Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 3: Đổng Chấn Trung
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đó là một tờ thông báo tìm người.
Đúng vậy, vào thời điểm truyền hình chưa phổ biến, các phương tiện truyền thông bằng giấy đang thịnh hành, trên tờ báo kia đăng một thông báo tìm người.
Sở dĩ Ứng Vọng phản ứng mạnh như vậy là vì tấm ảnh được đăng trên tờ báo kia, cậu đã từng nhìn thấy.
Đó là một trong những cô gái bị đám súc sinh trong thôn Tiểu Thụ lừa bán.
Ứng Vọng kiềm chế hơi thở, nhỏ giọng hỏi Ngụy Vân Thư, "Làm sao bây giờ?".
Ngụy Vân Thư cũng nhỏ giọng đáp lại, "Đợi ta một lát".
Nói rồi, anh đi về phía tiệm sách nhỏ kia, sau đó bỏ tiền ra mua tờ báo đó.
Hai người vội vã rời đi, tìm một chỗ vắng người để xem kỹ càng.
Hiện tại ký ức của Ứng Vọng vẫn còn chút hỗn loạn, chuyện kiếp trước và ký ức mười mấy năm trước của kiếp này trộn lẫn vào nhau, cứ như một cuộn chỉ rối. Cậu lôi từ trong góc ký ức ra hình ảnh một người phụ nữ mình từng tình cờ thoáng thấy một lần, không chắc chắn nói, "Nếu tôi nhớ không nhầm, chắc hẳn là cô ấy".
Ngụy Vân Thư đáp lại một cách chắc chắn, "Là cô ấy".
Ứng Vọng hỏi, "Không phải cô ấy vẫn luôn bị nhốt không cho phép ra ngoài sao? Anh từng gặp hả?".
"Ngày đó cô ấy vào thôn ta nhìn thấy." Ngụy Vân Thư nhìn quanh bốn phía, đảm bảo không có ai rồi mới nheo mắt nói, "Hơn nữa, kiếp trước chính là anh trai cô ấy đã diệt tận gốc đám súc sinh kia".
Ứng Vọng trợn to mắt, "Diệt tận gốc?".
Ngụy Vân Thư gật đầu, "Tên cô ấy là Đổng Hiểu Yến. Anh trai cô ấy khi đó là quân nhân xuất ngũ, vào cục cảnh sát làm việc. Sau đó, vì tìm kiếm em gái mình, hắn đã ẩn mình rất lâu mới bắt gọn một mẻ đám người này. Ta nhớ rõ khi đó, sau khi chuyện này bị phanh phui đã gây xôn xao dư luận rất lớn, vì liên quan đến số lượng lớn phụ nữ và trẻ em bị lừa bán".
Ứng Vọng nói, "Tôi từng nghe nói chuyện này, nhưng không biết người phá án chính là anh cô ấy".
Ngụy Vân Thư cụp mí mắt, "Bình thường thôi. Nếu không phải ta có tham dự một phần, ta cũng sẽ không biết".
Ứng Vọng xem kỹ tờ báo này, phát hiện thì ra lại là bản in của thành phố cấp tỉnh, trên huyện. Cũng khó trách có thể bán được đến thị trấn nhỏ này. Còn về gia đình đăng báo, chính là phó xưởng trưởng của một nhà máy thép, ngay cả phương thức liên hệ cũng ghi rõ là nhà máy thép.
Ứng Vọng thở dốc, trái tim đập loạn nhịp. Cậu không kìm được mà đề nghị, "Chúng ta đi tìm ông ấy đi".
Ứng Vọng nghĩ, mỗi một người bị lừa bán đều vô tội. Kiếp trước cậu bị hạn chế ra ngoài, không thể làm chủ được gì, nhưng bây giờ cậu đã thoát ra, lại vừa lúc có cơ hội có thể giúp một tay, dù sao cũng nên dốc hết sức lực nhỏ bé của mình.
Huống chi kiếp trước bọn họ vẫn luôn không từ bỏ tìm kiếm con gái và em gái của mình, cuối cùng còn phá vụ án cứu được nhiều người như vậy, vậy nhất định có thể tin cậy được.
Ngụy Vân Thư đồng ý, "Đi".
Anh đã sớm nghĩ phải giải quyết đám súc sinh đó như thế nào, vốn dĩ định chờ đến lúc ổn định rồi mới từ từ tìm người nhà họ Đổng, mượn gió bẻ măng. Không ngờ hiện tại cơ hội lại tự đưa đến tận cửa, ngay cả địa chỉ nhà họ Đổng cũng ghi rõ ràng. Nếu đã thế, vậy còn do dự gì nữa?
Hai người nói xong, không hẹn mà cùng chọn cách ngồi xe.
Vốn dĩ Ứng Vọng sẵn lòng mạo hiểm ngồi xe dù có nguy cơ tiết lộ hành tung, nhưng một câu của Ngụy Vân Thư đã xua tan tất cả băn khoăn của cậu...
"Thân phận nhà họ Đổng không hề thấp. Lần này nếu như bọn họ có thể diệt tận gốc đám súc sinh kia, vậy hành tung của chúng ta có bại lộ cũng không sao cả".
Ứng Vọng suy nghĩ, quả thật là vậy.
Nhưng cậu lại nghĩ đến một chuyện, "Anh nói xem, nếu lúc đó ngay tại huyện chúng ta trực tiếp ngồi xe đến thành phố tố cáo, có thể trực tiếp diệt tận gốc bọn chúng hay không?".
Ngụy Vân Thư ngẩn ra, ngay sau đó nói, "Không thể".
Ứng Vọng khó hiểu, "Vì sao?".
Ngụy Vân Thư nói, "Ta đã từng viết thư tố cáo cho bọn họ, nhưng rốt cuộc vẫn không có kết quả nào".
Ứng Vọng im lặng.
Cậu không muốn nghĩ, nước ở nơi này rốt cuộc sâu đến mức nào.
Hai người mang theo đồ đạc trực tiếp đi đến trước bến xe, đáng tiếc lúc này trời đã tối, hôm đó đã không còn xe, chỉ có thể chờ ngày mai. Bến xe cũng không phải nơi an toàn, ít nhất những kẻ truy tìm chắc chắn sẽ không bỏ qua nơi này. Bởi vậy hai người đành phải rời đi, sau đó tìm một ngôi nhà hoang không người ở để tá túc một đêm.
Sáng hôm sau, hai người dùng chứng minh thư mua vé, ngồi lên xe thẳng tiến đến thành phố.
Thời này xe cộ quả thật rất tệ, đường cũng không tốt, suốt dọc đường xóc nảy, lắc lư, đến gần trưa mới đến bến xe thành phố.
Nhà cửa trong thành phố vẫn còn thấp bé như cũ, nhưng lại náo nhiệt hơn thị trấn nhiều. Những bức tường của mấy khu chung cư kiểu cũ còn đầy rẫy hình vẽ bậy, những ngôi nhà tự xây cao thấp đan xen, bóng đổ rợp xuống, trông cực kỳ giống một tấm ảnh xưa cũ.
Có điều có việc chính cần làm trước mắt, hai người cũng không có tâm trạng thưởng thức, bọn họ trực tiếp đến địa chỉ trên báo.
Trên đường đi, Ứng Vọng đã biết kiếp trước Ngụy Vân Thư từng gặp Đổng Chấn Trung, cha của Đổng Hiểu Yến. Mặc dù đã qua mười mấy hoặc hai mươi năm, nhưng gặp lại khuôn mặt kia hẳn là vẫn có thể nhận ra. Cho nên hai người không trực tiếp vào xưởng tìm người, hơn nữa có bảo vệ giữ cổng cũng không vào được. Hai người bọn họ chọn một quán cơm đối diện chéo nhà máy thép ngồi xuống, một bên chú ý người đi ra ngoài, một bên ăn một bữa cơm.
Theo người ở quán cơm nói, giữa trưa nhà máy thép sẽ tan ca.
Quả nhiên, đợi đến khi vừa ăn xong bữa cơm, trong nhà máy thép lập tức có công nhân đi ra.
Rất nhanh, Ngụy Vân Thư đứng lên đi ra ngoài, chạy thẳng tới chỗ một người đàn ông trung niên trong đó.
Ứng Vọng chỉ có thể thấy Ngụy Vân Thư chặn đối phương lại, sau đó đưa tờ báo cho người kia. Không biết hai người nói gì, sau đó cùng nhau rời đi.
Trong lòng Ứng Vọng lo lắng, nhanh chóng xách đồ đạc đuổi theo. Nhưng cậu không dám tiếp cận quá gần, mặc dù chắc chắn chín mươi phần trăm đây là người tốt, nhưng cũng không dám khẳng định một trăm phần trăm. Cậu phải chừa lại đường lui cho cả hai người.
Cứ suốt dọc đường lo lắng như vậy, vào lúc Ứng Vọng chờ đến sốt ruột nóng lòng, người đàn ông trung niên kia cuối cùng cũng rời đi một mình.
Ứng Vọng đứng không nhúc nhích ở đầu ngõ.
Ngụy Vân Thư xoay người quay trở về, Ứng Vọng lập tức hỏi với giọng sốt ruột, "Thế nào?".
"Ông ấy là Đổng Chấn Trung". Ngụy Vân Thư nói, "Tôi đã cho ông ấy địa chỉ, ông ấy sẽ sắp xếp người đi".
Ứng Vọng hỏi, "Ông ấy lại tin anh dễ dàng như vậy?".
Ngụy Vân Thư: "Tôi cho ông ấy xem chứng minh thư của tôi, còn nói tình hình trong thôn một cách tường tận".
Ứng Vọng: "Thảo nào".
Thế này thì dễ hiểu. Địa chỉ trên chứng minh thư của Ngụy Vân Thư chính là thôn Tiểu Thụ, hiện tại anh tương đương với việc tố cáo bằng tên thật. Hơn nữa, anh cầm thông báo tìm người tìm tới tận cửa, không cần tiền cũng không cần quyền, Đổng Chấn Trung không có lý do gì để không tin.
Song, Ứng Vọng vẫn lo lắng, "Anh nói xem, ông ấy có đủ thế lực lớn như vậy để hoàn thành chuyện này không?".
Ngụy Vân Thư thấy Ứng Vọng thật sự đang lo lắng, im lặng một lát, cuối cùng vẫn tiết lộ chút tin tức, "Đổng Chấn Trung là quân nhân chuyển ngành, con ông ấy hiện giờ cũng đang phục vụ trong quân đội. Cho dù là mối quan hệ trong quân đội hay là mối quan hệ ở nhà máy thép, thế lực của ông ấy đều tuyệt đối không nhỏ. Hơn nữa, tôi nói với ông ấy bên kia có khả năng tồn tại cấu kết, dựa theo sự cẩn thận của ông ấy, nói không chừng còn có thể điều tra tận gốc rễ, bắt được một đám người ẩn nấp trong đó".
Đến đây, Ứng Vọng mới thở phào nhẹ nhõm. Sau khi thả lỏng, cậu mới nhận thấy chân mình đã đứng đến tê dại.
Ngụy Vân Thư đỡ cậu một cái, "Cậu chờ ở quán cơm là được rồi".
"Tôi không yên tâm". Ứng Vọng lại nghĩ tới một chuyện, "Có lẽ ông ấy cần một khoảng thời gian đi xử lý chuyện này nhỉ? Vậy trong khoảng thời gian này chúng ta...".
Ngụy Vân Thư đã tính toán từ lâu, "Tìm một chỗ tá túc ở nơi này, chờ tình hình tiếp theo".
Ứng Vọng mấp máy môi hỏi, "Chờ có kết quả rồi, còn đi không?".
Trước đây bọn họ vẫn chưa thảo luận xong điểm đến sau khi chạy trốn là ở đâu, chỉ nghĩ trước tiên là chạy thật nhanh, chạy càng xa càng tốt. Nhưng nếu Đổng Chấn Trung có thể xử lý đám buôn người kia một cách hoàn mỹ, mối đe dọa tiềm ẩn trong thân phận của bọn họ sẽ không còn, vậy nơi này có phải là điểm đến hay không?
Ngụy Vân Thư nghe ra ý khác trong lời nói của cậu, "Cậu không muốn ở lại nơi này?".
Ứng Vọng đón lấy ánh mắt dò xét của anh, im lặng một lát rồi mới nói, "Nơi này cách thành phố kia quá gần".
Ngụy Vân Thư lập tức hiểu ra.
Nhà họ Ứng là ở trong tỉnh này, mà trước đây bọn họ chia cắt nhau chính là ở thành phố bên cạnh. Tuy rằng không phải là thành phố hiện tại này, nhưng lại thuộc cùng một tỉnh. Hơn nữa, nhà họ Ứng còn có địa vị nhất định, vậy thì không ai có thể đảm bảo bọn họ sẽ không tìm đến thành phố này, sau đó cưỡng chế đưa Ứng Vọng đi.
"Sẽ không ở lại quá lâu." Một lúc lâu sau, Ngụy Vân Thư nói, "Ta sẽ không để cậu bị bọn họ đưa đi lần nữa".