4. Chương 4: Negroni Đắng Và Vị Ngọt Sau Cùng

Kinh Trập - Minh Yến Đăng

Chương 4: Negroni Đắng Và Vị Ngọt Sau Cùng

Kinh Trập - Minh Yến Đăng thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ăn xong lẩu, Thư Diểu ngồi phịch xuống ghế, vỗ bụng đầy thỏa mãn rồi rủ rê: “Đi xem quán bar mới mở ở phố sau đi, nghe nói tráng miệng ở đó siêu ngon.”
Phó Thanh Doãn liếc cô một cái, khinh khỉnh cười: “Em còn ăn nổi nữa à?”
Anh lớn lên giữa lòng Tứ Cửu Thành, từng câu nói, cử chỉ đều phảng phất chất Bắc Kinh đậm đà.
Thư Diểu tức tối, vớ lấy hộp giấy bên cạnh ném về phía anh: “Liên quan gì đến anh chứ!”
Rồi cô quay sang Tần Tri Dự, mắt long lanh, giọng nũng nịu như mèo con: “Nhị ca…”
Tần Tri Dự vốn chẳng chịu nổi bộ dạng này của cô. Anh từng nói, cô giống hệt thằng nhóc ăn xin dưới gầm cầu vùng ngoại ô phía bắc thành – chuyên giả vờ đáng thương để moi tiền.
Quả nhiên, chưa kịp phản ứng, anh đã đứng dậy: “Đi thôi.”
Thư Diểu nhanh nhảu đứng lên, vẻ mặt đắc ý, lưng thẳng tắp đi theo Tần Tri Dự, không quên lôi cả Nguyễn Vụ đi cùng.
Phó Thanh Doãn nhìn cô, đẩy nhẹ má bằng lưỡi, chế giễu: “Chó vẫy đuôi còn chưa thành thạo bằng em.”
Thư Diểu lè lưỡi, làm mặt quỷ: “Có bản lĩnh thì thử nịnh Nhị ca xem, đừng có đứng đó mà ghen.”
*
Ban đầu định gọi taxi đến quán bar, nhưng Thư Diểu nhất quyết muốn đi bộ, bảo là để tiêu cơm, ăn quá no rồi.
Ba người còn lại chẳng phản đối, đành đi theo cô.
Trời đã tối, ánh đèn đường mờ ảo, hàng loạt cửa hiệu hai bên phố đều bật sáng. Những tòa cao ốc xa xa vẫn sừng sững giữa khu phồn hoa nhất Kinh Cảng, phô bày sức hút khó cưỡng của thành phố này.
Bốn người đi thành hai cặp phía trước. Nguyễn Vụ liếc nhìn Tần Tri Dự – dáng người cao lớn, vai rộng, eo thon, bước đi chậm rãi. Thỉnh thoảng anh rút điện thoại từ túi áo khoác ra bấm vài cái, cúi đầu, để lộ phần xương gáy nổi bật.
Đoạn đường chỉ hơn mười phút đi bộ, họ đi lề mề gần nửa tiếng.
Giữa lúc ấy, Thư Diểu thấy ánh đèn ven đường lên hình đẹp, năn nỉ Nguyễn Vụ chụp ảnh cho mình.
Khoảnh khắc ấy lọt vào mắt Tần Tri Dự, khóe môi anh khẽ cong, hiện lên một đường nét dịu dàng.
Thiếu nữ mặc váy trắng, bắp chân trắng muốt như ngọc, khom người chụp hình cho Thư Diểu. Gương mặt nghiêng thanh tú, dịu dàng, lạnh lùng như mặt hồ không gợn sóng.
Rốt cuộc, điều gì mới khiến cô rung động?
Một ý nghĩ vụt qua đầu anh, rồi bám rễ, không ngừng lớn lên.
Anh chưa từng gặp ai như cô.
Từ lần đầu gặp mặt, cô như một cơn nghiện, kéo anh chìm vào sự chú ý không lối thoát, khiến anh xao nhãng.
Giống như một quả bom hẹn giờ làm rối tung mặt nước phẳng lặng trong thế giới mà anh từng kiểm soát tuyệt đối.
Anh không hiểu cảm giác này là gì.
Nhưng không hiểu sao, anh đưa tay rút điện thoại, phóng to ống kính, bấm máy.
Ánh đèn vàng ấm áp rọi lên mái tóc và bờ vai cô gái, như một nữ thần vô tình lạc xuống trần gian.
Tấm ảnh đó trở thành bức duy nhất trong album điện thoại của anh.
*
Cửa quán bar chật ních người.
Tần Tri Dự đi trước đặt bàn. Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, họ tìm được một chiếc bàn tròn trống ở góc.
Đủ chỗ cho bốn người.
Anh cúi đầu nói gì đó với phục vụ. Âm thanh nhạc rock ầm ĩ khiến Nguyễn Vụ không nghe rõ.
Cô quay đầu ngắm nhìn không gian xung quanh.
Cách vài mét là sàn nhảy, những thân hình trẻ trung quyến rũ uốn éo, va chạm, từng chuyển động đánh thức những dây thần kinh mơ hồ.
Không lâu sau, phục vụ mang tới vài ly cocktail đủ màu sắc.
Trước mặt Tần Tri Dự là một ly rượu đỏ ruby, dưới ánh đèn càng thêm huyền bí.
Phó Thanh Doãn gọi một ly Mojito.
Trước mặt Nguyễn Vụ và Thư Diểu là hai ly trà chanh chanh dây.
Anh chẳng nói gì, nhưng tất cả đã xong xuôi.
Nguyễn Vụ ngẩng lên nhìn người ngồi chéo góc. Ba ngón tay thon dài cầm ly rượu, cả người như không xương tựa vào ghế sofa. Rượu trong ly lăn tăn theo nhịp cổ tay anh.
Anh ngửa đầu, đưa ly lên môi, theo chuyển động của yết hầu, chất lỏng trôi xuống cổ.
Nguyễn Vụ chớp mắt, chọc nhẹ vào Thư Diểu: “Cậu ấy đang uống gì vậy?”
Thư Diểu ghé tai, thì thầm: “Negroni, đắng muốn chết, nhưng là món anh ấy mê nhất.”
Cô mở điện thoại, tra tên loại rượu.
Negroni – Campari đắng, sát thủ thiếu nữ trong quán bar.
Loại cocktail nổi tiếng nhất thế giới.
Tần Tri Dự tựa như ly rượu ấy – đầu lưỡi đắng nghét, nhưng hậu vị lại phảng phất ngọt ngào.
Bỗng nhiên, tiếng nhạc rock chấm dứt.
Thay vào đó là một giai điệu nhẹ nhàng.
Một ca khúc tiếng Quảng Đông vang lên.
Mọi người trong quán đồng loạt đứng dậy, vẫy đèn pin trong tay.
Thư Diểu hào hứng, kéo cả nhóm đứng lên cổ vũ.
Nguyễn Vụ đứng cạnh Tần Tri Dự, mùi hương quen thuộc hôm ở siêu thị lại thoang thoảng bay đến – nhưng lần này pha thêm chút hơi men, xen lẫn bạc hà và tuyết tùng.
Lạ thay, cô lại thấy dễ chịu.
Cô như kẻ trộm, hít một hơi sâu, cố gắng níu giữ tất cả những gì thuộc về anh.
Bài hát dần lên cao trào:
“…Xin em đừng giống như trước, chạm vào tôi một cách thành thạo như vậy
Mà tôi lại hỏi chính mình, tại sao em vẫn có khả năng làm tôi tổn thương
Đừng khiến tôi thất bại thảm hại, thua nhiều hơn thế nữa
Xin em đừng nói đã bỏ lỡ tôi, thật ra em vẫn còn yêu tôi
Tại sao lại muốn trổ tài bỏ qua cho tôi?
Em dường như có sự giúp đỡ của thần linh
Em chỉ vừa mới quan tâm tôi thôi thì chẳng khác nào như giết tôi một lần nữa…”
Nguyễn Vụ sững người.
Tai cô bỗng không còn nghe thấy tiếng hát từ sân khấu nữa.
Chỉ còn giọng nói trầm ấm, lười biếng nhưng đầy mê hoặc vang lên bên cạnh.
Anh đang hát theo.
Giọng anh len vào tai, xuyên qua màng nhĩ, chạm thẳng vào tim cô.
Cô không thể kiềm chế, từng từ anh cất lên như đập mạnh vào ngực.
Dưới ánh đèn mờ, chẳng ai thấy được gò má ửng đỏ và nhịp tim gần như vỡ tan.
Một giây sau, cô hoảng loạn bỏ chạy.
*
Khi trở lại chỗ ngồi, cô siết chặt điện thoại.
Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
Gương mặt hiện rõ vẻ kiên quyết.
Cô đứng dậy, run run bật chức năng ghi âm, lặng lẽ tiến lại gần Tần Tri Dự.
Mọi người vẫn đang reo hò theo ca sĩ, chỉ có Nguyễn Vụ, mi run nhẹ, môi cắn chặt, không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, vụng về ghi lại giọng hát của anh.
Cô trở thành khán giả duy nhất của anh.
Chưa kịp kết thúc bài hát, Tần Tri Dự đã ngừng hát.
Anh nghiêng đầu nhìn Nguyễn Vụ bên cạnh.
Mái tóc dài buộc hờ phía sau, để lộ vành tai nhỏ nhắn, vài sợi tóc rớt trước trán, gò má ửng hồng, mắt long lanh như đẫm sương – chỉ một cái nhìn thôi cũng khiến lòng người xao xuyến.
Anh đè nén cảm xúc dâng trào, quay lại, cầm ly rượu lạnh, ngửa đầu uống cạn.
Mấy giọt rượu đỏ như máu dính trên môi. Ánh mắt anh sâu thẳm, khó dò.
Khi bài hát kết thúc, Nguyễn Vụ cũng quay về chỗ.
Màu đỏ trên mặt dần phai, cô bình thản cầm ly trà trái cây, khẽ cắn ống hút, uống từng ngụm nhỏ.
Bên kia, Thư Diểu đã chơi mệt.
Phó Thanh Doãn liếc đồng hồ, thấy khuya, liền đề nghị về.
Vừa ra khỏi quán bar không lâu, Nguyễn Vụ nói quên túi xách, phải quay lại lấy, bảo mọi người không cần đợi.
Cô gái váy trắng quay người chạy vội vào quán, thở gấp trước quầy bar: “Cho tôi một ly Negroni, nhiều đá.”
Người pha chế liếc cô một cái – rất ít gái gọi món này.
Anh cúi đầu pha chế. Không lâu sau, Nguyễn Vụ cầm trên tay một ly giống hệt Tần Tri Dự.
Cô không do dự, môi chạm ly, nhấp nhẹ.
Vị đắng cay tràn ngập khoang miệng, khó nuốt trôi.
Cô uống từng ngụm nhỏ, liên tục.
Đến ngụm thứ mười, hương rượu phảng phất tuyết tùng ấy cuối cùng cũng vương chút ngọt của cam.
Không biết có phải ảo giác không, nhưng thứ rượu đắng mà anh yêu thích, cô lại nếm ra vị ngọt.
Sau này Nguyễn Vụ mới biết, ly Negroni mà cô vừa uống từng ngụm, vừa nén chặt trái tim đập loạn, là ly rượu ngọt nhất cô từng nếm.
Nếm được vị ngọt, cô đặt ly xuống, không chút lưu luyến, quay người rời đi.
Vừa bước ra khỏi quán bar,
“Nguyễn Vụ.” Giọng nam trầm, lạnh, vang lên từ phía sau.
Cô quay đầu theo phản xạ, thấy Tần Tri Dự lười biếng tựa vào cột đèn.
“Tôi đưa cậu về.” Giọng nói không cho phép từ chối.
“…Ừm.”
Trước mặt anh, cô thực sự chẳng biết cách từ chối.
Trên đường về, cả hai không nói lời nào.
Tần Tri Dự liếc nhìn cô gái bên cạnh, ánh mắt hiện lên tia thích thú.
Anh biết rõ cô không mang túi theo. Nhưng anh không nói ra.
Khi cô nói quay lại lấy túi, anh bảo Phó Thanh Doãn đưa Thư Diểu về trước, còn mình đứng đợi Nguyễn Vụ.
Thấy Phó Thanh Doãn ánh mắt đầy ẩn ý, anh chần chừ, rồi thêm một câu như để giải thích: “Trễ rồi, để cậu ấy đi một mình không an toàn.”
Không đợi phản hồi, anh đã bước nhanh theo Nguyễn Vụ.
Thấy cô thở gấp, giọng mềm yếu nói với bartender: “Một ly Negroni, nhiều đá.”
Hoàn toàn khác với vẻ điềm tĩnh lúc nãy.
Anh đứng lặng nhìn cô nhấp từng ngụm nhỏ, tổng cộng mười lần.
Rồi đặt ly xuống, trả tiền, rời đi.
Anh lặng lẽ đi theo sau.
Anh thực sự không hiểu Nguyễn Vụ là người như thế nào – dường như mọi mâu thuẫn đều hội tụ nơi cô.
Tò mò đến mức muốn bóc từng lớp mặt nạ, để nhìn thấu con người thật bên trong.