Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 42: Quê cũ khó về
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vân Thư nhìn mẹ tiều tụy nằm trên giường, đôi mắt sưng húp vì khóc, anh không thể nào hiểu được tại sao những người đó có thể ra tay tàn nhẫn đến vậy. Nếu không phải Hứa Vọng (tên cũ của Ứng Vọng) lén đi tìm anh quay về, liệu mẹ anh có phải cũng sẽ giống như những người phụ nữ khác, bị đánh chết không thương tiếc hay không?
Trong số những người phụ nữ bị đánh chết kia cũng có con cái, nhưng trớ trêu thay là những đứa trẻ đó cũng giống như những người khác trong thôn Tiểu Thụ, đều cho rằng các bà mẹ ấy đáng bị đánh, làm sao có thể muốn rời khỏi thôn Tiểu Thụ để báo công an được?
Thậm chí, Vân Thư còn chính tai nghe một thằng nhóc choai choai trạc tuổi anh nói: "Cũng không biết mẹ tao suy nghĩ thế nào, đã gả cho ba tao rồi, thế mà còn muốn đi báo công an đến bắt chúng ta. Thôn Tiểu Thụ có gì là không tốt chứ? Sau này làm thêm vài phi vụ buôn bán kiếm tiền, bà ấy muốn ăn diện thứ gì mà không có? Nếu như gặp được người nào xinh đẹp, còn có thể giữ lại làm vợ cho tao luôn, ngay cả tiền sính lễ bà ấy cũng không cần tốn, việc mua bán có lợi như vậy mà bà ấy lại không biết tính toán!"
Vân Thư nghe mà rùng mình ớn lạnh.
Anh không dám tưởng tượng, nếu không có mẹ anh dạy dỗ đạo lý từ nhỏ, liệu anh có xuôi theo dòng mà trở nên như vậy hay không? Có thể nào vào lúc mồ mả của mẹ ruột mình chưa xanh cỏ, anh lại mắng bà không hiểu niềm vui và lợi ích của việc buôn bán người?
Ngay khoảnh khắc này, Vân Thư đột nhiên hiểu rõ vì sao Vân Hủy lại tìm mọi cách để chạy trốn khỏi thôn Tiểu Thụ, hiểu rõ vì sao bà lại mắng chửi mọi người trong thôn, hiểu rõ nguồn gốc của mọi thống khổ mà bà phải chịu đựng bấy lâu nay, và càng hiểu rõ vì sao từ nhỏ đến lớn bà lại nói những lời đó với anh.
Cũng từ giây phút này trở đi, anh căm ghét tất cả mọi người trong thôn Tiểu Thụ, kể cả người nhà họ Đoàn. Anh thực sự thấu hiểu mẹ mình, và bắt đầu nghĩ cách làm sao để đưa mẹ mình thoát khỏi thôn Tiểu Thụ.
Chỉ là thương tích của Vân Hủy quá nặng, nhà họ Đoàn không đời nào chịu bỏ tiền đưa bà đến huyện để chữa bệnh. Dù Vân Thư có van xin hay làm ầm ĩ, bọn họ cũng chỉ đồng ý mời thầy lang vườn trong thôn đến xem cho bà.
Kết quả thì đã quá rõ, chẳng có tác dụng gì cả.
Vân Thư không đành lòng, anh bắt đầu tìm mọi cách để kiếm tiền, sau đó hỏi han về triệu chứng của Vân Hủy rồi đến huyện mua thuốc cho bà. Có thuốc có chút hiệu quả, có thuốc thì hoàn toàn không có tác dụng, nhưng cho dù là thuốc có tác dụng thì hiệu quả cũng chẳng đáng kể, cùng lắm chỉ làm giảm bớt phần nào đau đớn cho bà, còn muốn khỏi hẳn thì không thể nào.
Chịu đựng cảnh bệnh tật giày vò mấy năm trời như dầu sôi lửa bỏng, bệnh tình của Vân Hủy ngày càng nguy kịch.
Trong mấy năm này, Vân Hủy không còn gây ra chuyện gì nữa, không còn làm những chuyện bị coi là "khác người" nữa, mỗi ngày bà hoặc là nằm, hoặc là ngồi tựa một bên, sau đó dạy Vân Thư một vài điều. Theo cách nhìn của nhà họ Đoàn, điều này chứng tỏ Vân Hủy đã thực sự ngoan ngoãn, bọn họ thầm nghĩ quả nhiên phải đánh mới khiến cô ta khôn ra.
Bọn họ hoàn toàn không cảnh giác với Vân Hủy, ngược lại càng cảnh giác Vân Thư hơn một chút, bởi vì từ sau sự kiện lần đó Vân Thư đã có thành kiến với chúng, lại thường xuyên chạy vào huyện. Tuy nói là mua thuốc, nhưng lỡ đâu anh ta muốn làm chuyện khác thì sao? Tóm lại, bọn họ bắt đầu canh chừng Vân Thư như canh chừng tội phạm, mỗi lần Vân Thư vào huyện đều sẽ có người đi theo, không cho anh đi tìm công an hay đến nơi nào khác.
Vì thế, sự đối xử khác biệt đó cuối cùng đã mang lại cơ hội cho Vân Hủy. Bà hòa thuốc trừ sâu vào canh rau dại, khiến người nhà họ Đoàn ăn phải mà không hề hay biết. Người nào yếu ớt thì chết ngay tại chỗ, người nào khỏe hơn một chút không chết ngay cũng bị Vân Hủy đổ thuốc trừ sâu nguyên chất đã chuẩn bị sẵn vào mà chết. Lúc ấy, bọn chúng bị thuốc trừ sâu hành hạ, bụng quặn đau, nằm vật vã trên mặt đất như những vũng bùn, hoàn toàn không còn sức phản kháng. Bởi vậy, cho dù Vân Hủy bệnh tình nguy kịch, việc đổ thuốc trừ sâu vào miệng chúng cũng đơn giản như đút sữa cho trẻ sơ sinh.
Chờ đến khi những người khác trong thôn Tiểu Thụ biết chuyện, thi thể người nhà họ Đoàn đã lạnh băng.
Lúc Ngụy Vân Thư bắt cá trở về thì nhìn thấy một đám người đang cãi vã ồn ào ở nhà họ Đoàn, còn mẹ anh, Vân Hủy, thì bị hai người ép quỳ dưới đất như một phạm nhân thời xưa. Một đám người vây quanh chỉ trỏ thẳng mặt bà, mắng bà là hung thủ giết người, đòi bà phải đền mạng.
Cảnh tượng đó, ngay cả cảnh trừng phạt bằng lồng heo thời xưa cũng chỉ đến thế.
Những người đó thấy Vân Thư trở về, còn thêm dầu vào lửa kể cho anh nghe Vân Hủy tàn nhẫn độc ác đến mức nào, thế mà lại dùng thuốc trừ sâu độc chết hết ông nội, bà nội, ba và các chú của anh. Lời lẽ đanh thép, dùng từ ngữ cay nghiệt, tóm lại là muốn Vân Thư căm thù Vân Hủy, muốn anh báo thù cho ba mình, nếu không anh chính là đứa con bất hiếu!
Ha!
Vân Thư nghe xong chỉ thấy nực cười, báo thù cho cha? Không xứng làm con?!
Những kẻ độc ác, lòng dạ rắn rết này, thì tính gì là người thân?!
Anh muốn lao đến cứu Vân Hủy khỏi tay hai người kia, nhưng lúc này Vân Hủy đột nhiên ngẩng đầu lên.
Một con mắt của bà đã bị mù, con ngươi cũng biến mất, chỉ còn một hốc mắt trống rỗng. Tóc bà rối bời, đã lấm tấm sợi bạc, héo hon như cỏ khô. Gương mặt vốn trắng nõn xinh đẹp của bà giờ đây đầy nếp nhăn và sự già nua, những vết sẹo cũ do bị người nhà họ Đoàn đánh đập cùng với vài vết thương mới do vừa bị đánh, mới cũ đan xen nhau, không còn chút vẻ đẹp nào của một tiểu thư khuê các hào môn ngày xưa, cũng chẳng còn thấy chút khí phách hăng hái nào của một sinh viên từng có.
Bà già rồi, cũng mệt mỏi.
Trong ánh mắt u ám, chết lặng suốt mấy năm trời, mang theo vài phần vẩn đục, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Vân Thư, gương mặt bà lại bừng lên một tia sáng nhẹ. Nhất là khi bà nhìn thấy một chút bóng dáng của ba mẹ mình trên gương mặt Vân Thư, ánh sáng ấy càng rực rỡ đến kinh ngạc, "Vân Thư..."
Vân Thư muốn lao tới, nhưng lại bị người bên cạnh giữ chặt lấy. Bọn họ cho rằng Vân Thư sắp phát điên, muốn đi cứu Vân Hủy.
Vân Thư giãy giụa, nhưng sức lực một mình anh làm sao sánh được với mấy người bên kia, hoàn toàn không thoát ra được.
"Vân Thư...". Vân Hủy lại gọi một tiếng.
Vân Thư đứng sững lại, hai mắt anh chăm chú nhìn bà, "Mẹ, con ở đây, ở đây..."
Bà bị ép quỳ dưới đất, lúc nhìn Vân Thư phải ngẩng đầu, chiếc cổ mảnh khảnh yếu ớt, cả người gầy yếu giống như một đóa hoa lan khô héo. Hốc mắt bà ướt đẫm, trong mắt lại chất chứa tình yêu nồng nhiệt và sự trông đợi, "Vân Thư, con phải sống thật tốt."
"Mẹ...!"
Vân Hủy chết.
Bà chết vào mùa xuân, cái mùa vốn là mùa gieo hạt, vạn vật sinh sôi nảy nở.
Vân Hủy để lại cho Vân Thư một lá thư, trong thư ghi lại cuộc đời bà từ nhỏ đến lớn, tự thuật về mối thù hận của bà đối với người nhà họ Đoàn và thôn Tiểu Thụ, cùng với sự chuyển biến tình cảm đối với Vân Thư, từ vô cùng căm hận đến yêu hận đan xen, và cuối cùng là tình yêu thuần túy. Bà viết:
"... Vân Thư, bà ngoại con đã từng nói với mẹ rằng không có người mẹ nào lại không yêu thương con mình. Lúc mới mang thai con, mẹ không tin; lúc mới sinh con ra, mẹ cũng không tin. Nhưng theo thời gian trôi qua, mẹ đã tin. Đứa con là máu mủ ruột thịt của người mẹ, là một phần vĩnh viễn không thể vứt bỏ, làm sao có thể không yêu thương được chứ?
Trước đây mẹ không nhận ra điều đó, sau khi nhận ra, mẹ không thể tin nổi. Mẹ căm ghét thứ tình yêu đang nảy sinh trong lòng mẹ, con là cháu nội của bà già giả vờ đáng thương đã lừa bắt mẹ, là con trai của tên cặn bã đã làm nhục mẹ, lúc mang thai, mẹ không thể tự chủ mà không giết chết con, vậy thì làm sao mẹ có thể không giữ được lòng mình mà yêu con? Sau đó, mẹ hiểu được, mẹ yêu con là bản năng, mẹ cũng không thể thoát khỏi quy luật này...
Chuyện trước kia mẹ đã làm, con yêu mẹ cũng tốt, hận mẹ cũng được, mẹ đều có thể chấp nhận, cũng sẽ không trách con.
Nhưng mà Vân Thư, con nhất định phải nhớ, con chỉ là một người bình thường, đời này con có thể không có chí lớn, tầm thường, không có ý chí tiến thủ, nhưng con tuyệt đối không được vi phạm pháp luật, trở thành một kẻ đao phủ, không chuyện ác nào không làm! Nhớ lấy! Nhớ lấy..."
Trong thư, Vân Hủy nói rất rõ ràng cho Vân Thư biết người nhà họ Đoàn là do bà giết, "... Bọn chúng là một đám ác quỷ bò ra từ địa ngục, đã có rất nhiều người vô tội vì chúng mà hủy hoại cả đời. Hiện tại, chẳng qua là mẹ đưa chúng về nơi chúng đáng phải đến. Cuộc đời này của mẹ tuy chỉ là ánh sáng đom đóm, nhưng cũng muốn một lần được làm trăng sáng."
Viết đến cuối lá thư này, Vân Hủy còn bổ sung địa chỉ gia đình mình, dặn Vân Thư nếu có cơ hội nhất định phải đi một chuyến, thay bà đến xem ba mẹ và người thân của bà có khỏe mạnh hay không.
Chữ viết của bà đẹp đẽ, ngay ngắn, mặc dù lúc viết thư bà đã phải cố gượng viết trong lúc thân thể tàn tạ, tay không còn bao nhiêu sức lực, nhưng giữa những hàng chữ vẫn như cũ có thể nhìn ra được sự giáo dưỡng và tao nhã đã từng có của bà.
Bà than: Mẹ sinh ra ở nơi phú quý, chết ở trong bùn lầy, còn nơi về, cứ chọn con sông kia đi.
...
Mặc dù người trong thôn Tiểu Thụ không tận mắt thấy Vân Hủy giết người, nhưng hiện trường chỉ có một mình bà, hơn nữa cả nhà họ Đoàn trừ mẹ con bọn họ thì không một ai sống sót. Cho nên người thôn Tiểu Thụ khẳng định là do Vân Hủy ra tay, là Vân Hủy đã khiến cả nhà họ Đoàn chết bất đắc kỳ tử. Bởi vậy sau khi bà chết, không ai chịu đến giúp đỡ, thậm chí bọn họ còn muốn ném thi thể bà vào núi cho sói ăn. Nếu không phải Vân Thư kiên quyết cộng thêm sự đe dọa, bọn họ đã thực sự làm như vậy.
Thật ra Vân Thư cũng không muốn người thôn Tiểu Thụ đến giúp đỡ, anh biết mẹ anh cũng không muốn, anh và mẹ đều ghê tởm bọn họ. Anh tự mình lo liệu tang lễ cho Vân Hủy, trên đường chỉ có một mình Hứa Vọng lén đến tế bái, Vân Thư cũng không ngăn cản.
Thôn Tiểu Thụ rộng lớn nhưng lại nhỏ bé, giờ đây chỉ còn lại hai người bọn họ.
Tro cốt của bà được Vân Thư rải xuống dòng sông, mong dòng nước sông trong sạch có thể như bà từng tưởng tượng, mang theo bà uốn lượn trôi đi, mang theo bà ngắm nhìn khắp muôn sông nghìn núi, hoa thắm liễu xanh của tổ quốc, mang theo bà đi qua quê hương từng thuộc về mình, đặt chân lên quê cũ đã đấu tranh cả nửa đời nhưng khó lòng trở về.
Vân Thư đứng bên bờ sông, cỏ ven sông xanh mướt, dòng nước trong suốt đã sớm mang tro cốt của bà đi xa. Anh đứng lặng hồi lâu, mới đột nhiên cất tiếng hỏi, "Hứa Vọng, cậu muốn rời khỏi thôn Tiểu Thụ không?"
Hứa Vọng mặc bộ quần áo đã giặt đến mức sắp rách nát, trên mặt khô quắt, gầy yếu, chỉ còn trơ xương. Cậu nói, "Đương nhiên muốn."
Vân Thư nói, "Mẹ tôi cũng muốn."
Hứa Vọng thận trọng liếc nhìn Vân Thư một cái, sợ anh đau lòng, giọng nói cũng nhỏ nhẹ, "Tôi biết."
Vân Thư nói, "Tôi cũng muốn."
Hứa Vọng im lặng.
Vân Thư quay đầu lại, nhìn chằm chằm Hứa Vọng, "Từ sau khi bà ấy bị bệnh tôi vẫn luôn nghĩ, nếu lúc ấy tôi có thể đưa bà ấy trốn đi, tìm được ba mẹ của bà ấy, vậy liệu bà ấy có tiền chữa bệnh, có thể sống sót hay không?"
Hứa Vọng vội vàng nói, "Chuyện này không phải lỗi của anh, anh cũng không muốn vậy mà."
"Ừ, tôi biết, chuyện này không phải lỗi của tôi, lỗi chính là thôn Tiểu Thụ, là bọn buôn người đó." Thiếu niên Vân Thư thân hình gầy yếu, nhưng đôi mắt đã không còn đơn thuần. "Vậy còn cậu? Cậu cũng là bị bắt tới, không phải con ruột của nhà họ Hứa. Bây giờ bọn họ có con ruột của mình rồi, đối xử với cậu cũng chẳng ra gì, cậu có muốn trốn khỏi nơi này không?"
"Đương nhiên muốn." Hứa Vọng nghiêm túc đáp, "Lúc nãy tôi đã trả lời anh rồi, Vân Thư, tôi muốn rời khỏi nơi này."
"Vậy được thôi." Vân Thư đưa tay về phía cậu, "Chúng ta cùng nhau nghĩ cách để trốn khỏi nơi này."
Hứa Vọng đặt tay mình vào tay anh, gật đầu lia lịa, "Ừm!"
Bọn họ muốn cùng nhau trốn khỏi nơi này!
Hai thiếu niên gầy yếu tại bờ sông này bày tỏ tâm tư và nguyện vọng chân thật của mình, bọn họ nắm chặt tay nhau, bắt đầu lên kế hoạch và nỗ lực để thoát khỏi thôn của bọn buôn người.