Chương 38: Thành phố Vĩnh An

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp

Chương 38: Thành phố Vĩnh An

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cuối cùng, hành khách bị bắt quả tang trộm đồ của người khác đã bị nhân viên đưa đi. Vì mấy hành khách bị mất đồ, tất cả hành khách còn lại trên toa đều bị kiểm tra một lượt, chỉ là không biết kẻ trộm đã xuống tàu từ lâu hay giấu đồ quá kỹ, tóm lại những món đồ bị mất cuối cùng cũng không tìm lại được. Mấy hành khách kia chỉ đành tự nhận xui xẻo, lầm bầm chửi rủa một hồi lâu.
Đến khi kết thúc sự ồn ào này, tàu hỏa đã khởi hành từ lâu, mà ngoài cửa sổ trời cũng đã sáng.
Ngụy Vân Thư nói với Ứng Vọng: "Còn sớm, em ngủ tiếp đi."
Ứng Vọng ngáp một cái, đáp "Được" rồi lại ngủ tiếp. Giấc này ngủ đến hơn mười giờ, ngoài cửa sổ ánh mặt trời chiếu rọi, khá chói mắt.
Ngụy Vân Thư thấy cậu tỉnh giấc, đứng dậy đi vệ sinh một chuyến.
Buổi trưa, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư mỗi người mua một suất cơm hộp, tuy giá cả không rẻ nhưng rất phong phú, ăn cũng rất no.
Qua buổi chiều đến hơn bảy giờ tối, tàu hỏa đến thành phố Bái Sơn, cả nhà Lâm Thanh Thanh xuống tàu. Trước khi rời đi, Khâu Hướng Dương đã ngồi tàu đến uể oải còn cố gắng lấy lại tinh thần để nói lời tạm biệt với họ.
Trên tàu có người lên, người xuống, cứ như vậy lại chịu đựng thêm một ngày hai đêm, đến buổi chiều hơn bốn giờ ngày thứ ba, cuối cùng tàu cũng đã đến thành phố Vĩnh An.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư mang hết đồ xuống.
Trong ga tàu không ít người, đám đông chen chúc ra ngoài như kiến vỡ tổ.
Trên không trung thành phố Vĩnh An, trời xanh mây thưa, không thể nghi ngờ là thời tiết rất tốt.
Bên ngoài nhà ga có không ít người chèo kéo khách, mời chào khách sạn, chỗ nghỉ có nước nóng gì đó, còn có những quầy hàng bán đủ loại thức ăn, quả thật rất náo nhiệt.
Ngụy Vân Thư lại thấp giọng nói với Ứng Vọng: "Đừng để ý họ, theo tôi là được."
Ứng Vọng nghi ngờ nhìn anh một cái, ngoài miệng đáp: "Được."
Ngụy Vân Thư quen đường quen lối dẫn Ứng Vọng đi một đoạn, sau đó lên một chiếc xe buýt màu xanh lục bên ngoài. Dáng vẻ thành thạo này của anh khiến Ứng Vọng không khỏi nảy sinh nghi ngờ.
Dường như Vân Thư rất quen thuộc với nơi này...
Ứng Vọng nhìn về phía Ngụy Vân Thư, chỉ thấy anh đang nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nói thật, thành phố Vĩnh An sầm uất hơn thành phố Bạch Vân nhiều, không chỉ có kiến trúc cao hơn, mặt đường bằng phẳng hơn, mà ngay cả người đi đường ăn mặc cũng rất đẹp mắt. Trang phục của mọi người không còn chủ yếu là màu xám, trắng, đen, cũng không phải là may đo thủ công, mà là các loại quần ống loe, váy áo đủ màu sắc tươi sáng đỏ, vàng, tím, xanh... do công xưởng sản xuất, giá cả rõ ràng đắt hơn nhiều. Người đi xe đạp cũng không ít, thậm chí ngay cả ô tô nhỏ Santana cũng có thể nhìn thấy.
Lúc xe buýt chạy qua một đoạn đường, Ứng Vọng còn nhìn thấy cách đó không xa có đội xây dựng đang xây nhà. Rất rõ ràng, ngành xây dựng ở thành phố Vĩnh An đang phát triển.
Không biết vì sao, đột nhiên Ứng Vọng lại nhớ đến kiếp trước Ngụy Vân Thư từng nói với mình chuyện vì sao chân anh bị cắt bỏ, mí mắt cậu khẽ giật.
Chân của Vân Thư chẳng lẽ là bị thương ở thành phố Vĩnh An ư?
Nghĩ vậy, Ứng Vọng bình tĩnh nhìn Ngụy Vân Thư thật lâu.
Ngụy Vân Thư cũng bị cậu nhìn chằm chằm đến không biết làm sao: "Sao cứ nhìn tôi mãi thế?"
Ứng Vọng khẽ hỏi: "Anh, trước kia đã từng đến đây rồi hả?"
"Trước kia" là chỉ kiếp trước, Ngụy Vân Thư biết cậu sẽ hỏi vấn đề này, cũng đã chuẩn bị sẵn đáp án: "Đã từng đến."
Giọng Ứng Vọng càng nhỏ hơn: "Chưa từng nghe anh nói đấy."
Ngụy Vân Thư giải thích: "Cũng không phải chuyện quan trọng gì, cũng không đáng nói."
Ứng Vọng nhớ lại cảnh tượng kiếp trước lúc họ gặp lại nhau. Khi đó cậu đã bệnh rất nghiêm trọng rồi, thân thể rất gầy, làn da cũng không tốt, thậm chí ngay cả khẩu vị ăn uống cũng chẳng ra sao. Lúc đó họ gọi không ít đồ ăn, nhưng không ai chú ý đến việc ăn uống cả, mà là đang kể lại chuyện của chính mình.
Khi đó Ứng Vọng không phát hiện, bây giờ nhớ lại mới thấy lúc ấy gần như đều là mình đang kể, tuy Ngụy Vân Thư khái quát đơn giản một ít chuyện anh đã trải qua, nhưng rất ngắn gọn, chỉ nói mấy câu đại loại như "Chân là xảy ra chuyện ở công trường" "Tìm được rồi, nhưng tôi không có phúc" "Hiện tại đang tiếp xúc với rác rưởi" vân vân. Bởi vì lúc đó thoạt nhìn tâm trạng Ngụy Vân Thư không được tốt lắm, nên Ứng Vọng suy đoán những chuyện này có lẽ đều là vết sẹo của Ngụy Vân Thư, cho nên cũng không nỡ hỏi quá chi tiết, vẫn luôn kể chuyện của mình.
Như vậy, dựa theo những tin tức đơn giản đó, cộng thêm Ngụy Vân Thư quen thuộc thành phố Vĩnh An như vậy, thế có phải anh đã từng ở lại đây một thời gian không?
Bằng không làm sao anh lại đề nghị đến nơi này?
Ứng Vọng muộn màng nghĩ tới vấn đề này.
Trên xe buýt không phải chỗ thuận tiện để nói chuyện, cho dù Ứng Vọng có vấn đề muốn hỏi rõ ràng, nhưng cuối cùng cũng kiềm chế, chỉ hỏi một câu không quá quan trọng: "Còn bao lâu nữa mới đến nơi?"
Ngụy Vân Thư hơi sững lại, tiếp đó nói: "Chắc còn chừng mười phút."
Ứng Vọng gật đầu một cái: "Vậy cũng nhanh."
Ngụy Vân Thư đăm chiêu nhìn Ứng Vọng một cái, môi mấp máy, nhưng không nói gì.
Rất nhanh, xe buýt đã tới nơi cần đến, hai người xuống xe.
Ngụy Vân Thư vừa đi vừa giới thiệu với Ứng Vọng: "Đây là khu đại học của thành phố Vĩnh An, hiện tại có Đại học Vĩnh An và Đại học Sư phạm Vĩnh An, ở giữa là Đại học Y khoa Vĩnh An còn đang xây dựng, xung quanh còn có nhà trẻ, tiểu học, trung học cơ sở và trung học phổ thông, nếu em muốn kinh doanh hàng quán ăn uống, vậy nơi này hẳn là một lựa chọn không tồi."
Ứng Vọng nghe xong gật đầu: "Quả thật không tồi."
Làm kinh doanh ở khu vực gần đại học, quả thật là một ý tưởng không tồi, huống hồ Đại học Y khoa còn đang xây dựng, công nhân trên công trường cũng là một nhóm khách hàng tiềm năng.
Hai người vừa đi vừa nói, sau đó đến một nhà khách, Ngụy Vân Thư nói: "Những thứ khác tạm thời không nhắc đến, trước tiên tìm chỗ nghỉ ngơi tử tế đã."
Hiện tại việc kinh doanh của nhà khách thực ra không tốt lắm, chung quy các loại khách sạn, nhà trọ đều phát triển, chủng loại nhiều hơn, đương nhiên khách hàng cũng bị phân chia. Có điều ở nhà khách quốc doanh có chỗ tốt, chính là an toàn, không cần lo lắng gặp phải những điều phiền phức, không an toàn.
Hai người làm đăng ký xong, yêu cầu phòng đôi.
Sau đó chính là rửa mặt, tắm rửa, thay quần áo, sau khi tắm rửa sạch sẽ mới cảm thấy thoải mái. Đương nhiên, cảm giác mệt mỏi cũng ùa đến. Ở trên tàu tuy rằng có ngủ, nhưng tinh thần căng thẳng suốt chặng đường, sao có thể nghỉ ngơi tốt.
Hiện tại vừa thả lỏng một chút, thì cơn buồn ngủ ập đến dồn dập.
Ứng Vọng nằm ngang trên giường, không bao lâu đã sắp ngủ mất.
Ngụy Vân Thư lau khô tóc ra tới, thấy cậu buồn ngủ như vậy, suy nghĩ một chút thì cúi người xuống hỏi: "Ngủ rồi à?"
Nghe vậy, Ứng Vọng mở mắt ra, kết quả bị anh cúi sát mặt như vậy làm cho tim đập loạn xạ, thế nhưng lại quên mất phải trả lời.
Tầm mắt hai người chạm nhau, nhất thời không ai lên tiếng.
Bầu không khí kỳ lạ lặng lẽ lan tỏa giữa hai bên, bỗng nhiên Ứng Vọng phát hiện tròng mắt của Ngụy Vân Thư hơi ngả màu nâu, lông mi cũng rất dài.
Tim Ứng Vọng đập rất nhanh, tầm mắt đột ngột dời đi chỗ khác, mặt cũng có chút đỏ.
Ánh mắt Ngụy Vân Thư dừng lại trên gò má ửng đỏ của cậu, trong lòng ngứa ngáy, tay cũng muốn chạm, nhưng vẫn là kiềm chế lại, chỉ cười một tiếng: "Không ngủ hả?"
Ứng Vọng khẽ nói: "Không."
Ngụy Vân Thư hỏi: "Đi ra ngoài ăn hay là mua về ăn?"
Đầu óc Ứng Vọng chưa tỉnh táo hẳn: "Mua về đi."
Ngụy Vân Thư cuối cùng cũng đứng thẳng người lại, nhưng giọng nói dịu dàng kia lại không thay đổi: "Tôi đi mua, em muốn ăn cái gì?"
Ứng Vọng giả vờ trở mình để che đậy, vùi mặt xuống, giả vờ mình rất buồn ngủ: "Tùy ý đi, bây giờ tôi chỉ muốn ngủ."
Ngụy Vân Thư nhìn thấu nhưng không nói ra, trong mắt ánh lên ý cười nhỏ vụn: "Được, vậy tôi xem rồi mua."
Ứng Vọng ừ một tiếng xem như đã nghe.
Ngụy Vân Thư lại nhìn tai và cổ ửng đỏ của cậu vài lần mới xoay người đi ra ngoài.
Nghe thấy tiếng đóng cửa, lúc này Ứng Vọng mới lật người trở về, má cậu vẫn còn nóng ran, nhưng đôi mắt mở to kia lại không có chút buồn ngủ nào cả.
Cậu giơ tay sờ lên trái tim của mình, nó đang đập thình thịch như vậy, nhất là khi cậu nhớ lại từng chút chuyện đã qua với Ngụy Vân Thư, trái tim kia lại càng không thể kìm chế mà đập nhanh hơn, thình thịch, thình thịch, từng tiếng một dồn dập, dường như sắp xuyên thủng màng nhĩ của cậu.
Ứng Vọng nghĩ, mày thật to gan đấy.
Vân Thư tốt với mày như vậy, vậy mà mày lại tơ tưởng anh ấy.
Một bên khiển trách chính mình, một bên lại nghĩ:
Vân Thư tốt với mày như vậy, làm sao mày có thể không động lòng, không tơ tưởng? Làm sao mà nỡ không mang anh ấy về giấu đi chứ?
Hai luồng suy nghĩ trái ngược cứ giằng xé trong đầu Ứng Vọng, Ứng Vọng vừa phiền muộn vừa chột dạ, nhưng lại chẳng nỡ buông bỏ.
Còn chưa kịp để cậu suy nghĩ thông suốt, đã nghe thấy ngoài cửa có người đang dùng chìa khóa mở cửa. Không cần nghĩ, 99% là Ngụy Vân Thư mua đồ ăn xong trở lại. Ứng Vọng vốn định giả vờ ngủ, nhưng lại cảm thấy dễ bị lộ, nên dứt khoát giả vờ vừa mới tỉnh ngủ, dụi dụi mắt rồi ngồi dậy khỏi giường.
Quả nhiên, là Ngụy Vân Thư mở cửa.
Ứng Vọng giả vờ ngáp một cái: "Anh về rồi hả?"
"Về rồi." Ngụy Vân Thư đóng cửa lại, hỏi: "Tôi đánh thức em hả?"
Ứng Vọng ậm ừ đáp một tiếng.
Câu trả lời này, làm Ngụy Vân Thư nhìn về phía cậu quan sát một lượt, mà lần quan sát này lập tức phát hiện điểm bất thường.
Mặt Ứng Vọng vẫn như cũ còn có chút đỏ, nhưng trên mặt lại không có vết hằn của giấc ngủ, người cũng không giống dáng vẻ ngủ rồi bị đánh thức.
Ứng Vọng không ngủ, cậu đang lừa anh.
Vì sao?
Ngụy Vân Thư chìm vào suy nghĩ.
Vừa tự hỏi, Ngụy Vân Thư vừa nói anh mua những thứ gì về, lúc này Ngụy Vân Thư lại cảm giác được Ứng Vọng đang nhìn anh, nhưng lúc anh dời mắt nhìn sang thì lại thấy Ứng Vọng có vẻ đang ngẩn ngơ.
Ngụy Vân Thư lại càng cảm thấy có gì đó không ổn, anh xoay người đi tới, giơ tay lên vẫy vẫy trước mắt Ứng Vọng: "Nghĩ gì vậy? Đờ đẫn thế."
Nghĩ chuyện đại sự cả đời đấy.
Đương nhiên, nói thì không dám trả lời như vậy: "Ngủ chưa đủ, đang ngẩn người thôi."
Ngụy Vân Thư linh cảm cậu không nói thật lòng: "Thật không?"
"Thật mà." Trả lời hai chữ này, Ứng Vọng đi đến bên cạnh bàn, nói sang chuyện khác: "Bây giờ tôi vừa đói vừa mệt, ăn nhanh còn đi ngủ."
Ngụy Vân Thư càng cảm thấy kỳ lạ. Anh nhìn người cúi đầu gặm bánh bao, không chịu ngẩng đầu lên kia, nếu không phải đủ hiểu biết thói quen của cậu, sợ là Ngụy Vân Thư cũng cảm thấy dáng vẻ hết sức chuyên chú này của cậu là bình thường.
Nhưng cố tình, sự thật lại không phải vậy.
Ngụy Vân Thư trầm ngâm suy nghĩ.
Trên thực tế, lúc này Ứng Vọng cũng đã bị ánh mắt đó của Ngụy Vân Thư nhìn chằm chằm đến da đầu tê rần, cảm giác giống như bản thân bị bại lộ, bị Ngụy Vân Thư nhìn ra manh mối, bằng không anh sẽ không một mực nhìn chằm chằm mình như thế.
Ứng Vọng không chịu nổi ánh mắt này, lặng lẽ hít sâu một hơi, cố gắng tỏ ra vẻ khó hiểu: "Vân Thư, sao anh còn đứng đó, không đói bụng hả?"
Ngụy Vân Thư cuối cùng cũng chuyển động: "Đói."
Ứng Vọng nói: "Vậy anh mau lại đây ăn gì đó đi, bằng không lát nữa sẽ nguội hết ăn không ngon."
Ngụy Vân Thư khẽ cong môi cười: "Được."
Nụ cười này làm Ứng Vọng nuốt nước bọt một cái, cậu gặm bánh bao nghĩ thầm, trước kia cũng không cảm thấy Vân Thư cười lên sẽ đẹp trai như vậy.
Chẳng lẽ đây chính là hậu quả của việc nhận ra tình cảm?
Đang suy nghĩ, trước mặt cậu có một thứ được đưa tới: "Đừng chỉ ăn bánh bao, bánh nướng này cũng không tồi, nếm thử."
Đôi mắt Ứng Vọng dừng lại trên ngón tay gân guốc của anh nhìn hai giây, sau đó mới nhận lấy đồ ăn, miệng đáp một câu: "Ò."
Ngụy Vân Thư nhướng mày, không nhịn được mà bật cười.