Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 22: Sủi Cảo Chiên
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sủi cảo cho vào canh cá, vừa chạm môi đã cảm nhận được hương vị thơm ngon của cá và mùi thơm của vỏ sủi cảo làm từ bột mì trắng. Ngay sau đó là vị tươi ngon của nấm mèo, tôm, thịt, đậu hủ nghiền và trứng đánh tan hòa quyện vào nhau, nêm nếm gia vị vừa đủ. Hương vị sủi cảo không hề nhạt nhẽo, mà thơm ngon đến mức khiến người ta muốn nuốt luôn cả lưỡi mình.
Một chén canh sủi cảo vào bụng, thêm một hớp canh cá nữa, mùi vị ấy thật sự sảng khoái vô cùng.
Nếu muốn ăn đậm vị, thích ăn cay cũng không cần lo lắng, chỉ cần pha một chén nước chấm đặt cạnh bên. Dùng đũa gắp một chiếc sủi cảo trắng ngần chấm vào, ngay lập tức, sủi cảo sẽ được phủ một lớp muối mịn, nước tương, ớt và rau thơm đỏ xanh đan xen bám vào, trông đẹp mắt bất ngờ. Khi đưa vào miệng, vị cay rất nhẹ nhanh chóng lan tỏa trong khoang miệng, lại mang đến một hương vị hoàn toàn khác.
Cho dù là canh sủi cảo hay sủi cảo chấm, Ứng Vọng đều thích ăn, đến mức tối nằm mơ cũng thấy thèm.
Sáng hôm sau tỉnh giấc, Ngụy Vân Thư liền hỏi, "Tối qua mơ thấy đồ ăn ngon hả?". Ứng Vọng ngạc nhiên, "Sao anh biết?". Ngụy Vân Thư cười, "Cậu ngủ rồi mà vẫn chép miệng, vừa nhìn đã biết là mơ thấy đồ ăn ngon".
Mặt Ứng Vọng đỏ bừng lên, có chút ngượng ngùng. Hắng giọng, cậu hỏi, "Làm ồn đến anh hả?".
"Không có". Ngụy Vân Thư nói, "Anh tình cờ tỉnh giấc thôi".
Ứng Vọng chỉ muốn nhanh chóng chuyển sang chuyện khác, "Sao vậy, ngủ không ngon?". Không ngờ Ngụy Vân Thư ho khan một tiếng. Ứng Vọng khó hiểu. Ngụy Vân Thư ngượng ngùng nói, "Tối qua ăn hơi no, bụng khó chịu nên anh tỉnh giấc".
Ứng Vọng: "...". Quả thật cậu không nghĩ tới. "Hiện tại thế nào? Còn khó chịu không?". "Đã không sao rồi". Ngụy Vân Thư nói, "Chỉ là một bữa thôi, tiêu hóa xong thì mọi thứ ổn rồi".
Ứng Vọng yên tâm, "Không sao thì tốt". Ngụy Vân Thư nói, "Đừng lo". Ứng Vọng ừ ừ đáp lời, trong đầu cậu chợt nhớ tới chuyện Ngụy Vân Thư nói anh ăn đến no căng bụng, nghĩ thầm về sau có thời gian rảnh vẫn nên thay đổi đa dạng các món ăn một chút, làm vậy để Vân Thư quen dần, sẽ không còn thấy món gì mới lạ là ăn ngấu nghiến nữa.
Quyết định xong, thấy Ngụy Vân Thư vớt trứng gà kho đã chín trong nồi nhỏ lên, lần này, cậu quyết định thay đổi cách chế biến món sủi cảo thừa. "Vân Thư, sủi cảo tối qua còn thừa, chúng ta làm sủi cảo chiên nhé?".
Ngụy Vân Thư không có ý kiến, "Được, dùng nồi nhỏ làm à?".
"Dùng nồi nhỏ". Ứng Vọng cầm lấy nồi đổ nước đi, "Vừa khéo đáy của cái nồi này khá phẳng, dùng để làm sủi cảo chiên cũng tiện lợi".
Nồi trong phòng bếp cực kỳ lớn, nhưng những năm này nồi sắt trên bếp đất đều là hình tròn. Ngày thường lúc xào rau, hầm canh, chưng cơm vẫn ổn, nướng bánh cũng khá thích hợp vì bánh bột thường khá lớn. Nhưng dùng để chiên sủi cảo nho nhỏ thì không tiện, chúng có thể lăn thành một đống, đến lúc đó nhất định sẽ "cắt không đứt, gỡ rối hơn".
Chiếc nồi vừa nấu xong trứng gà vốn còn đang nóng, sau khi lau khô nước, Ứng Vọng trực tiếp đổ dầu vào phủ đều đáy nồi. Tiếp theo, dùng đũa gắp từng chiếc sủi cảo cho vào nồi, chiên từ từ với lửa nhỏ trong hai phút. Sau đó cho vào nửa chén nước tinh bột, đậy vung lại.
Cái vung khó khăn lắm mới ngăn được mùi hương. Đến khi mở vung ra, một mùi thơm nồng đậm lập tức lan tỏa. Lúc này vỏ sủi cảo đã trở nên trong mờ, có thể nhìn rõ màu sắc của nhân bên trong bằng mắt thường, đặc biệt là màu của tôm bóc vỏ và hạt bắp. Trước khi lấy ra, rắc thêm một nhúm hạt mè lên trên, khiến món sủi cảo chiên trông càng đẹp mắt hơn.
Bởi vì nồi khá nhỏ, một lần cũng không chiên được quá nhiều sủi cảo. Ứng Vọng lấy hai cái chén đến, chia cho mình và Ngụy Vân Thư trước.
"Vân Thư, ăn cơm thôi!". Ứng Vọng gọi về phía phòng bếp.
Ngụy Vân Thư từ bên trong đi ra, "Xong rồi?".
"Ừ". Ứng Vọng nói, "Mau nếm thử".
Trong tay Ngụy Vân Thư cầm đũa đi ra, ánh mắt nhìn thoáng qua đã thấy được những chiếc sủi cảo chiên hơi xém vàng ươm. Gắp lên một cái, một mặt bột mềm mại hơi dai, một mặt cháy cạnh thì giòn xốp thơm lừng. Đó là hai loại mùi vị hoàn toàn khác nhau. Nhờ có một chút dầu mỡ, tôm bóc vỏ và hạt bắp bên trong cũng có vị thanh ngọt, tạo nên cảm giác hoàn toàn khác biệt so với món sủi cảo ăn tối hôm qua.
Ứng Vọng chờ mong nhìn anh, "Cảm giác thế nào?".
Ngụy Vân Thư không chút do dự nói, "Cảm giác vô cùng ngon!".
Trên mặt Ứng Vọng nở nụ cười tươi tắn, "Vậy là tốt rồi". Vậy là không uổng công cậu cố tình thay đổi cách nấu hôm nay.
Thêm một chiếc sủi cảo chiên vào bụng, nhấm nháp hương vị còn đọng lại trong miệng, Ngụy Vân Thư lại nói, "Sủi cảo chiên và sủi cảo quả thật không giống nhau. Rõ ràng là nhân và vỏ không khác nhau, đổi cách chế biến lập tức giống như biến thành một món ăn hoàn toàn khác".
Lúc này Ứng Vọng đã bưng chén của mình lên thưởng thức, cậu đối với sủi cảo mình làm cũng rất hài lòng. Nghe được Ngụy Vân Thư nói như vậy, thì vui vẻ nở nụ cười, "Vốn dĩ sủi cảo chiên và sủi cảo cũng là thứ không quá giống nhau, chẳng lẽ chúng lại có cái tên khác nhau: một cái gọi là chiên, một cái gọi là luộc sao?".
Ngụy Vân Thư cười ha ha, "Cậu nói cực kỳ đúng, thật kỳ diệu không tả xiết".
Ứng Vọng cũng cười ha ha theo.
Chắc chắn một nồi không đủ ăn, hơn nữa hiện tại thời tiết nóng, lại không có tủ lạnh có thể giữ tươi. Sủi cảo đã để qua một đêm, nếu không tranh thủ ăn hết, chờ đến buổi trưa mặt trời lên cao, nhiệt độ tăng mạnh, e rằng sủi cảo sẽ bị chua hết.
Bởi vậy Ứng Vọng lại chiên thêm một ít. Lúc ăn nồi thứ hai, hai anh em Lưu Thanh và Lưu Phương, một đứa đeo sọt tre, một đứa cầm giỏ nhỏ từ bên ngoài trở về. Ứng Vọng lập tức nói, "Về rồi à, đã làm xong việc rồi sao?".
Lưu Phương ngửi thấy mùi thơm vừa quen vừa lạ trong không khí, cố gắng kìm nén sự thèm muốn trong lòng, mím môi cười nói, "Vâng ạ, em và anh trai đi đào rau dại và nhặt nấm".
Ứng Vọng không yên tâm hỏi, "Những loại nấm hai đứa nhặt đều nhận biết được hết sao? Trước đây đã từng ăn chưa?".
Lưu Thanh đặt sọt tre xuống, "Ăn rồi ạ".
Lưu Phương bổ sung, "Mỗi năm bà nội đều dẫn bọn em đi nhặt nấm, còn chỉ cho bọn em loại nào ăn được, loại nào không ăn được. Những loại bọn em nhặt bây giờ đều là nấm ăn được".
Bà nội Trương dạy, còn từng ăn, vậy có lẽ không phải nấm độc. Ứng Vọng cũng yên tâm phần nào, nhưng vẫn dặn dò một câu, "Có một vài loại nấm độc không thể ăn, lúc hai đứa nhặt đừng hái những loại không biết".
Lưu Phương gật đầu, "Bà nội cũng nói như vậy".
Ứng Vọng nhìn hai đứa còn nhỏ xíu nhưng làm việc gọn gàng, ngăn nắp, lòng trắc ẩn chợt dâng lên, "Hai đứa ăn chưa?".
Lưu Phương không kìm được nuốt nước miếng ực một cái.
Lưu Thanh là anh trai, dù sao cũng chịu đựng giỏi hơn Lưu Phương một chút, lập tức nói, "Ăn rồi ạ".
Ứng Vọng không tin, "Ăn gì rồi?".
Lưu Thanh vò vạt áo mình, "Ăn quả dại hái được trong núi".
Tuy rằng thành phố Bạch Vân là một thành phố, nhưng ngoại thành cũng có không ít núi. Mấy năm trước, người dân trong thành cứ vài ba hôm lại lên núi lén tìm thức ăn. Nhà họ Lưu cuộc sống túng thiếu, không mấy khá giả. Bà nội Trương sẽ lên núi đào rau dại, hái quả dại, nhặt nấm. Nếu như may mắn nhặt được trứng gà, trứng vịt hoang hoặc là mò được con cá gì đó, như thế còn có thể cho đứa nhỏ bồi bổ cơ thể... Tóm lại, chỉ cần siêng năng một chút cũng có thể giúp đỡ chi phí trong nhà, để họ không đến mức chết đói.
Trước mắt, Ứng Vọng nghe Lưu Thanh nói xong lại thấy hơi bất đắc dĩ, chút quả dại đó thì làm sao mà no bụng được chứ. Cậu mở vung nhìn một cái, vỏ sủi cảo đã đổi màu, chỉ cần nấu thêm một phút là có thể lấy ra.
Một lần nữa đậy kín vung, mùi hương lập tức bị ngăn lại hơn phân nửa, Lưu Thanh và Lưu Phương lập tức tỏ vẻ buồn bã, thất vọng.
Có điều nhiều ngày như vậy, bởi vì Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư làm ăn buôn bán, mỗi ngày đều nấu thịt và làm đồ ăn ngon, nên hai nhóc ngửi mãi cũng thành quen rồi.
Đang định xoay người đi về phòng, lại nghe Ứng Vọng nói, "Đừng đứng đó nữa, mau đi rửa tay, nồi sủi cảo chiên này sắp xong rồi".
Lưu Thanh: "...?".
Lưu Phương mắt mở to.
Ứng Vọng nhìn hai nhóc, "Đừng đứng đó ngây ra đó, mau đi rửa tay đi".
Lưu Thanh lấy lại tinh thần, lắc đầu, "Bọn em không thể ăn đồ ăn của anh".
Ứng Vọng đã có kinh nghiệm, "Buổi chiều hai đứa còn có việc gì khác không?".
Lưu Phương chưa kịp phản ứng, thành thật nói, "Không có ạ".
Bọn nhóc không đi học, mỗi ngày chỉ lo cùng bà nội nghĩ xem bữa tiếp theo ăn gì, làm sao để nuôi sống bản thân, nên nói có chuyện gì cố định phải làm thì thật sự là không có.
"Vậy buổi chiều hai đứa giúp bọn anh làm việc đi, buổi chiều có rong biển cần rửa sạch". Ứng Vọng nói, "Bữa sủi cảo chiên này coi như tiền công hai đứa giúp bọn anh làm việc".
Lưu Phương vô cùng động lòng.
Lưu Thanh cũng không nhịn được, mùi hương này quá thơm rồi, bụng nhóc cũng đã đói cồn cào từ lâu rồi.
Ứng Vọng giả vờ bối rối, "Hai đứa còn đứng yên không nhúc nhích là chê anh cho quá ít hả?".
Lưu Thanh và Lưu Phương đồng loạt lắc đầu.
Đồ ăn thơm như vậy, nhất định bán rất đắt, sao có thể chê ít!
Lúc này Ngụy Vân Thư đã mang hai cái chén và hai đôi đũa từ trong bếp ra. Ứng Vọng đoán chừng thời gian đã đủ, thì mở vung ra, mùi thơm nồng đậm của sủi cảo chiên tỏa ra. Giọng nói của Ứng Vọng khi nói chuyện cũng mang theo sức mê hoặc lạ kỳ, "Cho nên mau đi rửa tay rồi lại đây ăn sủi cảo chiên đi".
Lưu Thanh và Lưu Phương đã hoàn toàn choáng váng!
Sủi cảo chiên!
Thứ này trước đây ngay cả nghe nói đến, bọn nhóc cũng chưa từng nghe qua!