38. Chương 38: Tạo Tương Đường

Kiếm Ủng Minh Nguyệt

Chương 38: Tạo Tương Đường

Kiếm Ủng Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm qua Mộng Thạch uống rượu, sáng hôm nay tỉnh dậy liền cảm thấy đầu óc choáng váng, hắn rót một chén trà lạnh tỉnh thần, đổi xong thuốc chữa vết thương cho mình rồi đi gõ cửa phòng Chiết Trúc.
Lại gõ cửa một hồi không có tiếng trả lời, hắn đẩy cửa bước vào, bên trong không có một bóng người.
Hắn đành phải đi vòng trở lại, đến cuối hành lang đi gõ cửa phòng Thương Nhung, quả nhiên, không bao lâu thiếu niên mặc áo trắng liền mơ màng ra mở cửa.
“Chiết Trúc công tử, lại đây đổi thuốc đi.”
Mộng Thạch bất đắc dĩ cười, hai đứa nhỏ này đúng thật giống nhau, còn đổi qua đổi lại hai phòng ở với nhau.
Chiết Trúc sau khi đổi thuốc trong phòng Mộng Thạch xong, liền cùng hắn xuống lầu dùng bữa sáng, đại khái là đêm qua ngủ không ngon, biểu cảm của Chiết Trúc uể oải, cắn một miếng bánh bao, lại chậm rì rì ăn cháo.
“Đêm qua Vi Vi say rượu, cho nàng ngủ thêm một chút,” Mộng Thạch trước nay đều ăn uống rất tốt, hắn nói xong liền có một trận gió cuốn mây tản, cuối cùng chiếc bánh bao chỉ còn lại một nửa hắn cũng không ngại ngùng mà lấy nốt, đứng dậy nói với thiếu niên: “Vết thương của ngươi vẫn cần nấu chút thuốc uống, ta đi mua chút thuốc.”
Chiết Trúc cũng không ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng đáp một tiếng.
Ngoài cửa khách điếm sương mù dày đặc, nắng sớm còn có chút ảm đạm, Chiết Trúc một tay chống cằm chán nản, sau một lúc lâu mới đặt muỗng xuống.
Vừa lúc thấy tiểu nhị đưa đồ ăn chuẩn bị xong lên, Chiết Trúc ném bạc cho hắn, bưng đồ ăn lên lầu.
Thương Nhung ngủ một giấc dậy, mở mắt ra liền thấy đèn hoa quỳnh ở đầu giường, nàng nép vào mép giường, nhìn sàn nhà trống trơn, chăn đệm bày dưới đất đêm qua đã không còn.
Đột nhiên, tiếng đẩy cửa vang lên.
Thương Nhung thấy vạt áo trắng phất qua ngưỡng cửa, thiếu niên xoay người khép cửa lại, rồi quay đầu đối diện với ánh mắt nàng, sắc mặt hắn nhàn nhạt, đặt đồ ăn lên bàn, nói: “Dậy rửa mặt đi.”
Thương Nhung lên tiếng, đứng dậy thay đổi y phục sau bình phong rồi đi ra, lại thấy thiếu niên đã nằm trên giường nhắm mắt lại, nàng đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó nhẹ nhàng đi rửa mặt.
Trước bàn cơm nàng cũng im lặng, không để muỗng đụng vào thành chén phát ra bất kỳ tiếng động nào, đêm qua say rượu, nàng lúc này vẫn còn có chút choáng váng, chỉ uống vài ngụm cháo, nàng ngẩng đầu nhìn về phía thiếu niên ngủ yên trên giường, dần dần, nắng sớm tươi sáng phác hoạ lên gương mặt góc cạnh xinh đẹp của hắn.
Có một khoảnh khắc, nàng nhớ lại đêm qua, tiếng nước nhỏ giọt từ ống tay áo “tích tích”, giống như lại vang lên bên tai.
Nàng nhớ rõ nửa gương mặt mình gối lên bàn tay ướt át hơi lạnh của thiếu niên.
“Chiết Trúc công tử, Vi Vi? Khi ta đi tiệm thuốc mua thuốc, cũng mua chút kẹo đường mới làm, các ngươi muốn ăn không?”
Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng Mộng Thạch.
Thiếu niên trên giường đột nhiên mở mắt.
Khi Mộng Thạch đẩy cửa bước vào, Chiết Trúc đã xuống giường, vừa lúc đi đến bên cạnh bàn rót một chén trà, hắn mới nhấp một ngụm trà, mí mắt vừa mở, thoáng nhìn một gói kẹo nóng hổi Mộng Thạch vừa cầm, liền lấy ra một viên ăn.
“Vi Vi ngươi cũng nếm thử xem.”
Mộng Thạch cười nói với Thương Nhung.
Thương Nhung đáp một tiếng, sau đó bỏ một viên vào trong miệng, quả nhiên vừa xốp lại vừa giòn, lớp đường bên ngoài cũng rất ngọt.
“Thứ này ăn nhiều cũng ngấy, các ngươi ăn chơi đi, ta đi tìm chủ quán mượn hậu viện sắc thuốc.” Mộng Thạch cười tủm tỉm nhìn hai người họ ngồi ăn kẹo cùng nhau, dứt lời liền muốn lấy gói thuốc đi ra ngoài.
Chiết Trúc lơ đãng nâng mắt, ánh mắt dừng trên gói thuốc Mộng Thạch vừa cầm lên, nét mặt vốn đang mệt mỏi của hắn bỗng có thêm một phần sắc bén: “Đợi đã.”
“Sao vậy?” Mộng Thạch phát hiện hắn đang nhìn gói thuốc trong tay mình, nên cũng nhìn xuống.
“Tiệm thuốc này ở đâu?”
Chiết Trúc nhìn chằm chằm vào dấu ấn chu sa trên giấy dầu, hắn nhớ rất rõ, Khương Anh từng tìm thấy một lá thư trên người Lưu Huyền Ý, trên đó có một dấu vết rất mờ nhưng lại vô cùng giống dấu ấn này.
Mộng Thạch đi sắc thuốc.
Thương Nhung ngồi trước bàn nhìn thiếu niên thay lại bộ y phục đen bó sát, cổ tay được bao bọc bằng da che lấp vết sẹo dữ dằn trên cổ tay hắn, hắn đem thanh kiếm gập lại quấn quanh vòng eo nhỏ hẹp, quay đầu cùng nàng nhìn nhau.
“Sao lại trưng ra biểu cảm này?”
Hắn tiến lại gần, khom lưng đánh giá nàng.
“Biểu cảm gì chứ?”
Thương Nhung gần như có thể cảm nhận được hơi thở rất nhỏ của hắn phảng phất trên mặt, nàng có chút mất tự nhiên nghiêng mặt đi.
“Biểu cảm ngươi cũng muốn đi chơi cùng ta.”
Ngữ khí hắn chậm rãi, cánh tay lại chuyển, rót cho nàng một chén trà nóng: “Chỉ là Thương Nhung, lần này ta không phải muốn đi chơi, ta là muốn đi giết người.”
Hắn lại nhắc đến hai chữ “giết người” này, nhẹ nhàng và bình thản.
“Vậy tiệm thuốc kia, có kẻ thù của ngươi sao?”
Thương Nhung cầm chén trà, do dự lên tiếng.
“Đúng vậy.”
Chiết Trúc phát hiện tua rua trên chuôi kiếm đã bị hắn rút không còn mấy sợi, hắn nâng mắt nhìn mái tóc rối của nàng, đều là vì làm tóc và cột tóc cho nàng, tua rua mới chỉ còn lại vài sợi này thôi.
Hắn lại đơn giản rút vài sợi tua ra, ngón tay thon dài như đang tết tóc cho nàng, cắn sợi tơ vào răng rồi bện vào nhau, nói với nàng: “Lại đây.”
Thương Nhung đã quen hắn tết tóc cho mình, gian phòng trong khách điếm này ngay cả gương đồng cũng không có, nàng cũng không thể thấy được mặt thiếu niên ở phía sau, chỉ có thể cảm nhận được ngón tay hắn không ngừng luồn qua lại trên tóc mình.
Hắn đã rất quen thuộc, tết cho nàng một bím tóc gọn gàng, hắn lấy dây tóc bện từ vài sợi tơ đó cột vào đuôi tóc nàng, sau đó hắn nghiêng đầu đánh giá gò má trắng nõn của nàng, nói: “Hôm nay ngươi không ra khỏi cửa, tại sao không cần phấn mặt?”
Hắn còn nhớ mình tô màu hồng hồng đó trên mặt nàng, nàng bôi đi một chút, liền trở nên rất đẹp, hắn cảm thấy thú vị, vẫn luôn muốn thấy nàng dùng lại.
Nhưng hắn mua phấn mặt trang điểm cho nàng, nàng cũng chưa từng sử dụng.
“Vừa không ra khỏi cửa, lại dùng nó làm gì?” Thương Nhung lắc đầu.
“Vậy chẳng phải là một lần cũng không dùng được?”
Ánh mắt trong veo của thiếu niên lộ vẻ thất vọng.
Không ra khỏi cửa nàng không muốn dùng, ra cửa lại đeo mặt nạ càng không thể dùng.
“Ngươi thích thì ngươi có thể dùng.”
Hắn gần đến thế, Thương Nhung có chút ngượng ngùng, né tránh ánh mắt hắn, nàng liền nói không suy nghĩ kỹ.
Quả nhiên, thiếu niên cười nhạo một tiếng.
Nàng quay đầu lại, nắng sớm trong vắt, gương mặt thiếu niên trắng nõn lại tuấn tú, trên búi tóc đen cắm nghiêng một cây trâm trúc diệp, ánh sáng lập loè.
Đó là lễ vật nàng tặng.
Cánh cửa sổ sát đường mở hờ, sương mù chưa tan hết tràn ngập ở song cửa sổ, không biết vì sao nỗi lòng của Thương Nhung cũng như sương trắng mênh mông kia, âm thỉnh chuyển động.
Thiếu niên gập đốt ngón tay nhẹ nhàng gõ cái trán của nàng, ngay sau đó đứng dậy đi đến cửa phòng, bỗng dưng bước đi của hắn dừng lại, quay đầu thấy nàng che cái trán, lẻ loi ngồi đó nhìn hắn.
Hàng mi dài của hắn động đậy.
“Hiện giờ người nhà Hồ Lâm Tùng như chó điên tìm kiếm Mộng Thạch khắp nơi, một thân công phu của hắn tự bảo vệ mình còn tạm được, nhưng nếu mang theo ngươi chỉ sợ không đủ dùng.”
Con ngươi đen láy của hắn phát sáng: “Xem ra, ta hẳn nên mang theo ngươi bên người mới được.”
Sau lập xuân, gió vẫn lạnh thấu xương như cũ, thiếu niên mặc đồ đen dắt tay cô gái bị mũ choàng che khuất hơn phân nửa khuôn mặt đi qua những con phố hẻm vắng, dừng trước cửa một tiệm thuốc.
Thương Nhung ngẩng đầu mới thấy trên bảng hiệu có bốn chữ “Tiệm thuốc Hạnh Nam”, ngay sau đó liền bị thiếu niên dắt lên bậc thềm, bước vào ngưỡng cửa.
“Tiểu công tử muốn bốc thuốc gì? Có đơn thuốc không?” Chủ quán đứng sau quầy đang tính toán, nhìn lên lại thấy đôi thiếu niên thiếu nữ tiến vào, liền vội cười hỏi han.
“Không có đơn thuốc,” Chiết Trúc lấy từ trong lòng ra một thỏi vàng, nhẹ nhàng đặt trước mặt chủ quán: “Nhưng có cái này.”
“Tiểu công tử đây là ý gì?” Chủ quán thấy vàng, đôi mắt đều sáng lên.
“Thục Thanh thiếu dược liệu, Dung Châu hiện nay đang cần dược liệu, gia phụ lệnh ta rời nhà tới đây thu mua, nhưng ta nghe nói mấy thôn dược nông gần đây đa số đều đưa đến tiệm thuốc Hạnh Nam của các người,” Chiết Trúc nói, không khỏi thở dài một tiếng: “Ta vốn không muốn đến nơi này, chỉ vì gia phụ nói muốn ta làm xong vụ buôn bán dược liệu đầu tiên này, mới đồng ý hôn sự của ta và nàng ấy.”
Mặc dù trong lòng Thương Nhung biết hắn đang lừa gạt chủ quán này, nhưng nghe thấy câu cuối cùng của hắn, nàng vẫn ngẩng đầu lên nhìn hắn một chút.
“Ta vốn không có kiên nhẫn dính líu đến mấy dược nông đó, nên tính thu mua chút dược liệu ở chỗ các người rồi trở về báo cáo kết quả,” Vẻ mặt Chiết Trúc thuần lương vô hại, nhẹ nhàng nói chuyện cùng chủ quán kia: “Nếu ngươi đồng ý, giá cả cũng dễ nói.”
Chủ quán sờ sờ thỏi vàng kia, lại thấy trang phục của thiếu niên này cũng không giống công tử ca gì, huống chi bên hông hắn còn quấn một thanh kiếm, điều này lại khiến trong lòng chủ quán do dự.
Nhưng trang phục của cô gái kia rất tinh tế, giống một tiểu thư khuê các, chỉ là chủ quán liếc mắt nhìn gương mặt cô gái kia một cái, lại nhìn gương mặt trắng nõn lại tuấn tú của thiếu niên.
…… Không xứng đôi lắm a.
“Nhà công tử không phải buôn bán dược liệu đúng không?” Chủ quán lại hỏi.
Chiết Trúc nhẹ nhàng mà “À” một tiếng, nói: “Vốn là kinh doanh tiêu cục.”
“Chẳng qua ta học võ không có thiên phú gì, cho nên gia phụ mới muốn ta đi kinh doanh dược liệu.”
Gương mặt tuấn tú của hắn lộ vài phần tiếc nuối.
“Thì ra là thế.” Chủ quán nhìn hắn thật là một cậu ẻo lả trải việc đời chưa nhiều, ngay cả việc thu mua dược liệu còn không biết nước trong đó có bao nhiêu nông sâu, đã đến tiệm thuốc bắt đầu bàn việc buôn bán.
Hắn nhận thỏi vàng kia, trong lòng vẫn còn nghi ngờ, rõ ràng việc kinh doanh tiệm thuốc, hắn thân là chủ quán có thể tự quyết định, lúc này vẫn không dám dễ dàng đồng ý, nhưng lại không muốn bỏ lỡ con mồi to này, hắn suy nghĩ một lát, liền nói: “Không bằng hai vị theo ta đi hậu viện ngồi một lát, ta liền đi mời chủ nhân của chúng ta tới.”
Hắn không biết phần do dự này, thiếu niên kia đã nhìn trong mắt.
Thương Nhung đi theo Chiết Trúc được chủ quán dẫn đến hậu viện nhà chính, dược đồng sắp xếp dược liệu trong viện vội đưa lên hai chén trà, hơi nóng lan tỏa, nàng chỉ cảm thấy trong mùi thuốc dược chua xót.
Nàng đang phân vân uống hay không, thiếu niên bên cạnh bỗng đưa tới một túi giấy dầu.
Là kẹo Mộng Thạch mua.
Thương Nhung vừa nhận, đã thấy chủ quán kia đi theo sau một người đàn ông trung niên bước vào cửa.
“Dung Châu thiếu dược liệu đến mức nào, mà ngay cả tiêu cục cũng đổi nghề phải buôn bán dược liệu?” Người đàn ông trung niên vừa tiến đến, liền vuốt râu đánh giá thiếu niên đang ngồi dựa trên ghế.
“Ai biết được?”
Chiết Trúc nhếch môi, đôi mắt nhìn thẳng vào hắn.
Biểu cảm của người đàn ông trung niên cứng lại, hắn luôn cảm thấy thân hình thiếu niên này có chút quen thuộc, thấy thiếu niên đứng dậy, hắn liền theo bản năng quay người muốn chạy trốn, nào ngờ thiếu niên nhanh như quỷ, chỉ nghe thấy tiếng mũi kiếm cọ xát vào khóa vàng vang lên lạnh lẽo, cửa phòng đột nhiên khép kín.
Người đàn ông rút lưỡi dao sắc bén bên hông ra khỏi vỏ, chỉ va chạm một cái với lưỡi kiếm mỏng của thiếu niên, liền bị nội lực thâm hậu chấn đến lảo đảo lui về sau, trong lòng hắn hoảng sợ, lập tức ra lệnh cho chủ quán đang tái mặt: “Nhanh! Bắt nàng!”
Chủ quán phản ứng cực nhanh, rủi chủy thủ trong tay áo ra, lập tức bay về phía Thương Nhung, nhưng hắn mới đi được vài bước, liền bị thiếu niên chuyển hướng, lưỡi kiếm đâm trúng chân hắn.
Chủ quán kêu đau, té ngã trên đất.
Cùng lúc đó, khuỷu tay thiếu niên ra đòn mạnh vào cổ người đàn ông kia, rút mũi kiếm về đâm vào vai hắn, khiến người đàn ông nằm sấp xuống đất, một chân hắn đạp lên sau gáy người đàn ông.
“Ngươi là…… là người giết môn chủ ta đêm đó!”
Người đàn ông trong đau đớn cực hạn cuối cùng nhớ lại thân hình thiếu niên đứng trên mái nhà đêm đó, ngày đó hắn chưa từng vào viện, chỉ nghe tiếng chém giết nặng nề bên trong, tâm liền sinh sợ hãi bỏ chạy.
“Cá lọt lưới của Thiên Phục môn?”
Chiết Trúc hơi ngoài ý muốn nâng mi, hắn vốn tưởng rằng dấu ấn trên thư là lạc khoản* của người tên Tân Chương để lại, nào ngờ, vẫn là Thiên Phục môn.
*lạc khoản: phần cuối thư, thường đề tên họ/chữ ký/bút danh của người viết thư
Hắn duỗi tay móc ra một khối giấy nhỏ trong ngực, lưỡi kiếm vẫn còn nằm trên xương bả vai của người đàn ông nằm trên mặt đất, hắn không tiện tay, liền quay đầu nhìn về phía Thương Nhung: “Lại đây giúp ta.”
Thương Nhung cũng không phải lần đầu tiên thấy hắn giết người, nàng miễn cưỡng bình tĩnh bước đến bên cạnh hắn, lại không biết hắn muốn nàng làm gì.
“Mở ra.”
Chiết Trúc đưa khối giấy nhỏ cho nàng, nhẹ nhàng nâng cằm ra hiệu với nàng.
……?
Thương Nhung đành phải theo lời mở tờ thư bị hắn vò thành một cục ra, nàng cũng không nhiều xem, liền đưa cho hắn.
“Người viết thư này, ngươi có biết không?”
Chiết Trúc cúi người, để sát tờ thư nhăn nhúm vào mặt người kia.
“Không biết……” Người đàn ông run run rẩy rẩy đáp.
“Phải không?”
Chiết Trúc cười lạnh: “Vậy ngươi nói xem, mạng này của ngươi ta giữ lại để làm gì?”
“Công tử tha mạng! Ta, tuy ta không biết, nhưng mấy thứ thư tín buôn bán tới xưa nay đều phải được viết từ tay đường chủ Tạo Tương Đường của chúng ta, hiện giờ môn chủ không còn, nhưng ta biết đường chủ hắn vẫn còn ở thành Thục Thanh!”
Người đàn ông chỉ cảm thấy máu thịt trên vai lưng lại bị mũi kiếm nghiền sâu thêm vài tấc, hắn đau đến khó thở, vội không ngừng kêu to.
“Tạo Tương Đường.”
Chiết Trúc vân vê ba chữ này, con ngươi đen lạnh lùng: “Được, vậy ngươi nói cho ta biết, hắn ở đâu?”
“Sản nghiệp Thiên Phục môn hiện giờ đều trong tay hắn, hắn…… Hắn hẳn là ở Ngọc Oanh lâu hẻm Hòe Liễu thành Đông!” Gương mặt người đàn ông để trên nền đất lạnh, miệng đầy máu, khóc nhọc nói.
“Ta sẽ đi tìm hắn.”
Đáy mắt thiếu niên không dư thừa một tia ý cười, thanh âm nhẹ nhưng khiến lòng người lạnh lẽo: “Hai vị đã biết thủ đoạn của Lược Phong Lâu, nếu các ngươi dám mật báo trước, đến lúc đó ta cần đền bù, nhất định là tính mạng cả nhà các ngươi.”
Mộng Thạch ở khách điếm đã hâm đi hâm lại thuốc hai ba lần, bên ngoài ánh nắng dần lên, sương mù đã tan không thấy, hắn mới hâm thuốc lại lần nữa, cuối cùng chờ được Chiết Trúc cùng Thương Nhung trở về.
“Cái gì? Các ngươi muốn đi Ngọc Oanh lâu?” Mộng Thạch vừa nghe Thương Nhung nói xong, một ngụm trà liền phun ra, hắn vội vàng xua tay với Thương Nhung: “Vi Vi, ngươi không thể đi!”
“Công tử ngươi cũng không thể đi!” Hắn lại nhìn về phía thiếu niên đang từ từ uống thuốc.
“Mộng Thạch thúc thúc biết đó là địa phương nào không?” Thương Nhung hỏi hắn.
“Ta đương nhiên biết, ta ở trong lao nói chuyện phiếm cùng Hồ Lâm Tùng và Đàm Giới Chi, đó chính là nơi hai người bọn họ thường đến,” Mộng Thạch nói, đối diện với hai đôi mắt trong veo ngây thơ, hắn dừng lại, đỡ trán thở dài: “Công tử nếu thật muốn đi nơi đó tìm người, ta cũng không thể ngăn cản, nhưng Vi Vi tuyệt đối không thể đi, đó là nơi mua vui, là chốn phong nguyệt*, là nơi các cô gái khuê các tuyệt đối không thể đi!”
*Phong nguyệt: chuyện nam nữ yêu đương
Đêm qua hắn mới biết thiếu niên này không hiểu về chuyện nam nữ, tự nhiên cũng không biết đó là địa phương nào, nếu vào đó nhìn trúng mấy thứ không nên nhìn mà bị thương đôi mắt…… Mộng Thạch giật mình, hắn lập tức ngồi thẳng: “Công tử nếu tin được ta, cứ để ta đi giúp, ta đều có biện pháp dẫn dụ người ra ngoài cho ngươi.”
“Mộng Thạch đạo trưởng như vậy,”
Chiết Trúc ném một viên đường vào trong miệng, quái dị nói: “Ta thật là có chút tò mò.”