Chương 21: Chúc mừng

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dậy sớm mua đồ ăn, hầm thịt rồi nhào bột. Trong lúc thịt đang hầm, họ bắc thêm một nồi nhỏ lên bếp để làm bữa sáng đơn giản, sau đó nướng bánh, chuẩn bị hai mươi chiếc bánh kẹp thịt để bán buổi trưa cùng với năm cân thịt ba chỉ đã nấu chín.
Buổi trưa bán xong trở về thì bắt đầu rửa những thứ như đầu heo, giò heo, thuận tiện làm cơm trưa. Sau khi ăn xong, tranh thủ thời gian đang hầm thịt đầu heo thì một người đi nghỉ ngơi. Sau khi gỡ xương đầu heo, thì bắt đầu kho các món: thịt đầu heo, giò heo, trứng gà, rong biển, lát củ sen, đậu phụ chiên, đậu phụ khô, đậu phộng,... Lúc này thì đổi một người khác đi nghỉ ngơi. Chờ đến khi mọi thứ đã kho xong, thu dọn đồ đạc để ra mở quầy.
Mở quầy bán hết thịt kho, về nhà chuẩn bị cơm tối. Bữa cơm này bình thường tương đối phong phú, phần lớn thời gian là nấu cơm, so với bữa sáng và cơm trưa chỉ ăn bánh bột, mì sợi, cơm rang thì phải tốn công hơn một chút. Hai món ăn và một món canh kết hợp, thỉnh thoảng có thể ăn no căng bụng.
Đây chính là cuộc sống thường ngày hiện tại của Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư.
Tuy bận rộn thật đấy, may mà hai người phối hợp nên làm việc không quá mệt mỏi, thời gian nghỉ ngơi cũng khá đầy đủ, cộng thêm số tiền kiếm được quả thực không ít. Lúc trước nhà chỉ có bốn bức tường trống, mọi thứ đều thiếu thốn, nhưng giờ đây họ không còn thiếu ăn thiếu mặc nữa. Những nhu cầu cơ bản như khăn mặt, chậu rửa mặt, xà phòng, bột giặt, kem đánh răng, bàn chải đánh răng, ga trải giường và chăn đệm,... đều dần dần được bổ sung đầy đủ.
Nhìn đồ vật trong phòng ngày càng tăng lên, trong lòng Ứng Vọng có cảm giác thỏa mãn rõ rệt.
Ngoài những thứ này ra, bọn họ còn tích cóp được hơn sáu trăm đồng.
Không sai, trừ đi tất cả chi phí sinh hoạt, số tiền mặt trong tay họ đã hơn sáu trăm đồng.
Ứng Vọng sau nhiều lần đếm, đôi mắt cũng híp lại vì cười, cảm giác an toàn vô cùng đầy đủ. Ít nhất trong một khoảng thời gian sắp tới, dù họ không làm gì thì cũng không cần lo lắng về chuyện tiền bạc.
Theo thỏa thuận chia năm năm trước đó, Ứng Vọng từ số tiền đó đếm ra sáu trăm đồng, chia một nửa cho Ngụy Vân Thư, nửa còn lại thì tự mình giữ, số tiền thừa thì để làm chi phí sinh hoạt sau này.
Ngụy Vân Thư vốn định bảo Ứng Vọng cứ giữ chung, sau này anh cần dùng thì lấy. Nhưng lại suy nghĩ một chút, mọi việc đều có thể xảy ra bất ngờ, chia tiền ra cất cũng tránh được việc lỡ đâu bị người ta lấy sạch, cho nên không chút do dự nhận lấy ba trăm đồng.
Chia tiền xong, hai mắt Ứng Vọng sáng rỡ nhìn Ngụy Vân Thư đề nghị, "Chúng ta ăn mừng một chút đi".
Ngụy Vân Thư cười, "Được".
Ứng Vọng hỏi, "Anh muốn ăn gì?".
"Sủi cảo, thịt chiên giòn sốt chua ngọt". Ngụy Vân Thư buột miệng nói ra.
Hiện tại tâm trạng Ứng Vọng đang rất tốt, đương nhiên muốn đáp ứng yêu cầu của Ngụy Vân Thư, thậm chí còn hỏi, "Còn gì nữa không?".
Ngụy Vân Thư nói, "Muốn ăn hai món này nhất, còn lại cậu cứ liệu mà làm".
Ứng Vọng cười nói, "Được, còn lại để tôi".
Trong lòng Ứng Vọng cũng bắt đầu suy nghĩ.
Sủi cảo và thịt chiên giòn sốt chua ngọt tuy hơi rườm rà một chút, nhưng cũng không khó làm. Sủi cảo làm món chính, thịt chiên giòn sốt chua ngọt làm món mặn, vậy có thể kết hợp thêm một món rau trộn để chống ngán, sau đó nấu một nồi canh.
Bởi vì phải làm một bữa ngon, buổi chiều Ứng Vọng không đi bán món kho cùng, để Ngụy Vân Thư đi một mình. Dù sao bây giờ việc buôn bán của họ khá tốt, những món kho đó chẳng mấy chốc là có thể bán hết.
Ứng Vọng cầm tiền và xách giỏ đi ra cửa.
Vừa mới bắt đầu Ứng Vọng nghĩ chỉ trộn những loại nhân phổ biến nhất như hẹ và trứng gà, thịt heo với cải trắng, miến và dưa chua, vân vân. Nhưng khi đến chợ thực phẩm, cậu lại phát hiện có người xách nửa thùng tôm đến bán. Ứng Vọng hỏi giá, rồi dứt khoát mua hết nửa thùng tôm đó.
Sau đó lại đi mua thịt, mua một con cá, bắp non, các loại rau củ, giỏ rau đầy ắp. Lúc này mới xách nửa thùng tôm về nhà.
Về đến nhà, trộn nhân trước tiên.
Sau khi kiếm được tiền, tinh thần của Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng thoải mái hơn một chút, trên phương diện ăn uống cũng không còn bạc đãi bản thân nữa. Ví dụ như bán bánh kẹp thịt, thịt kho này kia cũng đều sẽ giữ lại một phần để mình ăn. Cho nên trong khoảng thời gian này, lượng thịt heo hai người ăn cũng xem như không ít.
Giống như lúc bọn họ mới sống lại, hai người đều rất gầy, nhất là Ứng Vọng, người gầy trơ xương, chẳng có chút thịt nào. Mà hiện tại, trên người cậu và Ngụy Vân Thư đều đã có da có thịt, tinh thần trông cũng tốt hơn trước rất nhiều. Đương nhiên, cũng không mập, chỉ ở mức của người bình thường, mặc quần áo cũng không còn rộng thùng thình đến mức gây chú ý như trước nữa.
Bởi vì ngày thường ăn không ít bánh kẹp thịt và thịt kho, cho nên Ứng Vọng dứt khoát không gói nhân thịt heo, mà đổi thành loại trước đây chưa từng nếm thử: bắp hạt tôm bóc vỏ và tam tiên chay.
Hai loại nhân này đều khá đơn giản, đặc trưng chính là chữ "tươi".
Trước tiên bóc vỏ và rút chỉ tôm, nấm mèo và đậu phụ luộc sơ, trứng gà chiên sẵn, tôm bóc vỏ, hành lá,... cái nào cần băm thì băm, cần cắt thì cắt. Sau đó dựa theo nguyên liệu của nhân mà cho thêm các loại gia vị như: muối, bột ngọt, nước tương, bột tiêu,... và một ít dầu vào trộn đều, nhân đã chuẩn bị xong.
Tiếp theo bắt đầu nhào bột và cán vỏ sủi cảo.
Vỏ sủi cảo mới cán xong, cậu còn chưa gói được mấy cái, Ứng Vọng đã nghe được tiếng động từ sân vọng vào. Đi ra cửa phòng khách nhìn thử, quả nhiên là Ngụy Vân Thư.
"Về rồi à". Ứng Vọng chào hỏi một tiếng.
Ngụy Vân Thư dừng xe đẩy tay trong sân, đưa tay lau mồ hôi trên mặt một cái, "Anh về rồi đây".
Ứng Vọng giơ vật đang cầm trên tay lên, "Tôi đang làm sủi cảo, tay tôi không rảnh, anh cứ dọn dẹp trước đi".
Ngụy Vân Thư gật đầu, "Cậu bận đi, để tôi làm".
Ứng Vọng: "Được".
Bởi vì biết giờ này bà nội Trương phải dùng bếp nấu cơm, cho nên những thứ Ứng Vọng làm đều đặt trong phòng khách. Cửa sổ cũng được mở ra để thông gió, ngồi bên trong có thể nghe rõ ràng tiếng Ngụy Vân Thư bận rộn ngoài sân.
Mà động tác tay của Ứng Vọng cũng không chậm chút nào.
Bột mì trắng được cán thành vỏ sủi cảo, một muỗng nhân được gói thành một chiếc, rồi dùng tay nhéo lại là thành một chiếc sủi cảo tròn vo, trắng múp.
Hai loại sủi cảo cậu đặt riêng ra từng loại, muốn ăn loại nhân nào thì cứ lấy, cũng không sợ bị lẫn lộn.
Đến khi Ngụy Vân Thư ở trong sân đã rửa xong những thứ cần rửa, tráng xong những thứ cần tráng, bên Ứng Vọng cũng chỉ còn lại mấy chiếc sủi cảo cuối cùng chưa gói xong.
Ngụy Vân Thư tiến vào ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, Ứng Vọng vừa làm việc trên tay vừa nói chuyện phiếm với anh, "Buôn bán thế nào rồi, bận đến vậy à?".
Ngụy Vân Thư nói, "Buôn bán rất tốt, chỉ là không có cậu ở đó nên tốc độ hơi chậm một chút".
Ứng Vọng cười, "Bị phàn nàn hả?".
"Cũng không hẳn". Ngụy Vân Thư nói, "Có điều rất nhiều người hôm nay không thấy cậu đến nên đã hỏi thăm".
Ứng Vọng hỏi, "Vậy anh trả lời thế nào?".
Ngụy Vân Thư nhướng mày, "Nói cậu ở nhà chuẩn bị một bữa ăn ngon".
Ứng Vọng cười lên, "Thật hay đùa?".
Ngụy Vân Thư nghiêm túc, "Lừa cậu làm gì chứ".
Ứng Vọng nhìn vẻ mặt của Ngụy Vân Thư cũng chẳng nhìn ra điều gì, nhưng cảm giác anh hẳn sẽ không nói thẳng ra như vậy, "Tôi đâu có tin đâu".
Ngụy Vân Thư hỏi, "Vậy cậu cho rằng thế nào?".
Ứng Vọng nói, "Tôi cảm thấy có lẽ anh sẽ nói hôm nay tôi có việc bận".
Ngụy Vân Thư cúi đầu cười.
Ứng Vọng vừa thấy phản ứng này của anh thì biết ngay mình đoán đúng.
Hai người nói chuyện đôi câu, sủi cảo trong tay Ứng Vọng cũng đã gói xong hết.
Cậu đứng lên, thu dọn chậu bột, thớt, chày cán bột đã dùng xong, sau đó nói, "Vân Thư, tôi có mua cá, anh đi làm cá đi, tôi sẽ đi rửa mấy thứ này".
Ngụy Vân Thư nghỉ ngơi cũng đủ rồi, "Được".
Hai người phân công hợp tác, tốc độ rất nhanh.
Ngụy Vân Thư làm cá xong, thấy Ứng Vọng lại cầm một đống đồ đến phòng khách, thì hỏi, "Cá này cậu định làm thế nào?".
Ứng Vọng nói, "Làm chả cá".
Món chả cá này kiếp trước Ngụy Vân Thư từng ăn, nhưng kiếp này ở thôn Tiểu Thụ lại không có những món mới mẻ này, lúc này nghe xong liền lên tiếng, "Để tôi giã chả cá".
"Được". Ứng Vọng nói, "Vừa hay tôi đi bắc nồi nhỏ lên để ninh canh cá".
Con cá này cũng không lớn lắm, còn chưa đầy hai cân, nhưng hai người ăn cũng đủ. Ngụy Vân Thư dùng dao lóc thịt cá khỏi xương, còn đầu cá và xương cá thì Ứng Vọng đã cầm đi ninh canh.
Trước tiên cho một lớp dầu mỏng vào chiên sơ, sau đó thêm nước, đậy vung lại và bắt đầu ninh.
Chả cá thì có Ngụy Vân Thư giã, Ứng Vọng bèn đi xử lý các loại đồ ăn khác.
Bữa cơm mỗi ngày của nhà bà nội Trương đều rất đơn giản, lúc này bà đã nấu xong bữa tối hôm nay. Ứng Vọng trực tiếp mang thịt thăn heo đến phòng bếp, sau đó thái thành miếng, thêm muối, rượu gia vị, bột tiêu ướp vừa ăn.
Trong lúc chờ ướp, Ứng Vọng thêm củi vào lò để nhóm lửa lên. Nồi nhà bà nội Trương vừa mới dùng xong nên vẫn còn ấm, Ứng Vọng liền đổ dầu vào.
Sau đó đập hai quả trứng gà, thêm một lượng tinh bột và nước vừa phải trộn đều thành dạng bột sệt. Thịt miếng đã ướp xong được phủ đều một lớp bột sệt, cuối cùng thả vào chiên trong dầu đã sôi đến sáu bảy phần.
Mùi thơm của dầu chiên rất nhanh bay ra ngoài. Lưu Phương và Lưu Thanh vừa mới ăn hai bát cháo xong, tức khắc cảm thấy mình lại đói bụng.
Thịt thăn chiên lần thứ nhất, rồi chiên lại lần nữa, cho đến khi vàng óng bên ngoài, xốp giòn bên trong thì vớt ra.
Lúc này dầu trong nồi còn rất nhiều. Sau này mọi người nói dầu đã chiên qua không thể dùng tiếp, vì không tốt cho sức khỏe. Nhưng ở thời kỳ này thì tuyệt đối không thể lãng phí như vậy, Ứng Vọng cũng không nỡ. Cậu dùng bình dầu đựng một phần dầu đã múc ra, đáy nồi chỉ còn lại một lượng vừa phải, sau đó thêm hành, gừng, tỏi vào phi thơm, lại cho thêm tương cà chua tự làm, đường, giấm, các loại gia vị, nấu lửa nhỏ đến khi sền sệt thì cho thịt miếng đã chiên sẵn vào nhanh chóng đảo đều, chờ chúng được phủ kín nước sốt thì xúc ra đĩa.
Chỉ ngửi mùi vị này thôi Ứng Vọng đã thèm thuồng rồi.
Vừa khéo lúc này Ngụy Vân Thư từ ngoài bước vào, "Thơm quá".
Ứng Vọng chỉ vào thịt chiên giòn sốt chua ngọt cười nói, "Mới ra lò đấy".
Ngụy Vân Thư lại gần, "Để tôi nếm thử xem".
Có người khen món ăn mình làm, đương nhiên Ứng Vọng rất vui vẻ, liền cầm đôi đũa đưa cho anh.
Ngụy Vân Thư nóng lòng gắp một miếng thịt. Răng vừa chạm vào, cảm giác đầu tiên là xốp giòn, tiếp theo chính là vị chua ngọt đánh thẳng vào vị giác. Mùi dầu chiên hòa quyện với nước sốt chua ngọt không hề gây ngán, chỉ còn lại hương vị không gì sánh kịp tràn đầy khoang miệng.
Ngụy Vân Thư giơ ngón cái lên, sau đó dùng đũa gắp một miếng cho Ứng Vọng, "Mau nếm thử, tay nghề của cậu thật sự quá tuyệt vời".
Động tác của anh rất tự nhiên, Ứng Vọng cũng không nghĩ nhiều, liền hé miệng ăn miếng thịt được đưa đến bên miệng.
Hơi nóng một chút, nhưng hương vị lại rất phong phú, bản thân Ứng Vọng cũng cảm thấy rất ổn.
Nếm xong thịt chiên giòn sốt chua ngọt, cơn thèm ăn trong bụng đã hoàn toàn bị khơi dậy. Ngụy Vân Thư đặt đũa xuống, nói, "Canh cá đã ninh gần xong rồi, chả cá tôi cũng đã giã xong, còn thiếu gì nữa không?".
Ứng Vọng nói, "Bây giờ tôi nấu nước luộc sủi cảo".
Ngụy Vân Thư xoay người đi ra ngoài, "Vậy tôi đi mang sủi cảo đến đây".
Ứng Vọng: "Được".
Lại thêm vào bếp hai khúc củi, trước tiên múc nước rửa sạch nồi, sau đó lại thêm nước vào đun sôi. Ứng Vọng mở vung nồi ra, hỏi, "Vân Thư, có bắp hạt và tôm bóc vỏ, cùng với tam tiên chay, anh muốn ăn loại nào?".
Ngụy Vân Thư ngạc nhiên, "Cậu còn gói những hai loại nhân à?".
Ứng Vọng nói, "Thuận tay".
Ngụy Vân Thư suy nghĩ một chút, "Mỗi thứ một ít đi".
Cũng giống ý mình. Ứng Vọng nghĩ, tay cậu cũng không chậm, hai loại sủi cảo đều thả vào một ít, cũng đủ múc cho mỗi người một bát to.
Trong lúc chờ sủi cảo chín, Ngụy Vân Thư đi vớt xương cá trong nồi nhỏ ra, sau đó thả chả cá vào nấu. Ứng Vọng thì thái sợi rau tiến vua, sau đó dùng ớt, muối, tương, giấm, đường, rau thơm,... trộn thành nước sốt, một nửa dùng để trộn gỏi rau tiến vua thái sợi, một nửa dùng để làm nước chấm ăn sủi cảo.
Vớt sủi cảo chín lên, ai bưng thức ăn thì bưng, ai cầm chén đũa thì cầm. Rất nhanh, trên bàn ở phòng khách đã bày biện không ít món ăn.
Một đĩa thịt chiên giòn sốt chua ngọt vàng óng, xốp giòn; một đĩa gỏi rau tiến vua thái sợi xanh biếc, thanh mát; một bát chả cá giã tay nước canh trắng, đậm đà; một đĩa táo đã rửa sạch; hai bát sủi cảo lớn trắng trẻo, mập mạp, cộng thêm mỗi người một đĩa nước chấm. Sắc, hương, vị đều đủ cả, hình thức trình bày không thể chê vào đâu được.
Hai người cũng đã quen thuộc với nhau như vậy, cũng không có nghi thức trước bữa ăn nào cả, cầm đũa lên là ăn ngay.