21. Chương 21: Búp bê giấy

Kiếm Ủng Minh Nguyệt

Chương 21: Búp bê giấy

Kiếm Ủng Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Anh lặng lẽ cúi xuống, bế Thương Nhung lên. Những bông tuyết từ tà áo của cô trượt xuống, nhưng cô vẫn nắm chặt ngón tay lạnh buốt của anh, nhìn anh từ trong lòng ngực, đôi mắt sưng húp.
Trong viện im ắng, cửa sổ bên cạnh hiện ra một vệt bóng đen dài, bên trong không có chút động tĩnh nào.
Chàng đặt cô lên giường, thấy dáng cô run rẩy không kiềm chế được, liền kéo chăn phủ lên người cô một cách lộn xộn.
Anh yên lặng nhìn cô một lát, rồi quay người đi.
Thương Nhung nhìn theo bóng anh biến mất sau bức bình phong, tiếp theo là tiếng đóng cửa phòng. Không có gió, rèm cửa khẽ buông xuống.
Cô nghe tiếng bước chân của anh, thấy anh lại bước ra từ phía sau bình phong, lòng vẫn ôm chăn của anh.
“Có phải anh,” Thương Nhung để anh phủ thêm một lớp chăn lên người, giọng cô nghẹn ngào vì gió tuyết, “nghe thấy em nói gì không?”
“Đạm Sương.” Chiết Trúc vén rèm mắt nhìn cô.
Anh đứng trước giường cô một lúc lâu, nghe cô nức nở, lập đi lập lại, từ đầu đến cuối chỉ là một cái tên.
Trong nhà bỗng nhiên im lặng, Thương Nhung phát hiện sau khi anh nghe thấy cái tên này, nhưng cũng không hỏi thêm gì.
Anh luôn như thế, đối với chuyện của cô, hiếm khi bày tỏ sự tò mò.
“Cô thường đến thăm ta.”
Chiết Trúc vừa dùng ngón tay thử độ ấm của ấm trà, đột nhiên nghe thấy giọng cô, dừng lại một chút, quay đầu lại.
Cô giống như một con nhím kỳ quái.
Cô giấu bí mật của mình, mỗi khi có người hỏi đến, cô sẽ dùng những suy nghĩ sắc bén của mình, nhưng trước nay lại không dùng để làm hại người khác, mà để tra tấn chính mình.
Nhưng tối nay, cô lại cẩn thận đến kỳ lạ, giống như đang cố gắng hết sức bày tỏ lòng mình với anh.
Nếu không phải trăng sáng tuyết phủ đầy, nếu không phải anh đưa tay về phía cô, cô nhất định sẽ ôm lấy mớ hỗn độn của mười lăm năm ấy, lặng lẽ đi tìm cái chết.
Chiết Trúc đổ một chén trà nóng cho cô, nhưng anh quấn cô quá chặt, tay cô không biết lấy chén từ đâu, anh đơn giản đặt chén bên cạnh môi cô, nơi đã bị đông cứng, trắng bệch.
Hai ngụm trà nóng xuống bụng, hơi ấm khiến cô không ngừng liên tưởng đến một hồ máu loãng, khiến cô hầu như muốn bỏng da người trong giấc mộng đó, cô mím môi, không chịu uống tiếp.
“Cô đã chết?”
Chiết Trúc đặt chén trà sang một bên.
“Ta nhìn thấy họ nhét toàn bộ đan dược luyện hư vào miệng cô.”
Cô thất thần, đôi mắt chậm rãi rũ xuống: “Ta nhìn cô thần trí không rõ, tự mình đập đầu vào cột, từng chút từng chút như vậy, rồi lại từng chút.”
Đập cho vỡ đầu chảy máu, vừa khóc vừa cười.
Hốc mắt lại thấm đẫm, Thương Nhung ngẩng đầu nhìn không rõ mặt anh, nàng nói lắp bắp: “Sau đó, họ liền ấn cô vào trong nước! Cô thấy ta, cô gọi ta, cô nói với ta, nước nóng quá, cô đau quá……”
Cô không kiềm chế được khóc thành tiếng: “Chiết Trúc, không phải do nước, là do cô ăn đan dược, cô ăn nhiều đan dược như vậy, mới khiến cô thống khổ như thế…… Ta nhìn họ dìm chết cô!”
Bức tường người dày đặc bao vây trước sau cô, qua khe hở vạt áo của những người đó, cô nhìn thấy một cô gái trẻ như vậy, cuối cùng đã thành một khối thi thể không bao giờ cử động được nữa.
Nhưng cô, chẳng làm được gì.
“Chỉ bởi vì cô nói với ta, cô rất muốn cho ta nhìn, muốn cho ta biết thế giới bên ngoài có bộ dáng gì.”
Cô hầu như khóc không thành tiếng, “Chỉ bởi vì cô nói cho ta biết, trên đời này vốn không có thân thể cực kỳ trong sạch đến mức thuần khiết, mà chỉ có tâm hoàn toàn thanh tĩnh đến mức thanh khiết, cô hy vọng ta không cần bị trói buộc theo quy củ người khác lập ra, cô hy vọng ta không nên nghe lời như vậy……”
“Rõ ràng chỉ còn 5 ngày nữa cô phải xuất giá, cô nói với ta, người cô gả, là lang quân tốt nhất trong mắt cô,” tóc mai dính ướt nước mắt, dán lên sườn mặt tái nhợt của Thương Nhung, “Nhưng mà, họ đã giết chết cô.”
Cô thoạt nhìn đáng thương cực kỳ.
Chiết Trúc yên lặng nhìn chằm chằm cô, không nói một lời, gió tuyết tạt vào cửa sổ phát ra từng tiếng cộc cộc, ngọn đèn dầu lập loè, bàn tay anh nhẹ nâng lên, một bóng dáng không tiếng động in trên song cửa sổ.
Ngón tay anh vừa chạm vào mái tóc đen nhánh của cô, cô liền giống như đứa trẻ chưa bao giờ được hưởng hương vị ngọt ngào, lại bỗng nhiên được cho một viên kẹo đường, lập tức chui vào lòng anh.
Lông mi nhẹ động, ngón tay Chiết Trúc nhẹ đặt trên tóc đen của cô cứng ngắt giữa không trung, giờ phút này cô đã khóc thật sự nhỏ giọng, nhưng anh rũ mắt liếc nhìn một cái, vạt áo anh vẫn bị thấm ướt.
“Ta sẽ nín khóc nhanh thôi.”
Cô nghẹn ngào nói với anh.
Chiết Trúc nghĩ nghĩ, vẫn thử thăm dò nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu cô.
Đây là cách trấn an cực kỳ mới lạ.
“Ngươi đánh ta làm cái gì?” Mới lạ đến nỗi Thương Nhung căn bản không ý thức được, đây là hành động trấn an, hai mắt cô đẫm lệ mông lung ngẩng đầu nhìn anh.
“……”
Chiết Trúc không được tự nhiên nghiêng mặt qua, hỏi ngược lại cô: “Bộ dáng Mộng Thạch giống người giết cô?”
Thương Nhung giật mình, cô bỗng nhiên ý thức được thiếu niên trước mắt này vốn chính là thông minh đến cực điểm, tâm tư cẩn mật, cô không thể tiếp tục bộc bạch với anh nhiều hơn nữa.
“Chỉ là mặt mày hắn…… Chợt vừa nhìn lại thấy chút giống.” Lúc này cô mới tinh tế nghĩ lại, tuổi Mộng Thạch trẻ hơn rất nhiều, nhưng thần thái hắn dưới đèn lúc ấy lại cực kỳ tương tự.
Chiết Trúc nhạy bén phát giác cô bắt đầu có điều giấu diếm, nhưng hắn liếc nhìn cô một cái, lại không nói gì, chỉ đỡ cô nằm xuống, ngay sau đó đứng lên: “Hắn xuất thân từ Bạch Ngọc Tử Xương quan, đạo sĩ nơi đó, từ nhỏ lớn lên ở trong quan, đều không phải người Ngọc Kinh.”
Màn vải nhẹ nhàng lay động phía sau thiếu niên, ánh sáng ấm áp xuyên thấu qua bình phong chiếu vào vai hắn, đôi mắt hắn quạnh quẽ: “Huống chi ta còn ở nơi này,”
“Ngươi sợ hắn làm cái gì sao?”
Trong nhà khôi phục yên tĩnh, ngọn đèn cầy trên giá cắm đã cháy sạch, một ngọn lửa cuối cùng cũng đã tắt, trong bóng tối, Thương Nhung cũng không biết mình nhìn chằm chằm một chỗ đã bao lâu, rốt cuộc cũng nhắm mắt lại.
Lần này, cô không có nằm mơ.
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***
Sáng sớm hôm sau, sắc trời vẫn còn hiện ra một màu xanh đen, Thương Nhung trong lúc ngủ bị nhéo mặt, cô mê mang mở to mắt, nhìn thấy trong luồng nắng sớm không mấy rõ ràng, khuôn mặt thiếu niên trắng nõn dính bọt nước, hắn đang quấn nhuyễn kiếm lên đai lưng bên hông.
“Ta muốn vào thành Thục Thanh một chuyến,”
Tiếng nói hắn thoải mái thanh tân như sương sớm lúc vào đông: “Lần này không tiện mang ngươi theo.”
Chiết Trúc đi rồi, Thương Nhung không thắng nổi buồn ngủ lại ngủ một mạch, khi tỉnh lại, đã là lúc ánh mặt trời lên cao.
Ngồi yên trên giường một lát, cô mới ý thức được, trong viện này chỉ còn hai người cô và Mộng Thạch, bỗng dưng, tiếng đập cửa truyền đến, cô lập tức xoay người nắm chủy thủ dưới gối vào trong tay.
“Vi Vi cô nương, Chiết Trúc công tử trước khi đi có bảo ta nấu thuốc trị phong hàn cho ngươi, mau ra đây uống thuốc đi!” Ngoài cửa, là giọng nói Mộng Thạch mang theo vài phần ý cười.
Chợt nghe hai chữ "Vi Vi", Thương Nhung phản ứng lại trong chớp mắt.
Cô nhìn bên ngoài khung cửa sổ chiếu ra bóng dáng người mơ hồ, nhớ tới đêm qua trên nền tuyết, thiếu niên kia đã nói với cô: “Ngươi ở Thục Thanh, không phải Ngọc Kinh.”
Cô nhẹ giương mắt, lên tiếng.
Chiết Trúc lúc đi, đã để mặt nạ mới ở trên bàn, Thương Nhung mặc y phục vào, rửa mặt xong, liền dán mặt nạ lên, đi ra cửa.
Ngoài cửa cũng không thấy nông phụ hôm qua đưa bọn họ đi lên đây, ngược lại là Mộng Thạch từ trong phòng bếp đi ra, bưng tới một cái nồi đất, lại lấy tới một bộ chén đũa đặt bàn, ngẩng đầu nhìn thấy cô, liền nhìn cô cười cười: “Vi Vi cô nương, uống xong thuốc, thì tới nếm thử canh gà này ta làm vừa miệng không?”
Hắn khí độ nho nhã, đôi mắt kia đã thu hồi ý lạnh và sắc bén vốn có, cười rộ lên liền có vẻ dễ gần hơn rất nhiều, Thương Nhung nhìn hắn trong ánh sáng mãnh liệt như vậy, tựa hồ lại cảm thấy, hắn cũng không phải giống lắm.
“Sao lại là ngài…… Làm cái này?” Thương Nhung vẫn mở miệng.
“Khi Cẩn nương tử tới, ngươi còn ngủ,” Mộng Thạch bưng chén thuốc tới đặt xuống trên bàn, “Ta đơn giản mượn nàng một con gà, nấu một nồi canh gà hầm.”
“Mượn gà?”
Thương Nhung chú ý tới điểm này, bên hông cô không đeo đồ vật nào, liền tháo chiếc vòng mình đeo tren cổ tay ra đặt trên bàn, đẩy cho hắn, ngữ khí cô vẫn mang theo vài phần xa cách cùng cẩn thận: “Ta không có bạc, ngài…… cứ đưa cái này cho Cẩn nương tử đi.”
Mộng Thạch thấp mắt nhìn chiếc vòng tay trên bàn liền biết cái này giá trị xa xỉ, hắn lắc đầu, cười nói: “Gà này do ta nợ, nào có đạo lý cần ngươi trả nợ thay ta? Ta đã hỏi Cẩn nương tử, trong thôn bọn họ thiếu phu tử dạy học, tuy ta từng là đạo sĩ không thể tham dự khoa cử, nhưng cũng đọc sách rất nhiều năm, nếu việc này thành, ta sẽ có tiền trả nợ con gà cho Cẩn nương tử rất nhanh thôi.”
Hắn vừa dứt lời, Thương Nhung liền thấy hắn bưng chén thuốc kia lên, đổ vào chén không trước mặt hắn một ít, sau đó hắn bưng chén lên, từ tốn uống từng chút một cho đến hết.
Thương Nhung kinh ngạc nhìn hắn.
“Vi Vi cô nương, uống đi.” Buông chén, Mộng Thạch nâng đôi mắt mang ý cười nhìn cô.
Hắn thản nhiên lại tự nhiên như thế, làm cảnh giác và băn khoăn tiềm ẩn ở đáy lòng cô bỗng biến mất tăm.
Thương Nhung rũ mắt, nhìn chằm chằm nước thuốc đen nhánh kia, một lát sau, cô nâng chén lên chậm rãi uống.
Mộng Thạch mở nắp nồi, hơi nóng như sương mù tràn ra ngoài, mang theo hương vị canh gà thơm nồng tràn ngập, Thương Nhung không kiềm chế được nuốt nuốt một chút, trong miệng lại tràn đầy nước thuốc cay đắng.
“Canh gà này là món sở trường nhất của ta, năm đó khi thê tử ta còn sống, nàng cũng rất thích.” Mộng Thạch nói, múc canh từ trong nồi ra cho mình trước, mới đưa thìa cho cô, chiếc đũa cũng đặt ngay cạnh tay cô.
Thương Nhung ngồi trước bàn uống canh, Mộng Thạch liền ở một bên dùng ống trúc hứng nước chảy xuôi trên bục đá, giặt sạch con búp bê vải dơ không chịu nổi.
Thịt gà hầm đến mềm rục xương, canh gà thơm nồng tươi ngon, Thương Nhung không thể không thừa nhận, lời hắn nói không sai.
“Cô nương thấy ta giống người ác không?”
Gió mát nước reo, bỗng nhiên truyền đến tiếng nói Mộng Thạch.
Thương Nhung quay đầu lại một chút, thấy hắn còn ở nơi đó nghiêm túc giặt búp bê vải, cô mím môi, một lát sau đáp: “Chỉ là đêm qua nhìn nhầm ngài thành một người quen cũ của ta.”
“Nói vậy người quen cũ kia của ngươi, nhất định không phải thứ gì tốt.” Mộng Thạch nói.
Thương Nhung nắm chặt muỗng không nhúc nhích, cũng không nói lời nào.
“Cô nương nhìn ta như kẻ ác cũ, ta lại thấy cô nương quen thuộc.” Mộng Thạch vắt khô nước trên thân búp bê vải, lại cực kỳ quý trọng sửa sang nó lại cho đẹp.
Thương Nhung nghe tiếng giương mắt, thấy hắn vì giặt một con búp bê vải mà làm toàn thân mình đều là vệt nước, ngay cả chòm râu cũng dính bọt nước, mà góc áo hắn cũng còn dính chút lông gà chưa được xử lý sạch sẽ.
Hắn đích xác không giống.
Cô nghĩ nghĩ, nói: “Ta không nên vì chuyện của mình mà thất lễ với ngài.”