Chương 62: Ngọn đậu Hà Lan

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp

Chương 62: Ngọn đậu Hà Lan

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa qua Nguyên đán, thời gian dường như bị tua nhanh, chớp mắt đã đến những ngày cuối năm, thành phố Vĩnh An đã tràn ngập không khí Tết.
Đến lúc này, món lẩu một người vẫn chưa thấy đâu.
Không phải Ứng Vọng không muốn bán lẩu một người, thực sự là quán đã không còn chỗ trống để bố trí. Việc mua nồi và bàn chỉ là chuyện nhỏ nhặt, nhưng cũng không thể mua mấy thứ này về rồi lại bỏ đi những bộ bàn ghế cũ được? Thế nên, chuyện này cứ thế bị gác lại cho đến bây giờ.
Tết đến càng gần, không khí Tết trong nội thành càng thêm đậm nét. Các cửa hàng quần áo liên tục bày bán đủ loại quần áo mới, cửa hàng khác thì bày bán giấy đỏ, câu đối, tranh Tết, còn cửa hàng tạp hóa thì ngập tràn các mặt hàng như kẹo, hoa quả, bánh quy, sữa bò,... Ngay cả trên đường phố cũng được trang hoàng một chút, nhìn qua đã thấy đậm không khí Tết.
Bên trong Tiệm lẩu Vọng Thư, Ứng Vọng cũng cho treo lên một vài dây kết đỏ, chỉ trang trí đơn giản một chút đã khiến quán trở nên khác hẳn.
"Trông thế này mới có không khí Tết chứ."
"Sắp hết năm rồi, năm mới cũng sắp đến."
"À mà, rau củ đã mua đủ cả chưa? Nếu không đến Tết lại chẳng có đồ ngon gì để mua."
"Haizz, bây giờ cũng đâu có gì để mua, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy thứ đó thôi."
"..."
Thật vậy, vừa đến mùa đông thì căn bản chẳng có rau dưa gì để ăn. Quanh đi quẩn lại đều là củ cải, cải thảo, cùng chút rau hẹ, rau thơm,... Ăn mãi mấy thứ này cũng dễ ngán, chẳng còn cảm thấy ngon miệng nữa.
Để đảm bảo tiệm lẩu không lâm vào cảnh thiếu rau củ trầm trọng, trước đó Ứng Vọng đã mua rất nhiều rau củ tươi như củ cải trắng, cà rốt, cải thảo, cải thìa, khoai tây, bí đỏ, bí đao, rau tiến vua và củ sen để dự trữ. Mùa đông khắc nghiệt, đồ ăn cũng không dễ hỏng, cùng lắm là vỏ hơi héo, nhưng ảnh hưởng không đáng kể.
Còn các loại thực phẩm khô như rong biển khô, nấm khô, ớt khô, tôm khô, tảo tía,... cũng được mua theo từng bao lớn, dù sao mấy thứ này lúc nào trong quán cũng dùng được.
Ngoài ra, Ứng Vọng còn mua không ít đậu nành và đậu xanh để cậu dùng trồng giá đỗ. Phía sau bếp lửa đốt suốt ngày, lại còn đặt lò sưởi, nhiệt độ bên trong coi như không thấp, giá đỗ hoàn toàn có thể phát triển tốt. Đến lúc đó, nhúng sơ qua nồi lẩu cũng rất ngon.
Các loại thịt heo, vịt, dê, gà, bò đã được đặt trước với trại chăn nuôi và lò mổ, hơn nữa còn ký hợp đồng hẳn hoi, thế này thì không lo thiếu thịt cung cấp. Cá sống, tôm tươi, cua và các loại hải sản cũng đều đã ký kết với các nhà cung ứng xong, hơn nữa còn không chỉ một nhà cung ứng, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.
Còn một ít rau củ theo mùa khó bảo quản, Ứng Vọng cũng đã thương lượng xong với những nông dân thường cung cấp hàng, muốn họ trồng nhiều hơn một chút. Nhiều nhất trong số đó chính là ngọn đậu Hà Lan, đây là thứ bản thân Ứng Vọng cực kỳ thích ăn. Trong những năm này, nông dân thường sẽ không hái ngọn đậu Hà Lan để ăn, mà sẽ chờ nó lớn lên thành quả đậu Hà Lan. Hái ngọn đậu Hà Lan để ăn quả thực là một hành vi xa xỉ.
Nhưng kinh doanh mà, lại là vào mùa đông khi không có nhiều rau củ, hơn nữa đây còn là thứ bản thân thích ăn, Ứng Vọng đương nhiên chọn hái ngọn đậu Hà Lan.
Ngọn đậu Hà Lan non mềm rửa sạch rồi thả vào nồi lẩu nấu qua loa một chút, sẽ lập tức biến thành món rau có hương vị tuyệt vời. Hương vị đó phải ăn mới biết, dù sao ngọn đậu Hà Lan ở quán lẩu bán rất đắt.
"Ngọn đậu Hà Lan này ăn ngon quá, còn ngon hơn cả thịt!"
"Ngày mùa đông, có một món rau ngon miệng như vậy để ăn, chỉ hai chữ thôi: tuyệt vời!"
"Cũng chỉ có chủ quán lẩu này mới xa xỉ, chờ đến khi ngọn đậu Hà Lan này trưởng thành rồi có thể hái được không ít đậu Hà Lan đâu, gia đình bình thường nào dám làm như vậy chứ."
"Tôi thấy ông cũng gọi đấy thôi!"
"Ha ha ha, ngọn đậu Hà Lan nhà mình tôi chắc chắn không nỡ hái, nhưng bây giờ quán lẩu có sẵn rồi mà, thế thì nhất định phải mua ăn một ít."
"Nói cho cùng thì vẫn là vì nó ngon!"
"Chuyện đó là đương nhiên."
Ngọn đậu Hà Lan của Tiệm lẩu Vọng Thư cực kỳ được ưa chuộng, thậm chí còn có một vài khách hàng chỉ vì món này mà đến. Số lượng hạn chế mỗi ngày bán hết rất nhanh, sắp bằng với sách bò, cuống tim và các loại thịt dê bò. Cạnh tranh ngang ngửa với thịt, cho thấy sức hấp dẫn của nó lớn đến mức nào.
Các quán ăn và tiệm cơm xung quanh thấy tình hình này, cũng bắt chước theo, muốn mua ngọn đậu Hà Lan về bán. Trong lúc nhất thời, nông dân xung quanh đều trực tiếp hái ngọn đậu Hà Lan từ những cây đậu ban đầu định để lấy quả bán, muốn nhân cơ hội này kiếm thêm chút tiền.
Ngọn đậu Hà Lan trong mùa đông này đã gây nên một cơn sốt ở thành phố Vĩnh An.
...
Vào lúc mọi người chuẩn bị đón năm mới, Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng đang chuẩn bị đón Tết. Khi đặt mua đồ dùng cho quán, họ cũng mua thêm một ít cho mình, đồng thời còn muối dưa chua, làm kim chi.
"Vân Thư, anh nói xem quán mình nghỉ khi nào thì hợp lý?" Ứng Vọng thương lượng với Ngụy Vân Thư.
"Hai mươi sáu đi." Ngụy Vân Thư suy nghĩ một chút rồi nói.
Ứng Vọng chần chừ, "Có muộn quá không?"
Vu Hổ, Ba Đào, Vương Thanh Thanh thì không sao, họ đều là người địa phương. Còn Bao Xuân Diễm và Vi Hương lại là người ở nơi khác, huống hồ thời buổi này giao thông không nhanh như đời sau. Nếu hai cô ấy về nhà, chỉ riêng đi đường thôi đã mất mấy ngày, thế thì liệu có kịp về nhà đón Giao thừa không?
"Không đâu." Ngụy Vân Thư lại nói, "Trước đó anh từng nghe Vi Hương nói, từ quê mấy cô ấy đến đây thời gian ngồi xe cũng chỉ khoảng ba ngày thôi. Hai mươi sáu nghỉ, hai mươi chín, ba mươi là có thể về đến nhà, vừa lúc kịp đón Giao thừa. Đến khi qua Tết Nguyên tiêu lại bắt đầu đi làm, mấy cô ấy cũng có thể nghỉ ngơi hơn nửa tháng."
Ứng Vọng suy nghĩ một chút vẫn thấy hơi muộn, "Nếu không chọn hai mươi tư đi, sang năm mùng hai mươi đi làm, để họ nghỉ ngơi một tháng. Quanh năm suốt tháng họ cũng chỉ có thể đoàn tụ với người nhà trong khoảng thời gian này thôi. Hơn nữa..."
Ứng Vọng dừng một lát, rồi tiếp tục nói, "Đây là cái Tết đầu tiên của chúng ta, em cũng không muốn đi làm sớm như thế."
Dù cho Ngụy Vân Thư có nhiều ý nghĩ trong lòng đến đâu cũng bị những lời này của Ứng Vọng làm cho tan biến hết. Ánh mắt anh dịu dàng, đáp lại một chữ, "Được."
Chuyện cứ quyết định như vậy, sau đó nói rõ với nhân viên trong quán. Nói thật, họ thật sự không ngờ ông chủ vậy mà cho nghỉ dài như thế, nhưng lại gần một tháng! Cộng thêm tiền lương mấy tháng qua, Tết này có thể trải qua một cách thoải mái rồi.
Vu Hổ, Ba Đào và Vương Thanh Thanh thì không cần nói, người địa phương thì chuyện nghỉ lễ sắp xếp thế nào cũng dễ dàng. Trái lại, Bao Xuân Diễm và Vi Hương sau khi nghe tin này thì sắc mặt trở nên phức tạp. Nhất là Vi Hương, vẻ mặt rất khó ở, cúi đầu không nói một câu.
Ngày thường ở trong quán, Vi Hương rất ít nói chuyện, phần lớn thời gian đều im lặng làm việc. Thế nên người trong quán chỉ biết cô và Bao Xuân Diễm đều từ nơi khác đến thành phố Vĩnh An làm công, nhưng không biết cô là người đào hôn chạy trốn khỏi nhà.
Bởi vậy lúc này, mọi người nhìn thấy vẻ mặt này của cô, đều không kìm được mà nảy sinh nghi ngờ: chuyện gì thế này, nghỉ mà còn không vui?
Ba Đào lợi dụng lúc ăn cơm trưa đến gần hỏi cô, "Này, Vi Hương, Tết này cô định làm gì?"
Vi Hương không hiểu, "Hả?"
Ba Đào nói, "Buổi sáng lúc ông chủ nhỏ nói muốn cho nghỉ phép để mọi người đón Tết thật vui vẻ dường như cô rất buồn bã. Sao vậy, đi làm đến nghiện rồi à, ngay cả Tết cũng không muốn đón?"
Vi Hương lắc đầu, "Không có."
Ba Đào hỏi, "Thế thì sao?"
Vi Hương không muốn nói những chuyện phiền lòng trong gia đình với người khác, bởi vì những chuyện đó quá đáng thương. Cô không muốn mình ở trong một hoàn cảnh mới còn bị người khác bàn tán. "Chỉ là quê quá xa, tôi cảm thấy không cần thiết phải trở về."
Ba Đào tự nhiên buột miệng nói, "Ăn Tết phải về với ba mẹ và người nhà chứ."
Vi Hương nói, "Lúc tôi còn rất nhỏ đã không còn ba mẹ rồi."
Ba Đào sửng sốt, mặt lộ rõ vẻ xấu hổ, "Rất xin lỗi, không phải tôi cố ý."
Vi Hương lắc đầu, "Không sao."
Ba Đào im lặng ăn mấy miếng cơm, rồi mới hỏi tiếp, "Vậy làm sao cô lớn lên? Sống cùng với ai?"
Vi Hương im lặng một lát, "Cùng họ hàng."
Ngoài câu đó ra, không có lời nào khác.
Ba Đào không phải kẻ ngốc, chỉ nhìn dáng vẻ này của Vi Hương, hắn nào còn có thể không nhìn ra quan hệ giữa Vi Hương và họ hàng kia không tốt đẹp. Bằng không thì không thể nào chỉ nói thêm vài câu cũng không chịu, thậm chí còn không muốn về quê ăn Tết.
Cũng khó trách cô hình thành dáng vẻ cẩn thận dè dặt như vậy, từ nhỏ lớn lên dưới mái hiên nhà người khác, chỉ sợ không thiếu những chuyện phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.
Nhưng trên mặt Ba Đào lại giả vờ như không nhìn ra điều gì, cười nói, "Không muốn về ăn Tết vậy thì không về, vừa hay trước đây ngày nào cũng đi làm, e là cô cũng chưa có cơ hội đi dạo thành phố Vĩnh An đàng hoàng đúng không. Lúc Tết chúng ta có thể đi khắp nơi xem sao."
Vi Hương ngớ người, "Hả?"
"Hả cái gì mà hả." Ba Đào nói, "Lẽ nào cô định mỗi ngày ở lại trong phòng không ra khỏi cửa?"
Vi Hương lắc đầu, "Không."
Ba Đào nói, "Nếu đã vậy, thì cứ quyết định thế đi, lúc Tết tôi sẽ dẫn cô đi dạo."
Thấy gương mặt Vi Hương đầy vẻ chần chừ và mờ mịt, Ba Đào không cho cô cơ hội phản ứng lại, "Yên tâm, tuy tôi ở vùng nông thôn của thành phố Vĩnh An, nhưng trước kia tôi đi dạo trong thành phố không ít lần. Ở đây không có chỗ nào tôi không quen, nhất định sẽ không dẫn cô đi lạc đâu."
Ba Đào nói quá nhiều, gương mặt lại tràn đầy vẻ hào hứng, Vi Hương ngơ ngơ ngác ngác đã đồng ý luôn rồi.
Ba Đào hài lòng mỉm cười.
Vi Hương không về quê, nhưng Bao Xuân Diễm thì nhất định phải về. Gia đình cô bình thường, quan hệ với ba mẹ cũng bình thường, không có gì đặc sắc như muôn vàn gia đình khác. Trước đây lúc rời đi, ba mẹ, anh chị em của cô đều rất lo lắng, nhưng không ngăn được quyết tâm muốn ra ngoài bôn ba của cô, không lay chuyển được cô nên đành đồng ý. Bây giờ cô tìm được công việc rồi, còn kiếm được chút tiền. Tuy lúc trước có viết thư gửi về nhà, nhưng con chữ suy cho cùng không thể khiến người nhà yên tâm bằng người thật, cho nên ăn Tết nhất định phải về thăm một chút.
Bởi vậy, mỗi ngày ngoài đi làm, Bao Xuân Diễm sẽ bắt đầu chiến dịch mua sắm lớn. Cô mua cho người lớn trong nhà mỗi người một chiếc áo bông dày dặn giữ ấm; mua cho chị gái, em gái và chị dâu mỹ phẩm dưỡng da (đây là cô học theo Vương Thanh Thanh, sau khi thoa vào mùa đông da sẽ không bị khô nứt nữa); mua giày cho em trai; mua cho cháu trai và cháu ngoại văn phòng phẩm đẹp mắt và một ít đồ chơi nhỏ thú vị,... Ngoài ra, cô còn mua một ít kẹo bánh ở quê không có sẵn, muốn mang về cho mọi người cùng nếm thử.
Mua sắm một hồi, Bao Xuân Diễm tiêu sạch tiền lương một tháng. Tuy có chút đau lòng, nhưng cô không hối hận, bởi vì cô cảm thấy mua những thứ này cho người nhà rất xứng đáng.
Đồng thời cô cũng muốn nói với người thân trong nhà: Lần này con ra ngoài làm công không hề sai lầm, con thực sự kiếm được tiền.
Vi Hương nhìn Bao Xuân Diễm mua những món đồ kia, ban đêm trằn trọc không ngủ được.
Xuân Diễm ra ngoài làm công đã mua được nhiều thứ như vậy mang về, vậy mà cô đi theo Xuân Diễm cùng ra ngoài, bây giờ ăn Tết không những không về, mà còn không mua được thứ gì.
Vi Hương cảm thấy lòng khó yên.
"Xuân Diễm, bà xem tôi có nên mua một ít đồ cho bọn họ hay không?" Cô do dự hồi lâu, rồi mới xin ý kiến của Bao Xuân Diễm.
Bao Xuân Diễm nhíu mày, "Bà muốn mua đồ cho bọn họ? Bà không sợ họ lại đeo bám bà sao?"
Vi Hương mấp máy môi, "Dù nói thế nào, cuối cùng cũng là bọn họ nuôi tôi lớn, không để tôi chết đói."
Bao Xuân Diễm thở dài, "Nhưng những thứ ba mẹ bà để lại đều bị họ chiếm hết đấy!"
"Nhưng những thứ đó vốn dĩ cũng chẳng có bao nhiêu."
Trong nhà Vi Hương nghèo, sau khi ba mẹ sinh cô không bao lâu thì lần lượt qua đời. Lúc mất tuy có để lại một ít đồ vật, nhưng nói thật thì cũng chẳng đáng là bao, chỉ vài bộ quần áo, giày và một cái rương chứa một ít vải vóc mà mẹ cô mang theo lúc về nhà chồng. Còn về nhà cửa thì không có, bởi vì lúc ấy ông nội và bà nội cô còn sống, nhà cửa là của ông bà nội, không thuộc về ba mẹ cô. Sau đó nhà cửa bị cả nhà chú thím của cô chiếm đi thế nhưng cũng không có biện pháp, bởi vì ông bà nội lúc ấy cũng chỉ còn một đứa con trai là người chú này, ông ta thừa kế là danh chính ngôn thuận.
Tuy rằng khi còn nhỏ họ đối xử với cô không đánh thì mắng, cũng bắt làm rất nhiều việc vặt, nhưng Vi Hương cảm thấy họ không để cô thật sự chết đói cũng là một loại ơn huệ. Cô không thể cứ thế mà đi luôn, vong ân phụ nghĩa được.
"Tôi đi mua một tấm vải, sau đó mua chút thức ăn, bà giúp tôi mang về cho họ đi." Cuối cùng, Vi Hương nói.
Bao Xuân Diễm hỏi, "Muốn đưa thật sao?"
"Đưa đi." Vi Hương chậm rãi nói, "Cả năm, tôi cũng chỉ cho họ một chút đồ này thôi."
Thấy cô hạ quyết tâm, Bao Xuân Diễm chỉ có thể thở dài.