Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 63: Thịt thỏ kho tàu
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hai mươi ba tháng Chạp, Ứng Vọng giữ mọi người lại, tổ chức một buổi tổng kết cuối năm đơn giản, sau đó tính lương cho họ.
Tháng này họ làm việc chưa đủ tháng, nhưng Ứng Vọng vẫn tính tròn một tháng lương, không trừ những ngày cuối cùng, coi như là lời chúc năm mới vui vẻ gửi đến mọi người.
Năm người Vu Hổ vô cùng mừng rỡ. Họ đã chuẩn bị tinh thần rằng lương tháng này chỉ có hai mươi ba ngày, nhưng không ngờ cuối cùng số tiền nhận được vẫn là tròn một tháng.
Trong lòng họ không khỏi thầm reo lên: Cảm ơn sếp!
Sau khi tổng kết cuối năm, họ dán thông báo lên cửa về thời gian tạm nghỉ và ngày mở cửa trở lại cho khách hàng. Ngày hôm sau, mọi người đã hoàn toàn nghỉ phép, trừ Vi Hương ra thì ai nấy đều về nhà.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng bắt đầu chuẩn bị đón Tết.
Vì mới chuyển đến không lâu, trước khi khai trương họ cũng đã quét dọn sạch sẽ cả trong lẫn ngoài, nên việc dọn dẹp vệ sinh chỉ cần làm đơn giản một chút là được, công việc không đáng kể.
Điều đáng bận tâm nhất chính là thức ăn.
Trước đó họ đã mua không ít đồ, các loại rau tươi, rau khô đều có, thậm chí còn có dưa chua tự muối và kim chi. Bây giờ, điều cần làm là các loại thức ăn chế biến sẵn để ăn dần trong dịp Tết.
Những món gà, vịt, thịt, cá này chắc chắn không thể thiếu. Vì có thời gian dư dả, với cả muốn ăn, nên Ứng Vọng định làm gà xông khói và vịt quay. Hai món này tốn thời gian, nhưng trong lúc chờ đợi vẫn có thể làm việc khác, chỉ cần thỉnh thoảng trông lửa là được. Cá thì làm thành cá viên, số còn lại thì để làm cá kho, cá hầm cải chua vân vân.
Ứng Vọng còn nhồi lạp xưởng. Vỏ ruột thì tự đi mua ruột heo về rửa sạch, nhân bên trong cũng tự tay mua thịt về băm và tẩm ướp. Cái việc nặng nhọc như băm thịt này, Ngụy Vân Thư trực tiếp xắn tay áo nhận làm. Sau đó, hai người mất cả một ngày để nhồi hơn ba mươi cân lạp xưởng. Xông khói lạp xưởng xong là có thể cất giữ rất lâu, nhất là hiện tại đang mùa đông, nhiệt độ không khí thấp, thời gian cất giữ cũng sẽ dài hơn.
Nếu đã làm lạp xưởng, vậy thịt khô cũng chắc chắn không thể thiếu. Đến trang trại mua thịt heo nuôi chuẩn, chuyên chọn loại thịt ba chỉ nạc mỡ xen kẽ, dùng dao cắt thành miếng thịt rộng bằng bàn tay, sau đó quét đều muối, hoa tiêu, đại hồi, lá thơm và các loại gia vị khác lên. Dùng dây thừng xâu lên, hong khô hơi nước bằng lửa trước, sau đó treo lên nơi thoáng gió rồi hong khô thêm một chút nữa, vậy thì có thể bảo quản thịt khô rất lâu. Chờ đến lúc muốn ăn, cắt xuống một đoạn, rửa sạch, thái thành lát, không cần thêm bất cứ gia vị nào, chỉ cần thả vào nồi hấp chín đã vô cùng ngon.
Đến Tết, thịt thú rừng trên chợ cũng sẽ xuất hiện nhiều hơn, phần lớn đều là thợ săn trong thôn trấn xung quanh muốn nhân cơ hội kiếm thêm chút tiền. Vận may của Ngụy Vân Thư không tệ, mua được hai con thỏ. Sau khi mua về thì lập tức làm thịt, một con trong đó được Ứng Vọng tiện tay làm thành thỏ khô.
Nhìn lạp xưởng, thịt khô và một con thỏ treo đầy trong căn bếp, đáy lòng Ứng Vọng dâng lên một niềm tự hào.
Nhìn xem, đây là gia tài mà cậu đã vun đắp!
Còn một con thỏ khác thì được Ứng Vọng làm món kho tàu. Trước tiên, đổ nước lạnh vào nồi, thêm gừng và rượu nấu ăn trần sơ thỏ một lần. Sau đó, đổ dầu vào nồi, thêm ớt, hoa tiêu, đại hồi, thì là, hành, gừng, tỏi vào phi thơm, cho thịt thỏ đã để ráo nước vào xào đến khi thịt săn lại và đổi màu, rồi thêm nước nóng nấu cho đến khi chín mềm. Vậy là món thịt thỏ kho tàu đã hoàn thành.
Màu sắc vàng óng đẹp mắt, thịt thỏ khi vào miệng thì mềm mại, trơn mướt, vị cay tê hòa quyện cùng mùi hương độc đáo. Ăn kèm với cơm trắng, hương vị đó thật tuyệt vời.
"Thịt thỏ rừng này và thỏ nuôi trong nhà quả đúng là không giống nhau," Ứng Vọng nuốt miếng thịt trong miệng, vô cùng hài lòng nói.
Trước đây cậu cũng mua thỏ về làm món ăn, nhưng đó là thỏ do người nuôi, hương vị vẫn có chút khác biệt so với thịt thỏ rừng thứ thiệt.
Ngụy Vân Thư cười nói: "Một con chạy nhảy khắp núi đồi rèn luyện cơ bắp, một con thì bị nuôi nhốt trong lồng nuôi béo ra mỡ, chắc chắn hương vị phải khác nhau chứ."
Ứng Vọng lại gặm một miếng thịt thỏ, gật gù tán thành nói: "Đúng là như vậy."
Một con thỏ, hai người trực tiếp ăn sạch sẽ, nước sốt còn lại cũng được dùng để trộn cơm.
Ngoài những loại thịt khô này ra, Ứng Vọng còn làm các loại đồ chiên khác, ví dụ như bánh nếp chiên, bánh quẩy chiên giòn, đậu phụ chiên, thịt chiên xù vân vân; còn có khâu nhục cải khô, bánh bao, màn thầu, bánh ngọt và các loại món hấp khác.
Mấy ngày liên tiếp, hơi nóng bốc lên nghi ngút từ bếp, không có dấu hiệu ngừng nghỉ.
Việc nấu nướng như thế này, quả thật là mệt mỏi nhưng đồng thời cũng vui vẻ. Có điều, khi nhìn thấy nhiều món ăn như vậy trong bếp, cảm giác thành tựu trong lòng thì không gì sánh bằng.
"Đủ ăn Tết này rồi!" Ứng Vọng cảm thán.
Ngụy Vân Thư nhìn đồ ăn chất đống trước mặt, im lặng. Cái này e là có thể ăn đến tận Tết Nguyên tiêu.
Ứng Vọng còn đang nói: "Ngày mai ba mươi Tết, chúng ta lại băm thêm chút thịt làm nhân sủi cảo đi, như vậy là đủ rồi."
Ngụy Vân Thư im lặng một lát: "Có phải quá nhiều rồi không?"
"Nhiều sao?" Ứng Vọng nhìn quanh một lát. "Đúng là hơi nhiều, nhưng khoảng thời gian dài như vậy, ít quá em sợ không đủ ăn. Đương nhiên..." Ứng Vọng cười một cái: "Vẫn là em ngứa tay và muốn ăn thôi."
Ngụy Vân Thư bật cười: "Được, dù sao lúc này thời tiết lạnh, cũng không sợ sẽ bị hỏng."
Ứng Vọng cười hì hì.
Ngày hôm sau, hai người Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư phân công nhau làm việc, một người cán bột, một người băm và trộn nhân. Từ giữa trưa đã bắt đầu bận rộn, đến bốn giờ chiều đã bày xong một bàn đồ ăn thịnh soạn đón Tết.
Đồ ăn là khâu nhục cải khô, thịt viên tứ hỉ, thịt chiên xù, thịt dê nướng, canh đậu phụ tôm bóc vỏ, rau trộn tam ti. Món chính là sủi cảo, sủi cảo khô hay sủi cảo nước đều có, muốn ăn loại nào thì ăn loại đó.
Ngụy Vân Thư lấy ra một bình rượu, sau đó rót rượu cho cả hai. Ứng Vọng ngạc nhiên nhìn: "Anh còn chuẩn bị rượu hả?"
Ngụy Vân Thư 'ừ' một tiếng: "Ăn Tết, uống một chút."
Ứng Vọng cũng không từ chối, ở trong nhà mình, uống chút rượu cũng chẳng đáng ngại gì.
Số lần Ứng Vọng uống rượu trước đây đếm trên đầu ngón tay. Đối với thứ này, cậu chỉ có một cảm giác, đó là cay. Vào miệng cay, xuống cổ họng càng cay, có thể khiến người ta sặc đến đỏ bừng cả mặt.
Hiện tại, cậu cụng ly với Ngụy Vân Thư: "Năm mới vui vẻ, chúc chúng ta năm sau tiền vào như nước!"
Ngụy Vân Thư vẻ mặt dịu dàng: "Cầu năm sau chúng ta thân thể khỏe mạnh, vạn sự như ý."
Hai người nhìn nhau cười, sau đó cạn ly rượu đó.
Ứng Vọng vẫn không quen uống như mọi khi, bị sặc một chút, mặt cũng lập tức đỏ lên.
Ngụy Vân Thư nhanh chóng rót cho cậu một ly nước, chờ cậu uống xong thấy khá hơn một chút mới nói: "Uống kém vậy sao?"
Ứng Vọng gắp một con tôm bóc vỏ, nói lại: "Trước đây hầu như không uống."
Ngụy Vân Thư gắp một viên thịt viên đặt vào chén cậu: "Không uống được thì đừng uống, ăn nhiều đồ ăn."
Ứng Vọng cười: "Hôm nay ăn Tết, em vui vẻ, cho nên uống một chút không sao."
Thấy cậu không cố chấp, Ngụy Vân Thư cũng không nói thêm. Dù sao ở đây không có người ngoài, lát nữa uống say cứ thế đi ngủ là được.
Món thịt viên tứ hỉ tối nay Ứng Vọng vô cùng thích. Thịt viên được chiên sơ trước, lớp vỏ bên ngoài rất giòn rụm, nhân thịt bên trong tươi ngon, mọng nước. Mỗi một miếng cắn đều có thể cảm nhận được cảm giác mềm tan trong miệng, phối hợp với nước sốt đậm đà, khiến người ta ăn mãi không thôi.
"Ngon!" Ứng Vọng híp mắt nói.
Ngụy Vân Thư thích nhìn biểu cảm hưởng thụ này của cậu, giống hệt một chú hamster, ăn được món ăn yêu thích liền lộ ra vẻ mặt thỏa mãn này.
"Ăn nhiều một chút." Ngụy Vân Thư gắp đồ ăn cho cậu.
Ứng Vọng thì ăn không ngớt, ăn đến vô cùng hài lòng, thỏa thích.
Giữa bữa cơm còn uống thêm hai ly, cuối cùng cậu uống đến có chút lâng lâng, ánh mắt nhìn người đã bắt đầu lờ đờ, hoa lên: "Vân Thư, sao anh lại biến thành hai người vậy?"
Ngụy Vân Thư đến gần: "Say rồi?"
Ứng Vọng vươn tay: "Sao anh lại biến thành hai người vậy?"
Ngụy Vân Thư bắt lấy tay cậu, thở dài: "Say thật rồi."
Ứng Vọng mỉm cười.
Cậu uống rượu rất dễ say. Lúc này sau khi say, gương mặt cậu đỏ bừng bất thường, biểu cảm trên mặt còn có chút ngây ngốc. Vì cậu quen thuộc mùi hương trên người Ngụy Vân Thư, nên không tự chủ được mà muốn đến gần.
Ngụy Vân Thư thấy dáng vẻ không chút đề phòng của cậu, trong lòng cũng mềm nhũn không tả nổi, dịu giọng hỏi: "Khó chịu hả?"
Ứng Vọng mờ mịt, 'ừm' một tiếng.
Ngụy Vân Thư lại hỏi lần nữa: "Có khó chịu không, có muốn ói không?"
Con ma men không kịp phản ứng.
Dáng vẻ này thì không trông đợi được gì. Ngụy Vân Thư cũng không hỏi thêm nữa, thấy trên mặt cậu đã đổ mồ hôi, nhỏ giọng dỗ dành: "Ngoan, buông tay, anh đi lấy nước cho em rửa mặt một chút."
Ứng Vọng cảm giác ánh đèn cũng đang lay động: "Vân Thư, anh biến thành hai người, em cũng không thấy rõ anh."
Ngụy Vân Thư: "Ừ, lát nữa em tỉnh là có thể thấy rõ."
Ứng Vọng bất mãn: "Hiện tại em cũng đang tỉnh!"
Ngụy Vân Thư không so đo với con ma men như cậu lúc này: "Đúng vậy, em đang tỉnh, có thể buông anh ra trước không, anh đi lấy nước đến cho em."
Ứng Vọng lập tức hỏi: "Chừng nào anh về?"
Ngụy Vân Thư nói: "Rất nhanh."
Sau khi say, đầu óc của Ứng Vọng quay chậm. Đôi mắt nhập nhèm nhìn chằm chằm Ngụy Vân Thư một lúc lâu, rồi mới chậm rãi buông lỏng tay, ánh mắt trông mong, nói: "Vậy anh về sớm một chút nhé."
Giọng Ngụy Vân Thư dịu dàng: "Ừ."
Lần này, Ứng Vọng thật sự buông tay.
Vì không để cậu đợi lâu, tốc độ của Ngụy Vân Thư rất nhanh. May mà trên bếp than vẫn luôn đặt nồi nước, chỉ cần lấy chậu rửa mặt pha thêm nước, sau đó lại nhúng ướt khăn là xong.
Ngụy Vân Thư cố ý pha nước ấm một chút, sau đó vắt khô khăn ướt rồi lau lên mặt Ứng Vọng.
Ứng Vọng bị lau mặt thì ngơ ngác, một lúc lâu mới bắt đầu giãy giụa: "Ưm không."
Sức lực Ngụy Vân Thư dùng cũng không lớn. Cảm nhận được động tác của cậu, anh lập tức bỏ khăn xuống, không che miệng mũi của cậu: "Anh lau mặt cho em, một lát là xong."
Sau khi Ứng Vọng hít thở được không khí trong lành thì cũng không nhúc nhích nữa, ngoan ngoãn 'ò' một tiếng.
Hiện tại không có điều hòa, cũng không thể điều chỉnh nhiệt độ ổn định. Thời tiết lạnh như vậy, Ngụy Vân Thư không yên tâm để Ứng Vọng đi tắm một mình, sợ cậu tắm xong sẽ bị cảm lạnh. Sau khi lau mặt xong, anh dứt khoát đi bưng một chậu nước ấm hơn một chút đến cho Ứng Vọng ngâm chân.
Ứng Vọng không muốn ngâm: "Nóng."
Ngụy Vân Thư chỉ có thể lại thêm một chút nước lạnh: "Bây giờ thử lại xem."
Lúc Ứng Vọng cảm nhận được không còn nóng như vậy thì mới ngoan ngoãn đưa chân vào. Sau đó ngâm chân xong, lúc Ngụy Vân Thư muốn lau chân cho cậu, cậu không chịu: "Em làm được."
Ngụy Vân Thư cũng không ép buộc, lập tức đưa khăn lau chân cho cậu, sau đó nhìn Ứng Vọng chậm rì rì lau khô chân.
Ngoài việc hơi chậm một chút ra, thì vẫn ổn, không làm sai.
Ngụy Vân Thư cầm vớ và dép lê đến, đưa đôi vớ cho cậu: "Tự mình mang được không?"
Ứng Vọng nói: "Tự mình mang."
Ngụy Vân Thư: "Vớ."
Ứng Vọng 'ò' một tiếng, nhận lấy đôi vớ.
Cậu ngồi trên sô pha loay hoay với chân và đôi vớ. Ngụy Vân Thư thì bưng chậu nước rửa chân đi đổ, sau đó tự mình đi vệ sinh cá nhân một chút. Đến lúc nhanh chóng giải quyết xong, khi quay về thì thấy Ứng Vọng đã mang xong vớ bước xuống giường, lê dép đi về phía phòng ngủ.
Lúc nãy Ngụy Vân Thư còn nghĩ cậu không đến nỗi quá say, vẫn còn có thể tự mang vớ được. Kết quả nhìn kỹ lại...
Tốt lắm, mang vớ ngược rồi!
Khó trách đi đường không tự nhiên như thế, ban đầu còn tưởng rằng là do uống rượu đi không vững, hóa ra là vớ mang không ngay ngắn.
Ngụy Vân Thư đỡ trán, vội vàng đi qua đỡ cậu, chỉ sợ cậu chỉ cần bước hụt một bước là sẽ tự làm mình ngã.
Trên người Ứng Vọng mang theo mùi rượu thoang thoảng, có chút ngây ngô: "Vân Thư, ôm em làm gì?"