Chương 34: Hành trình về phương đông - Phần 4

Kinh Mậu Đại Tống - Ngô Tứ Quân

Chương 34: Hành trình về phương đông - Phần 4

Kinh Mậu Đại Tống - Ngô Tứ Quân thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Họ cũng gặp phải gió lớn như chúng ta, giờ chỉ còn khoảng 280 người. Người dẫn đầu nói tiếng Mông Cổ nhưng nhìn không giống người Mông Cổ, trông giống người Khiết Đan hoặc Nữ Chân hơn, thậm chí có thể là người Hán."
Viên binh sĩ do A Dịch Cát phái đi thăm dò đã quay về báo cáo.
"Họ đi về hướng đông à?" A Dịch Cát hỏi.
"Họ đến Đại Đô."
"Đến Đại Đô làm ăn à? Mua bán gì?"
Viên lính cúi đầu, "Thưa, không rõ ạ."
"Nói với họ, cho chúng ta cùng đi." A Dịch Cát ra lệnh.
Tần Quyên quay đầu nhìn A Dịch Cát. Lương thực và nước uống của họ còn lại chẳng bao nhiêu, không khỏi nghi ngờ có ý đồ gì đó.
Viên lính kia đi khá lâu, A Dịch Cát sốt ruột, liền sai vài kỵ binh sang dò xét tình hình.
Chẳng bao lâu, họ đã quay về.
"Thương đội muốn nói chuyện trực tiếp với ngài."
A Dịch Cát đứng dậy khỏi đống cát, "Được, bảo họ lại đây."
Viên lính ngập ngừng nói, "Họ muốn ngài đến đó...."
A Dịch Cát nhíu mày. Rồi hắn chọn vài thuộc hạ, dẫn theo cả Tần Quyên, cưỡi ngựa đến chỗ thương đội.
Tần Quyên thấy dáng vẻ A Dịch Cát thong dong như thế thì yên tâm. Chắc hẳn A Dịch Cát sẽ không làm gì quá đáng.
Nhưng xem ra Tần Quyên đã đánh giá cao sự kiên nhẫn của A Dịch Cát, hoặc bởi vì lâu nay A Dịch Cát đối xử quá tốt với nó, nên nó tưởng hắn hiền hòa với tất cả mọi người.
Thủ lĩnh thương đội khá dễ nói chuyện, nhưng hai huynh đệ đi theo hắn, một người nóng nảy hung dữ, một người ít nói nhưng cứ mở miệng là chửi mắng.
A Dịch Cát không đủ kiên nhẫn để nói chuyện khéo với họ. Một tên định mở miệng quát, A Dịch Cát liền vung roi quất thẳng vào mặt gã.
"...." Tần Quyên ngây ra, mãi sau mới kịp phản ứng, giữ lấy tay A Dịch Cát.
"Ca! Chúng ta cứ nói chuyện đàng hoàng đã, không thể ép họ chia sẻ nước và lương thực được. Bây giờ mà gây sự thì chỉ thêm người chết." Tần Quyên giọng run run.
A Dịch Cát tức đến khó thở. Tần Quyên biết, nếu đoàn thương nhân này không gặp phải A Dịch Cát mà là vị tướng lĩnh khác thì có khi chẳng buồn thương lượng, đã sai lính cướp bóc.
Tần Quyên nắm tay A Dịch Cát, lắc đầu. Nếu muốn đánh, thương đội này cũng đông người, tổn thất sẽ rất lớn. Dù phe ta đánh thắng và cướp được lương thực, nhưng lính chết nhiều cũng chính là thảm bại.
Giết người vốn là kế sách hạ phẩm.
Bá Nha Ngột Hồ nói, y từng thấy xác chết trôi khắp nơi, máu đổ đỏ hơn hoàng hôn. Dùng chiến tranh giải quyết vấn đề là cách thức dã man nhất....
"Chúng ta dùng bạc mua của các ngươi." Tần Quyên nghĩ một lát rồi nói với đám thương nhân.
Lúc sáu tuổi, Nô Nô Mạt Hách đã dạy nó rằng thương nhân chỉ coi trọng lợi ích, điều này đã ăn sâu vào tiềm thức nó. Dù họ có lòng thiện lương nhưng lợi lớn và lợi nhỏ khác nhau. Muốn thương lượng với thương nhân, tốt nhất cứ mang tiền ra mà nói.
Những thương nhân kia có vẻ sửng sốt. Không chỉ họ, A Dịch Cát và các kỵ binh đi cùng cũng rất ngạc nhiên.
Tần Quyên biết người dẫn đầu hẳn đã hiểu, nó đang đưa cho họ một cơ hội giảng hòa, trao cho họ một chiếc thang để đôi bên cùng xuống nước.
Cũng để họ hiểu, không bán cũng phải bán.
Người dẫn đầu còn khá trẻ, mới hơn hai mươi tuổi, mặc trang phục Mông Cổ nhưng gương mặt thanh tú. Hắn nhìn Tần Quyên một lúc, rồi nói với hai nam nhân cao lớn bên cạnh.
"Kiểm lại lương thực của chúng ta, đưa cho họ một nửa."
"Lão đại, sao lại thế? Đưa cho họ thì chúng ta phải làm sao? Hơn 200 người biết sống sao đây?"
Người dẫn đầu nhíu mày, nói gằn, "Cho họ."
"Lão đại...."
"Đừng nói nữa, cứ theo lời ta."
Mọi người nhìn nhau. Dù không lên tiếng nhưng ai cũng biết họ hết sức phản đối.
Thương đội đã giao nửa số lương thực, thủ lĩnh cũng không nhận tiền của quân. A Dịch Cát không thích ra vẻ, cũng chẳng ưa nói lời khách sáo. Người ta bảo không cần tiền thì hắn cũng chẳng thèm đưa, nhưng Tần Quyên lại lắc đầu.
Tần Quyên bảo hắn đưa bạc. Hắn do dự một chút nhưng cũng sai người đi lấy bạc.
Hắn hỏi Tần Quyên làm vậy để làm gì?
Tần Quyên nói nhỏ, "Bọn họ muốn đẩy chúng ta đi nên mới không nhận bạc, nhưng như thế không được. Phải đưa bạc cho họ, bảo họ cho chúng ta cùng đi. Chúng ta bằng lòng chia sẻ lương thực, thậm chí còn bảo vệ họ khỏi cướp đường. Điều kiện duy nhất là cho chúng ta cùng đi."
A Dịch Cát gật đầu, hiểu ra. Không ngờ Tần Quyên lại có bản lĩnh như vậy, suy nghĩ thật chu đáo.
A Dịch Cát nói với kỵ binh, "Bảo họ cho chúng ta cùng đi."
Thương đội do dự hồi lâu nhưng cuối cùng vẫn đồng ý, phần vì bị ép buộc, phần vì lý do khác nữa.
A Dịch Cát đi giữa thương đội, trước sau đều là người của họ, đi cuối là Tuyết Biệt Đài tướng quân cùng xe ngựa của Viết Viết.
Đi được mấy ngày thì Tùng Man đổ bệnh, không ăn không uống, sốt mãi không hạ. Một đứa bé mới bốn năm tuổi đã bị kéo vào hành trình gian nan thế này, thật sự rất tội nghiệp.
Viết Viết vừa xót lại vừa giận, "Biết vậy lúc trước lão tử đã để ngươi và tên nhóc này ở lại Hổ Tư Oát Nhĩ."
Cực Bố Trát cúi đầu, chẳng dám nói gì, ôm Tùng Man, áp mặt lên trán nó, chỉ mong Tùng Man mau chóng khỏe lại.
Tần Quyên bưng thuốc được quân y nấu tới. Cực Bố Trát vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ của Tùng Man, nói, "Hồ Cầu Nhi, mau dậy uống thuốc đi."
Tùng Man mở mắt, nhưng rồi lại kiệt sức thiếp đi. Cực Bố Trát lại tiếp tục lay gọi, "Dậy uống thuốc nào, uống thuốc xong sẽ khỏi....Thiếu gia, tỉnh lại đi...."
"....." Tùng Man ư a vài tiếng nhưng không mở mắt nữa.
"Còn ngẩn ra đó làm gì, bịt mũi đổ vào miệng." Viết Viết quả quyết nói.
Cực Bố Trát nhìn Tần Quyên, ý bảo nó làm đi.
"...." Tần Quyên ngập ngừng một chút, dùng ngón tay nắm cằm Tùng Man, đặt miệng bát thuốc giữa hai hàm răng, rót vào.
Thuốc vừa rót xuống, Tùng Man ho liên tục, mở mắt ra.
"Ưm....Đại ca ca....Khụ khụ khụ...." Nói được vài câu đã ho không ngừng.
Tần Quyên cuống hết cả lên, vội buông bát xuống, rời đi.
Viết Viết chớp mắt, bực dọc nói, "Cực Bố Trát, ngươi xem, sói con dễ mềm lòng như vậy, ta còn giữ nó làm gì? Có rót thuốc thôi cũng không làm nổi!"
Viết Viết xắn tay áo, cầm lấy bát, hung tợn nhìn Tùng Man, "Nếu tỉnh rồi thì cha hỏi ngươi, ngươi định uống hay để lão tử ép ngươi uống?"
Tùng Man chẳng sợ hắn chút nào, bởi giờ đã biết rõ tính nết Viết Viết, nó tin chắc Viết Viết sẽ không ra tay đánh đòn mình. Nhưng nó vẫn ngoan ngoãn vươn bàn tay mũm mĩm, bưng chén thuốc lên uống.
"Đắng quá...." Nó kêu một câu.
Viết Viết nghe vậy, vội tìm kẹo trong túi áo. Nhưng có tiếng vó ngựa lọc cọc ngoài màn xe, rồi người lính kia quay về, chìa ra bàn tay đẹp đẽ với viên kẹo đã bóc một nửa vỏ, nửa kia còn nằm trong gói giấy.
Viết Viết bực thật sự. Sói con từ nhỏ đã làm việc nặng trong doanh nô lệ, sao bàn tay còn trắng trẻo hơn cả hắn?
Tùng Man ngẩn người nhưng không nhận lấy. Tần Quyên dùng hai ngón tay kẹp lên, đưa đến bên miệng Tùng Man.
Bấy giờ Tùng Man mới há miệng ngậm lấy, còn cắn cả vào tay Tần Quyên.
Không đau lắm, nhưng đứa bé đang sốt nên miệng cũng nóng như bỏng.
Tần Quyên lúng túng, vành tai đỏ bừng, còn Tùng Man lại chẳng biết gì cả, cả người mơ mơ hồ hồ, uống thuốc xong thì ngủ.
Ngày hôm sau, khi Tùng Man tỉnh lại, quân y nói bệnh tình đã khá hơn hôm qua nhiều.
*
Khi họ thấy được thành Oát Đoan phía xa thì đã là đêm khuya, trông rõ ánh lửa trên tường thành.
"Sao lại thế? Cả dọc đường không thấy lính tuần tra, chẳng lẽ thành Oát Đoan xảy ra chiến sự? Sao có thể?"
Càng đến gần Trung Nguyên, ở đây có ai dám đánh họ?
"Là quân Khương hay Đường Cổ Đặc? Hay là tàn dư của hoàng thất Kim quốc?" Một vị đại nhân lơ đãng nói.
Các mưu sĩ Khiết Đan đều im lặng, không ai dám trả lời, sợ rước họa vào thân.
Tần Quyên nhìn vị đại nhân kia. Người này là viên tướng tùy tùng đi theo Tuyết Biệt Đài tướng quân. Dọc đường đi, hắn nói chuyện với A Dịch Cát nhiều lần, nên ít cũng phải là thiên phu trưởng.
"Cử người đi thăm dò một chút, còn chúng ta nấp đi thôi." A Dịch Cát căn dặn. Chỗ Tuyết Biệt Đài tướng quân thì hắn không có quyền điều hành nên để ông ta tự ra lệnh.
*
Chẳng bao lâu, kỵ binh do A Dịch Cát cử đi đã quay về.
"Là người Kim, không biết từ đâu tới đây, suýt chút nữa chiếm được Oát Đoan. May mà Ninh Bách đại nhân đến trợ giúp kịp thời nên giờ đã ổn."
"Ninh Bách đại nhân?" A Dịch Cát giật mình. Viết Viết cũng hất màn xe, ló đầu ra xem.
Không một ai đoán được Ninh Bách lại xuất hiện ở đây.
"Tuyết Biệt Đài tướng quân tới." Một kỵ binh nhắc nhở họ.
Viết Viết xuống xe, A Dịch Cát cùng các kỵ binh khác xuống ngựa.
"Tuyết Biệt Đài tướng quân." Bọn họ nghiêm chỉnh hành lễ.
"Báo cho quan viên ở Oát Đoan, chúng ta muốn vào thành." Tuyết Biệt Đài nói với A Dịch Cát.
"Thưa vâng." A Dịch Cát sai người đi, lại bảo Tần Quyên đi nói chuyện với thương đội, bảo họ có thể tách ra đi riêng từ đây.
Thủ lĩnh thương đội, cũng chính là nam nhân trẻ tuổi lần trước, đưa cho Tần Quyên một thẻ bài gỗ màu đen trước khi đi.
"Tần huynh đệ, lần này phải cảm tạ ngươi. Nếu sau này gặp chuyện gì khó khăn, hoặc muốn tìm ta thì cầm thẻ bài này đến Sa Châu Phật Đạo thương hội. Họ thấy thẻ bài này, nhất định sẽ giúp ngươi." Người đó nói xong bèn nhanh nhẹn lên ngựa rời đi.
Tiếng lục lạc trôi xa dần, thương đội cũng biến mất dưới ánh sao trời.
Sau chừng nửa canh giờ, tiếng vó ngựa lại vang lên. Quả nhiên là các quan viên thành Oát Đoan.
"Tuyết Biệt Đài tướng quân quý an, Y Văn vương thế tử quý an." Bọn họ khom mình hành lễ.
Tuyết Biệt Đài không nói gì, Viết Viết cũng không dám nói. Lớn nhỏ có thứ tự, Tuyết Biệt Đài vẫn là đường thúc của hắn.
Một lúc lâu mà không ai lên tiếng, các quan viên Oát Đoan cúi mình cũng không dám ngẩng đầu lên, tình cảnh hết sức lúng túng.
Tần Quyên cũng nhận thấy có gì không ổn, bèn nhìn A Dịch Cát, cũng đúng lúc A Dịch Cát quay sang.
*
Thành Oát Đoan bị tập kích, quân đội về đông không nên ở lâu, nhưng vì Ninh Bách đang ở đây nên họ quyết định tìm gặp hắn.
Viết Viết không ưa Ninh Bách. Một là vì Ninh Bách không hơn nó quá nhiều tuổi, có thể xem là đồng trang lứa nhưng cao hơn nó rất nhiều, hai là vì Ninh Bách văn võ song toàn, từ lớn đến bé nó nghe người ta ca tụng cái tên này đến mòn lỗ tai....
Bị đem ra so sánh là chuyện mà ai ai cũng ghét, nhất là biểu tỷ của hắn, cứ thấy Ninh Bách là không rời mắt ra nổi.