Kinh Trập - Minh Yến Đăng
Chương 2: Gặp Lại
Kinh Trập - Minh Yến Đăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không biết ông cụ nhà họ Lê đã nói gì với Nguyễn Minh Gia, nhưng cuối cùng ông cũng đồng ý để Nguyễn Vụ hoàn thành ba năm cấp ba tại Khúc Hải.
Chỉ điều kiện là sau kỳ thi đại học, cô nhất định phải quay về Kinh Cảng.
Nghe xong, Nguyễn Vụ thở phào nhẹ nhõm. Cô nghĩ thầm: “Dù sao kỳ nghỉ hè cũng chưa đầy ba tháng. Cứ không ra khỏi nhà là được. Đến lúc khai giảng thì ở luôn trong ký túc xá.” Miễn là tránh mặt ba người nhà họ, mọi chuyện sẽ ổn.
Trở lại Khúc Hải, những lúc rảnh rỗi, Nguyễn Vụ lại không khỏi nhớ đến chàng trai cô từng gặp ở tiệm bi-da hôm ấy. Một cảm giác mơ hồ, khó tả, cứ như có sợi dây vô hình kéo cô quay lại nơi đó.
Cô vốn là người hành động theo cảm hứng. Vừa nảy ra ý định, lập tức rút điện thoại, chạm vài cái trên màn hình, mở app đặt vé, mua vé tàu cao tốc đến Kinh Cảng, đeo ba lô lên và thẳng tiến ra ga.
Tính ra cũng đã hơn một tháng kể từ lần trước đến Kinh Cảng. Dọc hai bên con hẻm, tầm gửi đã nở những chùm hoa vàng nhạt, lan tỏa mùi chua chát thoang thoảng trong không khí.
Nguyễn Vụ đeo ba lô, bước thẳng tới tiệm “Tùy Tiện”, dừng lại trước cửa, hít sâu một hơi rồi đi thẳng qua ông chủ lên tầng hai.
Không ngờ ông chủ vội gọi giật lại: “Này cô gái, tầng hai không được lên đâu!”
Cô khẽ nhíu mày, khó hiểu: “Lần trước cháu cũng đã lên tầng hai mà.”
Ngừng lại một chút, cô thêm vào: “Cháu còn mượn sạc dự phòng của chú nữa.”
Ông chủ bừng tỉnh, nhìn Nguyễn Vụ từ đầu đến chân mấy lượt rồi gật gù: “A, nhớ rồi! Hôm đó là sinh nhật A Dự, cháu chính là cô gái chạy lên tầng hai hôm đó!”
A Dự? Là chữ “Dự” nào nhỉ? Hôm trước, tên tóc đỏ cũng gọi người kia là A Dự… Có lẽ đó là tên anh ta?
Nguyễn Vụ mặt vẫn điềm tĩnh, nhưng giọng nói khẽ mang theo chút dò hỏi: “Là cậu mặc áo khoác đen hôm trước sao?”
Ông chủ phẩy tay, gật đầu qua loa: “Chắc vậy. Trong đám trẻ đó, chỉ có nó là nổi bật nhất. Khách đến tiệm chú, ai cũng hỏi về nó.”
Ông chủ chợt hiểu ra điều gì, cười nửa đùa nửa thật: “Cô gái, chẳng lẽ cháu cũng đến tìm cậu ta à?”
“Thôi đừng phí công nữa. Hôm nay cậu ta không có ở đây. Tầng hai vốn dĩ là chỗ riêng của nó.”
Giọng cô gái khẽ vội: “Vậy chú có biết cậu ấy đi đâu không ạ?”
“Chắc là lên chùa Đàm Thác rồi. Cháu cứ thử tìm xem. Hôm qua chú tình cờ nghe mấy đứa nó nhắc đến.”
“Dạ, cảm ơn chú!”
Ông chủ đặt ly nước xuống, nghiêm mặt: “Cô gái, chú nói thật, cậu ta là cậu ấm nhà họ Tần ở phía Bắc thành phố, nổi tiếng ngỗ nghịch, khó chiều. Thứ gì cậu ta cũng dám chơi, dù là điều cháu từng nghĩ đến hay chưa từng.”
Nguyễn Vụ không đáp, chỉ cúi đầu chạy thẳng ra khỏi tiệm, đón xe đến chùa Đàm Thác.
*
Trước cổng chùa, người đông như hội. Dù tài xế đã “báo trước” cho cô tâm lý, lúc bước xuống xe, Nguyễn Vụ vẫn choáng ngợp.
Tài xế bảo: “Cuối tuần, nhiều phụ huynh đến cầu may cho con thi đại học.”
Nguyễn Vụ chen vào dòng người, tiến vào chùa. Không khí ngột ngạt mùi mồ hôi, cô bịt mũi, nhíu mày, bước nhanh hơn.
Đi một lúc, cô phát hiện một sân nhỏ yên tĩnh, vắng người.
Không do dự, cô chạy đến, ngẩng đầu quan sát.
Sân có một cây ngân hạnh lớn, xung quanh là những căn nhà gạch đỏ, mái ngói thấp. Cổng đá hình vòm, bên cạnh là một cái giếng cũ, tuy cũ kỹ nhưng đậm chất cổ kính. Nhưng nơi này lại chẳng giống chỗ ở của người tu – dưới gốc tre, dây phơi treo vài chiếc sườn xám vải lanh của phụ nữ.
Cô vừa rón rén tiến vào thì bỗng nghe tiếng nói chuyện. Theo phản xạ, cô nép vào khe hẹp giữa hai gian phòng.
Ngẩng đầu nhìn trộm – đúng là người cô đang tìm.
Tần Tri Dự hôm nay không mặc chiếc áo khoác đen lôi thôi như lần trước, mà khoác đồng phục học sinh. Bên trong là áo hoodie đen, quần jeans và đôi giày mới của nhà G. Mái tóc đen rủ xuống trán, nắng chiếu nghiêng, làm nổi bật đường nét gương mặt. Ánh mắt ngông cuồng, thậm chí còn hút hồn hơn cả lần đầu.
“Tiểu Dự, sắp thi đại học rồi, lo mà ôn bài cho tử tế, đừng rảnh rỗi chạy tới đây tìm dì hoài.”
Giọng phụ nữ dịu dàng vang lên.
Nguyễn Vụ thò người ra nhìn. May mắn là chỗ núp đủ kín, không ai phát hiện.
Phía sau anh là một người phụ nữ mặc sườn xám vải lanh, cử chỉ tao nhã, toát lên khí chất đặc biệt.
Anh kéo dài giọng, lạnh nhạt: “Biết rồi, bà Tần.”
Người phụ nữ vỗ vai cậu: “Đại học Kinh Cảng chắc không thành vấn đề chứ?”
Tần Tri Dự nhướng mày, cúi đầu cười: “Chuyện nhỏ. Giờ thư báo tuyển thẳng chắc cũng đang trên đường đến rồi.”
Tim Nguyễn Vụ đập thình thịch. Cảm giác vui sướng và hồi hộp khiến cô không kìm nén được. Những ngón tay trắng nõn vô thức siết chặt mép tường.
Đại học Kinh Cảng… Cậu ấy sẽ học ở Đại học Kinh Cảng.
Lát sau, khi mọi người đã đi hết.
Nguyễn Vụ thở dốc vài hơi, chạy đến dưới gốc ngân hạnh, nhặt lên món đồ anh làm rơi.
Trên tấm bảng tên vuông vắn, ghi rõ:
Tần Tri Dự – Lớp 3, Khối 12, Trường Trung học số 1 Kinh Cảng
Bên cạnh là ảnh thẻ điện tử – có lẽ chụp từ vài năm trước, gương mặt còn non nớt, nhưng ánh mắt đã lộ rõ vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo.
Nguyễn Vụ siết chặt bảng tên trong tay. Bốn góc sắc nhọn in sâu vào lòng bàn tay trắng mịn, đau đến nhói buốt.
Nhưng cơn đau nơi lòng bàn tay chẳng thấm vào đâu so với cảm giác tim đập loạn nhịp đang lan khắp cơ thể.
Lồng ngực phập phồng, gương mặt ửng hồng.
Tất cả đều chứng minh một sự thật không thể chối cãi —
Cô đã thật sự phải lòng công tử nhỏ nhà họ Tần, từ cái nhìn đầu tiên.
Và còn yêu đến mức không thể thoát ra.
Nếu trước kia, có ai nói cô sẽ yêu một người chỉ gặp hai lần, cô chắc chắn sẽ cười khẩy, thậm chí còn dẫn ra cả bài luận dài để chứng minh xác suất xảy ra chuyện đó với cô gần như bằng 0.0001% — tức là không thể.
Nhưng dù xác suất nhỏ đến đâu, thì vẫn có khả năng xảy ra — và chính xác là cô đã chạm trúng cái 0.0001% đó.
Ngay cả metoprolol cũng không thể làm chậm nhịp tim cô lúc này.
*
Trên chuyến tàu cao tốc trở về Khúc Hải, Nguyễn Vụ tựa đầu vào cửa sổ, suy nghĩ về khả năng thi vào Đại học Kinh Cảng. Nguyễn Minh Gia tranh thủ khuyên cô ở lại học trong nước, nói rằng sau này nếu muốn ra nước ngoài thì ông cũng không cản. Bản thân cô trước đây vốn định thi xong là đi du học ngay, để vĩnh viễn không còn liên quan gì đến Nguyễn Minh Gia.
Ai ngờ giữa đường lại xuất hiện một người như Tần Tri Dự — đủ quan trọng để phá vỡ mọi kế hoạch và nguyên tắc của cô.
Trở lại Khúc Hải, Nguyễn Vụ thẳng thắn nói với ông bà nhà họ Lê rằng cô muốn đăng ký vào khoa Y của Đại học Kinh Cảng, tạm gác chuyện du học lại. Dù sao, Đại học Kinh Cảng cũng có nhiều chương trình trao đổi sinh viên, không lo thiếu cơ hội ra nước ngoài.
Hai ông bà vừa kinh ngạc vừa vui mừng, hoàn toàn tôn trọng quyết định của cô. Dù sao tuổi cũng đã cao, họ không mong cháu gái đi theo vết xe đổ của con gái mình, rời bỏ quê hương. Hơn nữa, còn có Nguyễn Minh Gia ở đây, ít nhiều cũng là chỗ dựa. Ra nước ngoài thì ai chăm sóc?
*
Từ tháng Tư đến tháng Sáu.
Tay Nguyễn Vụ đã có hơn ba mươi tấm vé khứ hồi giữa Kinh Cảng và Khúc Hải.
Có khi giữa tuần, cô xin nghỉ nửa buổi, bắt tàu đến Kinh Cảng, một mình đứng trước cổng Trung học số 1, chỉ để chờ Tần Tri Dự tan học. Nhìn anh từ xa một cái, rồi lại quay về.
Có khi là cuối tuần, cô lang thang đến con hẻm tầm gửi, đeo balo, vào một tiệm nhỏ ăn uống, làm bài, chờ Tần Tri Dự xuất hiện.
Mười lần đi, cũng gặp được một, hai lần.
Cô khá may mắn. Có lần, cô nói dối bảo vệ rằng mình quên bài tập. Có lẽ vẻ ngoài ngoan ngoãn, học sinh gương mẫu khiến chú bảo vệ không nghi ngờ, chỉ vẫy tay cho vào.
Khoảnh khắc bước qua cổng trường, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tay siết chặt vạt áo, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Dựa theo sơ đồ trường tìm được trên diễn đàn, cô tìm đến khu nhà học sinh lớp 12 — Tòa nhà Tri Hành. Dưới tầng, bảng điểm các kỳ thi được dán kín.
Không ngoài dự đoán, Tần Tri Dự luôn đứng đầu.
Cuối bảng thông báo, mục vinh danh, dán một tờ giấy tuyên dương: “Chúc mừng học sinh lớp 12A1 Tần Tri Dự đạt giải nhất Olympic Vật lý toàn tỉnh.”
Bên cạnh là tấm ảnh nền đỏ: anh mặc áo thun trắng, ánh mắt hờ hững nhìn ống kính, đôi mắt lạnh lùng, vẻ mặt ngông nghênh.
Nguyễn Vụ nhìn quanh, rồi vội vàng giật tấm ảnh xuống, nhét vào túi áo.
Cô đứng dưới lầu hồi lâu, cuối cùng vẫn không dám mạo hiểm ghé lớp anh nhìn trộm.
Tưởng rằng hôm đó chỉ thu được một tấm ảnh, ai ngờ lúc ra về, cô nghe hai cô gái phía sau nói chuyện:
“Đi sân bóng đi, nghe nói Tần Tri Dự đang chơi bóng!”
“Trời ơi, cơ hội hiếm có, đi nhanh!”
Hai người lập tức rẽ hướng. Nguyễn Vụ không nghĩ ngợi, lập tức đi theo.
Sân bóng rổ đông nghịt. Nhờ dáng người cao ráo, mảnh mai, cô chen được vào hàng trước.
Tần Tri Dự rất dễ nhận ra.
Không biết là do trong người cô có “radar tìm kiếm Tần Tri Dự”, hay vì anh quá nổi bật — giữa đám đông, chỉ liếc một cái đã thấy. Anh mặc áo số 6 màu trắng, rực rỡ nhất.
Anh dẫn bóng, giơ hai tay qua đầu, cổ tay khẽ lật.
Bóng vẽ một đường cong đẹp mắt, xoay vài vòng trên vành rổ rồi rơi vào.
Ba điểm.
Tiếng hò reo vang dội. Niềm phấn khích như tràn thẳng vào tim Nguyễn Vụ, khiến cô cũng thấy xốn xang.
Sau khi ghi điểm, Tần Tri Dự đưa hai ngón tay chạm vào thái dương, làm động tác chào. Môi nhếch nhẹ, phía sau là hoàng hôn rực rỡ. Cả người toát lên vẻ phong lưu, khó tả.
Nguyễn Vụ như bao cô gái khác, vội lấy điện thoại chụp anh. Tay run bần bật, nhấn mấy lần mới được một tấm.
Tần Tri Dự trong ảnh cao ráo, dáng người gọn gàng, ánh mắt trầm tĩnh — đúng kiểu thiếu niên anh tuấn cưỡi ngựa phiêu bạt.
Trái tim cô như chai soda mùa hè vừa mở nắp, bong bóng sủi tăm trào ra, vị cay nồng nơi đầu lưỡi, nhưng hậu vị lại ngọt ngào.
Cô siết chặt điện thoại, gần như bỏ chạy khỏi Kinh Cảng.
Bóng lưng gầy yếu của cô gái lọt vào mắt Tần Tri Dự. Anh nheo mắt, khẽ cười đầy thích thú.
*
Lần tiếp theo đến Kinh Cảng là sau kỳ thi đại học. Nguyễn Minh Gia cho người chuyển toàn bộ hành lý của cô đến đó.
Trong nửa tháng chờ điểm, ngày nào Nguyễn Vụ cũng loanh quanh tiệm bi-da trong con hẻm cũ, hoặc lẻn vào Trung học số 1 Kinh Cảng, ngồi lặng thinh trên khán đài sân bóng rổ suốt cả buổi chiều.
Thời gian trôi nhanh như ngựa trắng qua khe cửa.
Đến ngày công bố kết quả.
Thủ khoa thành phố Khúc Hải: Nguyễn Vụ.
Thủ khoa Kinh Cảng: Tần Tri Dự. Dù đã được tuyển thẳng, anh vẫn thi và vẫn đứng đầu.
Điện thoại nhà họ Nguyễn gần như cháy máy vì các trường đại học gọi đến. Còn tiểu thư trong nhà thì ngồi im như núi, chỉ chịu xuống gặp khi đại diện trường đến tận nhà.
Cả Đại học Kinh Cảng và Đại học Khúc Hải đều muốn giành cô. Nhưng Nguyễn Vụ chỉ hỏi một câu, giọng thản nhiên: “Thủ khoa Kinh Cảng cũng học ở Kinh Đại sao?”
“Bạn học Tần Tri Dự của Kinh Cảng đã đăng ký vào khoa Luật của chúng tôi từ khi được tuyển thẳng rồi ạ.” Nhân viên tuyển sinh tưởng cô đang khảo sát uy tín trường, vội vàng đáp.
Cô lại hỏi tiếp, không đầu không đuôi: “Khoa Y và khoa Luật có chung khuôn viên không?”
“Có.”
Như đã nhận được câu trả lời mong đợi, cô trầm ngâm. Mọi người chờ đến sốt ruột, rồi nghe cô nhẹ nhàng nói: “Chọn khoa Y Đại học Kinh Cảng.”
*
Mọi chuyện đã xong.
Khi rời đi, đại diện tuyển sinh Đại học Khúc Hải tiếc nuối thở dài, còn đại diện Kinh Đại thì rạng rỡ như trúng số. Hai thủ khoa trong tay, chỉ tiêu năm nay chắc chắn hoàn thành.
Sau khi hoàn tất thủ tục, Nguyễn Vụ thay giày, ra khỏi nhà, đến con hẻm cũ lần nữa.
Nhưng vẫn không thấy anh.
Vài tháng sau đó,
tầm gửi trong hẻm dần kết trái, hương thơm ngọt ngào lan khắp lối nhỏ.
Chỉ là cô vẫn chưa gặp lại Tần Tri Dự lần nào.