Chương 66: Canh Nấm Đông Cô Cải Thảo Đậu Phụ

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp

Chương 66: Canh Nấm Đông Cô Cải Thảo Đậu Phụ

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Sao bọn họ lại ở đây?".
Phía bên đó không ai khác chính là Ba Đào và Vi Hương, sự kết hợp này khiến người ta vô cùng ngạc nhiên.
Ứng Vọng nói, "Em cũng cảm thấy rất lạ".
Ngày thường cũng không thấy họ thể hiện sự thân mật đến thế, vậy mà giờ lại cùng nhau đi dạo quảng trường.
Ngụy Vân Thư hỏi, "Muốn đi qua chào hỏi một tiếng không?".
Ứng Vọng đang định nói "Đi thôi", nhưng giây tiếp theo lại thấy một đứa nhỏ đang chơi vòng sắt mất kiểm soát, lao thẳng về phía Vi Hương. Ba Đào nhanh tay lẹ mắt kéo Vi Hương lại, kết quả là Vi Hương bất ngờ, chưa kịp phản ứng, chân bị vấp một cái. Ba Đào vươn tay đỡ lấy, cô mới không bị ngã.
Tình huống bất ngờ này xảy ra, điều đáng nói là cả hai người đều có vẻ bối rối, luống cuống.
Ứng Vọng: "...?".
Diễn biến này và bầu không khí này có vẻ không đúng rồi.
Ngụy Vân Thư khẽ tặc lưỡi, "Hay là đừng qua".
Giọng Ứng Vọng mơ hồ, "Vậy chúng ta đổi chỗ đi dạo đi, dù sao cũng dạo gần hết rồi".
Ngụy Vân Thư: "Đi thôi".
Hai người cảm thấy nếu cả hai bên đều đang hẹn hò, thì tốt nhất đừng lộ diện, tránh cho cả hai bên đều cảm thấy ngượng ngùng.
Trời đất chứng giám, chuyện này quả thật là oan uổng Vi Hương!
Trước Tết, khi còn chưa nghỉ, cô đã lơ mơ đồng ý với Ba Đào chuyện sẽ cùng nhau ra ngoài chơi vào dịp Tết. Vốn dĩ sau đó Vi Hương nghĩ lại thấy không ổn, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nhà nào dịp Tết chẳng bận rộn thăm hỏi họ hàng, bạn bè. Ba Đào chắc cũng không có nhiều thời gian tìm cô, thế là cô yên tâm hẳn. Nhưng tuyệt đối không ngờ tới, Ba Đào lại là người nói được làm được. Vậy là, chỉ vừa qua mấy ngày lễ Tết quan trọng, hắn đã đến tìm cô. Hắn lại khéo ăn khéo nói, Vi Hương bị hắn thuyết phục đến choáng váng, rồi đồng ý cùng hắn ra ngoài dạo chơi.
Không cần phải nói, Ba Đào quả đúng là không hề khoác lác về việc mình rất quen thuộc thành phố Vĩnh An, bởi vì hắn quả thật rất thông thạo, đường lớn ngõ nhỏ, không nơi nào hắn không tường tận. Có một người bản địa làm hướng dẫn viên, chuyến đi dạo trở nên thú vị gấp bội, huống hồ Ba Đào lại khéo ăn nói, biết pha trò chọc cười, đi cùng hắn chẳng bao giờ thấy nhàm chán. Chính vì thế, ý định "giữ khoảng cách" trước đó đã sớm bị Vi Hương bỏ lại phía sau, chỉ cần Ba Đào đến tìm, cô đều sẽ cùng hắn ra ngoài.
Có điều, họ ở bên nhau cũng không làm gì quá đáng, chỉ là đến chỗ đông người đi dạo, thấy món gì muốn ăn thì mua một ít, sau đó đi xem một bộ phim.
Đây cũng không phải lần đầu Vi Hương xem phim, trước đây ở trong thôn cũng có người đến chiếu phim, nhưng số lần không nhiều. Lúc ấy cả thôn đều náo nức, già trẻ lớn bé đều xách ghế đến xem, mở mang tầm mắt về những món đồ hiện đại.
Lúc ấy nhiều người, nếu ngồi phía sau thì thật ra không xem rõ lắm. Mà hiện tại ở rạp chiếu phim thì khác, không nhiều người như vậy, trong phim nói gì cũng nghe rõ mồn một, là trải nghiệm tốt hơn ở thôn quê không biết bao nhiêu lần.
Phim hấp dẫn thật đấy. Vi Hương nghĩ.
"Được rồi, tôi sắp đến rồi, anh trở về đi". Đứng ở đầu hẻm nhà trọ, Vi Hương nói với Ba Đào.
Ba Đào không đồng ý, "Tôi đưa cô vào".
"Không cần". Vi Hương từ chối, "Đi vào ngõ hẻm này là đến, thời gian đã không còn sớm, trời cũng đã tối nhanh, anh nhanh chóng trở về đi, đừng đi đường khi trời đã tối mịt, không an toàn".
Được quan tâm, trong lòng Ba Đào sướng rơn, "Cũng được, vậy cô đi từ từ".
Vi Hương đồng ý, "Được".
Vi Hương còn cách nhà không xa, Ba Đào xoay người rời đi, vừa đi vừa nói, "Tôi về đây, cô nhanh chóng vào trong đi".
Người thanh niên chưa đầy hai mươi tuổi mặc một cái áo lông vũ, dưới ánh hoàng hôn phất tay với cô, hình ảnh này ấy vậy mà lại khiến Vi Hương ngây người trong giây lát.
Chờ lấy lại tinh thần, cô nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch. Vi Hương nghĩ, lúc nãy hắn như thế thật đẹp mắt...
Đến khi ý thức được bản thân suy nghĩ cái gì, cô vội vàng vỗ vỗ má, nhanh như chớp chạy về chỗ ở, "Không được, không thể nghĩ thêm...".
"Không thể nghĩ thêm cái gì?".
Vi Hương: "!!!".
Giọng nói bất thình lình vang lên, trực tiếp dọa Vi Hương giật mình. Đến khi thấy rõ là ai, hai mắt cô trợn tròn, "Xuân Diễm?! Bà đến rồi?!".
Bao Xuân Diễm đi tới, "Đúng vậy, không chỉ có tôi đến, anh trai và chị dâu tôi cũng cùng nhau đến".
Vi Hương nhìn ngó xung quanh, "Bọn họ đâu?".
Bao Xuân Diễm chỉ vào phòng, "Ở trong phòng đấy, tôi ra ngoài đi vệ sinh".
Vi Hương ngạc nhiên, "Sao lại cùng nhau đến?".
"Tình huống ở quê như thế nào cô cũng biết rồi đó, quanh năm suốt tháng chỉ quanh quẩn với đồng ruộng, chẳng kiếm được bao nhiêu tiền". Bao Xuân Diễm giải thích một chút, "Lần này tôi trở về kể cho họ nghe chuyện tôi làm ăn ở bên ngoài, sau khi họ nghe nói thì rất động lòng. Tôi cũng cảm thấy ra ngoài làm công tốt hơn việc bám trụ vào đất đai, cho nên đã dẫn anh trai và chị dâu tôi cùng nhau đến".
Vi Hương lo lắng, "Vậy nhà chú của tôi...".
"Không có đến, cô yên tâm đi". Bao Xuân Diễm biết cô lo lắng cái gì, "Lần này tôi trở về họ chỉ hỏi tôi cô đi đâu, nhưng tôi không nói cho họ biết. Tôi nói chúng ta không làm cùng một chỗ, cụ thể cô ở đâu tôi cũng không biết. Đồ cô nhờ tôi mang hộ là vì biết tôi về nên tiện thể nhờ tôi mang giúp. Lý do thoái thác này họ không tin, cả Tết cứ chửi rủa...".
Bao Xuân Diễm không giấu giếm chuyện xảy ra sau khi về quê, cô muốn nói sự thật cho Vi Hương, như vậy Vi Hương mới có thể đưa ra đánh giá khách quan nhất.
Quả nhiên, nghe Bao Xuân Diễm nói xong, tâm trạng vui vẻ ban đầu của Vi Hương lúc này chỉ còn lại mệt mỏi.
"... Vốn dĩ lần này tôi định mười sáu mới xuất phát, kết quả họ nghe ngóng được tin tức, còn muốn theo đến đây. Tôi không còn cách nào khác, cũng chỉ có thể rời nhà ngày mười lăm, trên đường không bị trì hoãn, chậm trễ gì, nên mới hôm nay đã đến rồi".
Vi Hương cảm thấy đắng chát trong lòng, "Bọn họ còn muốn theo đến đây với bà?".
Bao Xuân Diễm ăn ngay nói thật, "Thím của cô muốn dẫn thằng con cả của bà ta đến, nghe ý họ là muốn tìm cô".
Đương nhiên Vi Hương biết bọn họ là tới tìm mình, dù sao thì dù Bao Xuân Diễm nói hai người không làm công cùng một chỗ, nhưng thím của cô sao có thể tin, tất nhiên là phải theo sát không rời.
Vi Hương lại một lần nữa nhìn rõ thái độ sống của nhà chú thím, quả thật khiến lòng cô nguội lạnh.
Trong lúc đang khó chịu, Hồ Anh đã ở trong phòng nghe được một lúc lâu, đẩy cửa bước ra, giả vờ tò mò, "Chị còn bảo bên ngoài hình như có tiếng người nói chuyện, hóa ra đúng là hai đứa em". Nói rồi, chị lại chào hỏi với Vi Hương, "Vi Hương, nửa năm không gặp, trông em có da có thịt hơn rồi đấy".
Vi Hương cất giấu những cảm xúc đó đi, "Chị dâu, đã lâu không gặp, trên đường vất vả rồi".
"Xe lửa này ngồi thật bất tiện, không dám thả lỏng dù chỉ một chút, mệt không tả nổi". Hồ Anh thật lòng nói, "Trước đây lúc chưa từng ngồi thì rất tò mò, bây giờ được ngồi thử một lần rồi mới biết đây đúng là khổ sở. Người vừa đông vừa chen chúc, không thoải mái như đi trên mặt đất".
Mọi người vừa trò chuyện vừa vào phòng, Vi Hương cũng chào hỏi với Bao Xuân Mậu.
Là người cùng thôn, Vi Hương và Bao Xuân Diễm lại chơi thân với nhau, mọi người cũng quen thuộc. Trò chuyện trong chốc lát sau đó Bao Xuân Diễm chuyển sang chuyện nghiêm túc, "Chuyện khác nói sau, anh, anh đi với em tìm chủ nhà trước, chúng ta thuê phòng kế bên, nếu không, đêm nay anh và chị dâu sẽ không có chỗ ở".
Đây là chuyện quan trọng, trời sắp tối đến nơi, cũng không trì hoãn được, mọi người ngừng nói chuyện đi ra ngoài.
Lúc trước khi Bao Xuân Diễm và Vi Hương thuê phòng, họ mới chỉ tìm được công việc, nhưng vì còn chưa đi làm nên trong người không có bao nhiêu tiền, lại sợ không qua được thời gian thử việc. Cho nên chỗ hai người thuê cũng không được tốt lắm, hơn nữa cũng không dám thuê phòng rộng, chỉ thuê một gian phòng nhỏ như vậy. Đồ đạc của các cô ít, lại đi sớm về trễ, cho nên ngày thường hai người ở trong phòng có thể xoay sở được. Nhưng bây giờ thêm Bao Xuân Mậu và Hồ Anh thì không ổn, nhất định phải thuê thêm một gian phòng khác mới được.
May mà ngay cạnh đó, trong cùng sân này có phòng trống, vừa hay có thể thuê cho Bao Xuân Mậu và Hồ Anh ở. Về sau họ ở gần nhau có thể giúp đỡ lẫn nhau.
Mùa đông năm trước, bởi vì thật sự quá lạnh, cho dù không sưởi ấm nhà thì cũng phải nấu nước nóng. Cho nên Bao Xuân Diễm và Vi Hương liền góp tiền mua một cái lò than và một cái nồi sắt. Cái nồi này có thể dùng để nấu nước, nấu cơm, v.v., tiết kiệm được tiền mua ấm đun nước.
Lúc nãy Bao Xuân Diễm vừa đến đã đốt bếp lò lên, bên trên còn dùng nồi nấu nước. Vi Hương nhìn thấy vậy liền nhanh chóng đi nhào bột, định lát nữa tráng bánh ăn.
Hồ Anh đến đây hỗ trợ, nhưng Vi Hương không đồng ý, "Chị dâu, chút chuyện này để em làm, trên đường nhất định chị cũng mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút đi".
Hồ Anh lại nói, "Không sao, vừa đến đã ngồi nghỉ một lúc lâu, bây giờ cũng không mệt mỏi như vậy, chúng ta cùng nhau làm...".
"Vậy được...".
Hai người vừa bận việc vừa trò chuyện.
Trên đường đến Bao Xuân Diễm đã lén kể chuyện cô và Vi Hương ở chung với nhau cho Bao Xuân Mậu và Hồ Anh. Họ ngược lại cũng không thấy quá bất ngờ, cũng rất tán thành cách làm của Bao Xuân Diễm. Nói riêng về cặp chú thím của Vi Hương, nếu Xuân Diễm thật sự nói Vi Hương ở chung với cô, thì việc họ bám riết lấy để bòn rút tiền của Vi Hương cũng chẳng có gì lạ! Đồng thời họ cũng đồng ý sẽ không nói với mấy người ở quê, nếu có ai hỏi đến cũng sẽ trả lời giống Xuân Diễm, là không biết.
Hồ Anh sợ Vi Hương suy nghĩ nhiều, nên nói rõ trước, cam đoan họ sẽ không nói lung tung.
Vi Hương quả thật thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng cũng vô cùng ấm áp.
Không bao lâu sau, Bao Xuân Diễm và Bao Xuân Mậu đã xử lý ổn thỏa chuyện chỗ ở và quay về. Bao Xuân Diễm nói, "... Sau này anh trai và chị dâu sẽ ở phòng bên cạnh phòng này, bởi vì phòng rộng hơn phòng của hai đứa em một chút, cho nên tiền thuê mỗi tháng cũng sẽ đắt hơn một chút, hết mười hai đồng...".
Sau khi Hồ Anh nghe xong hơi đau lòng, chỉ một cái phòng đơn, một tháng đã thu mười hai đồng!
Quả nhiên là thành phố lớn, chỉ tiền thuê nhà đã đắt hơn không ít.
Nhưng không còn cách nào khác, trên đường đến đây Hồ Anh đã xem thử, thành phố Vĩnh An này đúng là lớn thật, xe đạp vốn không phải là thứ hiếm lạ, trên đường có thể thấy rất nhiều. Mà so với một vài nơi từ nhà ga xe lửa đến đây, bên này quả thật có chút hẻo lánh. Hơn nữa Xuân Diễm đã từng nói, nơi này là chỗ thích hợp nhất mà cô và Vi Hương có thể tìm được trước đó. Riêng căn phòng hai người Xuân Diễm và Vi Hương đang ở, một tháng cũng đã tốn mười đồng tiền thuê rồi!
Hồ Anh chỉ có thể an ủi bản thân, không sao cả, chờ ổn định xong tìm được công việc thì tốt rồi.
"Xuân Diễm, hiện tại các công xưởng, công trường gì đó đã bắt đầu đi làm chưa?". Không nhịn được, Hồ Anh bèn hỏi.
Hai mắt của Bao Xuân Mậu cũng nhìn về phía này.
Bao Xuân Diễm nói, "Không biết, chờ ngày mai chúng ta đi xem thử".
Hồ Anh và Bao Xuân Mậu chỉ có thể đáp được.
Sợ bọn họ đi đường đói bụng, cho nên Vi Hương tráng bánh bột ngô nhanh nhất, sau đó nấu một nồi canh nấm đông cô cải thảo đậu phụ, bên trong còn đập thêm bốn quả trứng gà, mỗi người một quả.
Nói thật, mấy thứ này cho dù ở nông thôn cũng hoàn toàn không quý hiếm, nhưng ba người Bao Xuân Diễm mệt mỏi suốt chặng đường dài, bụng đã sớm đói meo. Hiện tại ăn canh nóng hổi cùng với bánh bột ngô, cảm giác đó thật sự rất tuyệt.
Ăn đồ ăn xong, Vi Hương cũng không muốn Bao Xuân Diễm và Hồ Anh phải giúp đỡ, tự mình nhanh nhẹn dọn dẹp bát đũa. Còn họ thì sang phòng bên cạnh dọn dẹp.
Căn phòng đó vẫn luôn bỏ trống, bên trong chắc chắn không sạch sẽ, bắt đầu quét dọn chắc chắn sẽ tốn không ít công sức.
Có điều, điều may mắn là bên trong có một cái khung giường, tuy rằng một chân bị gãy một đoạn, nhưng dùng đồ vật lót bên dưới cũng không ảnh hưởng đến việc sử dụng.
"Ít nhất không cần ngủ dưới đất". Hồ Anh cảm thán.