Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 39: Chắc chắn là cậu ấy cố ý!
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ứng Vọng bị Ngụy Vân Thư cười làm cho mặt vốn đã nóng lại càng nóng hơn.
Cậu có chút ảo não hỏi, "Anh cười cái gì?".
Khóe môi Ngụy Vân Thư mỉm cười, "Cười dáng vẻ trốn tránh này của em rất đáng yêu".
Cũng không biết là bị hai chữ "đáng yêu" kích thích, hay là xấu hổ vì hành vi của bản thân bị Ngụy Vân Thư vạch trần, tóm lại Ứng Vọng trừng mắt liếc nhìn anh một cái, "Anh nói cái gì vậy!".
"Không đúng sao?". Ngụy Vân Thư hỏi lại, "Không phải em đang trốn tránh tôi à?".
Chuyện đó đúng là có một chút.
Tức khắc Ứng Vọng mất hết khí thế, giọng nói thấp xuống hai tông, "Không có".
Nụ cười trong mắt Ngụy Vân Thư không hề tắt, "Thật sao?".
Ứng Vọng chạm phải đôi mắt kia của anh, cậu thấy rõ ràng chính mình bên trong. Chỉ một thoáng, gió nhẹ thoảng qua, âm thanh lắng đọng, thế gian chỉ còn lại trái tim đang đập điên cuồng của chính mình.
"Vân Thư...". Ứng Vọng không kìm được mà cất lời.
Ngụy Vân Thư cười đáp, "Hửm?".
Trên mặt anh nở nụ cười mê hoặc lòng người, ngay cả giọng nói cũng dịu dàng như nước mùa xuân, khiến người ta ngây ngất, tầm mắt bọn họ giao nhau, đầu óc Ứng Vọng hơi quay cuồng, "Tôi...".
Ngụy Vân Thư tiếp lời, "Em cái gì?".
Ứng Vọng chậm rãi nói, "Tôi có chút trốn tránh anh".
Giọng Ngụy Vân Thư không thay đổi, lại giống như cổ vũ, "Vì sao trốn tránh tôi?".
Giọng của Ứng Vọng nhẹ hơn một chút, "Anh là người tốt".
Ngụy Vân Thư nhất thời không hiểu.
Nhưng Ứng Vọng đã nói tiếp, lại giống như đang độc thoại, "Cho nên tôi không thể hại anh, không thể thầm tơ tưởng anh...".
Hai chữ phía sau giọng cậu thấp đến gần như không nghe thấy, nếu không phải hai mắt Ngụy Vân Thư vẫn luôn nhìn cậu, vẫn luôn hết sức chuyên chú nghe cậu nói, e rằng anh cũng đã bỏ lỡ câu cậu nói.
Ứng Vọng nói xong câu này, dường như đã lấy lại chút lý trí, mí mắt cũng cụp xuống, "Anh tốt như vậy, tôi không thể làm lỡ dở anh".
Anh tốt như vậy, em không nỡ buông tay, nhưng em càng không nỡ hại anh.
Nghĩ đến đây, Ứng Vọng vốn đang mang theo những cảm xúc ngượng ngùng, do dự, căng thẳng,... bỗng thấy trong lòng hụt hẫng, cậu cúi đầu thấp xuống, trong đầu lại càng rối bời.
Đang suy nghĩ miên man, đột nhiên một bàn tay vươn tới nâng mặt cậu. Ứng Vọng theo lực tay ngẩng đầu lên, nhìn thấy Ngụy Vân Thư mỉm cười bất lực nhìn cậu, "Sao lại nghĩ như vậy?".
Ứng Vọng nhất thời không kịp phản ứng.
Lòng bàn tay Ngụy Vân Thư nhẹ nhàng vuốt ve trên mặt cậu vài lượt, nói tiếp, "Anh nghĩ em có thể cảm nhận được".
Ứng Vọng ngẩn ra, vô thức thốt lên, "Hả?".
Ngụy Vân Thư nhẹ nhàng thở dài, "Anh nghĩ em có thể cảm nhận được tình cảm của anh, những gì anh nghĩ về em, và cả việc anh muốn có em".
Vẻ ngạc nhiên trên mặt Ứng Vọng không thể che giấu, "Sao có thể...".
"Sao lại không thể?". Ngụy Vân Thư hỏi lại, "Nếu không ban đầu lúc anh muốn rời khỏi nơi đó vì sao chỉ nói với em, vì sao muốn trăm phương ngàn kế giúp em thoát khỏi nhà họ Hứa? Lẽ nào trong mắt em, anh là người tốt bụng đến thế, hay anh là người rảnh rỗi đến mức muốn cứu vớt thế giới?".
Ứng Vọng sửng sốt hé miệng.
Ánh mắt Ngụy Vân Thư dừng trên môi cậu, ngón tay khẽ động, nhưng cuối cùng vẫn không chạm vào.
Anh bình tĩnh nói, "Chẳng phải vì người đó là em sao".
Sự ngạc nhiên của Ứng Vọng quả thật không thể che giấu.
Trong tai vừa tĩnh lặng vừa ồn ào, thính giác và thị giác hỗn loạn không chịu nổi, nhưng cậu lại có thể từ trong những thứ lộn xộn đó nghe rõ lời nói của Ngụy Vân Thư. Cậu tốn sức gạt bỏ mọi thứ làm nhiễu loạn tầm mắt, lý trí chậm rãi trở về, sau đó quay về quá khứ để truy tìm những điều Ngụy Vân Thư đã nói, cậu nghĩ: Làm sao em có thể cảm thấy như vậy chứ?
Từ nhỏ Vân Thư đã không thân thiết với ai trong thôn Tiểu Thụ, ở trong thôn anh thậm chí không có bạn bè quan hệ hơi thân thiết một chút, cho dù là những người anh gọi là anh chị em trong nhà họ Đoàn kia quan hệ cũng chẳng tốt đẹp gì, dù sao từ trước đến nay cậu chưa từng thấy bọn họ đi chung với nhau. Nhưng chính cái người đối với ai cũng lạnh nhạt thậm chí thờ ơ như vậy, lại có thể cho cậu ăn, giúp cậu nhặt củi đốt, sẽ xuất hiện đúng lúc cậu sắp bị người nhà họ Hứa đánh chết để cưu mang cậu, sẽ bôi thuốc cho cậu, sẽ trăm phương ngàn kế đưa ra biện pháp và vạch kế hoạch để rời khỏi thôn Tiểu Thụ, sẽ không ngại phiền phức, hết lần này đến lần khác cùng cậu diễn vở kịch "Sói đến rồi" để làm mọi người trong thôn Tiểu Thụ mất cảnh giác, sẽ bằng lòng dẫn theo một người không có gì cả như cậu rời khỏi cái thôn đầy tội lỗi ấy...
Ứng Vọng nghĩ, nếu đổi người Vân Thư sẽ bằng lòng sao?
Đặt giả thuyết như vậy, đến cả việc người đó sẽ là ai Ứng Vọng cũng không thể tưởng tượng nổi. Hình như ai cũng không thích hợp, bởi vì quan hệ của Vân Thư và bọn họ thật sự rất xa cách.
Cho nên đáp án đã rất rõ ràng.
Người trong cuộc thì mê, kẻ ngoài cuộc mới sáng.
Vén đi lớp màn sương mờ ảo che phủ, cuối cùng Ứng Vọng cũng nhìn thấy sự thật ẩn giấu bên trong.
Ngụy Vân Thư vẫn luôn chú ý cảm xúc của Ứng Vọng, không bỏ qua dù chỉ một thay đổi nhỏ của cậu, lúc này thấy cậu có vẻ như vừa bừng tỉnh ngộ, chỉ hỏi, "Suy nghĩ rõ rồi?".
Ứng Vọng gật đầu, vẫn cảm thấy có chút không thể tin được.
Ngụy Vân Thư nhìn chăm chú vào hai mắt cậu.
Ứng Vọng chỉ cảm thấy niềm vui sướng và sự bất ngờ lớn lao sắp bao trùm lấy mình, trái tim của cậu lúc này giống như một con chim giương cánh muốn bay, cất lên tiếng hót trong trẻo, vui tươi. Cậu có chút xấu hổ, nhưng lại không còn né tránh ánh mắt của Ngụy Vân Thư nữa, đôi môi khẽ hé, nói, "Trước kia em thật sự không nghĩ tới".
Hai người cách nhau khoảng nửa người, nhưng lại tạo nên một không gian riêng tư thuộc về hai người, "Bây giờ nghe anh nói em vẫn cảm thấy không thể tin được".
Con chim trong lòng đã giương cánh bay cao, tốc độ nhanh đến mức người thường hoàn toàn không thể đuổi kịp. Ứng Vọng cũng mặc kệ nó bay, cậu chỉ nói với Ngụy Vân Thư, "Nhưng em rất vui".
Ngụy Vân Thư mỉm cười.
Đôi mắt Ứng Vọng sáng lấp lánh, lại nói thêm, "Rất vui, rất vui".
Nụ cười trên mặt Ngụy Vân Thư càng rõ nét hơn, cảm giác trái tim vừa căng thẳng vừa mong chờ của anh cuối cùng cũng tìm được một bến đỗ vững vàng. Nó được sự ấm áp bao bọc, được những lời nói thẳng thắn không chút che giấu của Ứng Vọng an ủi, cảm thấy vô cùng thoải mái.
Hai người nhìn nhau cười, ngay cả không khí xung quanh cũng như được rắc đường, ngọt ngào mê hoặc lòng người.
Trong giấc mơ đêm đó, Ứng Vọng mơ thấy mình nằm trên một đám kẹo bông gòn khổng lồ, kẹo bông gòn vừa mềm mại vừa ngọt ngào, cậu thoải mái đến mức toàn thân thư thái, nụ cười nơi khóe môi cũng chưa từng tắt.
Mãi đến lúc tỉnh lại vào ngày hôm sau, sau khi nhớ đến ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì, ý cười lập tức len lỏi vào trong ánh mắt cậu, tâm trạng tốt đến mức như sắp bay lên.
Tôi và Vân Thư ở bên nhau rồi!
Vân Thư là của tôi rồi!
Hi hi hi hi.
Nghĩ đến điều này, cậu không nhịn được bật cười, cảm giác giây tiếp theo có thể bay lên trời sánh vai cùng mặt trời.
"Cười gì đó?". Đột nhiên, giọng Ngụy Vân Thư vang lên.
Ứng Vọng nghe tiếng, cậu nghiêng đầu qua, niềm vui trong ánh mắt không tan đi, cả người tràn ngập hơi thở hạnh phúc, mở miệng nói với người đã ngồi dậy, "Buổi sáng tốt lành nhé, bạn trai".
Ngụy Vân Thư không ngờ cậu lại gọi mình như vậy, nhất thời quả thật có chút sửng sốt, nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần, đồng thời nét mặt cũng trở nên dịu dàng, "Chào buổi sáng, bạn trai".
Ứng Vọng nở nụ cười rạng rỡ với anh.
Sáng sớm tinh mơ, lại cười trêu chọc người như thế.
Ngụy Vân Thư kéo chăn mỏng lên một chút, thay đổi chủ đề và hỏi, "Buổi sáng muốn ăn gì?".
Ứng Vọng thuận theo lời nói mà suy nghĩ, "Xung quanh có gì?".
"Cũng khá nhiều thứ". Ngụy Vân Thư nhớ lại những quầy hàng nhỏ và cửa tiệm đã thấy khi ra ngoài hôm qua, "Có tiệm bánh bao, tiệm điểm tâm, cửa hàng tạp hóa, và cả các loại quán ăn thông thường".
Ứng Vọng nhất thời phân vân, dứt khoát đề nghị, "Vậy chúng ta đi dạo, thấy cái nào ngon thì ăn, tiện thể khảo sát giá cả thị trường một chút".
Ngụy Vân Thư nói, "Được".
Ngủ một giấc, lại còn mơ một giấc mơ vui sướng, mọi mệt mỏi trong người Ứng Vọng đều tan biến hết, cảm giác như chạy tám trăm vòng cũng không thành vấn đề. Cậu vén chăn lên, rồi nhanh nhẹn xuống giường, lúc cầm quần áo vừa định thay thì đột nhiên khựng lại.
Cậu có chút ngượng ngùng.
Rõ ràng trước kia lúc thay quần áo trước mặt Ngụy Vân Thư cũng không thấy có gì khác lạ, sao bây giờ lại cảm thấy gượng gạo không chịu nổi chứ.
Thật ra lúc mới bắt đầu Ngụy Vân Thư cũng không nghĩ nhiều. Chưa kể ở thôn Tiểu Thụ đôi khi họ còn ngủ chung chăn gối, chỉ nói sau khi rời khỏi thôn Tiểu Thụ, chuyện ăn ngủ trên đường phần lớn là thay phiên nhau, khi cơ thể và quần áo bẩn không chịu nổi, gặp được nước muốn tắm rửa một chút thì cũng chẳng mấy khi tránh mặt đối phương, đến thành phố Bạch Vân rồi, hai người vẫn như cũ ngủ chung một giường, lúc thay quần áo cũng là ở trong phòng... Thời điểm vừa mới bắt đầu anh quả thật còn có chút suy nghĩ khác, nhưng thời cơ lúc đó không thích hợp, giữa họ cũng chưa phá vỡ rào cản trong mối quan hệ, Ứng Vọng vô tư không nhận ra, dần dần anh cũng thành thói quen. Mà thói quen đã hình thành trong khoảng thời gian dài như vậy, đến mức anh cảm thấy đây đều là những chuyện hết sức bình thường. Nhưng bây giờ nhìn Ứng Vọng khựng lại, loại cảm giác khác thường này lập tức trỗi dậy trong lòng anh.
Phản ứng sáng sớm vốn vẫn chưa biến mất, lúc nãy lại còn bị khơi dậy thêm, hiện tại nhớ đến cảnh tượng Ứng Vọng thay quần áo, giọng anh cũng khàn hơn một chút, "Không phải muốn thay quần áo sao?".
Giọng nói này, Ứng Vọng nghe xong đến xương cụt cũng tê rần, hai má lại càng nóng bừng. Cậu dùng chút lý trí còn sót lại mà nghĩ, trước đây không để ý, bây giờ cũng không thể thay quần áo ngay trước mặt Vân Thư.
Cậu hắng giọng, nói, "Vân Thư, anh quay mặt đi chỗ khác đi".
Ngụy Vân Thư giả vờ như thật, "Không phải trước kia vẫn thay quần áo như thế này sao, sao bây giờ lại nhiều yêu cầu đến vậy?".
Đầu ngón tay Ứng Vọng run lên, quần áo trong tay suýt chút nữa rơi mất, "Lại không giống nhau".
Ngụy Vân Thư giả vờ như không hiểu, "Không giống chỗ nào?".
Ứng Vọng bị anh trêu chọc vừa xấu hổ vừa tức tối, cố ý trừng mắt liếc nhìn anh một cái đầy hung dữ, sau đó nói với giọng điệu chua ngoa, "Không giống là không giống, quay mặt đi chỗ khác nhanh lên!".
Ngụy Vân Thư bị phản ứng này của cậu chọc cho bật cười, nhưng anh hiểu rất rõ, nếu mình thật sự bật cười vào ngay lúc này, thì Ứng Vọng sẽ thẹn quá hóa giận thật, "Được được được, anh quay mặt đi chỗ khác, em thay đi".
Nói xong, anh lập tức quay mặt đi.
Ứng Vọng cảnh giác nhìn anh, thấy anh quả thật không có ý định quay người lại mới vội vàng thay quần áo.
Ngụy Vân Thư nghe tiếng sột soạt phía sau, trong lòng dâng lên một trận ngứa ngáy. Anh nhắm mắt lại, kết quả trong đầu toàn là cảnh tượng Ứng Vọng thay quần áo không chút đề phòng: làn da trắng nõn, vòng eo thon gầy...
Chết tiệt thật.
Ngụy Vân Thư nghiến chặt răng hàm, cảm thấy bản thân quả thật là đang tự làm khổ mình.
Đúng lúc này Ứng Vọng còn lên tiếng, "Em thay xong rồi, anh có thể quay lại".
Ngụy Vân Thư cảm nhận được thứ vẫn luôn tồn tại dưới người mình, bây giờ lại càng phản ứng dữ dội hơn, hít vào một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, "Em đi rửa mặt nhanh lên".
Ứng Vọng thấy anh vẫn ở trên giường không nhúc nhích, nhất thời không kịp phản ứng, "Anh nhanh lên đi, chúng ta cùng nhau rửa mặt rồi ra ngoài".
Ngụy Vân Thư cảm thấy chắc chắn là cậu ấy cố ý!
"Vân Thư?". Ứng Vọng nghi hoặc.
Ngụy Vân Thư quay người lại, chống một chân lên, giống như cố ý giở trò lưu manh, "Lẽ nào em muốn nhìn anh thay quần áo sao?".
Mặt Ứng Vọng đỏ bừng lên. Cậu cuối cùng cũng kịp phản ứng, sau đó vội vàng đi lấy đồ dùng rửa mặt của mình, kéo cửa ra, bỏ lại một câu "Em đi rửa mặt" rồi như chạy trốn chạy ra khỏi phòng.
Ngụy Vân Thư thở phào nhẹ nhõm, cả người trực tiếp nằm thẳng xuống giường, trong lòng không ngừng lặng lẽ nhẩm công thức, chờ ngọn lửa kia tự mình biến mất.