Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 103: Sống dưới ánh mặt trời
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 103 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa ra khỏi tiệm lẩu, Ngụy Vân Thư đã kéo Ứng Vọng lại hỏi ngay: “Sao đột nhiên lại nói ra chuyện đó?”
Ứng Vọng đáp: “Bọn họ đang hỏi mà.”
Ngụy Vân Thư nhìn cậu: “Em biết anh không có ý đó.”
Ứng Vọng nở nụ cười: “Không phải vì những người đó giới thiệu người yêu cho em nên anh không vui sao? Để tránh cho ai đó lại ghen tuông, nên bây giờ em chỉ có thể làm rõ thôi.”
Ngụy Vân Thư không cười: “Hậu quả của việc làm như vậy...”
Ứng Vọng nhướng mày: “Em biết.”
Ngụy Vân Thư im lặng không nói gì.
Thấy vẻ mặt đó của anh, Ứng Vọng cũng biết mình không thể đùa cợt mãi được, thái độ liền trở nên nghiêm túc: “Chẳng qua em cảm thấy, nếu chúng ta đều cho rằng mọi thứ khác đều không quan trọng bằng đối phương, và những lời bàn tán của người ngoài kém xa việc đối phương có vui vẻ hay không, vậy thì chi bằng thẳng thắn thừa nhận, để sau này chúng ta có thể đường hoàng, công khai.”
Ngụy Vân Thư nhìn Ứng Vọng mà không nói nên lời.
Bản thân anh có thể không bận tâm, bởi vì anh biết mình muốn gì, cũng biết mình chịu đựng được những lời đàm tiếu đó; nhưng anh cũng biết Ứng Vọng sẽ bận tâm, lại không thể nào biết được sức chịu đựng của Ứng Vọng đến đâu. Nếu vì những lời đồn đại vớ vẩn sau khi thẳng thắn mà làm Ứng Vọng không vui, vậy anh thà rằng họ cứ mãi che giấu.
Quyền quyết định nằm trong tay Ứng Vọng, hôm nay cậu thừa nhận như vậy, không khỏi liên quan đến sự khó chịu của anh hôm đó.
Ngụy Vân Thư cảm thấy cổ họng mình như bị nghẹn lại, trong lòng dường như có ngàn lời muốn nói, nhưng chẳng thể thốt nên dù chỉ một câu.
Cuối cùng, anh dứt khoát kéo cậu ấy vào lòng.
Những người đi ngang qua xung quanh bị cảnh tượng hai người ôm nhau làm giật mình, ánh mắt không khỏi ngoái nhìn về phía này.
Nhưng lúc này Ngụy Vân Thư lại không bận tâm nhiều đến thế, anh chỉ muốn dùng hành động thân mật này để bày tỏ sự xúc động trong lòng mình.
Trái lại, Ứng Vọng hơi ngượng ngùng vì ánh mắt của người khác, nhưng không đẩy anh ra, mà nhấc tay vỗ nhẹ lưng Ngụy Vân Thư: “Làm gì mà xúc động thế?”
Ngụy Vân Thư hít sâu một hơi: “Rất xúc động.”
Ứng Vọng đắc ý nói: “Em biết mà.”
“Ứng Vọng...”
“Dạ?”
Một lúc lâu sau, Ngụy Vân Thư mới nói: “Cảm ơn em.”
Giọng Ứng Vọng mềm mỏng: “Sao lại khách sáo với em thế, còn nói cảm ơn. Đây chẳng phải là chuyện của cả hai chúng ta sao?”
Ngụy Vân Thư ôm chặt cậu: “Ừ.”
Chỉ là không ngờ lại có một bất ngờ lớn đến thế.
Ban ngày ban mặt, lại còn ở nơi công cộng, tuy rằng vì thời tiết lạnh, cộng thêm lúc này đang là giờ đi làm nên không có nhiều người đi lại bên ngoài, nhưng hai người vẫn nhanh chóng tách ra, sau đó cùng nhau rời đi.
...
Chuyện Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đang hẹn hò rất nhanh đã lan truyền khắp nhóm khách hàng, trong chốc lát vẻ mặt của mọi người muôn màu muôn vẻ.
“Hả...?”
“Cậu nói gì vậy?”
“Thật hay giả?”
“Cậu đang đùa à? Chuyện lớn như vậy, trò đùa này không buồn cười đâu.”
Đây là sự ngỡ ngàng, sững sờ.
“Không thể nào.”
“Chắc chắn cậu nghe nhầm rồi.”
“Hai ông chủ vẫn bình thường, cậu đừng có ở đây mà nói bậy, làm người ta mang tiếng xấu thì sẽ không tha cho cậu đâu.”
Đây là hoàn toàn không tin.
“Cái quái gì vậy?”
“Hai thằng đàn ông hẹn hò, bê đê à?”
“Ai vậy, thời buổi này lại có đàn ông hẹn hò với đàn ông, đây chẳng phải là hành vi trái luân thường đạo lý sao!”
“Hai thằng đàn ông? Buồn nôn!”
Đây là hoàn toàn không chấp nhận được.
Mọi người phản ứng khác nhau, sững sờ, ngỡ ngàng, nửa tin nửa ngờ, kinh hãi, không đồng tình, vân vân. Những vẻ mặt và lời bàn tán liên tục xuất hiện, trong chốc lát, tiệm lẩu, tiệm trà sữa, tiệm ăn vặt đều trở nên náo nhiệt. Nhóm khách hàng liên tục thảo luận, trò chuyện, đặc biệt là loại đề tài giật gân, đầy kịch tính này, quả thật kéo dài mãi không dứt, khiến cơn sốt buôn chuyện của họ càng thêm sôi nổi.
Đương nhiên, trong số những người này, phần lớn đều rơi vào trạng thái bàng hoàng, bối rối kiểu “Tôi là ai, đây là đâu, tôi vừa nghe thấy cái gì thế này”. Cho dù tai cứ lặp đi lặp lại nghe được sự thật “Hai ông chủ của Vọng Thư đang hẹn hò” này, nhưng trong lòng họ vẫn ở trong trạng thái sững sờ như cũ. Nói ngắn gọn, tin tức này quá sốc, khiến người ta không thể nào tin nổi, cho rằng đây chỉ là tin giả.
Cũng có người hoàn toàn không sao chấp nhận, nghiêm trọng nhất là một vị khách nam, vốn đang ăn lẩu ngon lành trong tiệm, bất ngờ nghe được tin này mà không kịp đề phòng, liền phun thẳng ra. Sau đó, người đó lập tức nổi đóa, thậm chí cuối cùng vứt đũa cái xoạch, để lại câu “Thật kinh tởm!” rồi vội vã bỏ đi ngay, cứ như nán lại tiệm lẩu thêm một giây cũng thấy bẩn thỉu.
Lúc ấy bầu không khí trong tiệm lẩu trở nên ngột ngạt, người ăn lẩu cùng hắn cũng xấu hổ vô cùng. Ai ngờ hắn lại phản ứng gay gắt đến thế, không chỉ chửi bới mà còn vứt đũa bỏ đi!
Mọi người cười gượng một tiếng, rồi ảo não ngồi xuống, chỉ cảm thấy xấu hổ muốn độn thổ.
Cũng bởi vậy, tin tức hai ông chủ hẹn hò lan truyền nhanh hơn, mức độ bàn tán về chủ đề này cũng cực kỳ cao. Nếu có mạng xã hội Weibo vào thời điểm đó, có lẽ đã lên hot search rồi.
Còn về doanh thu trong tiệm mấy ngày nay, thậm chí còn tốt hơn bình thường?
À, đa phần đến tiệm đều là để xem rốt cuộc đàn ông hẹn hò với đàn ông thì sẽ trông như thế nào.
Nói thế nào đây, mỗi một người sống trên thế gian này đều đang bận rộn, cả ngày bôn ba vì miếng cơm manh áo, cộng thêm những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống, mỗi ngày đều trôi qua không mấy dễ dàng. Chuyện của bản thân, chuyện của gia đình đã chiếm phần lớn tâm sức của họ, thế nên khi đối đãi với người ngoài, họ có tâm trạng rảnh rỗi để tham gia góp vui, nhưng nếu phải hao tâm tốn sức lo quá nhiều chuyện như vậy, thì ngược lại họ sẽ không làm. Nói trắng ra, đa số người bình thường chỉ là những kẻ hóng chuyện, họ chỉ muốn cắn hạt dưa cho vui một chút rồi thôi, cùng lắm thì khi trò chuyện với họ hàng, bạn bè sẽ nói lên quan điểm của mình, chứ cũng sẽ không nghiêm trọng hóa vấn đề để làm gì to tát.
Huống hồ, hiện tại cái gọi là “tội lưu manh” đã không còn nặng nề như mấy năm trước, gần như không ai còn đi tố cáo những chuyện “hư thân mất nết” như vậy nữa.
Ngay cả những người sau khi nghe kể lại cố ý đến tiệm để xem mặt hai “nhân vật chính”, cũng không thể phủ nhận sự thật là họ vẫn đến tiệm ăn lẩu, uống trà sữa, mua đồ ăn vặt.
Một mũi tên trúng nhiều đích.
Cũng bởi vì suy nghĩ như vậy, dẫn đến việc tin đồn Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư hẹn hò lan truyền rất rộng, nhưng cũng không xảy ra chuyện gì đe dọa đến an toàn thân thể, thậm chí việc kinh doanh của tiệm cũng không hề bị ảnh hưởng.
Có lẽ ảnh hưởng duy nhất chính là sự kinh ngạc từ phía gia đình họ Hàn.
Gia đình họ Hàn sống ngay khu làng đại học, ba anh em Hàn Minh Phong đều đang học ở các trường gần đó, cho nên sau khi tiệm trà sữa khai trương, lâu lâu bọn nhóc sẽ đến tiệm mua đồ. Vì thế tin tức rất nhanh nhạy, về nhà lại rêu rao một chút, đương nhiên là bị Vân Đóa và Hàn Siêu Việt nghe được. Lúc ấy Hàn Siêu Việt quả thật giật mình đến mức làm rơi cả ly trà, hoàn toàn không thể tin được. Sau một hồi trò chuyện với Vân Đóa, Hàn Siêu Việt mới biết hai người họ đã ở bên nhau từ lâu, hơn nữa Vân Đóa cũng biết chuyện!
Diễn biến cụ thể thì khỏi cần nói, chỉ nói về sự lo lắng của Vân Đóa dành cho Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư. Lo lắng đến mức phải tìm đến gặp họ một chuyến. Vừa sợ họ không chịu nổi những lời đàm tiếu bên ngoài, lại vừa muốn hỏi rốt cuộc họ định làm gì, vì sao đột nhiên lại để mọi người đều biết chuyện.
Trong suy nghĩ của dì, lúc trước dì đã khuyên hai đứa, nhưng hai đứa khăng khăng muốn ở bên nhau, vậy hậu quả tương lai hai đứa phải chấp nhận. Nhưng chấp nhận này không có nghĩa là công khai chuyện này ra ngoài như vậy. Trong suy nghĩ của dì, tốt nhất là họ cứ lặng lẽ sống cuộc đời ổn định, mối quan hệ của hai người không bao giờ bị người khác phát hiện là tốt nhất!
Nhưng ai mà ngờ, lại ầm ĩ đến mức này!
Cho nên, dì không kìm được mà bắt đầu lo lắng.
Đến khi gặp được hai người, họ vẫn đang vui vẻ sưởi ấm và ăn khoai lang. Thậm chí Ngụy Vân Thư còn nói: “Dì út, bọn con đã chuẩn bị tâm lý rồi, bọn con chịu đựng được, dì đừng lo lắng.”
Vân Đóa sốt ruột: “Rốt cuộc hai đứa muốn làm gì, vì sao mọi chuyện đột nhiên lại bị lộ ra hết vậy?”
Ngụy Vân Thư bình tĩnh nói: “Sau khi bọn con bàn bạc, đã quyết định không che giấu nữa, thế nên khi người trong tiệm lẩu hỏi người yêu của bọn con là ai thì bọn con đã thẳng thắn thừa nhận.”
Vân Đóa suýt chút nữa nghẹt thở: “Hai đứa tự mình nói ra ư?”
“Vâng.” Ngụy Vân Thư đưa cho dì một củ khoai lang: “Dì út, bọn con không sao hết, dì cũng đừng sốt ruột, ăn khoai lang đi, khoai lang bản địa, rất ngọt.”
Tình hình này, đúng là điển hình của “vua còn chưa vội, thái giám đã lo” đây mà.
Vân Đóa lòng như lửa đốt mà đến, nhưng rồi lại cầm củ khoai lang ngồi xuống, nghe Ngụy Vân Thư “giảng giải” quá trình họ thẳng thắn. Tóm lại, sau khi bàn bạc xong, họ đã quyết định thẳng thắn.
Ngụy Vân Thư còn nói: “Dì út, bọn con muốn được đường hoàng, bọn con muốn sống dưới ánh mặt trời.”
Chỉ một câu nói này, Vân Đóa liền nghẹn lời, không nói được gì nữa.
Sống dưới ánh mặt trời.
Vì hiểu được khát vọng đó của họ, cộng thêm chuyện đã đến nước này, Vân Đóa cũng chỉ có thể giúp đỡ họ, rồi làm công tác tư tưởng cho tất cả mọi người trong gia đình họ Hàn.
Hàn Siêu Việt nhớ lại tình hình căng thẳng mấy năm trước, rồi ngẫm đến những năm tháng gian khổ khi bản thân còn xuống nông thôn, sau đó thở dài một tiếng: “Đời người, ai mà chẳng khổ.”