Chương 67: Bé Yêu

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Hai người họ thân thiết từ bao giờ vậy nhỉ?” Về đến nhà, Ứng Vọng vẫn còn chút băn khoăn trong lòng, chủ yếu là vì trước đây cậu thực sự không hề nhận ra điều gì bất thường, nên giờ nghĩ mãi không ra.
Ngụy Vân Thư bật cười, “Sao em vẫn còn nghĩ chuyện này vậy?”
Ứng Vọng nói với vẻ hiển nhiên, “Tò mò chứ sao!”
Ngụy Vân Thư: “Tò mò là tự chuốc họa vào thân đấy.”
Ứng Vọng trừng mắt lườm anh, “Rồi anh có thể nói chuyện đàng hoàng được không hả?”
“Được thôi.” Ngụy Vân Thư thêm một cục than vào lò, đặt kẹp gắp than xuống rồi ngẩng đầu nói, “Trước đây Ba Đào có vẻ hơi quan tâm Vi Hương.”
Ứng Vọng tỏ vẻ hứng thú, “Rồi sao nữa, nói nhanh lên đi.”
Ngụy Vân Thư lại nói, “Thật ra cũng chẳng có gì rõ ràng cả, chỉ là thỉnh thoảng thấy Ba Đào hay lại gần cô ấy thôi.”
Ứng Vọng “wow” một tiếng, rồi lại ảo não, “Sao em lại không nhận ra nhỉ?”
Ngụy Vân Thư nói, “Lúc mới đầu thì không có, là khoảng thời gian gần Tết ấy.”
Ứng Vọng “chậc” một tiếng, “Tình cảm nảy sinh dần dần à?”
Ngụy Vân Thư lập tức mỉm cười.
Ứng Vọng thấy anh cười mà khó hiểu, “Cười gì vậy?”
Ngụy Vân Thư cười trêu, “Lời này của em chẳng phải đang nói về chúng ta sao?”
Ứng Vọng kịp nhận ra anh đang nói gì, “… Anh chỉ biết nói lời đường mật thôi!”
Vì câu nói bất ngờ của Ngụy Vân Thư, chủ đề về Ba Đào và Vi Hương cũng bị họ gạt sang một bên.
Đun nước tắm rửa, đánh răng rửa mặt xong, Ứng Vọng mặc bộ đồ ngủ dày, xách chậu đến ghế sô pha để ngâm chân. Kết quả là Ngụy Vân Thư cũng sáp lại gần, nhất định phải ngâm chung với cậu.
Ứng Vọng cười hỏi, “Chính anh không có chậu ngâm chân riêng à?”
Ngụy Vân Thư đặt chân lên mu bàn chân Ứng Vọng rồi nói, “Tiết kiệm nước.”
Ứng Vọng hừ một tiếng, “Anh còn giẫm em nữa.”
“Anh giúp em rửa.” Nói rồi, Ngụy Vân Thư dùng chân cọ mu bàn chân Ứng Vọng, nhìn là biết không phải kiểu rửa chân đàng hoàng gì, khiến hai chân Ứng Vọng hơi nhột.
“Anh cố ý!” Ứng Vọng rút chân ra khỏi lòng anh, đặt lên chân Ngụy Vân Thư, “Hừ, cho anh giẫm em này!”
Trong mắt Ngụy Vân Thư tràn đầy ý cười, “Thế em giúp anh rửa à?”
Ứng Vọng liếc anh một cái, “Sướng quá còn gì.”
Ngụy Vân Thư “ừ” một tiếng, dùng hai chân bao lấy chân Ứng Vọng, giọng nói mang theo ý cười, “Là anh sướng.”
Trái tim Ứng Vọng đập thình thịch, miệng thì nói không cần nhưng hành động lại rất thành thật, dùng chân “chiến đấu” với Ngụy Vân Thư. Hai người đùa giỡn một lúc lâu, nước ấm cũng được thêm rất nhiều lần, chân đỏ ửng, nước trong chậu cũng sắp tràn ra ngoài.
Khoảnh khắc ngâm chân xong, ý cười trong mắt Ứng Vọng không thể che giấu được, “Anh đổ nước đi.”
Vẻ mặt Ngụy Vân Thư dịu dàng, “Được.”
Ngâm chân xong, cả người ấm áp dễ chịu, Ứng Vọng đi dép lê lập tức vào phòng. Lúc chui vào chăn, cậu vẫn còn cảm thấy chân hơi ngứa.
Nhưng sự chú ý của cậu hoàn toàn không đặt vào chân và cơ thể, mà là nghĩ đến chuyện vừa nãy hai người nhân cơ hội ngâm chân mà đùa giỡn ầm ĩ. Bây giờ nhớ lại đúng là hai đứa ngốc xít, chuyện nhàm chán như vậy mà cũng có thể náo nhiệt đến tràn đầy hứng thú, khiến trái tim cậu lúc này vẫn còn đang đập loạn xạ.
Không lâu sau, Ngụy Vân Thư cũng vào phòng, liếc mắt một cái đã thấy trên mặt Ứng Vọng vẫn còn nụ cười chưa tắt. Anh hiểu rõ lý do, trong lòng cũng nóng ran, nhanh chóng đóng kín cửa rồi tắt đèn, sau đó vén chăn lên giường.
Vừa nằm xuống, Ứng Vọng đã lập tức nhích đến gần. Ngụy Vân Thư vươn tay ôm cậu vào lòng, đang định nói “Ngủ đi” thì cảm nhận được Ứng Vọng sát lại gần hơn một chút, sau đó cậu nói, “Vân Thư, chúng ta làm đi.”
Chỉ trong nháy mắt, cả người Ngụy Vân Thư đều nóng bừng.
Tay anh đột ngột siết chặt hơn, “Sao đột nhiên lại nói chuyện này?”
Hơi thở của Ứng Vọng phả vào tai Ngụy Vân Thư, vô thức không ngừng chạm vào vành tai anh, “Chỉ cảm thấy hôm nay là ngày đẹp.”
Ngụy Vân Thư khẽ hít vào một hơi, dùng hết sức tự chủ mới kiềm chế được bản thân, “Không được, em còn chưa thành niên, không thể làm chuyện này.”
Ứng Vọng lại nói, “Bây giờ đã là năm mới rồi, em mười tám tuổi.”
Ngụy Vân Thư nói, “Chưa đón sinh nhật.”
“Sinh nhật em sớm mà, chênh lệch mấy ngày có sao đâu.” Trong bóng tối, gương mặt Ứng Vọng thực ra rất đỏ, may mà đã tắt đèn, bằng không cậu cũng không chắc có can đảm nói ra những lời như vậy, “Hơn nữa, không bao lâu nữa chúng ta lại phải mở cửa buôn bán, sau này mỗi ngày đều rất bận rộn. Chẳng phải người ta nói lần đầu làm chuyện đó sẽ không xuống giường được mấy ngày sao? Lẽ nào anh muốn em tối nay làm với anh rồi sáng hôm sau đi làm ngay, sau đó cả một ngày bận rộn đến… Ưm.”
Lời này quá thẳng thừng, Ngụy Vân Thư nghe đến mức cả người xao động. Để tránh cậu tiếp tục lải nhải nói những lời trêu ghẹo, cuối cùng anh trực tiếp trở mình giữ lấy người cậu mà hôn.
Bất ngờ không kịp đề phòng, đôi mắt Ứng Vọng trợn tròn.
Ngụy Vân Thư hôn mấy cái thật mạnh, rồi khàn giọng nói, “Đừng nói nữa.”
Ứng Vọng lấy lại tinh thần, giọng điệu vô tội, “Lời em nói chính là sự thật mà. Lẽ nào anh muốn sau này em bị thương rồi đi làm thật sao? Thế này có phải hơi quá tàn nhẫn rồi không?”
Nghe vậy, hơi thở của Ngụy Vân Thư trở nên nặng nề hơn, nhưng anh không nói gì.
Ứng Vọng vươn tay ôm lấy cổ anh, mắt đối mắt với anh, giọng nói đầy mê hoặc, giống như yêu tinh đang dụ dỗ con người, “Cho nên, làm nhé.”
Đã nói đến mức này rồi, còn không hành động nữa thì không phải đàn ông.
Ngụy Vân Thư không lên tiếng, trong nháy mắt khí thế trên người anh cũng thay đổi. Môi anh từ trên trán Ứng Vọng hôn một mạch xuống dưới, không bao lâu quần áo đã bị cởi hết. Trong căn phòng đầy ánh trăng lạnh lẽo, chỉ thấy tấm chăn phồng lên ở giữa giường không ngừng lay động, thỉnh thoảng kèm theo vài tiếng thở dốc bị đè nén và tiếng nấc khẽ khàng.
Ngày hôm sau, Ứng Vọng bị Ngụy Vân Thư đánh thức. Vừa cất tiếng, cổ họng cậu đã cực kỳ khó chịu, “Cho em ngủ thêm tí nữa…”
Ngụy Vân Thư vuốt tóc cậu, “Ăn xong rồi ngủ tiếp.”
Ứng Vọng mở mắt ra, thấy Ngụy Vân Thư đang quần áo chỉnh tề cúi đầu nhìn cậu, bên cổ áo vẫn còn thấp thoáng dấu vết.
Nhìn thấy dấu vết kia, ký ức tối hôm qua trong phút chốc ùa về. Trong chăn bốc lên hơi nóng, cậu bị đối phương lăn qua lộn lại không ngừng, cho dù cậu khó chịu mắng mỏ đối phương cũng không dừng lại, chỉ dỗ dành cậu nói lát nữa sẽ ổn thôi, nhưng qua mấy lần rồi vẫn chưa khá hơn. Cậu tức giận cắn một cái lên vai anh, đợi đến khi thật sự dễ chịu rồi lại cảm thấy động tác vừa nãy của mình hơi mạnh, sau đó không kìm lòng nổi mà hôn lên chỗ vừa cắn kia, kể cả cổ của anh cũng không buông tha, thế nên lúc này đã qua một đêm nhưng dấu vết vẫn còn chưa biến mất.
Thấy Ứng Vọng càng nhìn càng ngẩn ngơ, Ngụy Vân Thư giơ tay lên sờ một cái, “Quên mất cái này từ đâu ra rồi à?”
Nghe vậy, Ứng Vọng lập tức đỏ mặt quay đi, “Đây đều là do anh tự nói.”
Ngụy Vân Thư khẽ cười, vén chăn lên một chút, ánh mắt dừng lại ở vị trí xương quai xanh của cậu, “Ừ, đều là kiệt tác của em.”
Ứng Vọng vội vàng kéo chăn lên, xấu hổ mắng một câu, “Đồ hư hỏng!”
“Ừ, anh là đồ hư hỏng.” Ngụy Vân Thư cũng không phủ nhận, “Còn em là nhóc hư hỏng.”
Lần này Ứng Vọng thật sự thẹn quá hóa giận, nhấc chân lên muốn đá anh. Kết quả chân còn chưa rời khỏi chăn, chỗ “khó nói” nào đó đã bị động tới, khó chịu đến mức cậu “shhh” một tiếng.
Ngụy Vân Thư hoảng sợ, lần này cũng không dám trêu chọc cậu nữa, lập tức ngồi xổm xuống, hỏi, “Sao vậy, khó chịu à?”
Ứng Vọng không dám cử động dù chỉ một chút, có chút tức giận, “Anh nói xem.”
“Anh sai rồi.” Ngụy Vân Thư dứt khoát thừa nhận sai lầm, sáp lại gần, một nụ hôn rơi xuống giữa trán Ứng Vọng, “Làm em đến giờ vẫn còn khó chịu.”
Ứng Vọng cảm nhận được nụ hôn trân trọng này, nhìn thấy sự hối hận và tình yêu trong mắt Ngụy Vân Thư, chút tức giận trong lòng phút chốc tan biến không còn một mảnh. Giọng điệu cậu cũng mềm nhũn, “Cũng không phải rất khó chịu, em nghỉ ngơi một chút là ổn thôi.”
Ngụy Vân Thư “ừ” một tiếng, lại nói, “Anh nấu cháo hải sản, em ăn một chút nhé?”
Ứng Vọng quả thật đã đói bụng, đáp một tiếng rồi lại hỏi, “Bây giờ mấy giờ rồi?”
Ngụy Vân Thư đứng lên, trả lời, “Hơn mười hai giờ.”
Ứng Vọng giật mình kêu lên, “Muộn thế này rồi sao?!”
“Thấy em ngủ say, anh vẫn không nỡ đánh thức em.” Ngụy Vân Thư ngồi xuống giường, sau đó đỡ Ứng Vọng ngồi dậy, “Nhưng đến giờ này chắc chắn em đã đói bụng rồi, chỉ có thể gọi em dậy ăn rồi ngủ tiếp thôi.”
Tối hôm qua hai người họ đều là lính mới, nhất thời không tìm thấy “bí quyết”. Thăm dò một lúc lâu mới tìm đúng cách, từ đó nếm trải mùi vị tuyệt vời. Trong hoàn cảnh không dễ dàng đó, hai người đều luyến tiếc dừng lại, sau đó lại “náo loạn” thêm hai lần. Cuối cùng, lúc dừng lại cậu đã mệt không chịu nổi, trong lúc mơ mơ màng màng chỉ biết Vân Thư cầm khăn lông lại, sau đó thì đã hoàn toàn thiếp đi.
Hiện tại cảm nhận được chỗ đó nhẹ nhàng thoải mái, không cần phải nói, chắc chắn là Vân Thư đã chu đáo rửa sạch.
Làm đến muộn như vậy, vừa mệt vừa buồn ngủ, cậu không ngủ đến giờ này mới là lạ.
Nghĩ vậy, Ứng Vọng nghiêng đầu một cái, trực tiếp rúc vào lòng Ngụy Vân Thư, hợp tình hợp lý nói, “Anh đút em đi.”
Dáng vẻ ỷ được cưng chiều mà làm nũng này khiến lòng Ngụy Vân Thư cũng mềm nhũn, cúi đầu hôn lên tóc mai cậu một cái, “Vậy ăn cơm trước hay là đánh răng rửa mặt trước?”
Ứng Vọng ngước mắt lên thì thấy đồ dùng rửa mặt và cháo đã được đặt bên cạnh.
Chuyện ăn cơm mà không rửa mặt đối với Ứng Vọng mà nói là một chuyện không thể chịu đựng được, cậu hơi ngồi thẳng một chút, “Vậy rửa mặt trước đi.”
“Được.”
Ngụy Vân Thư đứng dậy đi lấy khăn lông vắt khô mang đến. Ứng Vọng rất ngại ngay cả chuyện rửa mặt cũng để Ngụy Vân Thư giúp mình, nhận lấy khăn lông tự mình lau một chút, sau đó lại đánh răng dưới sự “hầu hạ” của Ngụy Vân Thư. Sau khi sạch sẽ thoải mái, lúc này mới bắt đầu đòi ăn cháo.
“Chẳng phải đã nói anh đút em sao?” Ngụy Vân Thư không chịu đưa cháo hải sản cho cậu.
Sau khi rửa mặt xong dường như lý trí đã trở về, Ứng Vọng nhỏ giọng lẩm lẩm, “Cũng không phải con nít, tự em ăn được.”
Ngụy Vân Thư bèn cười, “Không phải con nít, nhưng là một bé yêu.”
“Phừng” một cái, hai má Ứng Vọng đỏ bừng.
Đêm qua, Ngụy Vân Thư cũng dùng giọng nói khàn khàn kia gọi cậu là bé yêu, vừa gọi vừa động, cuối cùng ngay cả mồ hôi cũng hòa trộn vào nhau. Lúc ấy, sức lực gì cậu cũng mất hết, chỉ có thể đứt quãng gọi tên anh trả lời.
Đến cuối cùng, Vân Thư còn cúi người đến gần bên tai cậu, nói lời yêu thương, “Bé yêu, anh yêu em.”
Khoảnh khắc đó, cả người cậu vừa tê dại vừa run rẩy, bị kích thích đến mức chẳng còn chút sức lực nào.
Các loại hình ảnh bị khóa vì hai chữ “bé yêu” trong nháy mắt tràn vào đầu, Ứng Vọng như bốc hơi, cả người đều nóng lên, “Gọi bậy gì đó.”
“Gọi bậy hồi nào?” Ngụy Vân Thư cười phản bác, “Không phải tối hôm qua em thích lắm sao?”
Ứng Vọng xấu hổ đến tai cũng đỏ bừng, “Ban ngày ban mặt, anh còn cần mặt mũi nữa không vậy?”
“Cần mặt mũi thì sẽ không có bé yêu.” Dáng vẻ đỏ mặt của Ứng Vọng quả thật quá mức đáng yêu, khiến Ngụy Vân Thư không nhịn được muốn trêu chọc cậu. Huống hồ anh cũng nhớ đến chuyện tối hôm qua, lúc ấy mỗi khi anh gọi một tiếng “bé yêu”, phản ứng của Ứng Vọng đều trở nên rất đáng yêu, hai cánh tay ra sức ôm lấy vai cổ anh, đôi chân cũng cố sức quấn lấy anh, nhất là lúc ý thức hỗn loạn sau cùng kia, quả thật đẹp đến cực hạn, khiến anh mỗi khi nhớ đến đều không nhịn được mà hung hăng trêu chọc cậu thêm một lần.
Mà Ứng Vọng ấy à, chạm phải ánh mắt đầy ý cười của Ngụy Vân Thư, chỉ cảm thấy mình bị bắt nạt, xấu hổ đánh anh mấy cái, “Im miệng!”
Ngụy Vân Thư lại sáp đến gần hôn một cái lên môi Ứng Vọng, vào lúc Ứng Vọng bất ngờ sửng sốt thì mút một chút, sau đó kéo ra một khoảng cách nhỏ, nhìn thẳng vào đôi mắt ngượng ngùng của đối phương, nói, “Hôn một cái cuối, anh sẽ im miệng ngay.”