39. Chương 39: Say mê nàng

Kiếm Ủng Minh Nguyệt

Chương 39: Say mê nàng

Kiếm Ủng Minh Nguyệt thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tạo Tương Đường chuyên nhận đắp tượng thần Phật cho các đạo quan miếu thờ, trong thành Thục Thanh cũng được coi là có danh tiếng khá lớn. Người này chưa bao giờ tham gia vào những cuộc sát phạt trên giang hồ của Thiên Phục môn, buôn bán chỉ dựa vào nghề nói bậy không bậy, nói tốt không tốt ở thành Thục Thanh, nên ngay cả tin tức gửi về Lược Phong Lâu cũng bị bỏ quên tại đây.
Nếu không phải nhờ vào vết tích trên mảnh giấy thư kia, Chiết Trúc tìm được hiệu thuốc Hạnh Nam, hẳn đã không còn đường tìm ra người của Thiên Phục môn.
Lẽ nào Lưu Huyền Ý lại muốn trốn đến Thục Thanh.
Bóng đêm bao phủ bốn phương, trong ngõ Hòe Liễu treo những chiếc đèn lồng đỏ lớn nhỏ không đều, tỏa ra ánh sáng lấp lánh, soi rõ trước cửa Ngọc Oanh lâu cảnh tượng xa hoa, tiếng cười nói không ngừng.
*Y hương tấn ảnh: miêu tả sự lộng lẫy của trang phục, cũng có thể chỉ phụ nữ hoặc những cảnh tượng thường thấy ở những yến hội xa hoa.
“Mộng Thạch thúc thúc đã vào lâu rồi.”
Thương Nhung đặt đôi tay lên lan can son, nói.
“Chính hắn tự xen vào chuyện của ta.” Chiết Trúc cũng đặt tay lên lan can, cằm gối lên mu bàn tay, miệng nhai một viên mứt hoa quả.
Mộng Thạch sợ Chiết Trúc thật sự dẫn Thương Nhung vào Ngọc Oanh lâu, trời vừa tối, cơm chiều hắn chưa ăn đã vội vàng chạy đi trước, nhìn dáng vẻ đó của hắn, không tìm được đường chủ Tạo Tương Đường ra cho Chiết Trúc thì không yên.
“Vết thương trên chân hắn vẫn chưa khỏi đâu.”
Thương Nhung có chút lo lắng, nếu Mộng Thạch gặp nguy hiểm trong đó thì phải làm sao.
Đầu xuân mưa nhiều, chốc lát sau gầm hiên đã ướt sũng. Chiết Trúc nghe thấy nàng nói vậy giữa tiếng mưa dày đặc, hắn quay mặt lại:
“Vết thương của ta cũng chưa lành đâu.”
Giọt nước nhẹ rơi trên khuôn mặt trắng nõn của thiếu niên, đôi mắt đen trong trẻo của hắn ánh lên.
“Ta biết.”
Thương Nhung thậm chí nhớ mấy ngày hắn vì cứu Mộng Thạch, mà miệng vết thương đã rách đi không biết bao nhiêu lần, chảy không biết bao nhiêu máu, nàng không kìm được nhìn chằm chằm cánh tay hắn, “Kim sang dược cũng hết rồi, lúc đi hiệu thuốc nên mua thêm.”
Nhưng rõ ràng hai người đều quên mất.
Lông mi dày của Chiết Trúc khẽ rung, nghiêm túc nhìn vẻ buồn bã của nàng, lát sau, khóe mắt hắn càng sâu, nốt ruồi càng thêm xinh.
“Mộng Thạch đạo trưởng sẽ mua.” Hắn chẳng hề để tâm nói.
Nhắc đến Mộng Thạch, hai người không hẹn mà nhìn về phía dưới lan can. Dưới ngọn đèn dầu chiếu ra từng sợi mưa mỏng manh, bên trong cánh cửa mở rộng có một nữ tử thướt tha bước ra, đỡ một nam tử hoa phục say như chết, gã sai vặt mở dù che mưa, chạy đến muốn đỡ nam tử kia lên kiệu, nào ngờ nam nhân vẫn ôm eo mảnh khảnh của nữ tử, lưu luyến không rời, nhéo cằm nàng không thèm hôn.
“Đó đó, cô nương Ngọc Oanh lâu thật xinh đẹp, huynh đệ ngươi nhìn xem, người dưới kia còn chưa chịu rời xa……” Mấy người ngồi ăn tối bên bàn cũng thường thường nhìn xuống tình hình ngõ nhỏ phía dưới, một thanh niên thấy cảnh đó, liền có chút ngứa mắt.
“Đáng thương, dạo này vận may của ta không tốt, nếu không ta ở đây ngây ngốc làm gì? Đã sớm có đêm xuân trong lâu rồi! Rượu đêm bên này, nào ngon bằng hoa tửu phía đối diện!” Người ngồi cùng bàn than thở.
“Còn không phải sao? Người ở nhà ta nào có làn da trắng muốt xinh đẹp như cô nương trong lâu, ta xem a……”
Hai người nói càng lúc càng lộ liễu.
Họ hoàn toàn không biết, sau tấm bình phong gỗ khắc hoa, có một đôi thiếu niên thiếu nữ nghe hết lời họ nói không sót chữ nào.
Đôi mắt Thương Nhung mở to, nhìn nữ tử phía dưới tựa như không có xương, bám vào người nam nhân, mặt tươi cười để hắn hôn môi, rồi đi theo hắn lên kiệu.
Mành kiệu rơi xuống, Thương Nhung và thiếu niên bên cạnh gần như cùng lúc quay người, dựa vào lan can, ngọn đèn dầu dưới hiên lập lòe trước mắt, tiếng mưa rơi dồn dập đầy lỗ tai, nàng và hắn vô cớ nhìn nhau, rồi gần như cùng lúc nghiêng mặt, tấp vào mặt nhau làn sương mù ướt lạnh, nhưng lại khiến vành tai hắn nóng lên.
Một đĩa thịt ngỗng nướng được bưng lên, hai người bên bàn rốt cuộc ngừng chuyện, ngược lại bàn luận thịt ngỗng nướng ăn có ngon không.
Thương Nhung từng cùng Tiết Đạm Sương thưởng thức bức tranh [Ngọc Kinh mưa bụi đồ], trên đó vẽ toàn cảnh phồn hoa náo nhiệt của thành Ngọc Kinh, Tiết Đạm Sương chỉ từng chỗ từng chỗ cho nàng xem.
“Đây là hoa lâu, là nơi nam nhân hay đến.” Giọng nói Tiết Đạm Sương như bên tai nàng, “Công chúa, nam nhân tới hoa lâu thật sự rất dơ bẩn, họ xem cô nương trong lâu như thú vui, làm sao lại coi trọng thê tử của mình?”
Chốn mua vui, nơi phong nguyệt.
Hóa ra, đó là hoa lâu Tiết Đạm Sương từng nhắc tới.
“Chiết Trúc, ngươi không thể đi.”
Tay Thương Nhung nắm váy áo trên đầu gối, mồ hôi đầy mặt, nàng không nhìn thiếu niên ngồi bên cạnh.
“Hả?”
Chiết Trúc lấy lại tinh thần, hạt mưa từ mái hiên rơi xuống phản chiếu trong mắt hắn như mặt hồ gợn sóng, chén trà trong tay hắn đã lạnh, nhưng hắn vẫn uống một ngụm, rũ lông mi: “Dạ.”
Hắn cũng không phải lần đầu thấy cảnh như vậy, khi Tiền Vân Hương lén gặp người khác ở tiểu viện, hắn đã mơ hồ bắt gặp hai người kia miệng dán miệng, không biết đang làm gì, sau đó lại bị Khương Anh chắn ngang.
Nhưng mưa đêm không dứt, nàng đang bên cạnh.
Không biết vì sao, thiếu niên ngày đó còn có thể mặt lạnh không biểu tình, lúc này nỗi lòng lại nhộn nhạo, hắn gập đốt ngón tay, sau một lúc lâu cũng quên mất cần buông chén trà trống không ra.
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***
Một bàn bữa đêm được người bưng lên, hai người ngồi một chỗ, nhưng một lúc lâu cũng không nói chuyện.
Hai người bên kia bình phong đã đi rồi, gió xuân se lạnh thổi sau lưng Thương Nhung, nàng không nhịn được hắt xì một cái, Chiết Trúc giương mắt, thấy chóp mũi nàng đỏ lên, liền không tiếng động cởi áo choàng trên người mình xuống, phủ lên người nàng.
“Quay qua đây.”
Tiếng nói hắn mát lạnh dễ nghe.
Thân thể Thương Nhung cứng còng chuyển hướng về phía hắn, để hắn thắt dây áo choàng cho mình, hơi thở thiếu niên gần như vậy, có vài phần hương vị lá trà thanh mát, nàng vẫn không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắn.
Đôi mắt hắn, khuôn mặt hắn, trước sau đều sạch sẽ như vậy, giống như cành trúc mùa đông phủ đầy tuyết, vừa cao ngạo vừa xinh đẹp.
Hơi thở gần trong gang tất, cũng không biết nàng và hắn có hẹn hay không, mà cùng nhớ tới đôi nam nữ phía dưới kia cũng đứng gần như vậy, sau đó……
Chiết Trúc rũ mi mắt, tầm mắt lại lơ đãng dừng trên cánh môi nàng.
Hắn nhớ tới khi mình đút cho nàng ăn quả mơ, xúc cảm mềm mại đó.
Đột nhiên, Thương Nhung bỗng nắm lấy tay hắn, màu da mặt nàng ảm đạm che đậy mặt nàng đang nóng lên, chỉ có đôi mắt sóng nước long lanh, không biết sao chăm chú nhìn hắn.
Hai bàn tay lạnh lẽo chạm vào nhau, giống như bị hơ qua lửa nóng, hắn buông tay nàng ra, nàng cũng đồng thời buông lỏng tay hắn.
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***
Khi Mộng Thạch từ Ngọc Oanh lâu ra ngoài, trên người toàn là mùi son phấn kèm mùi rượu, hắn đi lên lầu ngồi xuống, uống trước một chén trà nóng ấm thân, ngay sau đó liền nói với thiếu niên: “Ta đã hỏi thăm trong đó, đường chủ Tạo Tương Đường hiện giờ cũng không ở trong lâu.”
“Không ở?”
Ánh mắt Chiết Trúc dừng trên chậu than, cuối cùng dời về phía Mộng Thạch.
“Nghe nói đêm qua hắn đã rời khỏi thành Thục Thanh.” Mộng Thạch cầm chiếc đũa lên, chuẩn xác kẹp được miếng thịt nướng da giòn bỏ vào miệng, mới lại nói, “Còn việc hắn đi đâu ta không tiện hỏi tiếp, việc này, vẫn cần công tử tìm thuộc hạ của hắn hỏi cho rõ ràng.”
“Hôm nay nếu ngươi thật sự đi cũng là một chuyến không công……” Mộng Thạch vừa nói vừa ngẩng đầu, giọng nói lại ngừng, ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa đôi thiếu niên thiếu nữ đối diện, luôn cảm thấy giữa bọn họ tựa hồ có chút quái dị, hắn liền nói, “Các ngươi…… Đây là làm sao vậy?”
Thương Nhung không nói lời nào, cúi đầu ăn thịt.
Chiết Trúc cũng không nói lời nào, rũ lông mi trầm ngâm.
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***
Trở lại khách điếm đã là giờ Tý (23g - 1g), ngoài cửa sổ mưa càng lớn, trong phòng tắt đèn một mảnh sâu kín âm thầm, Thương Nhung nghe không được một chút thanh âm của thiếu niên, nàng lén nhìn xuống giường, bóng tối trước mắt khiến nàng căn bản nhìn không thấy bóng dáng hắn, nhưng nàng biết, hắn ở ngay chỗ này.
Rất gần rất gần.
Đêm càng sâu, nỗi lòng loạn nhịp của nàng dần dần bị tiếng mưa rơi quấn quanh, chậm rãi uốn lượn đi vào giấc mộng, không biết thiếu niên ngoài mộng kia lại lặng yên không một tiếng động ra cửa.
“Thập Thất hộ pháp.”
Trong phòng đen nhánh, thanh âm một người ép tới cực thấp.
Thiếu niên không nhanh không chậm dùng mồi lửa châm lửa một chiếc đèn, ngọn đèn dầu chiếu thấy người nọ phong trần mệt mỏi, bộ dáng lôi thôi lếch thếch.
Là Khương Anh.
“Chuyện Diệu Thiện đạo sĩ, nhanh như vậy đã có tin tức?”
Chiết Trúc nhìn về phía hắn.
“Vẫn chưa, hiện giờ thuộc hạ chỉ biết, Diệu Thiện là đạo sĩ Cửu Thanh giáo, sư phụ hắn là Thiên Cơ Sơn, 20 năm trước hắn lăn lộn trong chốn giang hồ bằng vào một thân thiên cơ công pháp, thanh danh lúc đó cũng cực thịnh, chỉ là 16 năm trước hắn bỗng nhiên mai danh ẩn tích.”
*nhamy111: 20 năm trước lăn lộn, 16 năm trước mai danh ẩn tích => có nghĩa là ông này lăn lộn được 4 năm là rời giang hồ nha, giải thích chút xíu cho mí bạn đỡ suy nghĩ 😉
Khương Anh cung kính đáp.
Thiên Cơ Sơn.
Đêm mưa ướt lạnh, ngẫu nhiên có tia chớp sáng lên, chiếu vào vạt áo mỏng manh của thiếu niên, quang ảnh lạnh lùng dừng trên mặt hắn, biểu tình hắn nhạt nhẽo, vẫn chưa hiển lộ chút gợn sóng nào.
“Thuộc hạ lần này gấp trở về, là được tin tức trong Lược Phong Lâu, sự tình liên quan Minh Nguyệt công chúa, thuộc hạ cho rằng hẳn nên báo tin tức này cho ngài trước.”
Khương Anh không dám đánh giá hắn, lại nói tiếp.
Chợt nghe bốn chữ “Minh Nguyệt công chúa”, thần sắc thiếu niên quả nhiên khẽ nhúc nhích:
“Nói.”
“Lâu chủ đã điều tra rõ người cấu kết cùng Thập Nhất hộ pháp ám sát Minh Nguyệt công chúa, là nhi tử của Tín Lăng hầu Tiết Trọng - Tiết Nùng Ngọc, Tiết Nùng Ngọc có một trưởng tỷ Tiết Đạm Sương, vì nàng độc hại Minh Nguyệt công chúa mà bị hoàng đế ban chết, Tiết Nùng Ngọc cùng với trưởng tỷ do một mẹ đẻ ra, là song sinh, trong lòng hắn nuôi hận, lại biết quy củ Lược Phong Lâu tuyệt không nhúng tay vào chuyện hoàng thất, liền tự mình tìm phương pháp, đem chuyện Thập Nhất hộ pháp ám sát ở Nam Châu làm đá kê chân.”
Tên gọi Tiết Đạm Sương này, Chiết Trúc cũng không phải nghe lần đầu tiên, trong miệng Thương Nhung, vị tỷ tỷ kia đối xử với nàng rất tốt, sao lại gánh tội danh mưu sát nàng?
Ẩn tình trong đó, sợ là chỉ có Thương Nhung rõ ràng nhất.
“Lâu chủ tiết lộ tin tức này cho triều đình?”
Chiết Trúc gạn tim đèn, không chút để ý hỏi hắn.
“Vâng, thiên hộ Hạ Tinh Cẩm của Lăng Tiêu Vệ còn đang tìm kiếm tin tức Minh Nguyệt công chúa, lâu chủ tiết lộ tin tức này cho hắn, chỉ sợ toàn bộ Tiết gia sắp phải chết sạch.”
Khương Anh nói, hắn bỗng nhiên cúi đầu xuống, chắp tay lại nói: “Thập Thất hộ pháp, phàm là người dính vào Minh Nguyệt công chúa đều sẽ không có kết cục tốt, lâu chủ cũng lần nữa nhắc nhở người trong lâu không được tiếp tục nhúng tay vào việc này, hộ pháp, nếu chuyện Minh Nguyệt công chúa ở cạnh ngài bị triều đình hoặc bị lâu chủ phát hiện, đến lúc đó ngài nên xử lý như thế nào?”
“Thập Thất hộ pháp……”
Khương Anh thấy đôi mắt thiếu niên lãnh đạm liếc hắn, hắn miễn cưỡng chịu đựng lạnh lẽo nơi sống lưng, uốn gối quỳ xuống, “Ngài là hộ pháp Lược Phong Lâu, ngài ở trong lâu ba năm, thuộc hạ đi theo ngài ba năm, bởi vì ngài, thuộc hạ mới không bị quay về huyết trì, bị mất mạng, cho nên thuộc hạ không thể nhìn ngài sa vào lưới tình, đặc biệt, nàng là Minh Nguyệt công chúa!”
“Thập Thất hộ pháp, ngài thích nàng sẽ không có kết quả! Mặc dù có, vậy cũng là kết quả xấu!”
Trước đây Khương Anh còn nghĩ rằng trong lòng thiếu niên này còn có tính toán, cho nên bất luận là phấn mặt hay là cái khác, bất quá đều là thủ đoạn thiếu niên này dùng để lừa gạt vị Minh Nguyệt công chúa kia.
Nhưng tối nay, hắn ở dưới lầu đã nhìn thấy.
Thập Thất hộ pháp khoác áo cho nàng, gắp đồ ăn cho nàng, còn luôn nhìn chằm chằm nàng.
Khương Anh cũng từng có một ít hồng nhan tri kỷ, nhưng hắn chưa bao giờ dám lâu dài, làm sát thủ, nếu hắn sa vào lưới tình, cuối cùng giết chết hắn, tất sẽ là tình yêu.
Giống như Thập Nhất hộ pháp đã bỏ mạng.
Hắn không thể nhìn thiếu niên này ở khoảnh khắc ngây thơ, đã bất tri bất giác đi vào vực sâu vũng bùn vì một người.
Tiếng mưa rơi như vòng hạt châu rơi lộn xộn đập vào cửa sổ, thiếu niên y phục trắng đứng yên trước đèn, sau một lúc lâu, hắn hậu tri hậu giác mà nhẹ nâng mi mắt.
*hậu tri hậu giác: trì độn ngu ngốc
Tiếng nói hắn giống như chìm vào trong mưa, vừa nhẹ vừa mờ mịt:
“Thích?”
*** Truyện chỉ đăng tại www.wattpad.com/user/nhamy111***