Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 35: Quyết định
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đổng Chấn Trung làm việc rất hiệu quả, chỉ vài ngày đã hoàn tất mọi chuyện.
Từ nay, hai người chính thức đổi tên thành "Ứng Vọng" và "Ngụy Vân Thư", quê quán cũng chuyển thành thành phố Bạch Vân. Đặc biệt, thông tin trong hồ sơ không hề ghi lại quá trình sửa đổi này.
Có thể nói, nếu bây giờ điều tra thông tin của họ, người ta sẽ chỉ thấy những gì thể hiện bên ngoài, và toàn bộ thông tin đó đã có từ khi họ sinh ra cho đến nay.
Trong lòng Ứng Vọng trăm mối tơ vò, sau khi tiễn Đổng Chấn Trung đi, cậu cố nhịn đến mấy cũng không kìm được mà bật khóc.
Ngụy Vân Thư bất ngờ, không kịp đề phòng nên giật mình, sau khi hoàn hồn thì luống cuống tay chân vội vàng an ủi: "Đừng khóc, từ hôm nay trở đi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi."
Anh nhỏ giọng khuyên nhủ, giọng nói dịu dàng đến không ngờ.
Ứng Vọng khóc đến hốc mắt đỏ bừng. Tảng đá lớn vẫn luôn đè nặng trong lòng cậu kể từ khi sống lại cuối cùng cũng được dỡ bỏ, khiến cậu từ nay về sau có thể yên tâm hít thở. Cảm giác nhẹ nhàng, tự tại này khiến cậu bật khóc nức nở.
Cậu thật sự đã thoát khỏi đó rồi!
Cái thôn làng tựa như ác mộng kia không còn là mối đe dọa, gia đình như quả bom hẹn giờ kia cũng hoàn toàn không còn liên quan đến cậu. Sau này cậu sẽ chỉ là Ứng Vọng!
Cậu chỉ thuộc về chính cậu!
Gục trên vai Ngụy Vân Thư khóc một lúc lâu, tất cả cảm xúc kìm nén trong lòng Ứng Vọng cuối cùng cũng được giải tỏa. Khi lý trí trở lại, cậu nhìn bả vai đã bị nước mắt mình làm ướt, cảm giác ngượng ngùng muộn màng bắt đầu dâng lên.
Mới vừa rồi sao lại khóc thê thảm như vậy?
Kiểu này không giống cậu chút nào!
Nghe thấy Ứng Vọng không khóc nữa, Ngụy Vân Thư thoáng liếc nhìn, thấy mặt cậu đầy vẻ lúng túng. Anh hiểu rõ trong lòng, cũng không cười nhạo, chỉ hỏi: "Trút hết nỗi lòng rồi chứ?"
Ứng Vọng hơi lúng túng nhích người ra một chút: "Tôi...".
Ê, giọng nói này có phải không đúng lắm không?
Cậu nghẹn lời, sau đó hắng giọng một cái, rồi xấu hổ sờ sờ chóp mũi nói: "Lúc nãy tôi hơi xúc động."
Ngụy Vân Thư bật cười: "Không sao, những chuyện lúng túng xấu hổ hơn của em tôi còn thấy nhiều rồi, chuyện này chẳng đáng gì đâu."
Ứng Vọng: "...".
Cậu tức giận lườm anh.
Ngụy Vân Thư xoay người đi ra ngoài, bưng một thau nước vào. Anh quay đầu lại, mặt mang ý cười hỏi: "Muốn rửa mặt một chút không?"
Nước cũng đã được bưng tới, vừa mới khóc một trận, đôi mắt và mặt quả thật không được thoải mái, Ứng Vọng chỉ có thể...
"Rửa."
Sợ thật sự chọc cậu cáu, Ngụy Vân Thư cũng không tiếp tục trêu nữa, mà hỏi: "Bữa tối em muốn ăn gì? Để tôi làm."
Ứng Vọng nói: "Vẫn còn đậu hũ miếng, lát nữa chiên rồi nấu canh đi."
Ngụy Vân Thư đáp lời: "Được, tôi đi làm ngay đây."
Nói xong, anh xoay người đi ra ngoài.
Ứng Vọng nhúng ướt khăn mặt, sau đó lau mặt, cuối cùng vắt khô rồi treo lên.
Sau khi treo xong, cậu lại nhớ đến chuyện vừa rồi, không kìm được che mặt lại.
Sao mà mỗi lần mất mặt đều là trước mặt Vân Thư chứ...
Lúc dùng bữa tối, cảm xúc của Ứng Vọng đã khôi phục như bình thường. Nếu không phải biết nội tình, cho dù là ai cũng không thể nhận ra cậu từng khóc lóc thảm thiết đến vậy.
Khi ăn một chén canh đậu hũ, Ứng Vọng bỗng nhiên hỏi: "Mọi chuyện đến hiện tại đã kết thúc, vậy khi nào chúng ta sẽ rời đi?"
"Bất cứ lúc nào cũng có thể." Ngụy Vân Thư nhìn thẳng vào mắt cậu: "Nhưng em nỡ sao?"
Hơn nửa năm nay, họ đã quen thuộc với hàng xóm xung quanh, với những khách hàng mua đồ ăn, và đương nhiên, quen thuộc nhất vẫn là cả nhà bà nội Trương. Đặc biệt là Ứng Vọng, quan hệ giữa cậu và họ vô cùng tốt, cậu thường xuyên đưa cho nhà bà nội Trương một ít đồ ăn. Đối phương cũng rất tinh tế và biết điều, nên hai bên sống chung rất vui vẻ. Bản thân Ngụy Vân Thư thì không sao, chỉ là anh cảm thấy có lẽ Ứng Vọng sẽ không nỡ.
Mà hiển nhiên, Ngụy Vân Thư quả thật rất hiểu Ứng Vọng. Lúc này, khi nghe Ngụy Vân Thư nói vậy, Ứng Vọng im lặng một lúc lâu mới nói: "Quả thật tôi rất luyến tiếc."
Ngụy Vân Thư gật đầu.
Ứng Vọng tiếp lời: "Nhưng luyến tiếc thì sao chứ? Tôi không thể nào ở lại tỉnh này cả đời. Vì một chút luyến tiếc này mà mạo hiểm lớn như vậy, tôi không muốn."
Ngụy Vân Thư đặt đũa xuống, nghiêm túc hỏi: "Đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?"
Ứng Vọng cũng đặt đũa xuống, ánh mắt nhìn thẳng Ngụy Vân Thư: "Đã nghĩ kỹ rồi, vẫn là nên rời đi thôi. Cứ đến thành phố Vĩnh An như anh đã nói."
Ngụy Vân Thư bình tĩnh nhìn Ứng Vọng một lát rồi mới nói: "Được."
Thật lòng mà nói, khi đưa ra quyết định này, trong lòng Ứng Vọng có một khoảnh khắc cảm thấy rất trống trải. Nhưng ngay khi nghĩ đến việc nếu tiếp tục ở lại đây sẽ nguy hiểm biết bao nếu bị người nhà họ Ứng phát hiện, cậu lập tức cảm thấy một chút luyến tiếc này cũng chẳng đáng là gì.
Ứng Vọng nghĩ, hóa ra cậu cũng là một người ích kỷ, lạnh lùng.
Có điều, nếu đã hạ quyết tâm, vậy cũng nên lên kế hoạch cho việc rời đi. Đồ đạc trong nhà thì dễ nói, cái gì mang được thì mang, không mang được thì đưa cho nhà bà nội Trương. Chỉ có người sống là khó chia tay.
Một bà cụ như bà nội Trương dẫn theo hai đứa cháu, trong nhà nghèo đến mức không đủ tiền cho lũ nhỏ đi học. Theo cậu biết, chính là sau khi bà nội Trương cho bọn cậu thuê nhà, cuộc sống của họ mới khá hơn một chút, nhưng dù vậy cũng chẳng được bao nhiêu.
Hiện giờ họ muốn trả phòng rời đi, đồng nghĩa với việc thu nhập một tháng của nhà bà nội Trương sẽ giảm đi mười lăm đồng. Sự đả kích này chắc chắn là rất lớn.
Đương nhiên, căn phòng này có thể rất nhanh sẽ có người thuê, nhưng đây là tình huống tốt nhất, không chắc có thể thành hiện thực.
Gửi gắm hy vọng vào người khác thì vĩnh viễn mờ mịt. Những gì người khác có vĩnh viễn không chắc chắn và thực tế bằng chính mình có được.
Vì vậy, Ứng Vọng nghĩ tới nghĩ lui, cân nhắc kỹ lưỡng hồi lâu, cuối cùng quyết định dạy họ làm bánh kẹp thịt.
Bà nội Trương vẫn còn khỏe mạnh, hơn nữa cũng là một người thích sạch sẽ, bà gánh vác việc kinh doanh một quầy bánh kẹp thịt hoàn toàn không thành vấn đề. Huống chi còn có Lưu Thanh và Lưu Phương, hai đứa tuy tuổi không lớn nhưng cũng có thể giúp đỡ làm rất nhiều việc. Ba bà cháu mỗi ngày thong thả một chút có thể mở quán bán bánh kẹp thịt một lần, nếu vất vả hơn một chút thì mở quán hai lần cũng không sao. Đến lúc đó cuộc sống của họ có thể được cải thiện rất nhiều. Nói không chừng sau khi thật sự tích góp được chút tiền, bà nội Trương còn bằng lòng cho Lưu Thanh và Lưu Phương đi học. Cho dù không thi đậu đại học, có thể biết chút chữ cũng tốt lắm, vì tương lai thất học chỉ có thể làm công việc khổ cực, còn người biết chữ lại có cơ hội tìm công việc nhẹ nhàng hơn một chút.
Suy nghĩ như vậy, Ứng Vọng bèn bàn bạc với Ngụy Vân Thư. Về chuyện này, đương nhiên Ngụy Vân Thư không phản đối. Không nói đến những câu sáo rỗng như làm vậy có thể giúp đỡ người khác, hoặc thay đổi số phận người khác,... riêng việc bánh kẹp thịt là do Ứng Vọng đề nghị trước, cậu cũng tự mình nắm giữ kỹ thuật. Việc cậu muốn dạy cho ai đó là quyền tự do của cậu, nên Ngụy Vân Thư sẽ không có bất kỳ sự phản đối nào.
Bàn bạc xong, Ứng Vọng lập tức đi nói chuyện với bà cháu bà nội Trương ngay. Nhưng hoàn toàn không ngờ tới, việc không bị Ngụy Vân Thư phản đối lại gặp trở ngại ở chỗ bà nội Trương.
"Bánh kẹp thịt là nghề kiếm cơm của hai đứa, hai đứa còn phải dùng nó để kiếm tiền đấy, dạy cho nhà nội thì không ổn đâu." Bà nội Trương nói vậy.
Ứng Vọng nói: "Bà nội Trương, nhà nội làm ăn buôn bán ở thành phố Bạch Vân sẽ không ảnh hưởng đến bọn con đâu."
Bà nội Trương khó hiểu: "Sao có thể không ảnh hưởng chứ? Không phải hai đứa cũng buôn bán ở thành phố Bạch Vân sao?"
Ứng Vọng im lặng một lát, cuối cùng cũng nói ra điều đó: "Vài ngày nữa con và Vân Thư sẽ phải rời khỏi thành phố Bạch Vân."
Bà nội Trương giật mình: "Hai đứa muốn rời đi sao?"
Nỗi luyến tiếc trong lòng Ứng Vọng lại một lần nữa trỗi dậy, khiến cậu cảm thấy việc nói chuyện cũng trở nên khó khăn.
Ngụy Vân Thư đi cùng cũng đáp lời: "Đúng vậy ạ, bọn con phải rời đi."
Bà nội Trương hỏi: "Sao lại đột ngột vậy?"
Ngụy Vân Thư đáp: "Không đột ngột đâu ạ, đã định xong từ lâu rồi."
Bà nội Trương hỏi: "Hai đứa muốn đi đâu?"
Ngụy Vân Thư cười nói: "Vẫn chưa xác định được ạ, có lẽ đi đến đâu tính đến đó. Bọn con rất muốn đi xem non sông gấm vóc của tổ quốc."
Bà nội Trương: "...".
Ban đầu bà nội Trương còn muốn khuyên họ phải ổn định cuộc sống, nhưng lời nói đến cổ họng lại đột nhiên khiến bà nhớ ra, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư vẫn luôn rất thực tế, là hai đứa nhỏ an phận. Vì vậy, đối phương nói như vậy thật ra là không muốn để lộ tin tức.
Suy nghĩ kỹ điều này, bà nội Trương bèn nuốt những lời muốn nói trở lại, thay vào đó nói: "Nếu đã như vậy, thì nội chỉ có thể chúc hai đứa một đường bình an."
Ngụy Vân Thư thành tâm thành ý đáp: "Cảm ơn nội ạ."
Chóp mũi Ứng Vọng cay cay: "Bà nội Trương, trong khoảng thời gian này nhờ có nội quan tâm. Hiện tại bọn con phải đi, cũng không có gì có thể báo đáp. Cách làm bánh kẹp thịt này không hề khó, nội cũng có thể tự do phát huy, cho nên nội đừng từ chối nhé."
Một công thức như thế, đương nhiên bà nội Trương động lòng. Chỉ là trước đó bà cảm thấy mình không thể giành mất chuyện làm ăn của họ nên đã từ chối. Nhưng hiện tại Ứng Vọng đã nói đến mức này rồi, nếu còn từ chối nữa thì chính là làm ra vẻ.
Hơn nữa, có công thức này, bà cũng có thể nuôi lớn A Thanh và Phương Phương một cách đàng hoàng, không cần tiếp tục thắt lưng buộc bụng đến mức ngay cả một miếng thịt cũng không nỡ mua.
Nghĩ đến đây, bà nội Trương cảm kích đến nói không nên lời, chỉ có thể nắm lấy tay Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư không ngừng nói cảm ơn.
Đôi mắt ấy còn hàm chứa nước mắt.
Bỗng nhiên Ứng Vọng cảm thấy như vậy cũng tốt, họ đều có thể có tương lai tươi sáng của riêng mình.
Nếu chuyện đã quyết định, vậy thì ngày hôm sau Ứng Vọng bắt đầu dạy bà nội Trương làm bánh kẹp thịt ngay. Cậu chỉ rõ lúc hầm thịt heo bên trong phải thêm hương liệu gì, trứng gà phải đặt trong thịt nấu như thế nào, tất cả đều rất rõ ràng.
Hương liệu hầm thịt và hương liệu thịt kho có chút khác nhau, nên Ứng Vọng không sợ bị truyền ra ngoài. Nhưng dù vậy, bà nội Trương vẫn có vẻ mặt như vừa chiếm được món hời lớn.
Ngày đầu tiên, cậu nói về cách họ làm bánh kẹp thịt với bà nội Trương. Ngày hôm sau thì bảo bà nội Trương tự mình thực hiện, còn Ứng Vọng thì ở bên ngoài hướng dẫn.
Bà nội Trương quả thật không hổ là người nấu ăn cả đời. Sau khi Ứng Vọng nói rõ điểm mấu chốt với bà, bà đã có thể làm được, thậm chí còn làm bánh bột ngon hơn cả bọn cậu làm!
Bởi vì nguyên liệu hôm nay là bà nội Trương chuẩn bị, nên hiển nhiên cũng nên là bà nội Trương mở quán. Ứng Vọng đi cùng, theo sau còn có Lưu Thanh.
Đến chỗ bán, nhóm khách hàng nhìn thấy người đi cùng Ứng Vọng đã đổi thành người khác nên còn chút tò mò, sôi nổi hỏi thăm vì sao Ngụy Vân Thư lại không đến.
Ứng Vọng lập tức giải thích: "Kỹ thuật làm bánh kẹp thịt em đã dạy cho bà nội Trương rồi. Về sau em sẽ không bán bánh kẹp thịt nữa, nếu mọi người muốn ăn có thể tới chỗ bà nội Trương mua, hương vị cũng không khác biệt đâu."
Nhóm khách hàng: "!!!".
Giống như sấm sét giữa trời quang, khiến nhóm khách hàng bị đánh choáng váng.
Rất lâu sau, mới có một khách hàng sốt ruột rít lên một tiếng hỏi: "Ông chủ nhỏ, lời này của cậu là có ý gì hả? Hai cậu nghỉ bán bánh kẹp thịt ư?"
Ứng Vọng đáp: "Đúng vậy, nghỉ bán."
Khách hàng vội vàng hỏi: "Là tạm thời nghỉ bán hay là sau này cũng không bán nữa?"
Ứng Vọng: "Sau này cũng không bán nữa."
Mọi người ồ lên, tuy rằng bánh kẹp thịt của bà nội Trương là do mấy người ông chủ trẻ dạy, nhưng ai biết có thật sự giống nhau hay không chứ!
Có khách hàng chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng nói: "Bánh kẹp thịt buổi trưa nghỉ bán rồi, vậy món kho buổi chiều còn bán không?"
Chính người này cũng không biết lúc mình hỏi, đôi mắt ấy tràn ngập mong đợi.
Một nhóm người vốn không nghĩ tới chuyện này, khi nghe vậy cũng tới tấp nhìn chăm chú.
Ứng Vọng nhìn ánh mắt của họ, thậm chí đã có chút không dám nói ra câu trả lời đó.
Nhưng chung quy vẫn phải nói.
"Cũng nghỉ bán."
Mọi người: "!!!!!".
Đây là tin tức động trời gì vậy??!!!