Chương 79: Đừng sợ

Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngụy Vân Thư thật không ngờ Ứng Vọng lại đột ngột hỏi câu này, anh sững sờ tại chỗ.
Hai mắt Ứng Vọng thẳng tắp nhìn chằm chằm anh.
Ngụy Vân Thư hoàn hồn rồi nói: "Anh nói là tiếp xúc với rác rưởi."
Ứng Vọng hỏi: "Thế còn không phải là nhặt rác hả?"
Không ngờ Ngụy Vân Thư không hề phản bác, nói: "Em nói vậy cũng đúng."
Ứng Vọng nhìn anh không nói.
Nhưng Ngụy Vân Thư cũng hiểu Ứng Vọng đã hiểu lầm điều gì, lúc này buộc phải giải thích: "Hồi đó anh tham gia vào ngành bảo vệ môi trường của thành phố Vĩnh An, nói chính xác hơn thì anh làm trong ngành phát điện từ khí biogas của rác thải."
Ứng Vọng sững sờ: "... Hả?"
Ngụy Vân Thư nhấn mạnh: "Cho nên, anh thật sự tiếp xúc với rác rưởi, em muốn hiểu thành nhặt rác cũng chẳng sai chút nào."
Ứng Vọng: "..."
Ứng Vọng: "......"
Cậu sững người, không biết nên nói gì.
Giờ hai người họ liệu có phải quá chênh lệch không?
Mãi lâu sau, Ứng Vọng mặt đờ ra nói: "Là em hiểu sai rồi."
Ngụy Vân Thư bật cười: "Thảo nào lúc đó em hỏi anh mấy năm nay làm gì, sau khi nghe câu trả lời của anh thì thái độ rất trầm mặc. Giờ nghĩ lại, có phải em cảm thấy anh sống không được khá giả lắm, đúng không?"
Ứng Vọng gật đầu: "Em vẫn luôn nghĩ rằng, lúc đó anh chỉ có thể dựa vào nhặt rác để đổi lấy chút thu nhập ít ỏi, sau đó chật vật mưu sinh."
Ha ha ha ha.
Ngụy Vân Thư cười, véo véo má cậu, càng cười càng lớn tiếng.
Sau khi gây ra chuyện dở khóc dở cười mà anh còn cười như vậy, Ứng Vọng hơi tức giận: "Cười đủ chưa hả?"
Ngụy Vân Thư cười đến ngả vào người cậu: "Sao em lại đáng yêu thế chứ."
Ứng Vọng đẩy người ra: "Cút!"
Ngụy Vân Thư không buông cậu ra, vừa nghĩ đến chuyện Ứng Vọng âm thầm đau lòng cho mình lâu như vậy, trong lòng chợt nóng ran, sau đó không nhịn được hôn lên má và tai cậu.
Ứng Vọng vừa xấu hổ vừa tức giận: "Anh làm gì đó!"
Ngụy Vân Thư ngậm vành tai cậu, thấp giọng mỉm cười, thì thầm một câu bậy bạ bên tai cậu.
Xương cụt của Ứng Vọng lập tức tê dại lan ra.
Trong lòng Ngụy Vân Thư nóng ran, liền dụ dỗ kéo cậu lên giường.
...
Sau khi kết thúc, Ngụy Vân Thư mới nói: "Bé yêu, anh rất vui."
Môi Ứng Vọng hơi sưng lên, hàng mi vẫn còn ẩm ướt, cả người toát ra vẻ lười biếng sau cơn ân ái, cậu hỏi: "Vui cái gì?"
Giọng của Ngụy Vân Thư rất trầm: "Lâu như vậy, hóa ra em vẫn luôn đau lòng cho anh."
Ứng Vọng dựa vào lòng ngực anh, cười khẽ: "Không phải anh cũng đang đau lòng cho em sao."
Ngụy Vân Thư ôm người thật chặt: "Đúng vậy."
Mí mắt Ứng Vọng nặng trĩu: "Vậy là chúng ta đau lòng cho nhau."
Nghe giọng cậu đã mơ màng, Ngụy Vân Thư biết cậu đã mệt mỏi, giọng anh cũng dịu lại: "Bé yêu, ngủ đi."
Ứng Vọng đáp một tiếng: "Ừm."
...
Đến ngày mồng tám tháng Chạp, Ngụy Vân Thư xách theo đồ thăm hỏi rời khỏi nhà, còn Ứng Vọng thì bắt đầu thẫn thờ.
Nghe Vân Thư kể lại, cậu biết dì út và dượng của anh đều là người tốt, đối xử với Vân Thư rất tốt. Nhưng dù vậy, Ứng Vọng vẫn không thể không lo lắng, suy cho cùng đây chính là người thân ruột thịt duy nhất còn lại của Vân Thư, Vân Thư chắc chắn rất coi trọng. Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, Vân Thư sẽ rất khó chịu, đúng không?
Huống chi, còn có cậu.
Tuy rằng Vân Thư nói anh sẽ kiên định ở bên cậu, nhưng được chúc phúc và không được chúc phúc vẫn là hai chuyện khác nhau.
Nghĩ đến đây, Ứng Vọng càng không khỏi lo lắng, lúc làm việc cũng ủ rũ, thẫn thờ.
Nhóm nhân viên trong tiệm chú ý tới, không nhịn được tự hỏi sếp nhỏ bị làm sao vậy, sao hôm nay nhìn không có tinh thần chút nào.
"Sếp nhỏ, sếp làm sao vậy?" Một lúc lâu sau, Vu Hổ không nhịn được hỏi.
Ứng Vọng hít một hơi: "Không sao."
Rõ ràng là không muốn nói rồi.
Tuy rằng tính tình sếp nhỏ có tốt đến mấy, nhưng một nhân viên cũng không thể can thiệp vào chuyện riêng của sếp, cho nên Vu Hổ cũng không hỏi thêm. Có điều, cứ nhìn Ứng Vọng thất thần mãi cũng không hay, Vu Hổ bèn hỏi: "Sếp nhỏ, hôm nay là ngày mồng tám tháng Chạp, sếp xem có cần nấu ít cháo lạp bát không?"
Ứng Vọng buột miệng hỏi: "Cậu biết nấu hả?"
Vu Hổ nói: "Không khó, chuẩn bị đủ nguyên liệu là được."
Ứng Vọng cũng không suy nghĩ nhiều: "Vậy thì nấu thôi."
Ngoài bữa sáng sớm ra, cơm trưa và cơm tối đều do tiệm phụ trách, cho nên nói một cách nghiêm túc thì tiệm nấu món gì có nghĩa là hôm đó họ sẽ ăn món đó. Trước đây vào những dịp lễ tết, Ứng Vọng cũng sẽ cho mọi người một chút đãi ngộ đặc biệt theo ngày đó, ví dụ như Đoan Ngọ ăn bánh ú, Trung Thu ăn bánh Trung Thu. Tuy rằng bánh ú và bánh Trung Thu kia không nhất thiết là do tự tay họ làm, nhưng chắc chắn sẽ mua. Những năm này mọi người làm đồ ăn đều cẩn thận, đồ ăn bán ra đều là những nguyên liệu tốt, không hề kém chất lượng.
Người xưa nói "Qua mồng tám tháng Chạp chính là Tết", lễ mồng tám tháng Chạp trông không náo nhiệt, nhưng hưởng ứng một chút cũng không sao.
Nếu Vu Hổ đã nhắc đến, vậy thì cứ nấu thôi.
Ứng Vọng nghĩ đến trong tiệm thiếu một vài nguyên liệu nấu cháo lạp bát, nên dứt khoát nói: "Tôi đi mua đồ."
Vốn dĩ Vu Hổ còn đang suy nghĩ làm thế nào tìm chút việc cho sếp nhỏ làm, đỡ phải cứ bí bách trong lòng mãi. Còn chưa nghĩ ra cách nói, sếp nhỏ đã tự mình nhắc đến, như thế quả là đỡ việc.
"Được!"
Vì thế, Ứng Vọng cầm tiền ra khỏi tiệm.
Hôm nay lúc Ngụy Vân Thư ra ngoài đã nói với cậu dì út của anh đại khái sống ở khu nào, cho nên Ứng Vọng vô thức đi bộ đến con ngõ nhỏ kia. Chỉ tiếc trong ngõ nhỏ có không ít hộ gia đình, cậu đứng ở đầu ngõ cũng không biết nên tìm ở đâu.
Đến khi gió lạnh thổi qua, đầu óc cậu cũng tỉnh táo hơn.
Mình đang làm gì vậy chứ, cho dù đến được đây, cũng không biết Vân Thư rốt cuộc đã vào nhà nào.
Đang định bước đi, đối diện có mấy người đi ra, chỉ nghe một người phụ nữ nói: "Chao ôi, thật sự không ngờ đó, nhiều năm như vậy, nhà họ Vân này thật sự có người tìm tới cửa."
Một chữ "Vân" này vừa thốt ra, radar của Ứng Vọng lập tức khởi động, chú ý nghe họ nói gì.
Cô A nói: "Còn không phải sao, nhớ trước đây chuyện nhà họ Vân ầm ĩ đến mức nào, nghe nói tất cả đều chết ở nông thôn, sau đó chỉ còn con gái út được đưa đi đội sản xuất ở nông thôn từ sớm là còn sống trở về. Ai mà ngờ, bây giờ lại tới thêm một người nữa."
Cô B nói: "Nè, người đó rốt cuộc là ai vậy, sao tôi nghe mà chẳng hiểu gì nhỉ?"
Cô C thở dài: "Còn có thể là ai, con trai của cô cả nhà họ Vân thôi."
Cô B biết rất ít về chuyện này, lúc này rất ngạc nhiên: "Cô ấy còn sống hả? Không phải nhiều năm rồi không về sao."
Cô A nói: "Trước đây cô ấy lên đại học còn chưa kịp về đến nhà họ Vân thì đã xảy ra chuyện. Nghe nói khi đó người nhà họ Vân đã nhận ra có điều không ổn, nhưng không đợi họ đi tìm thì gia đình đã xảy ra chuyện, ngay sau đó gia sản tiêu tan, người cũng bị đưa đi cải tạo hết, làm sao còn lo được cho cô cả kia? Cũng chính là sau này cô út trở về, nhà họ Vân lại được minh oan sau đó mới bắt đầu tìm người. Nhưng đã qua nhiều năm như vậy, làm sao dễ tìm như thế."
"Hóa ra là có chuyện như vậy à." Cô B hiểu chuyện, nói: "Tôi thường nghe nói cô giáo Vân vẫn đang khắp nơi nhờ người giúp tìm chị gái đấy, nhưng vẫn luôn không có tin tức gì. Mọi người âm thầm suy đoán liệu cô ấy đã sớm qua đời, không ngờ, bây giờ con trai của cô ấy lại thật sự tìm đến cửa..."
Nói xong, cô ấy thở dài: "Cũng không biết mấy năm nay họ sống thế nào, còn có chị gái của cô giáo Vân đã gả cho ai, vì sao bản thân không trở về."
Hai người phụ nữ khác cũng thở dài một tiếng: "Người này không về, tám phần là..."
Nhưng hai người vẫn không nói ra lời đó.
Cô A kết thúc đề tài: "Thôi, dù sao đi nữa, cô giáo Vân tìm nhiều năm như vậy, bây giờ cũng coi như có chút tin tức rồi."
Cô C: "Đúng đúng đúng."
"..."
Mấy người phụ nữ vừa đi vừa nói, con ngõ nhỏ vốn không có mấy người lại càng thêm trống trải, lời họ nói đương nhiên Ứng Vọng cũng nghe rõ mồn một.
Cậu nghĩ thầm, xem ra Vân Thư đúng là đến đây tìm người thân, lại còn bị người khác biết được.
Nhưng, dựa theo thái độ kiên trì tìm người của cô giáo Vân mà những người này kể, cậu cũng có thể yên tâm hơn một chút.
Ứng Vọng lại vòng hai vòng trong ngõ nhỏ, nhưng vẫn không thể chờ được Ngụy Vân Thư mở cửa bước ra từ nhà nào. Hiện tại cậu đã biết, hai bên hẳn là có rất nhiều chuyện muốn nói, cậu chờ thêm nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì. Huống chi trời đông giá rét thế này, gió lạnh thấu xương, cậu mà chờ nữa sẽ thật sự bị đông lạnh mất. Bởi vậy, Ứng Vọng không tiếp tục đi loanh quanh nữa, cất bước rời khỏi đây.
Dựa theo nguyên liệu làm cháo lạp bát, Ứng Vọng mua đủ từng loại nguyên liệu một.
Về đến tiệm, tiệm buôn bán vô cùng tốt, phía sau bếp cũng khá bận rộn. Lúc này tâm trạng của Ứng Vọng tốt lên rất nhiều, dứt khoát không gọi Vu Hổ vào giúp, tự mình ôm đồm việc nấu cháo.
Nguyên liệu phải ngâm trước một lát, sau đó mới cho vào nồi.
Có chuyện để làm, thời gian cũng không còn khó chịu đựng như vậy nữa.
Mãi đến khi ánh nắng chiều cũng đã tắt, Ngụy Vân Thư mới trở về.
Sau khi Ứng Vọng thấy anh lập tức tiến lên đón: "Thế nào rồi?"
Ngụy Vân Thư trả lời: "Khá tốt."
Ứng Vọng không yên tâm, kéo anh vào phòng khách, tránh đi đám đông, sau đó mới cẩn thận quan sát vẻ mặt của Ngụy Vân Thư, nhưng cũng không nhìn ra điều gì. Trong lòng càng thêm lo lắng: "Thật hả?"
Ngụy Vân Thư cười khẽ: "Lừa em làm gì? Dì út và dượng của anh đều là người rất tốt."
Ứng Vọng nói: "Họ là người tốt, chuyện này em tin."
Ngụy Vân Thư đành kể đại khái: "Anh nói anh là con trai của Vân Hủy, ban đầu dì út của anh không tin. Nhưng sau đó anh kể một vài chuyện trước đây của dì mà mẹ đã kể cho anh, dì út lập tức tin bảy tám phần. Rồi sau đó anh đưa ra chứng cứ thì dì hoàn toàn tin, tiếp đó dì cứ hỏi mãi mấy năm nay mẹ anh đi đâu, sống có tốt không, ba anh lại là người nào, và nhiều chuyện khác nữa. Anh che giấu một vài chuyện, nhưng phần lớn đều kể hết. Dì kích động, cộng thêm những chuyện xảy ra mấy năm nay quả thật không ít, cho nên đã kéo anh nói chuyện không ngớt. Nếu không phải anh nhất quyết phải về, chỉ sợ dì đã trực tiếp sắp xếp cho anh ở lại nhà họ Hàn rồi."
Giọng điệu nói chuyện của Ngụy Vân Thư rất bình tĩnh, thậm chí cuối cùng còn nói thêm mấy câu dí dỏm, nhưng Ứng Vọng biết trong lòng anh nhất định không hề dễ chịu. Vết sẹo lại bị khơi gợi một lần nữa, lúc này trong lòng làm sao có thể vui vẻ được?
Cho nên Ứng Vọng khẽ ôm anh: "Vân Thư, em ở bên anh."
Trong lòng Ngụy Vân Thư quả thật không hề dễ chịu, vươn tay ôm Ứng Vọng thật chặt, sau đó vùi đầu vào cổ cậu, rất lâu sau cũng không nói lời nào.
Ứng Vọng cũng không nói chuyện, chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng anh, yên lặng an ủi anh.
Qua một lúc lâu, Ngụy Vân Thư mới mở miệng: "Trước đó một trong những nguyên nhân anh trì hoãn việc gặp dì út cũng là vì anh sợ cảnh tượng như vậy. Đối với dì út của anh mà nói, có lẽ không có tin tức mới chính là tin tốt, mà bây giờ, anh tự mình mang tin xấu đến cho dì. Từ nay về sau, dì đã thật sự không còn chị gái nữa rồi."
"Không đâu." Ứng Vọng nói nghiêm túc: "Vân Thư, chỉ cần trong lòng nhớ thương, vậy thì người kia sẽ luôn tồn tại. Đối với dì út của anh mà nói, chị của dì vẫn luôn sống trong lòng dì, hơn nữa dì cũng có quyền được biết chân tướng. Huống chi, không phải còn có anh đây sao? Đứa cháu ngoại như anh đây sống khỏe mạnh, đó cũng là niềm an ủi đối với dì."
Giọng Ngụy Vân Thư khàn khàn: "Anh biết."
Giọng Ứng Vọng dịu dàng: "Vân Thư, em luôn ở đây, đừng sợ."
Ngụy Vân Thư ôm cậu chặt hơn nữa: "Ừm."