Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 102: Không còn che giấu
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 102 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạm thời không nói đến những suy đoán của nhóm nhân viên trong tiệm, vào ban đêm sau khi ăn tiệc rượu về đến nhà, Ứng Vọng bị Ngụy Vân Thư dằn vặt đến kiệt sức một lúc lâu. Cuối cùng, Ứng Vọng khóc xin anh tha, giọng cũng gần như khàn đặc.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Ứng Vọng mệt mỏi nằm vật ra trong chăn, thều thào: "Tối nay anh bị điên rồi hả?"
Ngụy Vân Thư ôm cậu, hai người vẫn chưa mặc quần áo, da thịt dán sát vào nhau, giọng nói còn vương chút khàn đặc của dục vọng: "Đúng là điên thật."
Ứng Vọng quá mệt để mắng anh, chỉ hỏi: "Lại bị chuyện gì kích động vậy?"
Ngụy Vân Thư im lặng một lát rồi nói: "Có người giới thiệu người yêu cho em."
Ngụy Vân Thư nằm hờ hững trên người Ứng Vọng, một tay ôm lấy eo cậu. Hai người mặt kề mặt, hơi thở khi nói chuyện phả thẳng vào mặt và cổ Ứng Vọng, khiến cậu hơi nhột.
Ứng Vọng ngửa mặt ra sau, muốn nhìn mặt Ngụy Vân Thư: "Chuyện này có gì phải tức giận? Chẳng phải bác gái kia cũng muốn giới thiệu người yêu cho anh sao?"
Ngụy Vân Thư kéo cậu sát lại: "Không giống nhau."
Ứng Vọng liếc anh một cái: "Vâng vâng vâng, không giống nhau. Giới thiệu người yêu cho anh thì em ghen là được chứ gì?"
Ngụy Vân Thư nói: "Em không ghen."
Ứng Vọng nhớ lại mình bị hành hạ đêm nay, nghe Ngụy Vân Thư nói vậy, tức mình cắn mạnh lên vai anh: "Có phải em phải mắng té tát anh một trận thì anh mới tin em ghen không?"
Ngụy Vân Thư khẽ rít lên một tiếng, hơi thở cũng trở nên nặng nề. Môi anh không kìm được mà áp lên cổ cậu, ậm ờ nói: "Vậy em mắng anh một trận đi."
"Anh bệnh thần kinh hả!"
Ngụy Vân Thư vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh sau hiệp vừa rồi, bị Ứng Vọng kích động như vậy, lập tức đè cậu xuống và tiếp tục.
Lần này Ứng Vọng thật sự vừa hoảng vừa tức, không kìm được mà bắt đầu mắng chửi. Kết quả, cậu càng mắng, Ngụy Vân Thư càng hưng phấn, động tác càng mạnh bạo hơn. Cuối cùng, Ứng Vọng không chịu nổi nữa lại bật khóc.
Ngụy Vân Thư cúi xuống hôn lau nước mắt cậu, nhưng động tác trên người anh vẫn không hề chậm lại, ngược lại còn càng lúc càng táo bạo.
Kết thúc lần này, Ứng Vọng ngủ thiếp đi ngay lập tức, không còn sức để mắng chửi hay khóc lóc nữa.
Ngụy Vân Thư nhìn gương mặt đỏ bừng của cậu, hàng mi vẫn còn đọng nước mắt, chậm rãi thở hắt ra một hơi, ánh mắt cũng dần dần trở nên dịu dàng. Anh cúi người xuống đặt một nụ hôn lên trán Ứng Vọng, nhẹ giọng nói: "Anh muốn em chỉ thuộc về một mình anh, dù là ai cũng không được tơ tưởng."
Buổi sáng hôm sau, Ứng Vọng không thể nào dậy nổi, đến cả cơm cũng là Ngụy Vân Thư bưng đến tận phòng cho cậu ăn.
Anh vừa bưng chậu rửa mặt, vừa lấy bàn chải đánh răng, rồi lại đút cơm, bưng canh. Ngụy Vân Thư phục vụ vô cùng tỉ mỉ và chu đáo, khiến chút giận dỗi trong lòng Ứng Vọng cứ thế tan biến hết.
Lúc ăn cơm chủ yếu là Ngụy Vân Thư nói chuyện, thỉnh thoảng Ứng Vọng đáp lại một tiếng. Chờ ăn uống no đủ rồi, tâm tình của cậu mới hoàn toàn tốt lên, sau đó gọi anh: "Vân Thư."
Ngụy Vân Thư đang định mang đồ dùng xuống bếp, quay người lại: "Sao vậy?"
Ứng Vọng nói: "Sau này chúng ta đừng che giấu nữa."
Nhất thời Ngụy Vân Thư không phản ứng kịp: "Hả?"
Ứng Vọng nghiêm túc nói: "Nếu sau này có người hỏi quan hệ của chúng ta, chúng ta cứ thẳng thắn thừa nhận đi."
Ngụy Vân Thư đặt đồ vật đang cầm xuống, ngồi bên mép giường, hỏi: "Sao đột nhiên lại nói như vậy?"
Trước đây mặc dù họ không hề che giấu quá mức, nhưng có lẽ vì khi mọi người biết đến họ, mối quan hệ giữa hai người đã rất thân thiết rồi. Thế nên ngay từ đầu, những người khác đã quen với cách họ sống cùng nhau, vì vậy không thấy có gì bất thường. Cộng thêm thường ngày lúc họ thân mật không ở bên ngoài, thi thoảng có người hỏi về chuyện hẹn hò, làm quen, đều bị họ lảng tránh hoặc đánh trống lảng. Và mối quan hệ giữa họ chỉ là bạn tốt, là đối tác tin cậy cùng làm ăn... Tóm lại, đủ mọi yếu tố khiến không một ai nhận ra mối quan hệ bất thường của họ, không ai nghĩ sai lệch điều gì.
Nhưng bây giờ, Ứng Vọng muốn phá bỏ loại quan hệ này.
Ứng Vọng nhìn anh: "Không phải anh không vui sao?"
"Đúng là có chút không vui." Ngụy Vân Thư cũng không phủ nhận: "Nhưng một khi thừa nhận, sẽ có người nhìn em với ánh mắt kỳ thị, định kiến, anh sợ em sẽ không thoải mái."
Ứng Vọng nói: "Vậy anh thì sao, anh không như vậy chắc?"
Ngụy Vân Thư lại lắc đầu: "Anh không thèm để ý người khác nói anh thế nào."
Từ nhỏ đến lớn, những giày vò tâm lý mà anh chịu đựng đã sớm vượt xa những gì người bình thường có thể chịu đựng. Trong mắt anh, vài lời chỉ trỏ của người khác chẳng đáng bận tâm chút nào.
Ứng Vọng thẳng thắn nói: "Có lẽ em sẽ hơi bận tâm một chút, nhưng em không sợ."
Ngụy Vân Thư rất cảm động trước lời đề nghị này, nhưng lại không nỡ để cậu phải chịu thiệt thòi cùng anh, cuối cùng nói: "Thôi, không cần thiết, như bây giờ đã rất tốt."
Trong lòng Ứng Vọng ấm áp, mỉm cười nhìn anh: "Thật hả? Chỉ có một cơ hội thôi."
Ngụy Vân Thư nhìn nụ cười này của cậu, không nhịn được tiến lại gần hôn cậu một cái, sau đó cũng không lui ra, kề sát chóp mũi với cậu, mỉm cười nói: "Ừ, anh không hối hận."
Nếu cái giá phải trả khi thẳng thắn là nụ cười của em, thì chắc chắn anh không muốn.
Anh quan tâm đến cậu như vậy, hiển nhiên trong lòng Ứng Vọng rất vui vẻ, có chút ỷ lại, vòng tay qua cổ anh, áp sát vào lồng ngực anh.
Tuy đã nói vậy, nhưng ba ngày sau, khi họ cùng đến tiệm lẩu, có nhân viên trong tiệm tò mò hỏi người yêu của sếp rốt cuộc là ai, sao trước nay chưa từng thấy mặt. Ứng Vọng lại nói: "Thật ra mọi người đều từng gặp rồi."
Nhân viên trong tiệm khó hiểu: "Người nào chứ?"
Ngụy Vân Thư muốn cản đã không còn kịp rồi.
Ứng Vọng đưa tay chỉ một cái: "Anh ấy, sếp lớn của mọi người."
Ngụy Vân Thư: "..."
Nhóm nhân viên trong tiệm: "???"
HẢ?!
Mọi người tròn mắt há hốc mồm, ánh mắt liên tục đảo qua đảo lại giữa Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư, tất cả đều ngây người.
Ứng Vọng kéo lấy tay Ngụy Vân Thư, nhoẻn miệng cười: "Ngạc nhiên không?"
Cả đám ngẩn ra ngơ ngác gật đầu.
Ứng Vọng cười nói: "Mặc dù ngạc nhiên cũng đừng quên công việc nhé."
Nói rồi, cậu lập tức nắm tay Ngụy Vân Thư đi ra ngoài.
Cả đám nhân viên sững sờ mất nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.
Hai sếp đang hẹn hò?
Thật hay giả?!
Bọn họ nhìn nhau, cảm thấy chuyện này chắc là ảo giác của mình thôi? Nếu không thì làm sao lại nghe thấy sếp nhỏ nói người yêu của cậu là sếp lớn chứ?!
"Là tôi nghe nhầm hả?"
"Tôi cũng nghe được."
"Không có khả năng là tất cả chúng ta đều nghe nhầm nhỉ?"
Bọn họ nhìn nhau trân trân, đồng loạt im lặng.
Kìm nén một hồi lâu, cuối cùng có người nói một câu: "Thực ra nghĩ kỹ lại, tôi lại thấy rất bình thường."
"Tôi cũng vậy, trước đây khi chưa biết họ có mối quan hệ này thì không cảm thấy gì. Bây giờ biết rồi, ngẫm lại một chút thì thảo nào quan hệ của hai sếp lại tốt đến thế. Không chỉ cùng làm ăn, mà ngay cả sống cũng sống chung, đây chẳng phải là cảnh tượng cùng nhau sống qua ngày sao?"
Mọi người bừng tỉnh ngộ ra, còn không phải là vậy sao!
Cũng có người nói: "Bọn họ lại đang hẹn hò, sao bọn họ có thể hẹn hò chứ?"
Có người hỏi: "Cậu có ý gì?"
Người nọ nói: "Thì, thì hai người bọn họ đều là nam mà..."
Đúng vậy, hai sếp đều là nam mà, hai người con trai làm sao có thể hẹn hò chứ!
Mọi người cảm thấy hơi kỳ lạ, cũng hơi khó hiểu. Nhưng sau đó thấy hai sếp sau khi ngả bài vẫn sinh hoạt như bình thường, dường như cũng không có khác biệt gì với trước đây, lại cảm thấy mình đã làm quá mọi chuyện.
Người ta sống qua ngày thế nào đó là chuyện của người ta, ảnh hưởng gì đến bọn họ?
Nhìn lâu dần, thậm chí họ còn cảm thấy hai sếp ở bên nhau mới là điều đúng đắn nhất. Nhìn thử đi, hai người chưa từng cãi nhau hay xích mích, rất nhiều cặp đôi nam nữ hẹn hò cũng chưa ăn ý bằng hai sếp đâu. Mỗi ngày cùng ra cùng vào, đứng cạnh nhau cũng thật xứng đôi.
Quan trọng hơn là, với mối quan hệ này, họ cùng nhau kinh doanh thì đây cũng là tiệm của người nhà, cũng không sợ xảy ra chuyện gì xấu khiến tiệm không thể tiếp tục hoạt động nữa!