Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 19: Thịt miếng
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Bắt đầu từ ngày mai, mỗi sáng tôi định hầm thịt nhiều hơn một chút." Nằm thẫn thờ một lát, Ứng Vọng đột nhiên lên tiếng.
Ngụy Vân Thư cười, "Cuối cùng cũng quyết định rồi à?"
Ứng Vọng bất đắc dĩ, "Đúng vậy."
Từ sau khi câu chuyện về Hạo Hạo lan truyền, quầy hàng nhỏ của hai người họ đã trở nên nổi tiếng vang dội. Những người vốn không mua đồ ăn nấu sẵn cũng vì những lời đồn thổi này mà tìm đến xem thử. Dù sao chuyện đó quá được quan tâm, mọi người lại thích tán gẫu mỗi khi rảnh rỗi. Nếu chưa từng ăn đồ ăn ở quầy hàng nhỏ này, lúc người khác bàn tán, họ gần như không thể chen lời vào, có thể nói là "chạy theo mốt".
Để không bị tụt lại phía sau, cũng với tâm lý "Tôi muốn xem thử bánh kẹp thịt/thịt kho mà mọi người đều khen có thật sự ngon đến vậy không" mà đến nếm thử. Kết quả... thì đã rõ.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đã bị ngày càng nhiều khách hàng liên tục thúc giục "làm thêm đi", nhưng trước đó họ chỉ nói sẽ suy xét chứ chưa thực hiện.
Về điểm này, cho dù là hiện tại, Ứng Vọng cũng chưa đưa ra quyết định, bởi vì từ đầu đến cuối cậu luôn khắc cốt ghi tâm một điều: Thành phố Bạch Vân chỉ là nơi mình tạm thời dừng chân mà thôi.
Mở quầy hàng thì cần bỏ vốn, mà những người nhất định phải rời đi như bọn họ thì không cần thiết phải bỏ vốn quá nhiều, không đáng chút nào.
Quầy thịt kho buổi chiều gần như đã đạt đến giới hạn tối đa, nhưng bánh kẹp thịt buổi sáng vẫn còn khả năng mở rộng. Chuyện này vẫn là do khách hàng đem lại cho cậu ý tưởng.
Người đề nghị đầu tiên chính là ông Lý.
Ông Lý là cư dân gần đây, nhưng con gái ông là Lý Thúy Phân thì không phải. Khoảng thời gian trước, chị ấy về đây chỉ là về nhà mẹ đẻ. Nhưng dù nhà mẹ đẻ có tốt đến mấy cũng không thể ở mãi, luôn có lúc phải trở về. Huống hồ người lớn phải đi làm, trẻ con phải đi học, cũng không thể làm lỡ việc quan trọng.
Nhà chồng của Lý Thúy Phân ở phía Tây thành phố, cách một quãng khá xa so với trường tiểu học khu Nam bên này. Mỗi ngày đi học, đi làm mà còn tới đây mua thì bất khả thi. Nhưng trường hợp của Hạo Hạo nhà chị ấy lại đặc biệt. Hạo Hạo chỉ ăn bánh kẹp thịt và trứng kho của quầy hàng nhỏ. Khoảng cách xa như vậy, cơ hội mua được cũng giảm đi rất nhiều. Huống hồ bánh kẹp thịt buổi sáng mua xong phải ăn ngay, nếu để lạnh rồi hâm lại một lần thì không còn ngon như lúc mới làm nữa, cộng thêm hiện tại thời tiết nóng lên, đồ ăn cũng dễ hỏng!
Đối với vấn đề này, người của hai nhà cân nhắc mãi, vẫn là phải nhờ nhà ông Lý bên này mua thịt, sau đó họ mang về nhà hâm nóng.
Trứng kho thì phải mua, nhưng cũng không thể chỉ mua mỗi trứng kho.
Đã có dinh dưỡng từ trứng rồi, thịt cũng không thể thiếu được!
Không có vịt kho, thịt đầu heo kho và giò heo kho thì Hạo Hạo lại không ăn, vậy phải làm sao bây giờ? Chỉ có thể nhắm đến thịt bên trong bánh kẹp thịt.
Cho nên ông Lý lập tức muốn mua thịt miếng chưa xay bên trong bánh kẹp thịt. Cho dù có lạnh cũng không sao, mang về nhà hâm nóng lại cũng không khác biệt.
Thế là ông Lý bèn hỏi thử hai người Ứng Vọng, xem có thể bán riêng thịt bên trong hay không.
Đối với chuyện này, ban đầu Ứng Vọng không định cân nhắc, bởi vì bản thân thịt đã đắt. Hồi trước, để giảm giá thành, làm khách hàng cảm thấy vẫn có lợi, cậu mới thêm ớt xanh, hành lá và rau thơm vào nhân. Bây giờ bán riêng thịt, vậy phải đặt giá bao nhiêu cho hợp lí? Bản thân thịt sống đã đắt tiền, thịt chín bán quá thấp thì không có lời, bán quá cao nhất định khách hàng sẽ không thể tiếp thu. Lằn ranh này thật khó để định đoạt.
Nhưng không ngờ, vừa mới bắt đầu cậu chưa đồng ý, ông Lý lại không nản lòng, lâu lâu lại hỏi một câu, hỏi đến nỗi bản thân Ứng Vọng cũng có chút ngượng ngùng. Sau đó lại không chỉ có ông Lý hỏi thăm, các khách hàng khác cũng lần lượt hỏi đến, họ đều muốn mua thịt miếng về dùng để chế biến món ăn.
Ứng Vọng: ???
Tình hình phát triển của chuyện này có phải có gì đó không ổn không? Không phải mọi người đều thích những thứ thiết thực, có lợi sao?
Đã trải qua nhiều năm thiếu thốn, trước kia mua thịt lại khó càng thêm khó. Hiện tại mua thịt tiện hơn không ít, chẳng phải mọi người nên là ăn thịt luộc cũng thấy cực kì ngon sao?
Vì sao còn có người kén chọn mùi vị?!
Thật không hợp lý!
Thậm chí Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đều bắt đầu nghi ngờ nhận định của chính mình, suy đoán có lẽ bọn họ vốn không phải quay về quá khứ, mà là sống ở một vũ trụ song song khác? Nếu không thì quan niệm và tư tưởng này sao lại khác nhiều đến vậy chứ!
Suy nghĩ mãi mà không thông, Ứng Vọng buộc phải dò hỏi nguyên nhân với nhóm khách hàng. Đương nhiên, thái độ của cậu rất tự nhiên, giống như đang nói chuyện phiếm vậy, không chút gượng ép. Cho nên rất nhanh bọn họ đã biết nguyên nhân.
Hóa ra khách hàng muốn mua thịt chín riêng cũng không phải một mực theo đuổi "hương vị", mà là muốn có chút thể diện. Họ định vào những lúc có khách quý đến nhà hoặc là những ngày quan trọng mua về để làm nở mày nở mặt. Với tay nghề không hề kém cạnh đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh, món thịt có mùi vị cực kì ngon. Cho dù là đem ra đãi khách hay dùng để ăn mừng đều không tồi. Đồng thời bản thân cũng có thể hưởng thụ món ngon, tính thế nào cũng không thiệt thòi chút nào.
Nói thẳng ra là...
Chỉ lâu lâu ăn một lần, thì cũng không quá đau lòng!
Sau khi Ứng Vọng biết: ... Thì ra là thế.
Sau khi có lí do này, cuối cùng Ứng Vọng cũng quan tâm đến chuyện này, cũng bắt đầu suy nghĩ mức độ khả thi.
Bây giờ sáng sớm mỗi ngày bọn họ đã dậy đi mua nguyên liệu, sau đó trở về hầm thịt, nhào bột nướng bánh. Trong lúc đó vẫn có thể bớt chút thời gian làm bữa sáng, thời gian cũng khá dư dả. Mà hiện tại buổi trưa mỗi ngày bọn họ vẫn bán khoảng hai mươi chiếc bánh kẹp thịt, cần dùng đến bốn cân thịt sống. Nồi lớn của bà nội Trương, hầm bốn cân thịt không tốn bao nhiêu diện tích.
Nói cách khác, gia tăng số lượng thịt thì không thành vấn đề, điều kiện khách quan cho phép bán thịt miếng.
Cho nên Ứng Vọng lập tức thương lượng với Ngụy Vân Thư. Kết quả thương lượng cuối cùng cũng đúng như dự đoán, có thể thử xem.
Ngụy Vân Thư hỏi, "Cậu định chuẩn bị bao nhiêu thịt để bán?"
Vấn đề này Ứng Vọng cũng nghĩ tới, "Chuẩn bị trước năm cân."
Ngụy Vân Thư: "Thịt chín?"
Ứng Vọng gật đầu, "Đúng vậy."
Từng bán nhiều bánh kẹp thịt như vậy, trong lòng Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đều hiểu rõ. Một cân thịt sống sau khi nấu chín đại khái có thể được sáu đến bảy lạng thịt chín, hao hụt hơn một phần ba trọng lượng. Nếu năm cân thịt sống, vậy cũng chỉ có thể được hơn ba cân thịt chín một chút. Nếu thật sự mỗi người mua một cân, cũng chỉ có ba người mua được. Như vậy thì hơi ít, năm cân thịt chín thì thích hợp hơn.
Ngụy Vân Thư suy nghĩ một chút, nói, "Ngày đầu tiên bán thử, cũng đủ rồi."
Ứng Vọng mỉm cười, "Vậy thì quyết định vậy nhé!"
Sáng sớm hôm sau, Ngụy Vân Thư theo thường lệ đến sạp thịt mua thịt, sau đó một lần mua mười hai cân thịt ba chỉ.
Ông chủ sạp thịt nghe thấy số lượng này cũng ngạc nhiên, "Hôm nay sao lại mua nhiều như vậy?"
Ngụy Vân Thư nói, "Muốn thử tăng số lượng một chút."
Ông chủ sạp thịt giơ ngón tay cái lên, "Hai cậu đúng là có tầm nhìn."
Hiển nhiên ông biết hai người hùn hạp làm ăn.
Giọng điệu Ngụy Vân Thư bình tĩnh, "Thử xem trước, cũng không biết có được hay không."
Ông chủ sạp thịt vừa chặt thịt vừa nói, "Nhất định có thể thành công, việc làm ăn của hai cậu quả thật quá tốt."
Ngụy Vân Thư: "Mượn lời may mắn của chú."
Nhanh chóng mua xong thịt, Ngụy Vân Thư thanh toán tiền xong lập tức xách thịt trở về.
Những người bán hàng xung quanh cũng thấy được thịt Ngụy Vân Thư xách trên tay, thi nhau hỏi thăm là có chuyện gì, sao hôm nay mua thịt nhiều hơn trước đây như vậy, có phải muốn mở rộng buôn bán hay không, hay là định làm chuyện khác?
Mọi người không ngừng suy đoán, mãi đến khi ông chủ sạp thịt tiết lộ lời Ngụy Vân Thư nói, sau đó...
"Tăng số lượng thật hả?"
"Thế chẳng phải là người đến mua đồ ăn trên quầy hàng nhỏ của bọn họ hôm nay sẽ dễ mua hơn trước đây nhiều sao?"
"Cuối cùng cũng sắp tăng số lượng rồi, tôi đã nghe rất nhiều người nói đồ ăn trên quầy hàng của hai người bọn họ khó mua đến thế nào!"
"..."
Thời buổi này một chút tin tức cũng không thể giấu giếm, huống hồ mọi người đều đang sinh sống ở khu Nam thành phố này. Lâu như vậy, chuyện buôn bán của Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư đã truyền khắp nơi từ lâu. Những người bán hàng ở chợ thực phẩm cũng không thể nào không biết, đều nắm rõ tình hình quầy hàng của bọn họ. Nói thật, rất hâm mộ, hâm mộ người ta buôn bán tốt, kiếm tiền nhiều.
Nhưng tin đồn cũng nghe không ít.
Chợ thực phẩm là nơi tập trung của mọi tin đồn. Những cư dân gần đó cũng chỉ là đi một chuyến đến đây mua đồ ăn, sau đó biết được tin tức nóng hổi "hôm nay quầy bánh kẹp thịt sắp tăng số lượng" này.
Nhóm khách hàng: ?!!!!
Cuối cùng thì bọn họ cầu được ước thấy rồi hả?!
"Thật hay giả? Không lừa người chứ?"
"Sao có thể lừa ông, đã truyền khắp chợ thực phẩm rồi, nói là sáng nay chủ quầy người ta mua mười mấy cân thịt về, chính miệng cậu ấy nói với ông chủ sạp thịt muốn thử tăng số lượng một chút!"
"Chủ quầy nào?"
"Cái người dáng cao đó, chủ cao to!"
"Ồ ồ, thịt cũng mua rồi, vậy chắc chắn đến tám chín phần. Ha ha ha ha, rốt cuộc cũng tăng thêm. Nếu lại không tăng thì tôi sắp thành sáu ngày liền không mua được bánh kẹp thịt rồi!"
"Haizz, ai nói không phải đâu, không nghĩ tới tiền này muốn tiêu còn không tiêu được!"
"Hôm nay hẳn là có thể."
"Ha ha ha ha, có lý có lý."
"..."
Tin tức như gió thổi qua, trong phút chốc mọi người đều biết. Mọi người mang theo đầy hy vọng, từ sớm đã đến cổng nhà trẻ khu Nam và trường tiểu học khu Nam, chờ mua bánh kẹp thịt hôm nay, thuận tiện xem thử quầy hàng nhỏ có tăng số lượng thật hay không!