Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp
Chương 93: Sếp Giỏi
Kinh Doanh Ăn Uống Ở Thời Bao Cấp thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, Ứng Vọng ngủ đến tận buổi chiều mới tỉnh dậy.
Cậu cảm thấy mình cũng khá có thiên phú hơn người, ngoại trừ vùng eo hơi đau một chút và giọng nói có phần khàn đi, những chỗ khác vẫn ổn.
Ứng Vọng mặc quần áo xong thì đi ra ngoài. Vừa bước ra đã ngửi thấy mùi cơm thơm lừng. Ngụy Vân Thư nghe thấy tiếng động liền đến gần, "Dậy rồi à?".
Ứng Vọng gật đầu, "Anh nấu món gì vậy?".
Ngụy Vân Thư đáp, "Thịt thăn xào chua ngọt, trứng xào cà chua, tôm luộc và canh tam tiên."
Ứng Vọng mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình. Trên cổ và xương quai xanh vẫn còn những dấu vết. Khi đánh răng, cậu cử động tay khiến cổ áo bị kéo trễ xuống, lộ ra cả phần ngực.
Yết hầu Ngụy Vân Thư khẽ nuốt khan. Trong lúc nói chuyện với Ứng Vọng, đôi mắt anh thỉnh thoảng lại dừng lại ở đó. Cuối cùng, chờ cậu rửa mặt xong, anh kéo cậu lại hôn một lúc lâu mới cảm thấy vừa lòng thỏa ý.
Khi ngồi xuống ăn cơm, Ứng Vọng nhắc đến chuyện Vân Đóa nói hôm qua, "Em suy nghĩ kỹ rồi, cảm thấy đề nghị bán món kho ở tiệm lẩu này quả thật không tệ. Lưu lượng khách của hai bên không trùng nhau đến 80%, như vậy nguồn tiêu thụ cũng sẽ mở rộng thêm một chút."
"Được đấy." Ngụy Vân Thư không có ý kiến, "Muốn thử thì cứ thử đi, hẳn là sẽ có thị trường."
Ứng Vọng cười nói, "Em cũng nghĩ vậy."
Đồ ăn hôm nay kích thích vị giác lại thanh đạm, cộng thêm lúc này đã là buổi chiều nên cậu cũng thực sự đói bụng. Thế là cậu ăn liền hai bát cơm lớn, sau đó ăn hết tôm Ngụy Vân Thư bóc cho, cuối cùng còn uống thêm hai bát canh. Trong bụng cậu cuối cùng cũng xem như đã no.
Tôm còn dư mấy con, Ngụy Vân Thư hỏi, "Ăn nữa không?".
Ứng Vọng nói, "No rồi, anh ăn đi."
Ngụy Vân Thư thành thạo bóc hết số tôm còn lại, sau đó chấm nước sốt ăn. Xong xuôi, anh mới đứng dậy đi rửa tay.
Ứng Vọng đứng lên giúp dọn dẹp bát đũa, sau đó hai người cùng nhau rửa chén.
Nói đến thì, trước đây khi sống ở tiệm lẩu bên kia, cơ bản đều là ăn cơm công tác, bát đũa cũng có nhân viên trong tiệm rửa, thậm chí ngay cả nấu cơm cũng chưa từng. Bây giờ đến bên này, hai người ở một căn hộ, dùng phòng bếp cũng rất tiện, rửa chén cũng là hai người cùng nhau rửa.
Có câu nói, một người làm việc thì gọi là lao động, hai người cùng làm thì gọi là tình thú. Đôi trẻ làm gì cũng thấy vui vẻ.
Rửa chén xong, Ngụy Vân Thư nói, "Trong nhà còn thiếu một vài thứ, ra ngoài mua sắm không?".
Ứng Vọng nhìn những dấu vết lộ ra trên người mình, hỏi, "Em ra ngoài bằng cách nào?".
Ngụy Vân Thư im lặng một cách kỳ lạ.
Hiện tại là mùa hè, thời tiết nóng nực, mặc áo tay ngắn còn nóng không chịu nổi, càng không cần nói đến mặc áo tay dài. Huống hồ trên cổ Ứng Vọng cũng có một ít dấu vết, chỗ đó cần phải quàng khăn mới có thể che hết được. Nhưng hiển nhiên, thời tiết lúc này không cho phép.
"Là anh sai." Cuối cùng, Ngụy Vân Thư nói.
Ứng Vọng hỏi, "Sai ở đâu?".
Ngụy Vân Thư: "Không suy xét chu đáo, tùy tiện đưa ra kiến nghị."
Ứng Vọng: Uổng công em còn cho rằng anh muốn nói tối hôm qua anh quá đáng là sai rồi đấy!
Hiển nhiên, đối phương không hề cảm thấy như vậy.
Có điều, đáp án này cũng chẳng bất ngờ chút nào, cậu hừ cười một tiếng, "Ngụy biện."
Ngụy Vân Thư đẩy cậu ngồi xuống sô pha. Quạt điện thổi vù vù, tuy rằng là gió nóng, nhưng ít nhiều gì vẫn có chút hiệu quả.
"Thôi, để qua hai ngày nữa rồi đi, hôm nay ở nhà xem TV." Nói rồi, Ngụy Vân Thư lại đi mở TV.
TV chiếu các loại phim điện ảnh và truyền hình kinh điển. Những năm này kỹ thuật biểu diễn của các diễn viên thật sự rất tốt, cộng thêm cốt truyện liền mạch, xem ra cũng khá thú vị.
Hai người vừa nói chuyện phiếm vừa xem phim, thấm thoát đã hết cả một buổi chiều.
Cơm tối là hai người cùng làm, cộng thêm đồ ăn thừa ngày hôm qua, đã đủ ăn.
Lại qua mấy ngày, đến khi những dấu vết lộ ra ngoài của Ứng Vọng hoàn toàn biến mất cậu mới ra cửa.
Buổi tối hôm đó, chính là buổi liên hoan của nhân viên công tác trong hai cửa hàng. Bởi vì tiệm lẩu vẫn phải buôn bán, cho nên thời gian được định vào tám giờ tối, địa điểm cũng là ở bên trong tiệm lẩu. Đương nhiên, ngay cả thời gian buôn bán cũng là tối nay cố ý điều chỉnh, nếu không thì tiệm phải buôn bán muộn hơn.
Trước tiên Ứng Vọng cùng Vu Hổ và Trương Viện Triều làm rất nhiều đồ ăn, sau đó chờ khách trong tiệm đi gần hết mới bưng thức ăn lên bàn.
Nhân viên tiệm lẩu, nhân viên giao đồ ăn cùng với nhân viên tiệm ăn vặt, cộng thêm hai chủ tiệm, một bàn không đủ ngồi, nên chia thành hai bàn.
Món ăn cũng rất phong phú, có thịt kho tàu, thịt sợi xào ớt xanh, gà cay Trùng Khánh, thịt kho, thịt bò xào, xương sườn hầm rong biển, cá lát hầm dưa chua, hải sản om nồi đất, đậu hũ nhồi thịt, rau trộn tam ti. Vẫn là mười món ăn như cũ, hơn nữa mỗi món đều làm rất nhiều, sau khi ăn hết vẫn có thể thêm đồ ăn.
Những thứ như hạt dưa, đậu phộng, trái cây, đồ uống cũng không thiếu, thứ duy nhất không chuẩn bị chính là rượu.
Chuyện này xuất phát từ cân nhắc an toàn. Nhiều người như vậy, nếu như có ai uống nhiều xảy ra chuyện gì đó thì không hay, cho nên dứt khoát không lấy rượu.
Nhưng cũng chẳng có ai bắt bẻ chuyện này, một bàn đồ ăn lớn như vậy, quả thật là đầy đủ hương vị, nào còn để ý có rượu hay không gì đó, ăn là xong việc!
Ứng Vọng nói ngắn gọn vài câu, sau đó thì bảo mọi người bắt đầu ăn.
Tốc độ của nhóm người ngồi ở hai bàn quả thật không chậm, gần như ngay trong khoảnh khắc Ứng Vọng dứt lời đã cầm lấy đũa vươn đến món ăn mình thích, không khách sáo chút nào.
Song, mọi người cũng không phải kiểu không biết điều, không có chỉ lo ăn, trò chuyện tâm sự vẫn phải có. Nhất là Ba Đào, miệng lưỡi kia quả thật hoạt bát, nói luyên thuyên không ít câu. Tính ra thì cả đại sảnh làm không khí sôi nổi nhất là hắn, kéo theo cả thảy xung quanh cũng sôi nổi lên.
Ứng Vọng thầm nghĩ, đây quả thật là một nhân tài.
Nhanh chóng lấp đầy bụng trước, lúc ăn gần no Ứng Vọng mới nói, "Đúng rồi, hai ngày trước tôi và Vân Thư thương lượng muốn lấy một phần món kho mang đến bán trong tiệm lẩu bên này, đến lúc đó coi như một phần đồ ăn chín đưa vào thực đơn trong tiệm lẩu. Ba Đào, cậu và Vu Hổ trao đổi thống nhất với nhau một chút, xem thử khi nào thì thực hiện được."
Vu Hổ lập tức hỏi, "Vậy sếp nhỏ muốn nấu trực tiếp bên này hay là chờ bên kia nấu xong mang đến đây bán?".
"Nấu xong trực tiếp mang đến đây bán đi." Ứng Vọng nói, "Nếu ở bên này nấu, vậy mấy thứ nguyên liệu nấu ăn này kia đều phải đưa hết qua đây, không chỉ cần nhân công, mà còn cần mở thêm một cái bếp, rất phiền phức. Trực tiếp đưa đồ ăn chín qua tiện lợi hơn một chút."
Ba Đào tiếp câu chuyện, "Vậy thì đơn giản. Chờ sau khi món kho mỗi ngày nấu xong trực tiếp đựng ra mỗi cái một thùng riêng. Nhưng ở đây có một vấn đề, xe đạp không đủ chứa, phải dùng xe đạp ba bánh mới được, cột trong thùng chở hàng, nhiều hơn nữa cũng chứa được. Cho nên có lẽ cần phải sắp xếp mua một chiếc xe đạp ba bánh."
Ứng Vọng vung tay lên, "Cậu cứ trừ thẳng vào sổ sách của tiệm ăn vặt đi."
Ba Đào đã qua được thử việc quản lý cửa hàng, hiện tại là quản lý cửa hàng chính thức của tiệm ăn vặt. Mỗi ngày sổ sách các mảng món kho, bánh bao, bún gạo lạnh, vân vân đều đang do hắn tổng hợp, tiền cũng là hắn thu. Ứng Vọng và Ngụy Vân Thư chỉ cần kiểm tra sổ sách bất ngờ là được. Bởi vậy lúc này được Ứng Vọng thông qua, Ba Đào đã có thể đi mua một chiếc xe đạp ba bánh về dùng.
Ba Đào trả lời, "Được, ngày mai tôi sẽ đi mua xe đạp ba bánh ngay, sau đó đặt hàng nguyên liệu nấu ăn. Nếu như thuận lợi thì ngày kia là có thể đưa món kho đến tiệm lẩu."
Nói xong, hắn lại nói với Vu Hổ, "Anh Vu, nếu không thì hiện tại chúng ta lập tức thảo luận một chút đại khái phải đưa bao nhiêu đồ ăn đến tiệm lẩu bên này nhé?".
Vu Hổ: "Được."
Hai người thật sự bắt đầu thương lượng, những người khác trong tiệm lẩu cũng theo đó đưa ra ý kiến, tính toán số lượng.
Ứng Vọng nhìn cảnh này thì tâm trạng rất tốt.
Sếp biết cách dùng người mới là sếp giỏi! Bằng không mỗi một chuyện đều tự tay làm lấy, vậy thì quá mệt mỏi rồi!
Ngụy Vân Thư nhìn vẻ mặt vui vẻ của Ứng Vọng cũng rất hài lòng. Giao công việc cho người khác làm, cậu có thời gian nghỉ ngơi, vậy thì không còn gì tốt hơn.