng đầy giận dữ nhưng cố kiềm chế, “Độc dược sao có thể ngọt? Nàng——”
“Lão gia từng uống độc dược bao giờ chưa? Làm sao biết không ngọt?” Kỳ phu nhân khóc lóc phản bác.
“Nàng——” Kỳ Ngọc Tùng đè huyệt Thái Dương, giờ toàn thân lạnh toát, “Phu nhân, người uy hiếp nàng, chính là thiếu niên tuổi độ mười sáu, mười bảy?”
Kỳ phu nhân dùng khăn nhăn nhúm thấm nước mắt, “Thiếu niên bao nhiêu tuổi, thiếp không rõ, hắn che mặt bằng đấu lạp, thiếp không nhìn rõ.”
Kỳ Ngọc Tùng nghe xong, một tay chống lên án thư, ngồi im lặng hồi lâu, cuối cùng gọi thị nữ ngoài cửa vào đỡ Kỳ phu nhân đang khóc sướt mướt trở về.
“Đại nhân, xem ra tiểu tử kia đã biết thân phận của ngài——” Trong thư phòng yên tĩnh một lát, Triệu quản gia mới tìm lại giọng nói.
“Hắn làm như vậy, đơn giản muốn nói với ta điều này.”
Kỳ Ngọc Tùng chống trán, vẻ mặt lạnh lùng đầy mệt mỏi, “Không ngờ đứa nhỏ tuổi như vậy lại có mưu kế và bản lĩnh như thế, còn dạy cho ta bài học——” Hắn tự cho mình mưu tính hoàn hảo, nào ngờ lại xảy ra biến cố cuối cùng bởi thiếu niên bí ẩn kia.
Quà tặng sinh thần cho Vệ Quốc Công phu nhân, hắn đã tiêu tốn không ít tiền của, món đồ ấy không đơn giản như năm mươi lạng vàng mà Triệu quản gia hứa trả cho thiếu niên, giờ năm mươi lạng vàng vẫn còn nguyên, song quà sinh thần đã mất.
“Khó trách hắn cứ kéo dài ngày này qua ngày khác, nhất định phải đến đêm qua mới chịu ra tay.” Đến giờ này, Kỳ Ngọc Tùng mới nhận ra mình đã chọc nhầm một sát thủ thần bí như thế nào, “Mộng Thạch vô dụng với hắn, khi hắn đồng ý việc này, chắc đã đoán ra ta muốn lấy mạng hắn.”
Thật đúng là có thù ắt báo.
“Nhưng đại nhân, quà mừng sinh thần kia phải làm thế nào đây? Ngài từ Ngọc Kinh bị biếm quan đến Dung Châu đã hơn một năm, sau này, khi nào ngài mới có thể trở về Ngọc Kinh?”
Triệu quản gia mặt đầy lo lắng.
“Nàng rốt cuộc vẫn là cô mẫu của ta——” Kỳ Ngọc Tùng ngồi xuống ghế thái sư sau bàn, toàn thân vô lực, tựa lưng vào ghế. Ánh mặt trời xuyên qua song cửa sổ, rọi từng tia trên mặt hắn, hắn từ từ thở dài, “Tận dụng thời gian còn chưa tới, chuẩn bị một món khác đi.”
Chỉ là... làm sao có thể lấy thêm nhiều bạc như vậy để làm món đồ khác nữa.
Triệu quản gia thấp giọng vâng lời, rồi cẩn thận hỏi, “Còn Mộng Thạch——”
“Người nhất định phải tìm, nhưng không được lộ ra——” Kỳ Ngọc Tùng ngồi thẳng, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lẽo, nhìn chằm chằm Triệu quản gia, “Hiện giờ thiếu niên kia coi như đã nắm được nhược điểm của ta.”
Hắn còn phải nghĩ cách ứng phó, nếu không, chỉ cần có tiếng gió thổi đến tai Chuyển vận sứ, hắn chẳng những kết thù với Tôn gia, mà còn rước thêm vô số phiền toái.
Còn Mộng Thạch, dù thế nào cũng phải tìm về.
***Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***
Sáng sớm mùa đông, bầu trời xanh ngắt, trên sơn đạo vang tiếng vó ngựa. Thương Nhung mê man trong giấc ngủ, cuộn tròn trong lòng chàng thiếu niên, từ từ mở mắt.
Gió lạnh ướt át, núi xa xanh thẳm điểm xuyết những vệt trăng trắng, nàng ngây ngơ nhìn một lúc, rồi ngẩng đầu.
Mũ áo choàng trượt xuống, cằm thiếu niên trắng nõn chạm vào mi mắt nàng.
Chiết Trúc cúi đầu, không ngờ lông mi nàng nhẹ nhàng chạm vào cằm hắn, cảm giác ngứa ngáy, hắn dừng lại một chút, đơn giản ngẩng đầu không nhìn nàng, chỉ nói: “Ta chỉ bảo ngươi uống thêm rượu để lấy can đảm, chứ không bảo ngươi uống hết.”
Giọng nói lạnh như gió tuyết, vẻ mặt Thương Nhung thoáng hiện nỗi quẫn bách, nàng rũ đầu xuống, nói: “Hồ lô của ngươi rất nhỏ, ta chỉ uống hai ngụm đã hết sạch rồi.”
Nhưng thực ra, nàng đã uống hết hai ngụm lớn.
Không biết hắn tìm đâu ra thứ rượu hoa nhưỡng ngọt thanh, mùi thơm thoải mái, uống vào không gắt cổ, ngược lại dễ chịu. Song không ngờ, tác dụng của nó lại chậm mà mạnh. Đây là lần thứ hai nàng uống rượu, không tránh khỏi say khướt.
Thương Nhung không nghe thiếu niên nói chuyện, chỉ nghe hắn hừ cười một tiếng không rõ ý, nàng lập tức nhớ tới chuyện trên núi Hạnh Vân.
Hắn chỉ uống hai ngụm rượu nhỏ đã say choáng váng.
Thương Nhung vội muốn ngẩng đầu, không dè hắn bỗng chụp mũ áo choàng phủ lên đầu nàng.
Tầm mắt bị che mất phân nửa, nàng cũng không nhìn rõ vẻ mặt hắn, đành nói: “Chiết Trúc, sau này ngươi muốn uống rượu nào, ta mua cho ngươi.”
“Sau này?”
Chiết Trúc nhướng mày, rũ mắt nhìn chằm chằm chiếc mũ áo choàng tuyết trắng viền lông thỏ của nàng.
Mặt trời sớm dần lên, tiếng gió cũng rõ ràng. Thương Nhung ừ một tiếng, vung tay nói với hắn: “Ít nhất, sau này chúng ta còn hai quyển sách dày như thế nữa.”
Hai quyển sách dày như thế.
Lời nói kỳ quái bên tai Chiết Trúc, hắn bỗng cười khẽ, “Nói như thế, ngươi phải tốn không ít thời gian mới viết xong cho ta?”
Thương Nhung nghĩ nghĩ, ba phải nói: “Tóm lại là cần chút thời gian.”
Nàng có những tâm tư không thể nói ra, cũng không muốn bị hắn nhìn thấu.
Thất thần một lát, nàng chợt nghe phía sau có tiếng nhỏ vụn dễ nghe, chỉ trong chớp mắt, ngón tay trắng nõn thon dài của thiếu niên đưa tới trước mắt nàng.
Thương Nhung nhìn, thì ra là cây trâm Cung Tiên Khóa Ngọc Nga, ánh vàng rực rỡ. Cung tiên bằng vàng ròng được tạo hình tinh tế, tiên nga bằng bạch ngọc khảm trong song cửa sổ sinh động như thật, minh châu khắc thành mây mù nâng cung tiên, phía dưới là dây tua rua bằng vàng ròng cùng đá quý, khi va chạm phát ra âm thanh thanh thúy như giọt mưa rơi trên lan can.
Thương Nhung ngửa đầu nhìn mặt mày sạch sẽ của thiếu niên trong sương lạnh, lông mi hắn dày và dài, như nét than chì dưới ánh mặt trời, càng khiến khuôn mặt trắng nõn của hắn trở nên xa cách lạnh lùng, chỉ có nốt ruồi nơi đuôi mắt hắn mới có chút sinh động.
“Thích không? Cho ngươi chơi?”
Thương Nhung sinh ra trong hoàng gia, từ nhỏ đã vào cung, từng thấy vô số bảo vật quý hiếm, sao nàng không biết cây trâm Cung Tiên Khóa Ngọc Nga lúc này trong tay Chiết Trúc có giá trị đến nhường nào. Song, đây lại là vật vô dụng.
“Ta không cần.” Thương Nhung khẽ nhíu mày: “Kiểu dáng già dặn quá, ta không thích.”
“Ta thấy cũng đúng.”
Chiết Trúc lạnh nhạt đáp, một lọn tóc phất qua gương mặt trắng nõn của hắn, vẻ mặt không hề thay đổi, chỉ có quầng thâm dưới mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi, hắn lười nói chuyện, nhưng vẫn nói ngắn gọn: “Vậy nấu chảy nó đi mua rượu.”
Nói xong, hắn tiện tay ném cây trâm vào túi đồ linh tinh treo bên yên ngựa.
Bỗng nhiên, hắn đưa dây cương cho nàng.
Thương Nhung không rõ nguyên do, ngẩng đầu lại thấy thiếu niên ngáp một hơi, hắn cúi đầu tới cùng nàng nhìn nhau, nàng thấy đuôi mắt hắn ửng lên chút hồng, đôi mắt như dính sương mù ẩm ướt.
Nàng mấp máy môi, chưa kịp nói, thấp thỏm nắm chặt dây cương. Lúc này trên sơn đạo hoàn toàn vắng vẻ, không có xe ngựa qua lại, con ngựa cũng đi rất chậm.
Có lẽ tiếng vó ngựa đều đều khiến người dễ buồn ngủ, nàng nghe thấy tiếng gió giữa núi rừng, cũng nghe thấy tiếng thở của thiếu niên gần bên, càng thêm nhanh và đều.
Đột nhiên, vai nàng bỗng nặng trĩu.
Sống lưng Thương Nhung cứng đờ, chậm rãi, nàng nghiêng mặt, thấy cằm thiếu niên đặt trên đầu vai nàng.
Lông mi hắn vừa dày vừa dài, như nét than chì dưới ánh mặt trời, càng khiến khuôn mặt trắng nõn của hắn càng trở nên xa cách lạnh lùng, chỉ có nốt ruồi nơi đuôi mắt hắn mới có chút sinh động.
Gió thổi qua, một sợi tóc nàng nhẹ nhàng phất qua mặt hắn, Thương Nhung duỗi tay, gió xuyên qua kẽ ngón tay, nàng vén sợi tóc trở về.
Lại quay mặt đi, nàng nhìn vào màn sương lạnh lẽo, nơi đó thấp thoáng những ngọn núi mờ ảo, và bầu trời dường như trong xanh.