Chương 41: Tội Ác

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tâm trí Vân Hủy kiên định, từ đầu đến cuối không hề bị những khó khăn, khổ sở này hạ gục. Ngay cả khi sinh ra Vân Thư cũng không khiến cô thỏa hiệp dù chỉ một chút. Cô vẫn luôn nhớ rõ mình đến từ đâu, vì sao lại rơi vào nơi này, cũng như vẫn luôn nhớ rõ bản chất thật sự dữ tợn và kinh khủng của những kẻ mà cô tiếp xúc ngày đêm.
Cô không thể hòa nhập vào nơi này, cũng không dám hòa nhập vào nơi này.
Chẳng qua là, so với vẻ ngoài cứng rắn, chống đối quyết liệt khiến người khác vừa nhìn đã biết là muốn chạy trốn lúc ban đầu, cô đã học được cách che giấu. Cô chôn giấu mọi ý định sâu trong lòng, bề ngoài thì bắt đầu hòa nhập vào nhà họ Đoàn.
Cô giống như đã thông suốt mọi chuyện, trở nên ngoan ngoãn. Nhà họ Đoàn không cho phép cô ra ngoài thì cô sẽ chăm sóc đứa bé. Dưới sự giám sát của người nhà họ Đoàn, cô mang theo ý đồ và cả chân tình để chăm sóc Vân Thư.
Về phương diện đối xử với Vân Thư, Vân Hủy thực sự đã nghĩ thông suốt.
Nó là hậu duệ của nhà họ Đoàn, nhưng cũng là con cháu của nhà họ Vân. Nếu trên người nó cũng chảy dòng máu của nhà họ Vân bọn cô, vậy thì không thể để đứa nhỏ này sau này làm ô danh nhà họ Vân.
Nhà họ Đoàn, thậm chí toàn bộ thôn Tiểu Thụ, đã thối nát đến tận gốc rễ. Nếu cô cứ tiếp tục mặc kệ, vậy chẳng phải sau này đứa nhỏ này cũng sẽ học theo đám người thôn Tiểu Thụ mà trở nên thô tục, độc ác, suốt ngày làm chuyện thất đức, mất hết nhân tính sao?
Cô tuyệt đối không cho phép đứa nhỏ mang dòng máu nhà họ Vân biến thành như vậy!
Huống hồ, đứa nhỏ này dù thế nào đi nữa, cũng là do cô sinh ra. Quả thật cô hận nó, nhưng nếu nói không có chút tình cảm nào thì cũng không hẳn. Cô nghĩ: Nếu trước đây mẹ đã tốn bao nhiêu tâm tư mà không giết được con, bây giờ đã sinh con ra, vậy sau này con cũng phải kiên cường sống sót mới được.
Trong lúc Vân Hủy suy nghĩ cách trốn thoát, cô cũng chính thức bắt đầu việc dạy dỗ Vân Thư. Cô dạy nó biết chữ, đọc sách, dạy nó đủ loại kiến thức cô từng được học. Lâu dần, cô cũng sẽ giống một người mẹ không có khúc mắc trong lòng, khen nó thông minh, ngoan ngoãn, thậm chí sẽ còn hôn nhẹ nó.
Những thay đổi này đương nhiên được người nhà họ Đoàn vẫn luôn giám sát và thấy rõ. Bọn họ còn nghĩ rằng sau khi sinh con thì tâm tính cô cũng đã ổn định, cam tâm sống qua ngày. Bọn họ cho rằng Vân Hủy đã chấp nhận số phận, bởi vậy cũng dần dần không còn canh chừng cô gắt gao nữa, từ từ cho phép cô ra ngoài đi lại. Tuy rằng thời gian không dài, nhưng ít ra cũng đã có bước đầu.
Vân Hủy không hề vui mừng, bởi vì cô biết đây là sự thăm dò của người nhà họ Đoàn đối với cô. Cho nên tuy cô sẽ thuận theo đi ra ngoài một chút, nhưng cũng không có một chút ý nghĩ chạy trốn nào. Cô vẫn như cũ chuyên tâm dạy dỗ đứa nhỏ.
Người nhà họ Đoàn trước sau như một vừa cổ hủ lại vừa tự mãn, cho rằng đứa con có thể trói buộc một người phụ nữ, có thể khiến người phụ nữ kia vì đứa con mà hy sinh tất cả. Theo người nhà họ Đoàn thấy, Vân Hủy đã sinh cho nhà họ Đoàn chúng nó đứa con trai Vân Thư này, cho dù tư tưởng và phong cách sống của cô có cao thượng đến đâu, trong lòng có không cam tâm sống cùng bọn chúng đến mức nào, cô cũng sẽ không nỡ bỏ mặc Vân Thư, càng không nỡ làm hại Vân Thư. Cho nên lúc dạy nó đọc sách nhất định cũng sẽ dạy điều tốt, tuyệt đối không giấu giếm.
Bọn chúng nghĩ như vậy không hề sai, chỉ là điều bọn chúng cho là tốt và điều Vân Hủy cho là tốt khác nhau một trời một vực.
Vào lúc dạy Vân Thư đọc sách, biết chữ, học kiến thức, Vân Hủy sẽ còn giấu giếm người nhà họ Đoàn để dạy Vân Thư một loạt kiến thức về tư tưởng liên quan đến “khí tiết”, “đạo đức”, “phẩm hạnh”, “thiện ác”, “chính trực”, “lòng trắc ẩn”, v.v. Cô không hề giấu giếm kể cho Vân Thư nghe mình đã đi vào nơi này như thế nào, lại làm sao mang thai nó. Cô càng không chút che giấu sự thù hận của mình đối với người nhà họ Đoàn, thậm chí cả đối với Đoàn Vân Thư.
Mới đầu, Vân Thư rất khó chịu. Nó không thể chấp nhận chuyện mấy người ông nội, bà nội và ba đối với mình rất tốt thế nhưng đều là người xấu. Nhưng Vân Hủy hết lần này đến lần khác nói với nó, những chuyện bọn họ đang làm đó chính là chuyện xấu!
Thậm chí để làm Vân Thư thấy rõ ràng bộ mặt thật của người nhà họ Đoàn, cũng vì cứu một nhóm phụ nữ và trẻ em bị bắt cóc đến đây, cô đã làm trái ý bọn họ mấy lần. Kết quả, cô bị đánh gần chết, nằm trên mặt đất muốn nhúc nhích cũng không nhúc nhích được. Nếu không phải Vân Thư xông vào, thậm chí có khả năng cô sẽ bị đánh chết.
Vân Thư nhìn cô khóc, nhưng Vân Hủy làm lơ tiếng khóc thút thít của nó. Cô chỉ từng câu từng chữ nói: “Nhìn rõ chưa? Mẹ chỉ muốn cứu những người bị bọn chúng bắt cóc kia một chút, bọn chúng đã nảy sinh ác ý suýt chút nữa đánh chết mẹ.”
Vân Thư khóc đến không thành tiếng.
Nhưng Vân Hủy không buông tha nó: “Vân Thư, con biết không? Những người bị bọn chúng bắt cóc kia cũng có mẹ của mình nâng niu trong lòng bàn tay nuôi lớn. Mẹ bọn họ cũng sẽ giống như mẹ kể chuyện cổ tích cho bọn họ nghe, sẽ dạy bọn họ đọc sách biết chữ, sẽ trông mong bọn họ lớn lên sau này trở thành một người làm việc quang minh chính đại, sau này có ích cho quốc gia và xã hội. Vân Thư, bọn họ cũng giống con, đều có mẹ sinh ra, có mẹ nuôi lớn. Vân Thư, nếu có một ngày con cũng bị bọn buôn người bắt cóc bán đi, vậy con sẽ có tâm trạng gì? Con có nhớ người thân của con không, có muốn về nhà hay không?”
Vân Thư khi đó tuổi không lớn, bị những lời nói giống như bùa chú của Vân Hủy kích động đến mức sụp đổ ngay tại chỗ. Trong lòng anh bắt đầu thống khổ thực sự, và dằn vặt đau đớn hơn bất cứ lần nào anh nghe Vân Hủy kể những câu chuyện về điều tốt đẹp và lương thiện.
Anh thống khổ vì sao bản thân lại có một gia đình như vậy, vì sao lại có người nhà như vậy, vì sao nhóm ông nội, bà nội, ba và các chú rõ ràng đối với mình rất tốt kia lại đi làm loại chuyện ác độc bắt cóc buôn người này.
Nhưng thống khổ cũng sẽ không chấm dứt ở đấy, thậm chí đây chỉ là mới bắt đầu. Sau đó, Vân Hủy lại dùng hết ví dụ này đến ví dụ khác nói cho anh biết những người đó lại bắt cóc bao nhiêu người, lại để anh tận mắt nhìn thấy trong thôn Tiểu Thụ này rốt cuộc có bao nhiêu người đang làm kẻ giết người, những nhóm ông bà chú bác cô thím mà anh gặp hằng ngày kia lại ngấm ngầm làm những chuyện gì!
“Nhìn thấy không, Vân Thư, cái bà lão ngày hôm qua còn cười hiền hòa với con đã đánh cô gái muốn chạy trốn về nhà kia như thế nào? Bà ta đánh rất nặng đấy, không hề nương tay.”
“Nhìn thấy không, Vân Thư, thằng nhóc ngày hôm trước còn rủ con cùng nhau lên núi hái quả dại kia, kết quả hôm nay nó đã đốt mê hương trong phòng cô bé kia, làm chuyện xấu y hệt ba mẹ nó.”
“Nhìn thấy không, Vân Thư, kẹo Tiểu Hổ Tử ăn trên tay là ba mẹ nó dùng tiền bán người mua cho nó. Nó vốn không hề ăn kẹo, mà là bánh bao thấm máu người.”
“Nhìn thấy không, Vân Thư...”
Thôn Tiểu Thụ là một thôn làng tội ác chuyên buôn bán người tập thể. Người bọn họ đi ra ngoài bắt cóc về trước giờ sẽ không giấu người trong thôn, thậm chí sẽ còn giống như đánh trống khua chiêng để người cùng thôn biết. Mục đích là để mọi người làm tai mắt cho mình, đây cũng là thỏa thuận ngầm của toàn thôn. Bởi vì Vân Hủy không hề bị nhốt, cô có thể nhận thấy được dấu vết để lại, sau đó biết một chút chuyện. Chỉ là cô đã thử qua rất nhiều lần, nhưng cô hoàn toàn không cứu được những người đó, thậm chí mỗi lần còn bị bọn họ đánh gần chết. Những lúc thế này, Vân Hủy sẽ lập tức mượn cơ hội nói cho Vân Thư biết những người đó đang làm chuyện ác gì, hết lần này đến lần khác làm Vân Thư nhớ kỹ những tội ác đó.
Vân Thư từ thống khổ lúc ban đầu dần dần trở nên chán ghét. Anh chán ghét người thôn Tiểu Thụ làm những chuyện xấu đó, cũng chán ghét Vân Hủy cố tình nói những chuyện này bên tai anh. Đã từng có một khoảng thời gian anh thậm chí hận Vân Hủy, hận tất cả mọi người trên thế giới này.
Anh xa lánh mọi người, tính tình bắt đầu trở nên nổi loạn, u ám. Có một lần từng thống khổ phát điên đến mức muốn tự mình kết liễu.
Anh nhảy xuống sông, nhưng được Ứng Vọng cứu, không chết được.
Bởi vì chuyện này sau đó làm sao Vân Thư đối với Ứng Vọng có chút khác biệt không đề cập đến. Chỉ nói riêng từ sau chuyện này, Vân Hủy nhận thấy thủ đoạn mình dùng quá nặng, ác ý như vậy sẽ khiến Vân Thư không chịu nổi. Vì thế Vân Hủy bắt đầu thay đổi sách lược. Cô bắt đầu thử tâm sự với Vân Thư, dùng cách chân thành nhất để bày tỏ sự thù hận, thống khổ, sự không cam lòng và cả những kỳ vọng trong lòng mình với Vân Thư.
Cô nói với Vân Thư: “Vân Thư, con sinh ra đã ở vũng bùn, nhưng mẹ không hy vọng con vẫn luôn sống ở vũng bùn. Con phải trốn khỏi nơi này đi ra ngoài mới được.”
“Vân Thư, con nhìn xem những chuyện ác người trong thôn làm này, thân thể và linh hồn của bọn họ dơ bẩn không khác gì những thứ trong hố phân kia, bốc mùi hôi thối khiến người khác buồn nôn. Vậy còn con, con cũng muốn trở thành người giống bọn họ sao? Trở thành người sau này mọi người đòi đánh, cuối cùng không biết một ngày nào đó có thể bị công an kéo đi bắn chết hay không? Con muốn tiếp tay cho kẻ ác sao?”
“Vân Thư, con người tồn tại phải có lý tưởng, phải sống quang minh lỗi lạc, tấm lòng rộng mở, chứ không phải làm những con chuột cống kia.”
“Vân Thư, con biết không? Mẹ thật sự rất nhớ ba mẹ của mẹ. Mẹ mất tích lâu như vậy, cũng không biết trong lòng bọn họ lo lắng cỡ nào. Mẹ thật sự rất nhớ rất nhớ nhà. Cũng không biết sau này có thể còn cơ hội dẫn con trở về nhận người một lần hay không.”
“...”
Vân Hủy thay đổi phương pháp, hiểu được chính sách dụ dỗ. Tuy rằng Vân Thư phản nghịch rất u ám, nhưng những lời nói từ tận đáy lòng của Vân Hủy vẫn khiến anh mềm lòng. Quan hệ của hai mẹ con không còn căng thẳng và gay gắt như trước nữa, anh bắt đầu biết đau lòng người mẹ này.
Nhưng, điều thực sự khiến Vân Thư hiểu được hoàn cảnh khó khăn và sự thống khổ của Vân Hủy, nhận ra rằng cô luôn cận kề nguy hiểm, vẫn là chuyện Vân Hủy bị phản bội.
Đã sớm nói qua, thôn Tiểu Thụ không chỉ có mỗi Vân Hủy là người bị bắt cóc đến, mà còn có vài cô gái khác cũng bị người trong thôn Tiểu Thụ giữ lại làm vợ cho chính mình như Vân Hủy. Trên thực tế, thôn Tiểu Thụ đi lên con đường lừa bán này cũng liên quan đến chuyện bọn họ không lấy được vợ. Chẳng qua lúc ban đầu là bọn họ mua người, sau đó lại cảm thấy mua người quá tốn kém. Kế tiếp lại từ từ mò ra một chút cách thức, rồi bắt đầu đi theo bắt cóc người. Sau đó nếm được lợi lộc từ việc bắt cóc và buôn bán người rồi, thì ngày càng tồi tệ hơn, dần dần biến thành cả thôn đều làm chuyện này.
Từ lịch sử phát triển của việc lừa gạt, buôn bán người ở thôn Tiểu Thụ mà xem, thì biết có bao nhiêu phụ nữ trong thôn Tiểu Thụ là bị lừa bán. Chỉ là những người phụ nữ này có người còn đang giãy giụa, có người không chịu nổi áp bức và nhục nhã nên tự sát, có người bị dằn vặt đến chết, có người sống lay lắt trong sự chết lặng và đần độn, có người thì quên mất nguồn gốc, hoàn toàn hòa nhập vào thôn Tiểu Thụ, cùng với người thôn Tiểu Thụ làm hại những phụ nữ và trẻ em khác.
Vân Hủy tự biết dựa vào năng lực của một mình mình muốn chạy trốn quá khó khăn, cho nên cô muốn đoàn kết tất cả những lực lượng có thể đoàn kết. Sau nhiều lần lén lút tiếp xúc với một vài người cũng bị bắt đến đây, các cô bàn bạc cách trốn thoát khỏi nơi này. Kế hoạch đã làm rất tốt, thậm chí đồ đạc cũng đã lặng lẽ chuẩn bị một ít. Kết quả cuối cùng bị một “đồng minh” phản bội, các cô bị bắt quả tang.
Có mấy người phụ nữ bị đánh chết ngay tại chỗ.
Đương nhiên Vân Hủy cũng không tránh khỏi kiếp nạn. Cô bị người nhà họ Đoàn kéo về, rồi cả nhà họ Đoàn xông vào đánh Vân Hủy không nương tay. Nếu không phải Ứng Vọng nghe thấy động tĩnh và kịp thời trở về từ trên núi (nơi Vân Thư bị người nhà họ Đoàn cố ý sai đi đào rau dại), thì ngày hôm đó Vân Hủy thật sự đã bị đánh chết.
Dù Vân Thư đau khổ cầu xin người nhà họ Đoàn dừng tay, Vân Hủy vẫn mất nửa cái mạng. Mặt mũi bầm dập, toàn thân không có chỗ nào lành lặn thì khỏi phải nói. Một bên mắt của cô đã bị đánh mù, nội tạng cũng bị tổn thương, phải nằm liệt giường suốt hai tháng.
Cơ thể cô bắt đầu suy sụp hoàn toàn từ ngày hôm đó.