Chương 80: Gặp mặt

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm sau, Ứng Vọng gặp Vân Đóa tại tiệm lẩu.
"Dì út của anh muốn gặp em ư?" Ứng Vọng nghe Ngụy Vân Thư nói vậy thì vô cùng kinh ngạc.
"Đúng vậy," Ngụy Vân Thư đáp, "Dì ấy đang ở ngay bên ngoài."
Ứng Vọng không kìm được đưa mắt nhìn ra bên ngoài, nhưng sảnh chính quá đông người, cậu hoàn toàn không biết ai là dì út của anh. Cậu cảm thấy căng thẳng, "Sao dì lại đột nhiên muốn gặp em? Anh không nói gì với dì chứ?"
Sẽ không phải anh đã nói về mối quan hệ của chúng ta rồi chứ?
Ngụy Vân Thư hiểu rõ ý tứ ẩn giấu trong lời Ứng Vọng, anh lắc đầu nói: "Chưa nói. Dì út chỉ muốn xem người đã cùng anh bỏ trốn trông ra sao thôi."
Tiệm lẩu đã mở hơn một năm, nhưng thật ra, số lần Ứng Vọng xuất hiện ở sảnh chính không nhiều, phần lớn thời gian đều ở trong bếp. Vân Đóa đến tiệm lẩu không ít lần, nhưng đáng tiếc chưa lần nào gặp được cậu. Sau một đêm điều chỉnh tâm tình, dì liền muốn đến tiệm xem thử.
Ứng Vọng đã hiểu phần nào, "Vậy cũng được ạ."
Mùa đông lạnh giá là thời điểm thích hợp nhất để thưởng thức một bữa lẩu nóng hổi, bởi vậy tiệm lẩu làm ăn rất tốt. Sảnh chính ồn ào tiếng người, không khí ăn uống tưng bừng, tựa như một buổi tiệc tùng thịnh soạn.
Giữa dòng người náo nhiệt, Vân Đóa nhìn thấy cháu ngoại mình đang sóng vai đi tới cùng một thiếu niên. Thiếu niên trông ngoan ngoãn, gương mặt nở nụ cười tươi, đôi mắt rất sáng, vừa nhìn đã biết là người ngay thẳng, thật thà.
Chỉ một cái liếc mắt này, Vân Đóa đã xác định thiếu niên này có tâm tính không tệ.
Dì không biết duyên nợ hai kiếp giữa Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư, cũng không biết bí mật trọng sinh của bọn họ. Trước đó dì chỉ lo lắng rằng, một người bước ra từ làng của bọn buôn người liệu có còn đơn thuần, có còn là người tốt không? Vân Thư chưa tới hai mươi tuổi, nếu người ta trăm phương nghìn kế lừa gạt, liệu nó có thể phân biệt được không? Nghĩ đến những điều này, dì không thể yên tâm, nên nhất định phải đến xem thử. Hơn nữa, nếu thật sự là bạn bè chân thành, vậy dì cũng nên đến nói lời cảm ơn, dù sao người ta đã giúp đỡ Vân Thư không ít.
Mang tâm lý mâu thuẫn như vậy, Vân Đóa đã đến Tiệm lẩu Vọng Thư nổi tiếng khắp phố phường để gặp mặt Ứng Vọng.
"Cháu là Ứng Vọng phải không? Chào cháu, dì là dì út của Vân Thư." Hai người vừa đi đến trước mặt, Vân Đóa đã chủ động đứng lên chào hỏi Ứng Vọng.
Ứng Vọng thấy thái độ của dì như vậy thì rất kinh ngạc, nhưng trên mặt vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, "Chào dì ạ, cháu là Ứng Vọng."
Vân Đóa chân thành nói, "Cảm ơn cháu vì tất cả những gì cháu đã làm cho Vân Thư."
Ứng Vọng lập tức đáp, "Dì ơi, đây là việc cháu nên làm, dì đừng nói lời cảm ơn ạ."
"Nên chứ," Vân Đóa nói, "Cháu giúp Vân Thư nhiều như vậy, sao dì có thể không nói lời cảm ơn."
Trông như thể hai người sắp tranh cãi về chuyện này, Ngụy Vân Thư nhanh chóng ngắt lời, "Dì út, Ứng Vọng, đừng nhắc mãi chuyện này nữa, mau ngồi đi, mọi người đều đang nhìn đấy."
Vừa quay đầu lại, quả đúng như vậy, những người xung quanh đều đang nhìn về phía họ, ánh mắt tràn ngập sự tò mò.
Tình cảnh này quả thật rất xấu hổ.
Vân Đóa cũng không muốn bị người khác xem như trò hề, liền ngồi xuống trước.
Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư cũng lần lượt ngồi xuống.
"Từ lâu dì đã nghe nói đến Tiệm lẩu Vọng Thư, dì còn đến ăn lẩu nhiều lần, nhưng không ngờ rằng chủ tiệm lại có quan hệ với dì." Vân Đóa đưa thực đơn cho họ, "Vừa đúng lúc giờ cơm, chúng ta cùng nhau ăn một bữa nhé?"
Ngụy Vân Thư nói, "Dì út, dì gọi món đi ạ."
"Cũng được, tiệm là hai đứa mở, hai đứa không cần xem thực đơn cũng biết có món gì." Vân Đóa thản nhiên cười một tiếng, sau đó gọi món.
Vân Đóa quả không hổ là xuất thân từ dòng dõi thư hương, mặc dù đã làm nông nhiều năm ở nông thôn, nhưng vẻ ngoài vẫn vô cùng thanh nhã như trước.
Tóm lại, Ứng Vọng có ấn tượng rất tốt về dì.
Vân Đóa nói, "Dì nghe Vân Thư kể về hoàn cảnh của cháu, bên này dì cũng sẽ giúp cháu tìm hiểu."
Ứng Vọng: "..."
Cậu hiểu ý của Vân Đóa, nếu cậu là một đứa trẻ bị bắt cóc bình thường, thì cậu nhất định sẽ hy vọng tìm được cha mẹ ruột của mình, mà dì chủ động đề cập đến việc giúp đỡ, đây có thể chính là sự đền đáp mà dì cho là tốt nhất. Đáng tiếc, cậu không phải. Cậu đã sớm biết một khi mình tìm được cha mẹ ruột sẽ phải đối mặt với cảnh ngộ thế nào.
Cho nên, giờ phút này Ứng Vọng có chút lúng túng.
Cũng không thể thẳng thừng nói với dì rằng cháu không muốn tìm lại họ nhỉ?
Cho nên trả lời thế nào cũng không thích hợp.
Ngụy Vân Thư tiếp lời, "Dì út, lúc em ấy bị bắt cóc còn rất nhỏ, không hề có ký ức nào, trên người cũng không có bất kỳ vết bớt nào, muốn tìm cũng không dễ dàng, cho nên chuyện này để sau rồi nói."
Vân Đóa khó hiểu, "Dù khó khăn lớn, nhưng cũng không thể không làm."
Vừa đúng lúc này, nhân viên phục vụ bưng nồi lẩu uyên ương lên bàn.
Chủ đề cứ thế bị cắt ngang, chờ sau khi nhân viên rời đi, Ngụy Vân Thư đưa chén đũa cho Ứng Vọng và dì, "Dì út, những chuyện này không vội, sau này hãy nói."
Vân Đóa không phải người ngốc, Ngụy Vân Thư hai lần nhấn mạnh "không vội", dì cũng nghe ra một vài ý tứ trong đó. Tuy rằng khó hiểu, nhưng dì cũng không nói thêm nữa, mà chuyển sang đề tài khác.
Ứng Vọng không khỏi nhẹ nhõm thở ra.
Vân Đóa thu trọn phản ứng của cậu vào mắt, trong lòng càng thêm khó hiểu.
Lẽ nào... về ba mẹ ruột của Ứng Vọng còn có uẩn khúc khác? Nếu là vậy thật, lúc nãy có lẽ dì đã nói lỡ lời.
Vừa suy nghĩ vừa trò chuyện, đồ ăn rất nhanh đã được mang lên bàn, Vân Đóa tạm thời gạt vấn đề này sang một bên. Sau đó, dì lấy nước có ga thay rượu, chính thức mời Ứng Vọng một ly, chân thành cảm ơn cậu đã giúp đỡ Ngụy Vân Thư.
Ứng Vọng chỉ có thể một lần nữa nói đó cũng là việc bọn họ nên giúp đỡ lẫn nhau, không cần nói cảm ơn.
Đây là lời nói thật lòng của Ứng Vọng, từ ánh mắt của cậu, Vân Đóa có thể nhìn ra được, sự cảnh giác trong lòng cũng nới lỏng. Dì nghĩ, đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, lời nói qua ánh mắt của đối phương, hẳn không phải là giả.
Sau khi nhận ra điều này, thái độ của Vân Đóa đối với Ứng Vọng càng chân thành và nhiệt tình hơn rất nhiều, liên tục giục bọn họ ăn cơm.
Ứng Vọng nhanh chóng nhận ra sự thay đổi của dì, tuy rằng không nghĩ ra được vì sao, nhưng điều này cũng không ngăn cản cậu vui vẻ.
Một bữa lẩu kéo dài gần hai giờ, bọn họ trò chuyện không ít chuyện. Cuối cùng, Vân Đóa nói với Ứng Vọng, "Sắp đến Tết rồi, đến lúc đó cháu cùng Vân Thư đến nhà dì ăn cơm tất niên nhé?"
Ứng Vọng ngơ ngác, ngay sau đó cậu liền từ chối, "Dì, thế này không tiện lắm, cháu không dám làm phiền ạ."
"Không phiền đâu, đông người càng vui." Vân Đóa quay sang dặn dò Ngụy Vân Thư, "Vân Thư, nhớ dẫn Ứng Vọng cùng đến nhé."
Ngụy Vân Thư không nghĩ tới dì lại nói chuyện này ngay tại đây, nhưng anh không đồng ý, "Dì út, không cần đâu ạ, đến lúc đó con và Ứng Vọng ăn Tết cùng nhau, sau đó bọn con sẽ đến chúc Tết dì."
Lần này đến lượt Vân Đóa ngơ ngác, theo bản năng dì khuyên nhủ, "Hai đứa chỉ có hai người, cô đơn, quạnh quẽ, vẫn nên đến nhà dì thì hơn."
"Không cô đơn đâu ạ." Ngụy Vân Thư nghiêm túc nói, "Dì út, bọn con đến nhà dì vào ngày ba mươi không tiện lắm."
Về phần mình, Vân Đóa cảm thấy việc bọn họ đến cùng nhau ăn Tết không có gì là không tiện, ngược lại, hai chàng trai như họ ăn Tết cùng nhau có vẻ lạnh lẽo. Nhưng Vân Đóa cũng biết, nhà họ Hàn có không ít người, hai người họ với nhà họ Hàn, thậm chí là với chính dì, e rằng đều không thân thuộc, trong lòng có thể vẫn cảm thấy có chút khoảng cách, đến nhà ăn Tết cùng nhau chắc chắn sẽ có chút không được tự nhiên. Vân Đóa hiểu cảm xúc này của anh, cộng thêm việc Vân Đóa không muốn ép buộc Ngụy Vân Thư, cho nên cuối cùng cũng chiều theo ý anh, "Vậy thì mùng một Tết hai đứa nhất định phải đến nhé."
Lần này Ngụy Vân Thư đồng ý, "Vâng ạ."
Ứng Vọng cũng gật đầu.
Buổi chiều Vân Đóa còn có việc, thấy thời gian cũng sắp đến liền đứng dậy rời đi.
Ứng Vọng nhìn theo bóng dáng của dì biến mất hẳn, sau đó cậu mới thở phào một hơi.
Ngụy Vân Thư cười hỏi, "Căng thẳng hả?"
Ứng Vọng thừa nhận, "Có chút ạ."
Ngụy Vân Thư hỏi, "Vậy hiện tại thì sao?"
Ứng Vọng: "Khá hơn rồi ạ."
"Vậy là được rồi." Dừng một chút, Ngụy Vân Thư lại nói, "Có một số việc anh chưa nói rõ ràng với dì, dì cũng không biết rõ tình hình, cho nên có vài lời dì nói em đừng quá để tâm."
Ứng Vọng biết chuyện anh nói chính là chuyện "tìm ba mẹ" của cậu, "Em biết dì có ý tốt, cho nên em không hề không vui."
"Anh biết em rộng lượng." Ngụy Vân Thư dịu dàng nói, "Nhưng sau này anh sẽ giải thích rõ với dì, thế thì sau này dì sẽ không nhắc lại chuyện này nữa."
Ứng Vọng hỏi, "Anh muốn giải thích thế nào ạ?"
Ngụy Vân Thư nói, "Nói anh không muốn em tìm lại họ thì sao?"
Ứng Vọng trừng mắt, "Anh điên rồi!"
Giọng cậu hơi lớn, những người ở mấy bàn xung quanh lập tức đồng loạt nhìn qua.
Ứng Vọng: "..."
Cậu xấu hổ nói lời xin lỗi với mọi người, sau đó đứng dậy đi về phía phòng khách. Ngụy Vân Thư đuổi theo.
Đóng cửa lại, Ứng Vọng trực tiếp hỏi, "Anh muốn làm gì?"
Ngụy Vân Thư chớp mắt, "Thẳng thắn thôi."
"Không được!" Ứng Vọng gằn giọng, "Anh không thể nóng vội như vậy."
Ngụy Vân Thư nói, "Anh rất bình tĩnh mà."
"Anh bình tĩnh cái gì mà bình tĩnh!" Ứng Vọng hơi sốt ruột, "Hiện tại anh mới nhận lại dì, dì còn đang đắm chìm trong niềm vui tìm được ruột thịt của chị gái mình. Lúc này anh nói những chuyện đó với dì, thế chẳng phải là đang phá nát niềm vui của dì sao? Anh làm thế là đang đả kích dì!"
Ngụy Vân Thư bình tĩnh đáp, "Sớm muộn gì chúng ta cũng phải nói."
Ứng Vọng rất sốt ruột, "Thế cũng không thể nói lúc này được!"
Ngụy Vân Thư hỏi, "Vậy em cảm thấy thời cơ thích hợp là khi nào?"
Ứng Vọng bị hỏi đến nghẹn lời, "Em..."
Cậu không nói nên lời.
Cậu bực bội bắt đầu đi đi lại lại trong phòng khách, lông mày cau chặt, trông thấy rõ sự khó chịu.
Ngụy Vân Thư thở dài, sau đó bước đến kéo cậu lại, "Đừng đi đi lại lại nữa, ngồi xuống một lát đi, em không mệt sao?"
Ứng Vọng quay lại nhìn anh, "Vân Thư, đừng nói sớm như vậy."
Người ở thời đại này sẽ không hiểu tình cảm giữa hai người đàn ông, theo họ thấy, đây chính là biểu hiện của "bệnh hoạn". Vân Thư là người thân mà Vân Đóa đã mất nhiều năm mới tìm lại được; mà Vân Đóa thì sao, dì là người thân duy nhất còn lại trên đời này của Vân Thư. Anh quý dì như vậy, cảm kích dì như vậy, muốn hiếu thảo với dì một cách đàng hoàng, vậy cậu làm sao có thể để anh vì mình mà trở thành kẻ quái dị, trở thành một đứa con hư hỏng chứ?
Ứng Vọng không dám đánh cược, cậu không muốn phá hỏng tình thân của bọn họ. Cho nên, dù là yêu không công khai cũng không sao cả, dù sao mỗi ngày bọn họ sống cùng nhau, có không ít thế giới riêng mà hai người có thể trải qua. Chẳng phải chỉ là ngày thường phải kiềm chế một chút thôi sao? Cậu làm được.
Ngụy Vân Thư hiểu Ứng Vọng đến mức nào chứ, sao anh có thể không biết Ứng Vọng đang nghĩ gì? Trong lòng anh là đủ loại cảm giác đan xen, "Ứng Vọng, em đừng sợ, cho dù là con đường nào thì cũng là anh tự mình chọn, em không cần phải ôm hết lỗi lầm vào người mình."
Ứng Vọng đính chính, "Không phải em ôm lỗi vào người mình, chỉ là em muốn anh được vui vẻ một chút thôi."
Ngụy Vân Thư nói, "Đường đường chính chính anh mới vui vẻ."
Ứng Vọng: "..."
Ngụy Vân Thư tiếp tục nói, "Anh không muốn yêu đương lén lút với em, cũng không muốn mãi mãi che giấu em, anh không cảm thấy mối quan hệ của chúng ta không thể công khai."
Ứng Vọng nhíu mày, "Thời đại không giống nhau."
"Vậy thì thế nào?" Ngụy Vân Thư nói, "Chúng ta không phạm pháp."
Cái này làm sao phản bác được?
Ứng Vọng: "... Đúng là không phạm pháp thật."
"Cho nên em xem, pháp luật không thể quản được chúng ta." Ngụy Vân Thư nói nghiêm túc, "Ứng Vọng, đừng bị những quy định cứng nhắc kia trói buộc. Đã sống lại một lần, chúng ta phải sống vui vẻ, đúng không?"
Đây là tâm nguyện của Ứng Vọng, "Đúng vậy ạ."
"Cho nên," Ngụy Vân Thư nhìn thẳng vào mắt cậu, "Chúng ta sống tốt cuộc sống của mình là được rồi, không cần phải để ý cái nhìn của người khác."
Ứng Vọng dao động.
Ngụy Vân Thư cam đoan, "Cho nên, chuyện bên phía dì út của anh cứ để anh lo nhé."